Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 351: Dòng Chảy Hời Hợt
Đêm đã về khuya, không gian bao trùm lấy thị trấn ven sông bằng một tấm chăn nhung đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh như những hạt kim cương trên nền trời. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi ẩm từ dòng sông và mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài từ khu vườn nhỏ. Lê An ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những bóng cây lay động khẽ khàng theo từng làn gió. Cô vừa dọn dẹp xong bữa tối, mọi thứ trong căn nhà nhỏ đã trở lại vẻ ngăn nắp quen thuộc. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên lạ lùng vẫn còn vương vấn, như dư âm ngọt ngào của một giai điệu cũ vừa được cất lên.
Buổi chiều với Huy vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Lời nói của anh không hoa mỹ, không lãng mạn, nhưng lại chân thành và vững chãi đến lạ. Nó như một dòng suối mát lành tưới tắm vào tâm hồn khô cằn của cô, xoa dịu những vết xước của sự chờ đợi và hoài nghi. Cô đã chấp nhận. Chấp nhận một tương lai bình dị, một bến đỗ an yên mà cô chưa từng dám nghĩ đến trước đây. Cái gật đầu khẽ khàng dưới ánh hoàng hôn ấy, nụ cười thanh thoát nở trên môi cô, đã là lời tuyên bố cho một khởi đầu mới, một sự buông bỏ dứt khoát với những "nếu như ngày đó" và "khoảng cách vô hình" đã đeo đẳng cô bấy lâu.
Tiếng gió xào xạc qua những tán lá, tiếng côn trùng rả rích từ góc vườn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc ru êm đềm cho đêm tĩnh mịch. Bàn tay Lê An khẽ vuốt ve thành cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự mát lạnh của không khí về đêm. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi ẩm của đêm và hương hoa nhài thoang thoảng lấp đầy lồng ngực. Một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, tựa như một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Cô đã quá mệt mỏi với những điều không chắc chắn, với những "lời nói không thành" cứ lửng lơ trong không khí. Giờ đây, cô chỉ muốn một sự bình yên, một bến đỗ an yên mà thôi.
Bất chợt, một âm thanh chói tai phá tan sự tĩnh lặng. *Reng... reng... reng...* Chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn rung lên bần bật, tiếng chuông điện thoại dồn dập, gắt gỏng như một lời đòi hỏi cấp bách. Lê An giật mình, trái tim cô khẽ thót lại. Cô mở mắt, nhìn về phía chiếc điện thoại, nơi ánh sáng xanh lè từ màn hình đang nhấp nháy liên hồi trong bóng tối. Màn hình hiển thị tên ‘Trần Hạo’.
Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng cô. Ngạc nhiên, xen lẫn một chút xao xuyến khó tả, và cả một chút bực bội thầm kín. Ngạc nhiên vì lâu lắm rồi anh mới gọi. Xao xuyến vì dù sao đi nữa, cái tên đó vẫn gợi về một phần thanh xuân rực rỡ nhưng đầy tiếc nuối của cô. Bực bội vì anh lại xuất hiện vào lúc cô vừa tìm thấy sự bình yên, như muốn khuấy động lại những con sóng đã yên ả. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên quen thuộc ấy, như thể nó là một vật thể lạ vừa từ trên trời rơi xuống. Trần Hạo... lâu lắm rồi anh mới gọi. Cả một khoảng thời gian dài, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, cho đến khi chỉ còn là sự im lặng. Vậy mà đêm nay, khi cô đã gần như buông bỏ tất cả, anh lại gọi.
Một thoáng do dự. Cô có nên nghe không? Hay cứ để nó reo cho đến khi tự động tắt? Nhưng rồi, một lực vô hình nào đó đã kéo cô về phía chiếc điện thoại. Có lẽ là sự tò mò, có lẽ là một chút hy vọng mong manh, hay chỉ đơn giản là thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Cô chậm rãi vươn tay, những ngón tay khẽ run nhẹ khi chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc điện thoại. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, một nhịp đập quen thuộc mỗi khi có điều gì đó liên quan đến anh. Giống như ngày xưa, mỗi khi anh nhắn tin, mỗi khi anh nhìn cô, tim cô cũng đập những nhịp như thế. Nhưng giờ đây, cảm giác ấy không còn là sự háo hức mong chờ, mà là một sự hồi hộp xen lẫn e ngại, như thể cô đang đối diện với một thứ gì đó đã cũ kỹ, đã phai màu, nhưng vẫn còn chút sức mạnh để làm cô chao đảo. Lê An khẽ hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhấc máy.
"Alo?" Giọng cô khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, mang theo chút ngập ngừng và cả một chút lạnh nhạt mà chính cô cũng không nhận ra.
Đầu dây bên kia, một giọng nói trầm ấm nhưng pha lẫn vẻ mệt mỏi và vội vã vang lên, như thể người nói đang cố gắng nén lại hàng trăm suy nghĩ và công việc đang chồng chất. Đó là Trần Hạo. Giọng anh qua điện thoại nghe xa xôi hơn bình thường, như thể anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà cô khó lòng chạm tới. Tiếng ồn ào phảng phất từ đầu dây bên kia, không rõ là tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện hay tiếng máy móc, nhưng nó rõ ràng là âm thanh của một thành phố lớn đang hối hả, nhộn nhịp, hoàn toàn đối lập với sự yên bình của thị trấn ven sông nơi Lê An đang ở.
"An à? Em đấy à?" Giọng Trần Hạo có vẻ ngạc nhiên một chút khi cô bắt máy nhanh như vậy, hay chỉ đơn giản là một câu hỏi mang tính xã giao. "Anh Hạo đây. Em khỏe không? Dạo này mọi việc dưới đó ổn chứ?"
Những câu hỏi của anh giống như những viên đá được ném hời hợt xuống mặt hồ, không đủ sâu để tạo ra một gợn sóng đáng kể. Chúng chỉ dừng lại ở mức xã giao, không chứa đựng một chút ấm áp, một chút quan tâm thực sự nào mà Lê An mong đợi. Cô giữ chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm thấy lạnh lẽo và trống rỗng lạ thường.
"Em khỏe. Mọi việc vẫn bình thường, anh ạ," Lê An đáp, giọng cô cũng trở nên phẳng lặng, như để đối lại sự hời hợt của anh. Cô cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút cảm xúc nào đó trong lời nói của anh, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng. "Anh... nghe giọng anh có vẻ mệt mỏi. Anh có ăn uống đầy đủ không? Công việc dạo này bận lắm hả anh?"
Cô vẫn cố gắng. Vẫn cố gắng chen vào một chút quan tâm thực lòng, một chút lo lắng cho anh, như một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt. Cô nhớ những ngày còn thơ bé, cô thường hỏi anh những câu như thế, và anh sẽ kể cho cô nghe về những trận bóng đá, về những bài toán khó, về những ước mơ xa vời của anh. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Trần Hạo dường như không thực sự lắng nghe. Những câu trả lời của anh cụt lủn, không mở rộng, như thể anh chỉ đang làm tròn một nghĩa vụ, một cuộc gọi cần phải thực hiện trong danh sách những việc cần làm. "À, cũng bình thường thôi, An. Anh dạo này bận quá, có mấy dự án mới đang chạy. Áp lực cũng lớn. Em biết đấy, ở thành phố thì lúc nào cũng phải chạy đua với thời gian." Anh ngừng lại một chút, không phải để nghe cô nói, mà như để lấy hơi trước khi tiếp tục chuỗi công việc của mình. "Mấy hôm nữa anh có một chuyến công tác dài ngày, phải bay ra nước ngoài. Chắc cũng phải vài tuần mới về."
Anh kể về công việc, về những dự án mới, về những áp lực ở thành phố, như thể đang nói chuyện với một đối tác kinh doanh, chứ không phải với một người bạn thanh mai trúc mã đã từng gắn bó với anh như hình với bóng. Giọng anh vẫn trầm, nhưng không còn chút dịu dàng nào. Nó chỉ đơn thuần là truyền tải thông tin, không cảm xúc, không sự chia sẻ. Lê An giữ chặt chiếc điện thoại, cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp, một chút quan tâm thực sự trong giọng nói của Trần Hạo. Cô muốn hỏi anh về việc anh có thường xuyên ăn đêm không, có ngủ đủ giấc không, có bị căng thẳng quá độ không. Cô muốn hỏi anh về những người bạn mới của anh ở thành phố, về cuộc sống của anh ngoài công việc. Nhưng anh không cho cô cơ hội.
"Thôi, anh phải đi rồi, An à," Trần Hạo nói, giọng anh còn vội vã hơn lúc nãy. "Anh có việc gấp phải xử lý ngay bây giờ. Gọi cho em sau nhé."
"À... ừm..." Lê An chỉ kịp thốt ra một tiếng ậm ừ, như một câu trả lời hụt hơi. Cô cảm nhận được sự kết thúc đột ngột đang đến gần, một kết thúc không thể tránh khỏi. Cô muốn nói thêm một điều gì đó, một lời chúc anh giữ gìn sức khỏe, một lời mong anh cẩn thận. Nhưng anh đã nhanh hơn cô.
"Vậy nhé. Chào em."
*Tút... tút... tút...*
Tiếng ngắt kết nối vang lên lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho một điều gì đó mà lẽ ra đã có thể kéo dài hơn, sâu sắc hơn. Lê An đặt điện thoại xuống, cảm thấy tay mình run nhẹ. Chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm từ tai cô, nhưng trong lòng cô lại là một khoảng không lạnh lẽo.
Lê An ngồi bất động, chiếc điện thoại vẫn nằm trên lòng bàn tay lạnh ngắt. Sự hụt hẫng tràn ngập tâm trí cô, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim vừa mới được xoa dịu. Cô không phải không hiểu cho Trần Hạo. Cô biết anh bận rộn, biết anh đang nỗ lực hết mình cho sự nghiệp ở một thành phố lớn đầy cạnh tranh. Cô biết áp lực công việc có thể khiến con người ta kiệt sức, quên đi những điều nhỏ nhặt. Nhưng sự hời hợt trong cuộc gọi này, sự thiếu vắng hoàn toàn của bất kỳ câu hỏi sâu sắc nào về cô, về cuộc sống của cô, về cảm xúc của cô, đã khiến cô nhận ra một sự thật đau lòng: anh đã thực sự xa rồi.
Xa không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn. Khoảng cách vô hình giữa hai người đã không còn là vô hình nữa, nó đã hiện hữu rõ ràng, sờ thấy được qua từng câu chữ cụt lủn, qua từng lời hứa hẹn hời hợt về một cuộc gọi "sau này". Cô nhớ lại những lời nói chân thành, những cử chỉ quan tâm của Nguyễn Hoàng Huy chỉ vài giờ trước. Anh không hứa hẹn xa vời, anh không vẽ ra những giấc mơ lớn lao. Anh chỉ nói về "một cuộc sống bình yên, ngay tại thị trấn này, nơi em đã gắn bó", về "một ngôi nhà nhỏ, có em, có anh... có tiếng cười con trẻ sau này". Anh đã trao cho cô một sự hiện diện, một sự quan tâm thực tế, không cần chờ đợi, không cần phỏng đoán.
Sự đối lập quá rõ ràng khiến trái tim Lê An quặn thắt. "Anh ấy đã quên rồi sao? Hay anh ấy không còn quan tâm nữa?" Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Cô cố gắng lý giải cho anh, tìm một lý do bào chữa cho sự vô tâm của anh. Có lẽ anh quá mệt mỏi? Có lẽ anh đang gặp khó khăn? Nhưng rồi, một giọng nói khác, lạnh lùng và lý trí hơn, vang lên trong đầu cô: *Thế nhưng, một người thực sự quan tâm sẽ không bao giờ quá bận rộn để dành vài phút hỏi han một cách chân thành.*
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cái cảm giác bị bỏ rơi, không được ưu tiên, lại dâng lên trong lòng cô, sắc nhọn và đau đớn như những mảnh thủy tinh vỡ. Cô đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi, với việc tự mình lấp đầy những "khoảng cách vô hình" bằng những lời biện hộ yếu ớt. Cô đã quá mệt mỏi với những "lời nói không thành" đã từng là hy vọng, giờ đây chỉ còn là nỗi thất vọng.
Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mát lạnh mơn man da thịt, nhưng không thể xoa dịu sự lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng nặng trĩu. Những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang nhìn xuống, chứng kiến sự dằn vặt của cô. "Khoảng cách này... liệu có thể lấp đầy được không?" Câu hỏi đó không còn là một câu hỏi đầy hy vọng như trước, mà là một sự cam chịu, một sự chấp nhận rằng có lẽ, nó sẽ không bao giờ được lấp đầy nữa.
Hình ảnh Huy mỉm cười, ánh mắt chân thành hiện lên trong tâm trí cô, như một ngọn đèn le lói trong màn đêm đầy thất vọng. Anh không cần những lời hoa mỹ. Anh chỉ cần một sự hiện diện vững chắc, một lời hứa về sự bình yên. Và đó, chính là điều cô đang cần. Cái cảm giác được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn, không phải chờ đợi, không phải phỏng đoán, nó quý giá hơn tất cả. Lê An biết rằng, sự thất vọng sâu sắc này, chính là giọt nước tràn ly cuối cùng. Nó không còn là "chậm một nhịp" nữa, mà là một sự kết thúc dứt khoát.
Cô đã buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ. Không còn "nếu như ngày đó", không còn "khoảng cách vô hình". Giờ đây, chỉ còn là hiện tại, là sự bình yên mà Huy mang lại, là một tương lai mà cô đã dám mường tượng và chấp nhận. Lê An hít một hơi thật sâu, để mùi hoa nhài thoang thoảng xoa dịu tâm hồn. Cô đã không còn cô đơn nữa. Không phải vì cô có ai đó bên cạnh ngay lúc này, mà vì cô đã tìm thấy một bến bờ vững chắc cho trái tim mình, một bến bờ không còn chờ đợi những cuộc gọi hời hợt từ một nơi xa xôi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.