Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 348: Món Quà Của Sự Hiện Diện

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, thứ ánh sáng dịu dàng của buổi chiều tà ấy vẫn còn vương vấn. Bước chân cô nhẹ bẫng trên con đường quen thuộc, tiếng gió rì rào qua những tán cây như thì thầm kể lại câu chuyện về một ngày thật khác. Huy đã đưa cô về tận cổng, nụ cười của anh vẫn ấm áp như tia nắng cuối cùng, và sự quan tâm của anh vẫn gói trọn trong những lời dặn dò đơn giản: “Em nghỉ ngơi sớm đi, mai lại một ngày mới rồi.” Cô đứng nhìn bóng anh khuất dần phía cuối đường, một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Không còn là sự cố gắng gượng để lấp đầy khoảng trống, cũng chẳng phải là nỗi khắc khoải mong chờ một điều gì đó xa xôi. Đây là sự bình yên thực sự, chân thật đến mức khiến cô muốn níu giữ, muốn tin tưởng.

Sáng hôm sau, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn gọi Lê An thức giấc. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Cô vươn vai, cảm thấy một sự nhẹ nhõm khác thường lan tỏa khắp cơ thể, tựa như gánh nặng vô hình bấy lâu nay đã được trút bỏ phần nào. Đã bao lâu rồi mình mới lại cảm thấy nhẹ nhõm đến thế này? Không phải sự cố gắng gượng, mà là cảm giác thật sự bình yên. Ý nghĩ ấy khẽ lướt qua tâm trí cô, mang theo một chút ngạc nhiên, một chút thảng thốt. Nó không giống như những lần cố gắng xua đi nỗi buồn bằng công việc, cũng không phải sự tạm bợ khi tìm đến những thú vui thoáng qua. Đây là một thứ cảm xúc nội tại, xuất phát từ sâu thẳm tâm hồn, một sự thanh thản chưa từng có.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh. Mở rộng cánh cửa sổ, một làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương hoa nhài từ góc vườn. Đó là mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông, mùi hương của tuổi thơ, của những buổi sáng bình yên vẫn thường trôi qua lặng lẽ. Tiếng chim ríu rít trên cành cây bàng cổ thụ, xen lẫn tiếng xe đạp lạch cạch của một người bán xôi đi qua, tạo nên một bản hòa tấu giản dị nhưng đầy sức sống. Thị trấn này vẫn vậy, vẫn hiền hòa và chậm rãi trôi theo dòng thời gian, nhưng dường như, đã có điều gì đó thay đổi bên trong Lê An.

Cô đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khu vườn nhỏ của mình. Những chậu cúc vàng đang nở rộ, những cây hoa giấy khoe sắc đỏ tươi dưới nắng. Tối qua, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời và mặt hồ, Huy đã đưa cô về nhà. Trên đường về, anh vẫn không ngừng trò chuyện, tạo ra một không khí vui vẻ và ấm cúng. Anh không nói những lời hoa mỹ hay hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là chia sẻ về cuộc sống thường ngày, về những điều nhỏ nhặt mà anh đã trải qua. Và quan trọng hơn, anh lắng nghe. Anh lắng nghe cô kể về công việc, về những cuốn sách cô yêu thích, về những suy nghĩ vụn vặt trong lòng. Anh không chen ngang, không phán xét, chỉ đơn giản là đón nhận, và đôi khi, anh chỉ khẽ gật đầu, hoặc mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng những cử chỉ đó lại mang đến cho cô một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh ấy không cần mình nói ra, anh ấy chỉ đơn giản là lắng nghe và hiểu.

Một thoáng ký ức về Trần Hạo lướt qua tâm trí cô, tựa như một sợi khói mỏng manh, sắp tan biến vào hư vô. Những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn thưa thớt, những lời hứa hẹn không thành. Giữa họ luôn tồn tại một "khoảng cách vô hình", một bức tường vô hình được xây bằng sự e dè, bằng nỗi sợ hãi không dám đối mặt với cảm xúc thật của chính mình. Những buổi hẹn hò "bên bờ sông cũ" của họ thường chỉ là những cuộc đi dạo im lặng, những lời nói không thành, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà cô phải tự mình giải mã. Anh bận rộn với những hoài bão lớn lao nơi thành phố, với những dự án và những cuộc thi. Anh ít khi hỏi han cô một cách tỉ mỉ, cũng ít khi bày tỏ cảm xúc một cách rõ ràng. Và dần dà, khoảng cách ấy cứ thế lớn dần, cho đến khi chỉ còn lại sự tiếc nuối và một câu hỏi không lời đáp: "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." thì mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, câu hỏi ấy không còn mang sức nặng day dứt như trước. Nó chỉ còn là một phần của quá khứ, một ký ức đã được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc mang tên "chấp nhận".

Lê An khẽ thở dài, không phải vì buồn bã, mà vì một sự giải thoát nhẹ nhàng. Cô quay người, bước vào bếp, pha một tách trà hoa nhài thơm dịu. Hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, hòa quyện với mùi hương từ vườn, tạo nên một không khí tĩnh tại và ấm cúng. Cô ngồi bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nhấp từng ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết tan chảy nơi đầu lưỡi. Ánh nắng xuyên qua khung cửa, chiếu lên cuốn sách đang đọc dở trên bàn. Cô chợt nhớ đến lời Huy nói tối qua, về một cuốn sách cũ mà cô từng nhắc đến trong một lần trò chuyện vu vơ. Cô chỉ nói qua loa, vậy mà anh vẫn nhớ. Sự quan tâm tỉ mỉ ấy khiến trái tim cô khẽ rung động, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi những lạnh lẽo bấy lâu.

Cô khẽ nhắm mắt, hình dung lại nụ cười của Huy, ánh mắt chân thành và giọng nói trầm ấm của anh. Anh không phải là người đàn ông của những lời lẽ bóng bẩy, nhưng anh là người của những hành động cụ thể, thiết thực. Anh không để cô phải đoán, không để cô phải chờ đợi. Sự hiện diện của anh như một dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương cũ, bồi đắp cho tâm hồn cô những phù sa của sự bình yên và tin tưởng. Giờ đây, khi nghĩ về Trần Hạo, cô không còn cảm thấy trái tim mình thắt lại. Ký ức về anh vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của tuổi thơ và tuổi trẻ cô, nhưng nó đã nằm lại ở một góc khuất trong trái tim, được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc mang tên "tiếc nuối và chấp nhận". Cô đã không còn bám víu vào những điều "nếu như" đó nữa. Cô đã chọn cách bước tiếp, tìm kiếm hạnh phúc ở hiện tại, ở nơi mà sự quan tâm và tình cảm không còn phải "chậm một nhịp". Có lẽ, chính cái khoảnh khắc cô chấp nhận Huy, chấp nhận sự bình yên này, cũng là lúc "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã trở thành một vực sâu không thể nào san lấp. Một mối quan hệ mới đang dần hình thành, một tương lai mới đang rộng mở, và tất cả đều bắt nguồn từ những khoảnh khắc giản dị nhưng chân thành này.

***

Chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu đi, hắt những vệt vàng cam lên các mái nhà, Lê An đang ngồi đọc sách trong phòng khách. Không khí ấm cúng bao trùm, với mùi trà hoa nhài vẫn còn vương vấn và tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ. Bỗng, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, khiến cô hơi giật mình. Tiếng gõ không quá dứt khoát, cũng không quá vội vã, như một sự thăm hỏi đầy ý nhị. Cô đặt cuốn sách xuống, lòng dâng lên một chút tò mò. Ai lại đến vào giờ này nhỉ?

Khi cô mở cửa, nụ cười ấm áp của Huy hiện ra trước mắt. Anh đứng đó, trong chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông vẫn giản dị và gần gũi như mọi khi. Trên tay anh là một túi giấy nhỏ được gói ghém cẩn thận, không quá phô trương nhưng lại ẩn chứa một sự chu đáo khó tả. Ánh nắng chiều dịu dàng hắt qua khung cửa, chiếu sáng những vật dụng quen thuộc trong phòng khách, và cả nụ cười chân thành của anh. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn vào, hòa quyện với mùi trà mới pha, tạo nên một không khí yên tĩnh, nhưng có sự mong chờ nhẹ nhàng.

"Chào em, An," Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự thân thiện vốn có. "Anh ghé qua một chút, không làm phiền em chứ?"

Lê An hơi bất ngờ, nhưng rồi cô mỉm cười đáp lại: "Không đâu, anh vào đi. Em đang đọc sách thôi." Cô né người để anh bước vào. Huy bước vào phòng khách, ánh mắt anh lướt qua căn phòng một cách tự nhiên, dừng lại ở những chậu cây cảnh nhỏ xinh trên bệ cửa sổ, rồi quay sang nhìn cô. Anh không cố gắng tìm kiếm một lời khen ngợi hay một sự phô trương nào, chỉ đơn giản là sự hiện diện của anh đã đủ để xoa dịu không khí.

Anh đưa túi giấy cho cô, ánh mắt lấp lánh một niềm vui kín đáo. "Anh có cái này muốn tặng em. Không biết em còn nhớ không."

Lê An đón lấy túi quà, cảm nhận sự mềm mại của giấy gói. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy sự tò mò. "Món quà gì vậy anh?"

Huy mỉm cười, nụ cười càng làm ánh mắt anh thêm rạng rỡ. "Em bất ngờ à? Anh nhớ em nói em thích cuốn này, tìm mãi không thấy. May mà có người bạn ở tỉnh khác tìm giúp được."

Tay Lê An khẽ run khi cô từ từ mở lớp giấy gói. Bên trong là một cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu thời gian, nhưng vẫn giữ được nét tinh tế. Tên sách hiện ra rõ ràng dưới ánh nắng chiều: "Gió Qua Thung Lũng" – một tác phẩm văn học hiếm hoi mà Lê An từng nhắc đến trong một lần trò chuyện vu vơ với Huy vài tuần trước. Cô từng nói rằng đó là cuốn sách cô ao ước sở hữu, nhưng đã tìm kiếm khắp các nhà sách cũ trong thị trấn và thành phố mà không thấy. Cô chỉ nói một cách bâng quơ, không ngờ anh lại ghi nhớ.

Ánh mắt Lê An rưng rưng khi nhìn thấy bìa cuốn sách. Một cảm giác xúc động dâng trào, nghẹn lại nơi cổ họng. Cô ngước nhìn Huy, đôi mắt long lanh. "Em... em không ngờ anh lại nhớ. Nó thật sự rất khó tìm." Giọng cô khẽ nghẹn lại, không phải vì buồn, mà vì một sự cảm động sâu sắc. Nó không phải là một món quà đắt tiền hay xa hoa, nhưng nó lại mang một giá trị tinh thần vô cùng lớn lao. Nó cho thấy sự lắng nghe, sự thấu hiểu và sự quan tâm chân thành mà cô đã khao khát bấy lâu.

Huy đưa tay khẽ chạm vào vai cô, ánh mắt anh dịu dàng. "Em thích là tốt rồi. Anh chỉ muốn em vui." Anh nói một cách đơn giản, không hề có chút phô trương hay đòi hỏi. Sự chân thành trong lời nói của anh càng khiến Lê An cảm thấy ấm lòng. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, mà chỉ đơn giản là mang đến cho cô những niềm vui nhỏ bé, những quan tâm chân thành, những điều mà cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tìm thấy nữa. Cuốn sách này, không chỉ là một món quà, mà còn là một minh chứng cho sự hiện diện của anh, cho sự quan tâm tỉ mỉ mà Trần Hạo đã từng bỏ lỡ.

Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lẫn chút bối rối nhưng cũng đầy tin tưởng. "Em cảm ơn anh, Huy. Món quà này... ý nghĩa hơn bất cứ thứ gì khác." Cô ôm cuốn sách vào lòng, cảm nhận mùi giấy cũ thoang thoảng, một mùi hương gợi nhớ về những trang sách, những câu chuyện đã ngủ yên trong dòng thời gian. Món quà này không chỉ làm cô vui, mà còn khiến cô cảm thấy được trân trọng, được nhìn thấy, được lắng nghe. Nó là một dấu ấn, một lời khẳng định về một mối quan hệ đang dần định hình, một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy.

Huy ở lại thêm một lát, trò chuyện với cô vài câu chuyện phiếm, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Anh không nhắc gì đến việc đã phải bỏ công sức bao nhiêu để tìm được cuốn sách này, cũng không hề gợi ý về việc cô nên đáp lại anh như thế nào. Anh chỉ đơn giản là ngồi đó, hiện diện, mang đến cho cô một cảm giác bình yên và ấm áp. Trước khi ra về, anh vẫn không quên dặn dò cô giữ gìn sức khỏe, và hứa sẽ ghé qua thăm cô vào cuối tuần. Lê An tiễn anh ra cửa, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng nhẹ nhàng, một sự tin tưởng vào những điều tốt đẹp đang đến.

***

Tối cùng ngày, sau khi Huy đã ra về, Lê An ngồi lại một mình trong phòng khách. Ánh đèn vàng ấm áp hắt nhẹ xuống, tạo ra một không gian riêng tư, tĩnh lặng. Cuốn sách "Gió Qua Thung Lũng" được cô đặt cẩn thận trên bàn trà, bìa sách cũ hiện rõ dưới ánh đèn, như một vật phẩm trân quý. Cô khẽ chạm tay vào bìa sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, rồi từ từ lật từng trang. Mỗi câu chữ trong đó như thấm vào tâm hồn cô, nhưng không phải chỉ vì nội dung câu chuyện, mà vì hành động của Huy.

Cô không đọc, mà chỉ lật giở, để những suy nghĩ miên man cuốn lấy mình. Cô hồi tưởng lại những lần Trần Hạo đã quên những điều nhỏ nhặt cô từng nói. Có lần cô kể về một món ăn yêu thích, anh chỉ ừ hữ rồi thôi. Có lần cô vô tình nhắc đến một bộ phim mà cô rất muốn xem, anh cũng chỉ gật đầu rồi chuyển sang chủ đề khác. Hay những lần anh quá bận rộn với những dự án ở thành phố, đến mức quên mất sinh nhật cô, hoặc không trả lời những tin nhắn, cuộc gọi của cô trong nhiều giờ liền. Anh luôn có lý do, luôn có những hoài bão lớn lao cần theo đuổi, và cô luôn hiểu, luôn thông cảm. Nhưng sự hiểu và thông cảm ấy cũng có giới hạn. Nó dần bào mòn đi niềm hy vọng, biến những mong chờ thành nỗi thất vọng, và cuối cùng là sự chấp nhận một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.

Sự so sánh này không còn mang tính trách móc hay đau khổ, mà là một sự nhận thức rõ ràng về hiện thực. Huy không nói những lời hoa mỹ, nhưng anh ấy làm những điều ý nghĩa. Anh ấy thấy mình, anh ấy nghe mình. Trần Hạo... anh ấy đã quên mình rồi sao? Câu hỏi ấy không còn mang theo sự dằn vặt của ngày xưa, mà chỉ là một sự chấp nhận, một lời tự vấn nhẹ nhàng. Có lẽ, "thích" thì không đủ. Cần sự hiện diện, cần sự quan tâm thực tế, cần một người biết lắng nghe, biết ghi nhớ những điều nhỏ nhặt mà người kia trân trọng. Trần Hạo từng nói "anh đã rất thích em", nhưng tình cảm ấy, có lẽ đã "chậm một nhịp", đã không đủ để anh hiện diện một cách trọn vẹn trong cuộc đời cô.

Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không vương chút buồn tủi. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác được nâng niu, trân trọng mà bấy lâu cô khao khát đã được đáp đền. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt bùng cháy, mà là một thứ tình cảm êm đềm, nhẹ nhàng, giống như dòng sông quê hương chảy êm đềm, lặng lẽ bồi đắp phù sa. Cô chợt khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản, mãn nguyện. "Cảm ơn anh, Huy..." Lời nói ấy thì thầm trong không gian tĩnh lặng, mang theo tất cả sự chân thành từ đáy lòng.

Cô đặt cuốn sách lên đầu giường, như một vật phẩm trân quý, một dấu ấn không thể phai mờ trong hành trình tìm kiếm sự bình yên của mình. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong sự tĩnh lặng. Không còn những dằn vặt về "nếu như ngày đó", không còn những tiếc nuối về "lời nói không thành". Giờ đây, cô chỉ muốn sống trọn vẹn với hiện tại, với những gì mình đang có, với người đang thực sự hiện diện bên cạnh. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhưng ít nhất, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, và có thể là cả cuộc đời. Sự xuất hiện của Huy, những cử chỉ quan tâm tỉ mỉ của anh, đã khiến Lê An buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ, và mở lòng mình cho một tương lai mới, một tương lai có Huy ở bên, nơi tình cảm không còn phải "chậm một nhịp".

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free