Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 345: Bến Đỗ An Nhiên, Ký Ức Xa Vời

Ngọn lửa ấm áp mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến, giờ đây không chỉ là một điểm tựa, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, dẫn lối cho trái tim cô tìm về bình yên đích thực. Lê An vùi mặt vào gối, cảm nhận sự an ủi từ hơi ấm và mùi vải vóc quen thuộc. Cô nhắm mắt, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, và trong tâm trí, một quyết định đã được hình thành, rõ ràng như ánh trăng mờ nhạt ngoài khung cửa sổ.

Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Bình minh hắt những tia nắng vàng nhạt qua khe cửa, không còn mang theo sự ảm đạm của những ngày cô chìm đắm trong đợi chờ. Cô chọn một bộ váy màu xanh ngọc, màu sắc của sự tươi mới và hy vọng, khác hẳn những gam màu trầm mà cô thường mặc. Khi Lê An bước ra khỏi nhà, không khí buổi sáng se lạnh mơn man da thịt, nhưng trái tim cô lại ấm áp một cách lạ thường. Cô hẹn Huy ở quán cà phê quen thuộc của thị trấn, nơi mà mùi hương của cà phê rang xay và tiếng nhạc nhẹ nhàng đã trở thành một phần quen thuộc trong những buổi gặp gỡ của hai người.

Huy đã đến trước, ngồi ở góc bàn quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ rợp bóng cây. Anh ngẩng đầu lên khi thấy Lê An, nụ cười rạng rỡ, chân thành như ánh nắng sớm. “Chào em, An. Em đến rồi à? Anh vừa gọi cho em một ly trà hoa cúc, thấy em có vẻ thích vị thanh mát của nó.” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không mang chút vội vã hay hời hợt nào. Lê An mỉm cười đáp lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Quán cà phê buổi tối sẽ mang một vẻ lãng mạn hơn, nhưng buổi sáng lại mang đến sự tĩnh lặng, như một khởi đầu mới mẻ. Những âm thanh lách cách của tách cà phê, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, tiếng nhạc không lời du dương, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa cùng mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến tâm trí Lê An được thả lỏng hoàn toàn.

“Cảm ơn anh, Huy. Anh chu đáo quá.” Lê An nhẹ nhàng nói, cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nhìn Huy, ánh mắt dừng lại ở sự chân thành trong đôi mắt anh. Anh không có vẻ ngoài hào nhoáng hay những lời nói hoa mỹ, nhưng anh mang lại cho cô một cảm giác tin cậy, một sự quan tâm thực tế đến từng chi tiết nhỏ. “Anh chờ em lâu chưa?” cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như dòng suối.

Huy lắc đầu, nụ cười vẫn giữ trên môi. “Không lâu đâu, anh cũng vừa mới đến. Vừa kịp gọi đồ cho em.” Anh đẩy ly trà hoa cúc màu vàng nhạt về phía cô, hơi ấm từ ly trà lan tỏa, xua đi cái se lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Lê An khẽ rụt vai một chút khi cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua cửa, và Huy ngay lập tức nhận ra. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc khăn choàng mỏng đang vắt trên ghế của mình về phía cô. “Em choàng tạm đi, gió buổi sáng vẫn còn lạnh lắm.”

Cử chỉ nhỏ ấy, không lời, nhưng lại chạm đến trái tim Lê An một cách sâu sắc. Nó khác hẳn với những tin nhắn hỏi han qua loa, những cuộc gọi ngắn ngủi, hời hợt mà cô từng nhận được. Nó là sự hiện diện, là sự quan tâm được thể hiện bằng hành động, bằng sự tinh tế của một người đàn ông thực sự chú ý đến cô. “Cảm ơn anh.” Lê An thì thầm, bàn tay khẽ chạm vào chiếc khăn choàng ấm áp. Hương thơm thoang thoảng từ chiếc khăn, mùi hương của Huy, khiến cô cảm thấy được bao bọc, được che chở.

“Hôm nay em làm việc có mệt không? Anh thấy mấy ngày nay em có vẻ suy nghĩ nhiều.” Huy hỏi, giọng anh dịu dàng, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến, không hề thúc ép.

Lê An khẽ cười, nụ cười chân thật, không còn gượng gạo hay che giấu như trước. Cô cảm thấy thoải mái khi chia sẻ với Huy, bởi anh luôn lắng nghe một cách kiên nhẫn, không phán xét. “Cũng không có gì đâu anh, chỉ là mấy chuyện vặt vãnh ở nhà thôi. Cảm ơn anh đã quan tâm.” Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu mùi cà phê. “Mấy hôm nay mẹ em cứ nhắc mãi về chuyện sửa lại căn nhà cũ. Sức khỏe mẹ không tốt như trước, em cũng muốn có một căn nhà tiện nghi hơn cho mẹ.”

Huy gật đầu lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt cô. “Vậy à? Em đã có ý tưởng gì chưa? Anh có biết một vài kiến trúc sư giỏi, nếu em cần, anh có thể giới thiệu.” Anh không chỉ hỏi han xã giao, mà còn đưa ra những giải pháp cụ thể, những lời đề nghị giúp đỡ chân thành.

Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô đã quen với việc tự mình giải quyết mọi chuyện, hay ít ra là phải chờ đợi một lời hỏi han từ xa. Nhưng Huy thì khác, anh ở đây, ngay bên cạnh cô, sẵn sàng dang tay giúp đỡ. “Em cứ kể đi, biết đâu anh có thể giúp gì đó. Hoặc ít nhất là có người lắng nghe em nói.” Anh nói, giọng điệu kiên định nhưng vẫn đầy sự nhẹ nhàng.

Và thế là, Lê An bắt đầu kể. Cô kể về những khó khăn khi tìm kiếm thợ sửa chữa uy tín ở thị trấn, về những băn khoăn về thiết kế, về nỗi lo tài chính. Huy lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu hoặc đưa ra một câu hỏi nhỏ để cô tiếp tục câu chuyện. Anh ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ loại gạch Lê An thích đến màu sơn cô mong muốn cho căn phòng của mẹ. Anh không ngắt lời, không vội vàng đưa ra ý kiến cá nhân, mà chỉ đơn thuần là người lắng nghe, một người đồng cảm.

Trong lúc kể, Lê An chợt nhớ lại những lần cô cố gắng chia sẻ những chuyện tương tự với Trần Hạo. Những tin nhắn của anh thường chỉ là những câu trả lời cụt lủn: “Ừm”, “Anh bận rồi”, “Để sau nói chuyện nhé”. Cô luôn phải tự mình gánh vác mọi thứ, tự mình tìm kiếm giải pháp, và tự mình chịu đựng sự cô đơn trong những lúc cần một bờ vai. Một khoảng cách vô hình đã hình thành giữa họ từ rất lâu, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của sự thấu hiểu và sẻ chia. Trần Hạo, với những tham vọng và áp lực nơi thành thị, dường như đã dần quên mất những điều nhỏ nhặt, bình dị mà cô cần. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc, quá nhiều lời nói không thành, và cô đã phải tự mình chấp nhận sự hụt hẫng ấy.

Nhưng với Huy, mọi thứ lại khác. Anh không hứa hẹn điều gì to lớn, không vẽ ra một tương lai màu hồng rực rỡ, nhưng anh lại mang đến cho cô sự ổn định, sự an toàn ngay trong hiện tại. Anh là một bến đỗ mà cô không cần phải chạy theo hay chờ đợi. Anh là người mang đến cho cô những điều đó, từng chút một, mỗi ngày. Cảm giác được lắng nghe, được thấu hiểu, được quan tâm một cách chân thành, đó chính là điều mà Lê An đã khao khát bấy lâu nay. Nụ cười của cô trở nên rạng rỡ hơn, và cô cảm thấy những gánh nặng trong lòng mình dường như đã nhẹ đi một nửa.

Buổi trò chuyện trôi qua nhanh chóng. Khi những tia nắng đã lên cao hơn, và quán cà phê bắt đầu đông đúc, Huy đề nghị đưa Lê An đi dạo một vòng công viên trước khi về. “Em có muốn đi dạo một chút không? Không khí ngoài trời bây giờ trong lành lắm.” Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch.

Lê An gật đầu, cảm thấy hoàn toàn thư thái. “Vâng, em cũng muốn đi bộ một chút.” Cô đứng dậy, cảm nhận hơi ấm từ chiếc khăn choàng vẫn còn vương trên vai. Hai người bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người buổi sáng của thị trấn. Không khí buổi sáng đã bớt se lạnh hơn, nhưng vẫn còn một chút gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cổ thụ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bình yên của cuộc sống thường ngày.

Công viên thị trấn buổi sáng không quá đông đúc, chỉ có vài người già tập thể dục và những đứa trẻ chơi đùa. Huy đi bên cạnh Lê An, giữ một khoảng cách vừa phải, đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng cũng đủ xa để cô không cảm thấy bị xâm phạm. Anh kể những câu chuyện vui về công việc của mình, về những dự định nhỏ anh ấp ủ. Anh không nói về những dự án lớn lao hay những thành công vang dội, mà chỉ là những kế hoạch giản dị, gần gũi, như việc mở rộng thêm một chi nhánh nhỏ, hay trồng thêm một vườn rau sạch ở nhà. Anh vẽ ra một bức tranh về cuộc sống bình yên, ổn định, một cuộc sống mà Lê An đã luôn mơ ước nhưng chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình có thể chạm tới.

“Anh muốn sau này mình có một căn nhà nhỏ, có một khu vườn nhỏ cho em trồng hoa. Em thích hoa gì?” Huy hỏi, ánh mắt anh nhìn xa xăm, nhưng nụ cười lại rất thật, rất gần. Giọng anh trầm ấm, mang theo một chút mơ mộng nhưng vẫn rất đỗi chân thành.

Lê An nhìn theo ánh mắt anh, lòng cô chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. “Nghe thật bình yên… Em thích hoa lan, nhưng mà khó trồng lắm.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng, dường như đang hình dung ra khung cảnh ấy trong tâm trí mình. Hình ảnh một căn nhà nhỏ, một khu vườn đầy hoa, một cuộc sống bình dị bên người mình yêu thương. Đó là giấc mơ mà cô đã từng cất giấu sâu trong lòng, giấc mơ về một bến đỗ an yên, khác hẳn với những bận rộn và lo toan mà cô đã trải qua.

Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng. “Sẽ có cách thôi. Anh sẽ tìm hiểu cách trồng cho em.” Anh nói một cách tự tin, như thể việc trồng lan khó đến mấy cũng không thể làm khó được anh. Rồi anh nhẹ nhàng đưa tay, chạm khẽ vào cánh tay cô khi họ đi qua một đoạn đường hơi tối, một lối đi nhỏ rợp bóng cây cổ thụ. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền qua lớp vải áo, khiến Lê An hơi giật mình. Nhưng ngay lập tức, Huy đã rụt tay về, ánh mắt anh đầy sự tôn trọng, như thể chỉ muốn đảm bảo an toàn cho cô mà không hề có ý đồ vượt quá giới hạn.

Hành động nhỏ ấy, một lần nữa, khiến Lê An cảm thấy được trân trọng. Nó không phải là sự chiếm hữu, không phải là sự vồ vập, mà là một sự quan tâm tinh tế, một cử chỉ bảo vệ đúng mực. Cô nhớ lại những lần đi dạo với Trần Hạo, hồi còn bé, anh thường nắm tay cô thật chặt, kéo cô chạy trên con đường làng. Nhưng đó là ký ức của một tuổi thơ đã xa, của một người con trai ngây thơ. Còn bây giờ, Trần Hạo dường như đã quên mất cách thể hiện những cử chỉ quan tâm giản dị ấy. Mối quan hệ của họ, cứ thế, đầy ắp những khoảng cách vô hình, những lời nói không thành.

Huy tiếp tục câu chuyện của mình, giọng anh đều đều, ấm áp. Anh cúi xuống nhặt một chiếc lá phong đỏ úa vừa rụng xuống từ một cây phong lớn, đưa cho Lê An. “Lá mùa này đẹp thật, em giữ làm kỷ niệm nhé.” Anh nói, nụ cười hiền lành.

Lê An nhận chiếc lá, cảm nhận sự khô ráp của nó trong lòng bàn tay. Chiếc lá nhỏ bé, nhưng lại mang theo một ý nghĩa lớn lao. Nó không chỉ là một kỷ niệm về buổi dạo chơi, mà còn là một biểu tượng cho sự hiện diện, sự quan tâm của Huy. Anh luôn chú ý đến những điều nhỏ nhặt xung quanh, luôn biết cách mang lại niềm vui cho cô từ những thứ giản dị nhất. Cô cảm thấy lòng mình dịu l���i, những lo âu, những day dứt về quá khứ dường như tan biến vào làn gió sớm.

Cuộc đi dạo kết thúc, Huy đưa Lê An về đến tận cửa nhà. Anh đứng lại một lúc, không vội vã rời đi, mà chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp. “Em vào đi, anh đứng đây nhìn em vào trong rồi mới về.”

“Cảm ơn anh, Huy. Em đã có một buổi sáng thật vui.” Lê An nói, giọng cô chân thành. Cô cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa trong lòng mình.

“Anh cũng vậy. Nghỉ ngơi thật tốt nhé, An.” Anh nói, nụ cười rạng rỡ.

Lê An bước vào nhà, đóng cửa lại, nhưng cảm giác ấm áp từ buổi sáng với Huy vẫn còn đọng lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của căn nhà. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán cây bên ngoài cửa sổ. Ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ, kết hợp với ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, tạo nên một không gian riêng tư, nơi cô có thể đối diện với chính mình, với những cảm xúc đang dâng trào trong lòng.

Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn cạnh giường rung nhẹ, một âm thanh nhỏ phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Lê An với tay lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiển thị tin nhắn từ Trần Hạo.

*“Em ngủ chưa? Anh vừa xong việc. Có gì không?”*

Dòng tin nhắn ngắn ngủi, hời hợt, không cảm xúc, chỉ là một câu hỏi thăm mang tính chất nghĩa vụ. Cô nhìn dòng chữ, và trong nội tâm cô, một sự so sánh rõ ràng và nghiệt ngã bắt đầu diễn ra.

Huy… anh ấy thật sự quan tâm đến từng điều nhỏ nhặt. Anh ấy hỏi han cô một cách tỉ mỉ, lắng nghe cô một cách chân thành, và đưa ra những lời đề nghị giúp đỡ cụ thể. Anh ấy hiện diện ở đây, bên cạnh cô, mang đến cho cô sự ấm áp và an toàn. Anh không chỉ hỏi “Có gì không?” mà là “Em đã ngủ chưa? Đừng thức khuya quá nhé. Nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng hơn.” Những lời lẽ đầy sự quan tâm, đầy sự sẻ chia, như một dòng suối nhỏ chảy qua tâm hồn cô.

Còn Hạo… anh ấy đã ở đâu? Những tin nhắn này… chỉ là nghĩa vụ sao? Anh ấy bận rộn với công việc, với những tham vọng nơi thành thị, và cô dường như chỉ là một dấu gạch ngang nhỏ trong lịch trình dày đặc của anh. Những cuộc gọi vội vã, những tin nhắn cụt lủn, tất cả đều tạo nên một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình ngăn cách họ. Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng vào những “lời nói không thành” của anh, từng ước ao một lần anh quay lại “bên bờ sông cũ” để thực hiện lời hứa. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh đã để cô một mình, để cô tự mình gánh chịu nỗi cô đơn và sự chông chênh.

Lê An vuốt nhẹ màn hình điện thoại, lòng cô không còn cảm thấy day dứt hay tội lỗi như trước. Thay vào đó là một sự thất vọng nhẹ nhàng, và một sự chấp nhận thực tế. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự mãnh liệt, là định mệnh. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng tình yêu còn là sự bình yên, là sự thấu hiểu, là cảm giác được trân trọng và an toàn. Cái mà cô cần, cái mà cô xứng đáng, không phải là một tình yêu "chậm một nhịp", không phải là những ảo ảnh của quá khứ, mà là một tình yêu hiện hữu, một người đàn ông ở bên cô, ngay tại đây, ngay lúc này.

"Thích thì không đủ... đúng vậy. Em cần một người ở đây, lúc này." Lê An thì thầm, giọng nói khẽ đến mức cô gần như không nghe thấy. Đó không chỉ là một nhận định, mà còn là một lời thừa nhận, một sự chấp nhận sâu sắc về cảm xúc đang dần hình thành trong lòng cô. Cô mệt mỏi với việc chờ đợi một bóng hình xa vời, một người luôn đặt sự nghiệp và tham vọng lên trên hết. Cô nhận ra rằng, cô không thể tiếp tục chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu luôn bị che lấp bởi những "lời nói không thành" và những hứa hẹn xa vời.

Cô xứng đáng với một tình yêu không phải chờ đợi, một tình yêu không còn "chậm một nhịp", một tình yêu được vun đắp bởi sự hiện diện và những hành động chân thành. Lê An thở dài một hơi, đặt điện thoại xuống bàn. Cô không mở tin nhắn của Trần Hạo, cũng không trả lời. Cô đứng dậy, bước ra ban công. Hơi gió đêm se lạnh mơn man tóc cô, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhà hàng xóm. Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng một phần con đường vắng. Lê An hít một hơi thật sâu không khí đêm, cảm nhận sự bình yên bao trùm lấy mình. Cô nhắm mắt lại, trong tâm trí cô không còn là hình bóng mờ nhạt của Trần Hạo, mà là nụ cười hiền lành và ánh mắt chân thành của Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ bước tiếp. Cô sẽ mở lòng mình, bởi vì cô xứng đáng với một tình yêu trọn vẹn, một bến đỗ thực sự, không phải là một bóng hình xa vời trong quá khứ. Ngọn lửa ấm áp mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, dẫn lối cho trái tim cô tìm về bình yên đích thực. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng cô biết, cô sẽ không còn phải một mình nữa. Cô đã tìm thấy bến đỗ an nhiên của riêng mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free