Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 346: Tiếng Chuông Bị Bỏ Lỡ

Gió đêm vẫn miên man thổi qua ban công nhà Lê An, mang theo những lời thì thầm của lá cây và mùi hương hoa nhài dịu nhẹ. Cô đã đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sự bình yên bao trùm lấy mình, một sự bình yên mà đã từ rất lâu cô mới có thể tìm thấy, không phải trong những ký ức xa xôi, mà trong hiện tại, trong hình ảnh về một tương lai mà Nguyễn Hoàng Huy đã khẽ khàng vẽ nên. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, chứa đựng một tin nhắn chưa đọc, một lời hỏi han đã quá muộn màng. Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với những khoảng cách vô hình, với những lời nói không thành. Trái tim cô, sau bao năm chông chênh, giờ đây khao khát một bến đỗ an nhiên, một ngọn lửa ấm áp đủ sức xua tan bóng đêm của sự cô đơn. Cô hít sâu một hơi, để không khí trong lành lấp đầy phổi, xua đi những nặng trĩu còn sót lại. Lê An nhắm mắt lại, và lần này, không còn là hình bóng mờ nhạt của Trần Hạo, mà là nụ cười hiền lành, ánh mắt chân thành của Nguyễn Hoàng Huy hiện rõ mồn một trong tâm trí. Cô đã quyết định rồi. Cô sẽ bước tiếp.

***

Tại một góc của khuôn viên Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, nơi những tòa nhà Pháp cổ kính pha trộn với các khối kiến trúc hiện đại, một phòng học trống vào buổi tối muộn trở thành chiến trường của Trần Hạo và Quân. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn tuýp cũ kỹ hắt xuống, phủ lên bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ, bản vẽ, những mô hình kiến trúc mini còn dang dở và một vài cốc cà phê đã nguội ngắt, để lại vệt ố tròn dưới đáy. Không gian ngập tràn mùi giấy mới, mùi mực in, thoảng cả mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế đã bạc màu theo năm tháng, và đặc biệt là mùi sơn, mùi vật liệu xây dựng từ các xưởng thực hành vọng đến, hòa quyện với cái không khí học thuật đặc trưng của trường kiến trúc. Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn rào rào qua lại trên con đường lớn, vọng vào như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ của phố thị về đêm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng còi xe hoặc tiếng rao đêm xa xăm.

Trần Hạo ngồi bó gối trên chiếc ghế xoay, dáng vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, dán chặt vào màn hình máy tính. Những ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, từng cú gõ dứt khoát, mạnh mẽ, như thể đang dồn nén tất cả năng lượng cuối cùng vào dự án này. Vầng trán anh nhăn lại, những sợi tóc mái lòa xòa bết vào trán do mồ hôi và sự tập trung cao độ. Vẻ mặt anh căng thẳng, nhưng trong sâu thẳm lại ánh lên một niềm quyết tâm sắt đá, một tham vọng mãnh liệt mà anh đã ấp ủ từ lâu. Anh đang cố gắng hoàn thiện phần mềm chuyên dụng cho dự án kiến trúc của mình, một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác đến từng chi tiết nhỏ.

“Nhanh lên, Quân, chỉ còn một tiếng nữa là deadline rồi!” Giọng Trần Hạo trầm khàn, pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự thúc giục. Anh không quay đầu lại, mắt vẫn không rời màn hình, như thể mỗi giây phút đều quý giá.

Quân, cậu bạn học của Trần Hạo, với vẻ ngoài thư sinh, chiếc kính cận dày cộp trễ xuống sống mũi, cũng đang cắm cúi bên chiếc máy tính khác. Cậu thở phì phò, ngón tay mỏi nhừ rê chuột liên tục trên bản thiết kế 3D phức tạp. Những đường nét kiến trúc tinh xảo, những khối hình đồ sộ dần hiện ra trên màn hình, nhưng tiến độ có vẻ chậm hơn mong đợi.

“Mình đang cố đây, Hạo! Cái phần rendering này nặng quá, máy cứ ì ạch như rùa ấy.” Quân đáp lại, giọng có chút rên rỉ, xen lẫn sự lo lắng. Cậu đẩy nhẹ chiếc kính lên, dụi mắt, rồi lại dán mắt vào màn hình, như thể chỉ cần một cái chớp mắt thôi cũng có thể làm lỡ mất một chi tiết quan trọng. Cậu nhấp một ngụm cà phê đã lạnh ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

Không khí trong phòng trở nên căng như dây đàn. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rít lên đều đều, tiếng gõ phím lạch cạch, tiếng click chuột liên hồi tạo thành một bản giao hưởng của sự bận rộn và áp lực. Trần Hạo khẽ cắn môi, anh biết Quân đã cố gắng hết sức, nhưng thời gian không chờ đợi ai. Anh hình dung ra viễn cảnh buổi báo cáo ngày mai, những ánh mắt đánh giá của giảng viên, của các bạn học, và cả kỳ vọng mà anh đã đặt vào chính mình. Đối với anh, dự án này không chỉ là một bài tập, mà là một bước đệm quan trọng cho tương lai, cho con đường sự nghiệp mà anh đã lựa chọn. Anh phải thành công, bằng mọi giá.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại di động của Trần Hạo, nằm úp trên đống bản vẽ lộn xộn ở góc bàn, rung lên nhẹ nhàng, một tín hiệu nhỏ bé nhưng đủ để phá vỡ sự tập trung cao độ của anh. Nó chỉ rung nhẹ một nhịp, rồi im bặt. Theo phản xạ, Trần Hạo đưa tay gạt nhẹ chiếc điện thoại sang một bên, không hề liếc nhìn màn hình. Trong tâm trí anh lúc này, không có chỗ cho bất cứ điều gì khác ngoài những dòng code, những thuật toán phức tạp và những khối hình kiến trúc đang dần thành hình trên màn hình. Anh gạt đi một cách vô thức, như gạt đi một phiền nhiễu nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm trong khoảnh khắc quyết định này. Đối với Trần Hạo, đây là thời điểm vàng, là thời khắc mà anh phải dốc toàn bộ sức lực và trí tuệ để hoàn thành mục tiêu. Một cuộc gọi, dù là từ ai, vào lúc này đều trở nên không quan trọng bằng dự án đang treo lơ lửng trên đầu. Anh thở dài, miết nhẹ tay lên bàn phím, tiếp tục chìm đắm vào thế giới ảo của những con số và hình khối, nơi tham vọng và sự nghiệp đang chờ anh chinh phục. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu lên gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của anh, tạo nên một bức tranh đầy khắc nghiệt về sự đánh đổi. Bên ngoài, gió đêm se lạnh luồn qua kẽ cửa sổ, mang theo hơi sương và cái tĩnh lặng của đêm khuya, hoàn toàn đối lập với sự sôi sục trong căn phòng nhỏ này.

***

Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, trong ngôi nhà nhỏ của Lê An, một buổi tối tĩnh lặng đang trôi qua. Ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc đèn trần cũ kỹ chiếu xuống phòng khách, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng phảng phất chút cô đơn. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ phía sau nhà đã ngớt, nhường chỗ cho tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng nước chảy đều đều từ chiếc vòi nước chưa khóa kỹ, và đôi khi là tiếng nói chuyện nhỏ từ hàng xóm vọng lại, mang theo hơi thở của cuộc sống thường nhật. Mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa từ vườn và mùi thức ăn nấu nướng còn vương lại từ bữa tối, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, yên bình đến lạ.

Lê An ngồi trên chiếc ghế sofa cũ, lưng tựa vào chiếc gối mềm mại, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Sau buổi hẹn hò với Huy, cảm giác trong lòng cô vẫn còn phức tạp. Một mặt, cô cảm thấy được vỗ về, được quan tâm một cách chân thành, những lời nói và hành động của Huy đã sưởi ấm trái tim cô. Mặt khác, vẫn có một sợi dây vô hình, một thói quen cố hữu, kéo cô về phía Trần Hạo. Dù đã tự nhủ phải bước tiếp, nhưng cái quá khứ thanh mai trúc mã, những lời hứa hão huyền và cả những "lời nói không thành" vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, như những mảnh vụn ký ức không thể xóa nhòa.

Cô cầm chiếc điện thoại di động cũ kỹ trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa đã bạc màu. Màn hình điện thoại phản chiếu ánh đèn vàng, gương mặt cô hiện lên mờ nhạt. Lê An lưỡng lự. Một cuộc gọi. Chỉ một cuộc gọi nữa thôi. Có lẽ, cô muốn kiểm tra xem liệu anh có còn nhớ đến cô không, liệu anh có còn dành một chút thời gian cho cô giữa bộn bề công việc. Hay đơn giản, cô muốn nghe giọng anh, để tự xác nhận rằng "khoảng cách vô hình" giữa họ đã thực sự không thể nào san lấp được nữa. Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình, tìm số của Trần Hạo.

“Anh Hạo… liệu anh có nghe máy không?” Cô thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có cô mới nghe thấy. Nó không phải là một câu hỏi dành cho anh, mà là một câu hỏi dành cho chính mình, một sự thăm dò cuối cùng cho những hy vọng mong manh còn sót lại.

Cô bấm nút gọi. Tiếng chuông điện thoại bắt đầu đổ dài, ngân vang trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, từng hồi, từng hồi một, như tiếng đập của trái tim cô. Lê An dán mắt vào màn hình, ánh mắt đầy mong đợi, pha lẫn chút lo âu. Một giây, hai giây… mười giây… tiếng chuông vẫn vang lên đều đặn, không có dấu hiệu được nhấc máy. Mỗi tiếng chuông là một nhát dao khứa nhẹ vào trái tim cô, làm tan biến dần những hy vọng cuối cùng. Cô tưởng tượng Trần Hạo đang làm gì, có lẽ anh đang bận rộn với công việc, với những dự án quan trọng nơi thành phố lớn, nơi mà cô và những kỷ niệm về "bên bờ sông cũ" đã trở nên quá xa xăm. Anh đã từng hứa “không quên em”, nhưng những lời hứa ấy giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng yếu ớt trong ký ức.

Tiếng chuông điện thoại cứ thế đổ dài, rồi đột ngột tắt. Không ai nhấc máy. Cuộc gọi không thành công. Màn hình hiện lên dòng chữ "Cuộc gọi nhỡ". Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ Lê An, mang theo tất cả sự hụt hẫng và một chút trống rỗng. Nó không phải là tiếng thở dài của sự đau khổ tột cùng, mà là tiếng thở dài của sự chấp nhận, của sự mệt mỏi khi phải chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp", một tình yêu luôn bị che lấp bởi những tham vọng và sự vắng mặt. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác lạnh lẽo từ chiếc điện thoại truyền sang lòng bàn tay cô, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Màn đêm đã xuống thật sâu, bao phủ cả thị trấn, và trong màn đêm ấy, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn, dù đã có một bến đỗ an yên đang dần hé lộ. Cuộc gọi không thành công này, một lần nữa, đã khẳng định rằng cô không thể tiếp tục níu giữ một bóng hình xa vời.

***

Dự án đã được nộp thành công. Trần Hạo và Quân thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cả hai rời khỏi phòng học, lê bước xuống hành lang vắng lặng. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian yên ắng, cùng với tiếng gió đêm luồn qua những tán cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên một bản hòa âm trầm buồn. Trần Hạo cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng vì thiếu ngủ và sự tập trung cao độ trong suốt nhiều giờ liền. Anh cần một thứ gì đó để lấp đầy cái bụng đói meo và xua đi cơn mệt mỏi đang vây lấy.

Họ tìm đến căn tin của trường, nơi vào giờ này đã khá vắng vẻ, chỉ còn lác đác vài sinh viên cũng đang vạ vật như họ, hoặc một vài nhân viên đang dọn dẹp. Không khí trong căn tin vẫn còn vương mùi thức ăn đa dạng từ buổi tối, mùi cà phê nồng nặc và cả mùi dầu mỡ đặc trưng. Tiếng dao dĩa va chạm lách cách từ phía bếp, tiếng xì xèo của chảo rán, và tiếng nói chuyện nhỏ của những người còn lại tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc, an ủi. Trần Hạo chọn vội một suất cơm hộp, cùng Quân tìm một góc khuất để ngồi, tránh xa những ánh mắt tò mò.

Anh ngồi xuống, cảm nhận chiếc ghế nhựa cứng nhắc dưới thân mình. Cơn đói cồn cào khiến anh gần như không còn sức để suy nghĩ. Anh với tay lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần, mục đích ban đầu chỉ là để kiểm tra giờ giấc hoặc xem có tin nhắn công việc nào không. Màn hình điện thoại sáng lên, ánh sáng xanh chiếu lên gương mặt mệt mỏi của anh. Anh lướt qua các thông báo, rồi ánh mắt anh dừng lại ở một "cuộc gọi nhỡ" từ Lê An.

Anh nhìn dòng chữ "Lê An" hiện trên màn hình, lòng khẽ nhói lên một chút, một cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua trong tích tắc. Anh nhớ lại tiếng rung nhẹ của điện thoại khi anh đang cắm cúi với dự án. Lúc đó, anh đã gạt nó đi một cách vô thức, không hề suy nghĩ. Giờ đây, khi mọi việc đã xong xuôi, sự mệt mỏi và kiệt sức lại lấn át tất cả. Anh khẽ nhíu mày, miết nhẹ ngón tay lên màn hình, nhưng không có động thái gọi lại ngay.

Trần Hạo (thầm nghĩ): “Lê An gọi à? Chắc không có gì quan trọng… Để mai gọi lại.”

Suy nghĩ đó lướt qua tâm trí anh nhanh như một làn gió, không để lại dấu vết sâu sắc nào. Anh đã quá mệt mỏi để có thể phân tích hay suy nghĩ sâu xa hơn về cuộc gọi đó. Đối với anh, mọi thứ liên quan đến công việc và học tập đều là ưu tiên hàng đầu, và sau khi hoàn thành một dự án lớn, anh chỉ muốn nghỉ ngơi. Anh tự trấn an mình rằng Lê An sẽ hiểu, rằng cô ấy đã quen với sự bận rộn của anh. Anh không hề nhận ra, hay không muốn nhận ra, rằng chính sự lơ đễnh này, chính những suy nghĩ "chắc không có gì quan trọng" này đang ngày càng đào sâu "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và đẩy mối quan hệ của họ "chậm một nhịp" so với những gì vốn có thể xảy ra. Anh đã bỏ lỡ một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng khoảnh khắc đó lại là một dấu chấm hết cho một phần hy vọng cuối cùng của Lê An.

Thay vì gọi lại, Trần Hạo mở ứng dụng tin tức trên điện thoại, lướt qua những dòng tít về kinh tế, về công nghệ, về những dự án mới. Anh chìm vào thế giới của riêng mình, nơi có những tham vọng lớn lao, những mục tiêu rõ ràng, và nơi mà những tiếng chuông điện thoại bị bỏ lỡ từ thị trấn xa xôi kia dường như không thể chạm tới. Cơn gió lạnh lẽo bên ngoài thổi qua ô cửa kính của căn tin, khẽ rít lên một tiếng dài. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn ra ngoài, bầu trời đêm đen đặc, những vì sao lấp lánh như những lời nhắc nhở xa xôi về những điều anh đã đánh mất. Nhưng rồi, anh lại cúi xuống, tiếp tục chìm đắm vào màn hình điện thoại, bỏ qua tín hiệu nhỏ bé từ một trái tim đang dần rời xa. Anh không biết rằng, cuộc gọi nhỡ này, và sự thờ ơ của anh, sẽ là một trong vô vàn lần anh bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng, dẫn đến sự hối tiếc khôn nguôi về sau. Mối quan hệ giữa anh và Lê An, bởi những "lời nói không thành" và những khoảng cách không thể san lấp, đang dần rạn nứt, tiến gần hơn đến một điểm không thể quay đầu. Anh không biết, rằng Lê An, bởi sự vô tâm của anh, sẽ ngày càng mở lòng hơn với Nguyễn Hoàng Huy, tìm kiếm sự an ủi và quan tâm ở anh, người đã xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free