Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 350: Bến Bờ Của Hiện Tại
Đêm đã về khuya, không khí se lạnh bắt đầu bao trùm quán cà phê. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng, nhưng hầu hết khách đã ra về, chỉ còn lại Lê An và Huy trong góc nhỏ yên tĩnh. Sau khi trút bầu tâm sự, Lê An cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có. Không phải là một sự nhẹ nhõm do quên đi quá khứ, mà là một sự nhẹ nhõm khi đã dám đối mặt và chia sẻ nó. Huy không đưa ra lời khuyên hay phán xét, anh chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và thấu hiểu. Sự hiện diện đó quý giá hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào, nó xoa dịu những vết thương âm ỉ bấy lâu trong tâm hồn cô.
Huy vẫn nắm tay Lê An, bàn tay anh hơi siết chặt hơn một chút, truyền đi một sự ấm áp và bình yên. Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói trầm ấm và chân thành. "Anh không muốn em phải chịu đựng một mình. Anh biết những gì đã qua, dù em không nói, nhưng anh vẫn cảm nhận được gánh nặng trong lòng em. Em xứng đáng được yêu thương, được quan tâm một cách trọn vẹn, An ạ. Em xứng đáng được là chính mình, được nói ra những điều mình muốn mà không phải sợ bị bỏ qua."
Những lời nói của Huy như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn Lê An. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nghe được những lời này từ một ai đó, đặc biệt là vào thời điểm cô đã gần như chấp nhận rằng cuộc đời mình sẽ mãi mãi là những "khoảng cách vô hình" và những "lời nói không thành". Anh không nói về tình yêu, không hứa hẹn tương lai xa xôi, nhưng chính sự chân thành và thấu hiểu ấy lại chạm đến trái tim cô một cách sâu sắc nhất. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống của Trần Hạo, mà anh tạo ra một không gian mới, nơi cô có thể là chính cô.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản, ánh mắt long lanh như những giọt sương đêm. "Cảm ơn anh, Huy. Thật sự... cảm ơn anh." Lời cảm ơn của cô không chỉ là xã giao, mà chứa đựng tất cả sự biết ơn từ tận đáy lòng, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ. Cảm ơn anh đã lắng nghe, cảm ơn anh đã ở đây, cảm ơn anh đã thấy em.
Trong một khoảnh khắc ngẫu hứng, một cử chỉ thân mật hiếm hoi, Lê An khẽ dựa nhẹ đầu vào vai Huy. Cảm giác vai anh vững chãi, ấm áp, mang lại một sự an toàn mà cô đã khao khát từ rất lâu. Huy không bất ngờ, cũng không vội vàng. Anh chỉ khẽ vuốt tóc cô một cách dịu dàng, như vỗ về một tâm hồn mệt mỏi đang tìm được chốn bình yên. Cả hai chìm vào im lặng, tận hưởng sự tĩnh lặng của đêm khuya và sự bình yên vừa tìm thấy. Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán cây bên ngoài, như một bản nhạc ru êm đềm cho những trái tim đang được chữa lành.
Họ ngồi như thế thêm một lúc, cho đến khi cảm giác lạnh của đêm khuya nhắc nhở họ đã đến lúc phải về. Khi đứng dậy, Lê An cảm thấy đôi chân mình nhẹ bẫng, tâm hồn thanh thoát. Cô không còn cảm thấy nặng nề bởi những dằn vặt về "nếu như ngày đó", hay những tiếc nuối về một tình yêu "chậm một nhịp". Giờ đây, cô chỉ muốn sống trọn vẹn với hiện tại, với những gì mình đang có.
Họ rời quán cà phê, bước đi dưới ánh trăng vằng vặc chiếu sáng con đường nhỏ về nhà. Ánh trăng dát bạc lên những mái nhà, lên dòng sông xa xa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Không khí đêm se lạnh, nhưng Lê An cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô nhìn sang Huy, ánh mắt anh vẫn dịu dàng, kiên định. Cô không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng ít nhất, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô đã tìm thấy một người có thể cùng cô chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, và có thể là cả cuộc đời. Sự xuất hiện của Huy, những cử chỉ quan tâm tỉ mỉ của anh, và đặc biệt là sự lắng nghe chân thành của anh, đã khiến Lê An buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ, và mở lòng mình cho một tương lai mới, một tương lai có Huy ở bên, nơi tình cảm không còn phải "chậm một nhịp".
Ngày hôm sau, khi điện thoại Lê An reo lên với số của Trần Hạo, cô không còn cảm thấy trái tim mình thắt lại hay bồn chồn chờ đợi như trước. Cô chỉ nhìn màn hình một lát, rồi khẽ mỉm cười và đặt điện thoại xuống bàn. Cô đang cùng Huy chuẩn bị bữa sáng, tiếng cười nói rộn ràng. Cô không nhấc máy. Có lẽ, những cuộc gọi nhỡ giờ đây đã không còn ý nghĩa.
***
Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh mai, lách qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ phòng Lê An. Một mùi cà phê mới pha thoảng nhẹ, hòa quyện với hương tinh dầu sả chanh dịu mát và thoang thoảng mùi hoa nhài từ ban công vươn vào, tạo nên một không gian thật ấm áp và yên bình. Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nâu nhạt từ từ mở ra, đón lấy ngày mới. Cảm giác nhẹ nhõm, thanh thoát lan tỏa trong lồng ngực cô, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ sau buổi tối hôm qua.
Cô ngồi dậy, vươn vai nhẹ nhàng, rồi tiến đến bên cửa sổ, nơi có chiếc ghế bành nhỏ quen thuộc. Từ đây, cô có thể nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt, nơi những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ xíu. Tay cô nâng tách cà phê ấm nóng lên môi, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ, thơm nồng lan tỏa, đánh thức từng giác quan. Tâm trí cô vô thức quay về buổi trò chuyện khuya hôm trước với Huy. Từng lời anh nói, cách anh kiên nhẫn lắng nghe, và sự hiện diện vững chãi của anh đã gieo vào lòng cô một hạt mầm bình yên mới. Đó không phải là sự bình yên hời hợt, mà là một cảm giác sâu sắc, chân thật, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn mệt mỏi.
Cô khẽ tự nhủ, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh lặng của buổi sáng: "Thì ra được lắng nghe, được sẻ chia lại nhẹ nhàng đến vậy...". Cô nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ của quá khứ lướt qua. Những đêm dài cô đơn, những lời nói không thành, những cảm xúc bị nén chặt vì không biết chia sẻ cùng ai. Trần Hạo, với sự e dè và tham vọng của tuổi trẻ, đã không thể hay không dám cho cô cái cảm giác được lắng nghe ấy. Anh luôn bận rộn với những mục tiêu lớn lao, những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại. Cô nhớ về những "khoảng cách vô hình" đã dần hình thành giữa họ, không phải do cố ý, mà do sự khác biệt trong cách họ thể hiện và tiếp nhận tình cảm.
"Hạo... liệu anh có bao giờ hiểu được điều này?" Lê An thở dài một hơi rất khẽ, một hơi thở mang theo chút hoài niệm, nhưng không còn là tiếc nuối day dứt. Cô đã từng khao khát anh có thể thấu hiểu, có thể ở bên, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự chờ đợi mỏi mòn. Và bây giờ, khi nhìn lại, cô nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa một người luôn tồn tại trong hoài niệm, xa vời như một giấc mơ không thành, và một người thực sự ở bên, lắng nghe, và hiện diện trong từng khoảnh khắc.
Cái cảm giác được Huy nắm tay, được anh vuốt tóc, được anh nhìn sâu vào mắt và nói những lời chân thành, nó quý giá hơn bất cứ lời hứa hẹn nào về một tương lai tươi sáng nhưng xa xôi. Huy không cố gắng lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo để lại, anh chỉ đơn giản là tạo ra một khoảng không gian mới, nơi Lê An có thể là chính mình, không cần phải giấu giếm hay chờ đợi. Cô nhận ra rằng, điều cô thực sự cần không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một bến đỗ an yên, nơi cô được chấp nhận, được quan tâm một cách thực tế.
Ánh mắt Lê An xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, dõi theo những chú chim nhỏ đang chuyền cành hót líu lo. Cảm giác "nếu như ngày đó" đã không còn đè nặng tâm trí cô. Thay vào đó là một sự chấp nhận bình thản, một sự hiểu biết sâu sắc rằng cuộc đời là những lựa chọn, và đôi khi, sự "chậm một nhịp" không phải là sai lầm, mà là số phận, là một phần của con đường dẫn đến một bến bờ khác, một bến bờ của hiện tại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản, không còn vết gợn của nỗi buồn hay sự dằn vặt. Cô đã sẵn sàng cho những gì đang đến, cho một tương lai có thể khác xa với những gì cô từng hình dung, nhưng lại chân thật và ấm áp hơn rất nhiều.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối ngày rải vàng óng ả trên những tán lá xanh um của công viên thị trấn. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo hơi mát lành của đất trời. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa công viên, và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang vô tư chạy nhảy. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng hương hoa dại cứ thế quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và bình yên.
Lê An và Huy cùng nhau đi dạo trên con đường lát đá quanh co. Bước chân họ chậm rãi, đồng điệu. Huy khoác hờ chiếc áo len mỏng, còn Lê An mặc một chiếc váy cotton đơn giản, mái tóc dài buông xõa theo gió. Họ dừng lại bên một gốc cây bàng cổ thụ, tán lá rộng che mát cả một góc công viên. Từ đây, họ có thể nhìn thấy những người lớn tuổi đang tập dưỡng sinh, những cặp đôi nắm tay nhau đi bộ, và những gia đình nhỏ đang tận hưởng khoảnh khắc bên nhau.
Huy chỉ tay về phía một nhóm trẻ đang chơi đá cầu, nở nụ cười ấm áp. Ánh mắt anh tràn đầy sự hiền lành và một niềm tin tưởng vào tương lai. "Anh nghĩ thị trấn mình còn nhiều tiềm năng lắm. Không chỉ là cảnh đẹp, mà còn là con người, là văn hóa. Nếu mình chung tay, cuộc sống ở đây sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều." Giọng anh trầm ấm, rành mạch, không khoa trương nhưng đầy nhiệt huyết. "Anh đang ấp ủ một vài dự án nhỏ, về du lịch sinh thái kết hợp với bảo tồn làng nghề truyền thống. Muốn thu hút người trẻ về đây, nhưng cũng không muốn đánh mất đi cái hồn của thị trấn mình."
Anh quay sang nhìn Lê An, ánh mắt chứa đựng sự chân thành và một mong muốn chia sẻ. "Anh biết em yêu nơi này, yêu những giá trị truyền thống. Anh muốn mình có thể cùng nhau làm điều gì đó ý nghĩa cho thị trấn, để những thế hệ sau này vẫn được lớn lên bên bờ sông cũ, vẫn giữ được những nét đẹp mà chúng ta đã từng gắn bó." Huy không nói những lời hoa mỹ về tình yêu, nhưng chính những lời nói về cộng đồng, về tương lai của thị trấn, về sự gắn bó với nơi chốn này lại chạm đến trái tim Lê An một cách mạnh mẽ. Cô thấy ở anh một sự ổn định, một niềm tin vào những giá trị thực tế, khác hẳn với sự xa hoa, vội vã của thành phố mà Trần Hạo đã chọn.
Lê An lắng nghe, đôi mắt dõi theo những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ trên nền trời chiều. Cô cảm nhận được sự chân thành và trách nhiệm trong từng lời nói của Huy. Anh không hứa hẹn về một sự nghiệp vĩ đại, hay những chuyến đi xa hoa, mà anh nói về sự kiến tạo, về việc vun đắp những giá trị bền vững ngay tại nơi cô đã sinh ra và lớn lên. Hình ảnh một tương lai ổn định, gắn bó với thị trấn này dần hiện rõ trong tâm trí cô. Đó là một tương lai khác xa với những gì cô từng mơ mộng với Trần Hạo, một tương lai mà cô từng nghĩ là mình đã từ bỏ khi anh rời đi.
Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. "Nghe anh nói, em thấy... bình yên thật." Lời nói của cô không chỉ là một lời khen, mà là một sự thừa nhận từ sâu thẳm tâm hồn. Sự bình yên ấy không đến từ việc né tránh những sóng gió, mà đến từ việc tìm thấy một điểm tựa vững chắc, một người cùng chia sẻ những giá trị cốt lõi, cùng hướng về một tương lai mà cô có thể chạm tay vào.
Huy không nói gì thêm, chỉ khẽ nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay anh. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như chính con người anh. Họ lại tiếp tục bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá, hòa vào âm thanh của công viên đang dần chìm vào ánh hoàng hôn. Lê An cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Cô không còn cảm thấy sự trống rỗng mà Trần Hạo từng để lại. Giờ đây, bên Huy, cô không chỉ tìm thấy sự hiện diện mà cô khao khát, mà còn tìm thấy một mục đích, một tương lai mà cô muốn cùng anh xây đắp. Những tiếc nuối về "nếu như ngày đó" đã dần lùi xa, nhường chỗ cho sự háo hức về "một tương lai như thế này" – một tương lai bình dị nhưng đủ đầy, ngay trên mảnh đất quen thuộc này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Sau buổi đi dạo trong công viên, Huy nhẹ nhàng đưa Lê An đến quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, với không gian ngoài trời được trang trí bởi những giàn hoa giấy rực rỡ và cây xanh mát mắt. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và yên bình. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vương vấn, tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách còn sót lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm đềm của buổi tối. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng hương hoa nhài từ giàn hoa bên ngoài cứ thế đan xen, khiến tâm hồn con người thư thái lạ thường.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, nơi có thể ngắm nhìn con phố đang dần lên đèn. Sau khi phục vụ mang ra hai ly trà hoa cúc ấm nóng, Huy khẽ đưa tay qua bàn, nắm lấy bàn tay Lê An. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, và ánh mắt anh nhìn cô thật chân thành, kiên định. Không còn vẻ ngượng ngùng hay e dè, ánh mắt ấy chứa đựng một sự quyết tâm và tình cảm sâu sắc.
"An à," giọng anh trầm ấm, vang lên giữa không gian yên tĩnh. "Anh không phải là người lãng mạn, cũng không biết nói những lời hoa mỹ. Anh cũng không dám hứa những điều xa vời, những giấc mơ quá lớn lao. Cuộc sống này, anh tin rằng điều quan trọng nhất là sự bình yên, là được ở bên người mình yêu thương, cùng nhau vượt qua những điều nhỏ nhặt nhất."
Anh khẽ siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Anh có thể hứa sẽ luôn ở đây, luôn là điểm tựa vững chắc cho em. Anh muốn được cùng em xây dựng một cuộc sống bình yên, ngay tại thị trấn này, nơi em đã gắn bó, nơi chúng ta có thể nhìn thấy nhau mỗi ngày. Một ngôi nhà nhỏ, có em, có anh... có tiếng cười con trẻ sau này. Em nghĩ sao, An?" Lời nói của Huy không phải là một lời cầu hôn trực tiếp, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ chiếc nhẫn kim cương nào. Đó là một lời mời gọi về một tương lai thực tế, một tổ ấm bình dị nhưng đầy ắp tình yêu và sự hiện diện. Anh không nói về những gì Trần Hạo đã bỏ lỡ, mà anh chỉ đơn giản là vẽ ra một viễn cảnh mà anh có thể trao cho cô.
Lê An ngước nhìn Huy, trái tim cô khẽ rung động. Từng lời anh nói như chạm đến những khao khát sâu kín nhất mà cô đã chôn giấu bấy lâu. Cô đã từng mơ về một tương lai lãng mạn, về một tình yêu định mệnh, nhưng những gì cô nhận được lại là sự chờ đợi, là những "khoảng cách vô hình" và "lời nói không thành". Giờ đây, Huy không đưa ra một giấc mơ xa vời, mà anh đưa cho cô một lời hứa về sự bình yên, về một hiện tại vững chắc, về một ngôi nhà mà cô có thể cảm nhận được sự ấm áp, về một người đàn ông luôn ở bên.
Cô khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng, như đang tự hỏi chính mình. "Em... em chưa từng nghĩ đến một tương lai như thế này..." Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, hình ảnh về tương lai của cô luôn gắn liền với Trần Hạo, với những giấc mơ thanh mai trúc mã. Nhưng giờ đây, viễn cảnh ấy đã tan vỡ, và một viễn cảnh mới, dù khác biệt, lại hiện ra rõ ràng và chân thực đến lạ. Cô nhìn vào mắt Huy, không còn thấy hình bóng của quá khứ, không còn thấy sự tiếc nuối về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...". Thay vào đó, cô thấy một sự kiên định, một tình yêu không khoa trương nhưng sâu sắc.
Huy khẽ siết chặt tay cô thêm một lần nữa, như một lời động viên thầm lặng. Anh không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, từ ánh mắt anh. Cô hít một hơi thật sâu, như để gom hết những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Cái cảm giác được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn, không phải chờ đợi, không phải phỏng đoán, nó quý giá hơn tất cả. Cô đã quá mệt mỏi với những điều không chắc chắn, với những "lời nói không thành". Giờ đây, cô chỉ muốn một sự bình yên, một bến đỗ an yên mà thôi.
Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi. Ánh mắt cô có chút mơ màng của hoàng hôn, nhưng lại ánh lên sự kiên định lạ thường. Cô không nói thêm gì, nhưng cái gật đầu ấy, nụ cười ấy, đã nói lên tất cả. Cô đã chấp nhận. Chấp nhận một tương lai khác, một tương lai có Huy ở bên. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt đến mức làm chao đảo thế giới, mà là một tình yêu đủ ấm áp để sưởi ấm trái tim cô, đủ vững chắc để cô có thể tựa vào.
Bên ngoài, ánh trăng non đã bắt đầu xuất hiện trên bầu trời xanh thẫm, dịu mát. Tiếng gió đêm xào xạc qua những tán lá, như một khúc hát ru êm đềm cho những trái tim vừa tìm được bến bờ của mình. Lê An biết rằng, cô đã buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ. Không còn "chậm một nhịp", không còn "nếu như ngày đó", không còn "khoảng cách vô hình". Giờ đây, chỉ còn là hiện tại, là sự bình yên mà Huy mang lại, là một tương lai mà cô đã dám mường tượng và chấp nhận. Cô đã không còn cô đơn nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.