Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 347: Bình Yên Tìm Thấy
Trần Hạo chìm vào thế giới của riêng mình, nơi có những tham vọng lớn lao, những mục tiêu rõ ràng, và nơi mà những tiếng chuông điện thoại bị bỏ lỡ từ thị trấn xa xôi kia dường như không thể chạm tới. Cơn gió lạnh lẽo bên ngoài thổi qua ô cửa kính của căn tin, khẽ rít lên một tiếng dài. Trần Hạo ngẩng đầu nhìn ra ngoài, bầu trời đêm đen đặc, những vì sao lấp lánh như những lời nhắc nhở xa xôi về những điều anh đã đánh mất. Nhưng rồi, anh lại cúi xuống, tiếp tục chìm đắm vào màn hình điện thoại, bỏ qua tín hiệu nhỏ bé từ một trái tim đang dần rời xa. Anh không biết rằng, cuộc gọi nhỡ này, và sự thờ ơ của anh, sẽ là một trong vô vàn lần anh bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng, dẫn đến sự hối tiếc khôn nguôi về sau. Mối quan hệ giữa anh và Lê An, bởi những "lời nói không thành" và những khoảng cách không thể san lấp, đang dần rạn nứt, tiến gần hơn đến một điểm không thể quay đầu. Anh không biết, rằng Lê An, bởi sự vô tâm của anh, sẽ ngày càng mở lòng hơn với Nguyễn Hoàng Huy, tìm kiếm sự an ủi và quan tâm ở anh, người đã xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ.
***
Sáng thứ Bảy, ánh nắng dịu nhẹ ban mai khẽ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn nhà nhỏ. Lê An khẽ cựa mình, vươn vai và mở mắt. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công như một bản nhạc giao hưởng chào ngày mới, êm đềm và thanh thoát. Cô chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Như một thói quen, Lê An bước ra ban công, nơi những chậu hoa giấy đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc thắm dưới nắng. Mùi hương dịu nhẹ của hoa, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết. Cô pha một tách trà hoa cúc nóng, hơi ấm từ chiếc cốc lan vào lòng bàn tay, xua đi chút hơi lạnh còn vương lại của buổi sớm. Ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, Lê An hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại để cảm nhận trọn vẹn sự yên bình đang bao trùm lấy cô.
Mở mắt ra, tầm nhìn của cô lướt qua khoảng vườn nhỏ phía trước nhà, nơi những cây cam đang trĩu quả, rồi dừng lại ở con đường lát đá quen thuộc. Trong đầu cô, hình ảnh Trần Hạo chợt hiện lên, mờ ảo như một thước phim cũ. Cô nhớ lại cuộc gọi nhỡ của mình đêm qua, khi cô đã cố gắng liên lạc với anh sau một ngày dài làm việc và một buổi tối ý nghĩa bên Huy. Cảm giác hụt hẫng vẫn còn đó, một vết xước nhỏ trong tâm hồn, nhưng nó không còn sắc nhọn, nhức nhối như những lần trước. Thay vào đó, nó giống như một vết sẹo đã lành, vẫn còn dấu tích nhưng không còn gây đau đớn. Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút nuối tiếc, chút chấp nhận. "Anh bận thật sao, Hạo?" cô tự hỏi mình, giọng nói thì thầm như hòa vào gió sớm. Câu hỏi đó không còn mang theo sự trách móc hay chờ đợi, mà chỉ là một sự xác nhận cho một thực tế đã quá rõ ràng.
Cô miết nhẹ ngón tay lên chiếc điện thoại đặt cạnh tách trà. Màn hình điện thoại sáng lên, ánh sáng xanh dịu nhẹ chiếu lên gương mặt thanh tú của cô. Cô lướt qua các ứng dụng một cách vô thức, rồi ánh mắt cô dừng lại ở biểu tượng tin nhắn. Một tin nhắn mới, từ Nguyễn Hoàng Huy. Ngón tay cô khẽ chạm vào màn hình, mở tin nhắn.
"Chào An, cuối tuần này em có rảnh không? Anh muốn mời em đi dạo công viên, uống cà phê."
Đọc những dòng chữ giản dị nhưng chân thành ấy, một nụ cười nhẹ nhàng khẽ nở trên môi Lê An. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo che giấu nỗi buồn, cũng không phải là nụ cười xã giao thường thấy, mà là một nụ cười thật sự, một nụ cười xuất phát từ sự ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Cô chợt nhận ra, những lời mời như thế này, những quan tâm giản dị nhưng đều đặn, đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của cô những ngày gần đây. Chúng lấp đầy những khoảng trống mà trước đây cô vẫn luôn cố gắng lấp đầy bằng những hình ảnh, những kỷ niệm mờ nhạt của một mối tình đã "chậm một nhịp".
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Lê An" hiện trên màn hình điện thoại, rồi lại nhìn xuống tin nhắn của Huy. Có một khoảnh khắc do dự rất nhỏ, một thoáng suy nghĩ về những gì đã qua, về những lời hứa hẹn không thành, về "nếu như ngày đó" Trần Hạo đã nói sớm hơn một chút. Nhưng khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh chóng, như một đám mây nhỏ lướt qua bầu trời trong xanh, không để lại dấu vết. Tâm trí Lê An lúc này không còn bị giằng xé bởi sự chờ đợi vô vọng nữa. Cô đã học cách chấp nhận, chấp nhận rằng có những thứ thuộc về quá khứ và có những thứ cần phải buông bỏ.
Cô quyết định trả lời tin nhắn của Huy. Ngón tay cô lướt nhẹ trên bàn phím, gõ từng chữ một cách cẩn trọng, nhưng đầy sự tự nhiên.
"Em rảnh ạ. Mấy giờ anh qua đón?"
Chỉ một vài từ đơn giản, nhưng nó đánh dấu một bước chuyển mình quan trọng trong tâm hồn Lê An. Nó không chỉ là một lời đồng ý cho buổi hẹn hò cuối tuần, mà còn là một lời đồng ý cho chính bản thân cô, cho việc cô cho phép mình được đón nhận sự quan tâm, được tìm thấy niềm vui và sự bình yên ở một nơi khác, một người khác. Cô nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống. Hít một hơi thật sâu, cô cảm thấy như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Ánh nắng ban mai như càng rạng rỡ hơn, tiếng chim hót càng thêm rộn ràng, và tách trà hoa cúc dường như cũng ngọt ngào hơn. Cô đứng dậy, bước vào nhà, chuẩn bị cho một ngày mới, một buổi hẹn hò mới, với một tâm thế nhẹ nhõm và thanh thản hơn bao giờ hết. Cô không biết rằng, ở một nơi xa xôi nào đó, Trần Hạo vẫn đang say mê với những dự án và tham vọng của mình, hoàn toàn không hay biết rằng, chính cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, đang đẩy Lê An ngày càng xa, và rằng tiếng chuông điện thoại bị bỏ lỡ đêm qua đã là một dấu chấm hết cho một phần nhỏ bé cuối cùng của "nếu như ngày đó".
***
Chiều thứ Bảy, công viên thị trấn chìm trong ánh nắng vàng dịu, như được phủ một lớp mật ong trong suốt. Những hàng cây cổ thụ xanh mát, cao vút, tỏa bóng râm rộng lớn trên những con đường lát đá quanh co. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, cùng tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con đang chơi đùa trên bãi cỏ tạo nên một bản hòa tấu êm ái, thanh bình. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi, và thoang thoảng mùi hoa nhài từ những bụi cây ven đường phả vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái và dễ chịu.
Lê An bước đi bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, xua đi cái nóng còn vương lại của buổi trưa. Cô mặc một chiếc váy màu kem giản dị, mái tóc buông xõa tự nhiên, và trên môi cô là một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo. Ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật vẻ đẹp thanh thoát, thuần khiết. Huy điềm đạm bên cạnh, ánh mắt anh luôn dõi theo cô, đầy quan tâm và chân thành. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, tay áo xắn gọn gàng, trông anh thật gần gũi và đáng tin cậy.
"Em dạo này vẫn bận rộn với công việc lắm à? Thấy em gầy đi chút xíu," Huy cất giọng ấm áp, pha chút lo lắng. Giọng nói của anh rành mạch, rõ ràng, mang đến một cảm giác an toàn và vững chãi. Anh không hỏi han theo kiểu xã giao, mà thật sự quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô.
Lê An khẽ cười, lắc đầu. "Cũng không bận lắm đâu anh. Chỉ là..." Cô ngập ngừng một chút, rồi lại lắc đầu nhẹ. "…chỉ là công việc cứ cuốn đi thôi." Cô không muốn nói nhiều về những áp lực hay những nỗi niềm riêng tư. Hôm nay, cô chỉ muốn tận hưởng sự thoải mái này. "Anh thì sao? Công việc của anh vẫn ổn chứ?"
Huy mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh sự tinh nghịch. "Anh thì vẫn vậy, công việc ổn định. Chỉ mong có người cùng anh chia sẻ những niềm vui nho nhỏ này." Anh nói, rồi ánh mắt anh dừng lại trên Lê An, đầy ẩn ý. Ánh mắt đó không hề đường đột hay khiếm nhã, mà lại mang một sự ấm áp, một lời mời gọi chân thành, khiến Lê An không hề cảm thấy khó chịu mà chỉ thấy lòng mình khẽ rung động.
Lê An bật cười khúc khích, nụ cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Anh nói chuyện vui thật đấy, Huy. Lâu lắm rồi em mới cười thoải mái như vậy." Câu nói ấy của cô là thật lòng. Kể từ khi Trần Hạo rời đi, cuộc sống của cô như chìm trong một mảng màu xám, dù bên ngoài cô vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và vui vẻ. Nhưng những nụ cười của cô thường chỉ chạm đến môi, chứ không thể chạm đến tận đáy lòng. Hôm nay, ở bên Huy, cô cảm thấy mình được là chính mình, được thả lỏng mọi gánh nặng, và nụ cười này, nó xuất phát từ một niềm vui chân thật.
Họ cùng nhau đi dạo quanh hồ nước, ngắm nhìn những đàn cá bơi lội tung tăng dưới làn nước trong xanh. Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, phản chiếu ánh nắng chiều lung linh. Họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ công việc, cuộc sống thường ngày, đến những ước mơ nhỏ bé. Huy kể những câu chuyện hài hước về những đồng nghiệp của anh, về những chuyến đi phượt mà anh từng trải qua. Anh không ngừng hỏi han cô về sở thích, về những cuốn sách cô đang đọc, về những bộ phim cô muốn xem. Cách anh lắng nghe, cách anh tương tác, không hề hời hợt hay qua loa. Anh thực sự muốn hiểu cô, muốn chia sẻ cùng cô.
Họ tìm đến một chiếc ghế đá dưới gốc cây bằng lăng cổ thụ, tán lá rợp bóng mát. Từ vị trí này, họ có thể nhìn bao quát cả một góc công viên, với đài phun nước rực rỡ và những bãi cỏ xanh mướt. Huy rời đi một lát, rồi trở lại với hai que kem dâu mát lạnh. "Trời nóng thế này, ăn kem là nhất rồi," anh nói, đưa cho Lê An một que.
Lê An đón lấy que kem, cảm nhận vị mát lạnh từ vỏ kem lan vào lòng bàn tay. Vị ngọt ngào của kem dâu tan chảy trong miệng, mang đến một cảm giác sảng khoái lạ thường. Cô nhìn Huy, người đang say sưa ăn kem của mình, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà là một thứ cảm xúc êm đềm, nhẹ nhàng, giống như dòng sông quê hương chảy êm đềm, lặng lẽ bồi đắp phù sa.
Cô chợt nhớ về những buổi chiều tà "bên bờ sông cũ" cùng Trần Hạo. Hồi đó, những buổi hẹn hò của họ thường chỉ là những cuộc đi dạo im lặng, những lời nói không thành, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà cô phải tự mình giải mã. Giữa họ luôn tồn tại một "khoảng cách vô hình", một sự e dè không thể vượt qua. Trần Hạo luôn bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình, với những hoài bão và dự định lớn lao. Anh ít khi hỏi han cô một cách tỉ mỉ, cũng ít khi bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng.
Nhưng với Huy, mọi thứ lại khác. Anh không ngại thể hiện sự quan tâm của mình bằng lời nói và hành động cụ thể. Anh không để cô phải đoán, không để cô phải chờ đợi trong mỏi mòn. Sự chân thành và kiên nhẫn của anh như một dòng suối mát lành, tưới tắm cho tâm hồn cô, xoa dịu những vết thương cũ. Lê An nhận ra, sự bình yên mà cô đang cảm nhận không phải là sự bình yên giả tạo hay tạm thời. Đó là một sự bình yên thực sự, một bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Cô không còn cảm thấy day dứt mạnh mẽ khi nghĩ về Trần Hạo. Ký ức về anh vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của tuổi thơ và tuổi trẻ cô, nhưng nó đã nằm lại ở một góc khuất trong trái tim, được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc mang tên "tiếc nuối và chấp nhận".
Cô ngắm nhìn nụ cười ấm áp của Huy, cảm nhận sự thoải mái khi anh ở bên cạnh. Anh là hiện thực, là hiện tại, là người đang thực sự ở đây, cùng cô tận hưởng từng khoảnh khắc. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là mang đến cho cô những niềm vui nhỏ bé, những quan tâm chân thành. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản, mãn nguyện. Cô biết, mình đang dần buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ, và mở lòng mình cho một tương lai mới, một tương lai có Huy ở bên.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời và mặt hồ, Huy đưa Lê An về nhà. Trên đường về, anh vẫn không ngừng trò chuyện, tạo ra một không khí vui vẻ và ấm cúng. Lê An cảm thấy một niềm hy vọng nhẹ nhàng nhen nhóm trong lòng. Cô biết, con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhưng ít nhất, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, và có thể là cả cuộc đời. "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, Lê An đã không còn bám víu vào những điều "nếu như" đó nữa. Cô đã chọn cách bước tiếp, tìm kiếm hạnh phúc ở hiện tại, ở nơi mà sự quan tâm và tình cảm không còn phải "chậm một nhịp". Cô không biết rằng, chính cái khoảnh khắc cô chấp nhận Huy, chấp nhận sự bình yên này, cũng là lúc "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã trở thành một vực sâu không thể nào san lấp. Một mối quan hệ mới đang dần hình thành, một tương lai mới đang rộng mở, và tất cả đều bắt nguồn từ những khoảnh khắc giản dị nhưng chân thành này, từ nụ cười chân thật của Lê An khi ở bên Huy, và từ cảm giác cô có thể chia sẻ mọi thứ với anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.