Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 352: Bình Yên Không Cần Chờ Đợi

Tiếng ngắt kết nối vang lên lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho một điều gì đó mà lẽ ra đã có thể kéo dài hơn, sâu sắc hơn. Lê An đặt điện thoại xuống, cảm thấy tay mình run nhẹ. Chiếc điện thoại vẫn còn hơi ấm từ tai cô, nhưng trong lòng cô lại là một khoảng không lạnh lẽo. Cô ngồi bất động, chiếc điện thoại vẫn nằm trên lòng bàn tay lạnh ngắt. Sự hụt hẫng tràn ngập tâm trí cô, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim vừa mới được xoa dịu. Cô không phải không hiểu cho Trần Hạo. Cô biết anh bận rộn, biết anh đang nỗ lực hết mình cho sự nghiệp ở một thành phố lớn đầy cạnh tranh. Cô biết áp lực công việc có thể khiến con người ta kiệt sức, quên đi những điều nhỏ nhặt. Nhưng sự hời hợt trong cuộc gọi này, sự thiếu vắng hoàn toàn của bất kỳ câu hỏi sâu sắc nào về cô, về cuộc sống của cô, về cảm xúc của cô, đã khiến cô nhận ra một sự thật đau lòng: anh đã thực sự xa rồi.

Xa không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn. Khoảng cách vô hình giữa hai người đã không còn là vô hình nữa, nó đã hiện hữu rõ ràng, sờ thấy được qua từng câu chữ cụt lủn, qua từng lời hứa hẹn hời hợt về một cuộc gọi "sau này". Cô nhớ lại những lời nói chân thành, những cử chỉ quan tâm của Nguyễn Hoàng Huy chỉ vài giờ trước. Anh không hứa hẹn xa vời, anh không vẽ ra những giấc mơ lớn lao. Anh chỉ nói về "một cuộc sống bình yên, ngay tại thị trấn này, nơi em đã gắn bó", về "một ngôi nhà nhỏ, có em, có anh... có tiếng cười con trẻ sau này". Anh đã trao cho cô một sự hiện diện, một sự quan tâm thực tế, không cần chờ đợi, không cần phỏng đoán.

Sự đối lập quá rõ ràng khiến trái tim Lê An quặn thắt. "Anh ấy đã quên rồi sao? Hay anh ấy không còn quan tâm nữa?" Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Cô cố gắng lý giải cho anh, tìm một lý do bào chữa cho sự vô tâm của anh. Có lẽ anh quá mệt mỏi? Có lẽ anh đang gặp khó khăn? Nhưng rồi, một giọng nói khác, lạnh lùng và lý trí hơn, vang lên trong đầu cô: *Thế nhưng, một người thực sự quan tâm sẽ không bao giờ quá bận rộn để dành vài phút hỏi han một cách chân thành.*

Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cái cảm giác bị bỏ rơi, không được ưu tiên, lại dâng lên trong lòng cô, sắc nhọn và đau đớn như những mảnh thủy tinh vỡ. Cô đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi, với việc tự mình lấp đầy những "khoảng cách vô hình" bằng những lời biện hộ yếu ớt. Cô đã quá mệt mỏi với những "lời nói không thành" đã từng là hy vọng, giờ đây chỉ còn là nỗi thất vọng. Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió đêm mát lạnh mơn man da thịt, nhưng không thể xoa dịu sự lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng nặng trĩu. Những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang nhìn xuống, chứng kiến sự dằn vặt của cô. "Khoảng cách này... liệu có thể lấp đầy được không?" Câu hỏi đó không còn là một câu hỏi đầy hy vọng như trước, mà là một sự cam chịu, một sự chấp nhận rằng có lẽ, nó sẽ không bao giờ được lấp đầy nữa.

Hình ảnh Huy mỉm cười, ánh mắt chân thành hiện lên trong tâm trí cô, như một ngọn đèn le lói trong màn đêm đầy thất vọng. Anh không cần những lời hoa mỹ. Anh chỉ cần một sự hiện diện vững chắc, một lời hứa về sự bình yên. Và đó, chính là điều cô đang cần. Cái cảm giác được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn, không phải chờ đợi, không phải phỏng đoán, nó quý giá hơn tất cả. Lê An biết rằng, sự thất vọng sâu sắc này, chính là giọt nước tràn ly cuối cùng. Nó không còn là "chậm một nhịp" nữa, mà là một sự kết thúc dứt khoát. Cô đã buông bỏ hoàn toàn những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ. Không còn "nếu như ngày đó", không còn "khoảng cách vô hình". Giờ đây, chỉ còn là hiện tại, là sự bình yên mà Huy mang lại, là một tương lai mà cô đã dám mường tượng và chấp nhận. Lê An hít một hơi thật sâu, để mùi hoa nhài thoang thoảng xoa dịu tâm hồn. Cô đã không còn cô đơn nữa. Không phải vì cô có ai đó bên cạnh ngay lúc này, mà vì cô đã tìm thấy một bến bờ vững chắc cho trái tim mình, một bến bờ không còn chờ đợi những cuộc gọi hời hợt từ một nơi xa xôi.

***

Sáng hôm sau, Lê An thức dậy trong căn phòng quen thuộc, nơi những tia nắng ban mai đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng gió rì rào qua tán lá, tạo nên một bản hòa ca bình dị của buổi sớm. Cô vươn vai, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên lạ thường mà đã lâu lắm rồi cô mới được trải nghiệm. Không còn sự nặng trĩu của những suy nghĩ miên man về quá khứ, không còn sự lo lắng mơ hồ về tương lai. Mùi trà hoa cúc thoảng nhẹ từ ấm trà trên bàn, thứ cô đã pha từ tối qua để xoa dịu thần kinh, giờ đây lại mang theo một hương vị của sự tĩnh tại.

Cô với tay lấy chiếc điện thoại cũ trên đầu giường, thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức sau nhiều năm. Nhưng khác với mọi khi, lần này, hành động của cô không đi kèm với sự nôn nóng, bồn chồn hay một tia hy vọng mong manh nào về một tin nhắn, một cuộc gọi đến từ Trần Hạo. Cô chỉ đơn thuần là muốn xem giờ, hoặc kiểm tra vài tin nhắn công việc. Khi ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, không có bất kỳ thông báo nào từ anh, không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn mới. Và điều ngạc nhiên nhất là, cô không cảm thấy hụt hẫng hay thất vọng. Ngược lại, một sự nhẹ nhõm hiếm có dâng lên trong lòng.

"Đã bao lâu rồi mình không còn cảm giác nôn nóng chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Hạo?" Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm nhỏ bé nhưng rõ ràng. Câu hỏi ấy như một lời xác nhận cho sự thay đổi lớn lao đang diễn ra bên trong cô. Chiếc điện thoại này, từng là vật bất ly thân, là sợi dây mỏng manh níu giữ cô với thế giới của anh, là nơi cô đặt tất cả hy vọng vào những "lời nói không thành", giờ đây chỉ còn là một công cụ liên lạc đơn thuần. Nó không còn là sợi dây níu giữ hy vọng nữa, mà đúng hơn, nó đã trở thành một biểu tượng của sự giải thoát.

Cô nhớ lại đêm qua, sau cuộc gọi hời hợt của Trần Hạo. Sự thất vọng đã chạm đến đáy, như một giọt nước tràn ly, cuốn trôi đi những tàn dư cuối cùng của sự chờ đợi vô vọng. Cô đã nhận ra rằng "khoảng cách vô hình" giữa họ không còn là thứ có thể lấp đầy bằng những suy nghĩ tích cực hay lời biện hộ yếu ớt của riêng cô nữa. Nó đã biến thành một bức tường kiên cố, được xây bằng sự bận rộn của anh và sự mệt mỏi của cô. "Nếu như ngày đó..." câu nói đó từng ám ảnh cô, giờ đây đã lùi xa, nhường chỗ cho một thực tại rõ ràng hơn, dù không lung linh nhưng lại vững chắc.

Lê An đặt điện thoại xuống, không một chút do dự. Cô không còn cần phải kiểm tra nó mỗi năm phút, không còn cần phải ôm ấp nó như một báu vật, chờ đợi một tín hiệu từ một người đã quá xa. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công bay vào, mùi của đất ẩm sau đêm sương. Mọi giác quan của cô đều hướng về hiện tại, về sự sống động và bình yên của khoảnh khắc này. Cô đứng dậy khỏi giường, kéo rèm cửa sổ ra thật rộng, đón trọn vẹn ánh nắng vàng ươm và luồng gió mát lành. Tiếng chim hót càng lúc càng rộn ràng hơn, như chào đón một khởi đầu mới.

Bước vào bếp, cô tự tay chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Từng cử chỉ chậm rãi, thong thả, không vội vã. Cô rót một tách trà hoa cúc, hơi ấm từ tách trà truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của đêm qua. Cô ngồi xuống bàn ăn, nhâm nhi tách trà và ngắm nhìn khu vườn nhỏ. Mọi thứ xung quanh dường như cũng đang thay đổi, hay có lẽ là chính cô đã thay đổi cách nhìn. Cây cối xanh tươi hơn, những bông hoa nở rộ khoe sắc dưới nắng, và tiếng trẻ con hàng xóm nô đùa vọng lại từ xa cũng trở nên vui tai hơn. Lê An cảm nhận một sự tự do nội tại, không bị ràng buộc bởi những kỳ vọng của người khác, hay những ảo ảnh của quá khứ. Cô đã buông bỏ được một gánh nặng vô hình, và sự nhẹ nhõm này quý giá hơn bất cứ thứ gì.

***

Chiều muộn, khi nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng cả không gian, Lê An quyết định đi dạo một mình trong công viên thị trấn. Đây là một thói quen cô duy trì đã lâu, nhưng hôm nay, bước chân cô nhẹ nhàng hơn, tâm hồn thanh thản hơn. Tiếng gió xào xạc qua những hàng cây cổ thụ, tiếng lá khô lạo xạo dưới chân, và tiếng trẻ con cười đùa rộn rã từ phía xa khu vui chơi, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, xoa dịu mọi giác quan. Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá quen thuộc, ngay dưới tán cây bàng lá đỏ, ngắm nhìn những đứa trẻ đang say sưa với trò chơi của chúng, lòng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp, an yên đến lạ. Không còn những suy tư miên man về "nếu như ngày đó", không còn sự dằn vặt về những "lời nói không thành". Giờ đây, chỉ còn là khoảnh khắc hiện tại, bình dị và chân thực.

Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, một bóng người quen thuộc bỗng xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng của cô. Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp, đang tiến về phía cô, trên tay là một ly trà sữa bọc trong lớp giấy thấm đẫm hơi lạnh. Tim Lê An khẽ đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì bất ngờ, mà là vì một cảm giác thân thuộc, gần gũi như đã định sẵn.

"Anh ghé qua thấy em đang đi dạo, tiện thể mua ly trà sữa em thích." Huy nói, giọng nói trầm ấm và chân thành, đặt ly trà sữa xuống cạnh cô. Hơi lạnh từ ly trà sữa truyền qua lớp giấy, chạm nhẹ vào tay cô, mang theo hương vị quen thuộc của trà xanh và trân châu đường đen.

Lê An khẽ cười, nụ cười thanh thoát và rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Cảm ơn anh. Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy." Cô nhận lấy ly trà sữa, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy quan tâm của anh. Mùi thơm của trà sữa hòa quyện với mùi cỏ cây thoang thoảng trong không khí buổi chiều, tạo nên một hương vị bình yên đặc biệt.

Huy ngồi xuống cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa phải, đủ gần để cảm nhận sự hiện diện của nhau, đủ xa để tôn trọng không gian riêng tư. Anh nhìn cô, ánh mắt không hề giấu diếm sự quan tâm và niềm vui khi được ở bên cô. "Chỉ cần em vui là được." Anh nói, một câu nói đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành mà anh dành cho cô.

Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Sự quan tâm của Huy thật ấm áp và rõ ràng, không mông lung như những gì cô từng có. Anh không hứa hẹn xa vời, không vẽ ra những viễn cảnh hão huyền. Anh chỉ đơn giản là hiện diện, là quan tâm bằng những hành động cụ thể, bằng sự chân thành từ trái tim. Nó hoàn toàn đối lập với những cuộc gọi hời h��t, những lời hứa "sau này" không bao giờ thành hiện thực của Trần Hạo. Với Trần Hạo, sự chờ đợi là một cuộc chiến không hồi kết với "khoảng cách vô hình", với những "lời nói không thành". Còn với Huy, sự bình yên là một thực tại hiện hữu, không cần phải phỏng đoán, không cần phải đấu tranh.

"Dạo này công việc của anh vẫn ổn chứ?" Lê An chủ động hỏi thăm, một hành động mà trước đây cô ít khi làm với bất kỳ ai, đặc biệt là với người khác giới. Sự dè dặt của cô đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự cởi mở, một mong muốn được chia sẻ và lắng nghe. Anh mỉm cười, kể cho cô nghe về những dự định mới, về những khó khăn nhỏ trong công việc, nhưng giọng điệu của anh luôn tràn đầy sự lạc quan và nhiệt huyết.

Họ trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, về những thay đổi nhỏ của thị trấn, về những kế hoạch cho cuối tuần. Lê An cảm thấy sự bình yên và an toàn khi ở bên anh, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu. Cô không cần phải cố gắng để làm hài lòng anh, không cần phải lo lắng về những điều cô nói hay không nói. Anh chấp nhận cô, trân trọng cô, và quan tâm đến cô một cách trọn vẹn, không đòi hỏi hay phán xét. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng gió thổi nhẹ, và hương trà sữa ngọt ngào hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận. Lê An biết rằng, đây chính là điều cô cần – một bến đỗ an yên, nơi trái tim cô được sưởi ấm bởi sự chân thành và hiện diện.

***

Khi màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên thị trấn nhỏ, Lê An ngồi một mình trên hiên nhà, ngắm nhìn ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm. Gió đêm mơn man, mang theo hơi sương se lạnh và mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa cuối vườn. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, xoa dịu tâm hồn. Cô cầm trên tay chiếc cốc thủy tinh rỗng, vẫn còn vương vấn mùi trà hoa cúc từ bữa sáng, lòng ngập tràn những suy nghĩ miên man về những gì đã xảy ra trong ngày, về sự khác biệt giữa cuộc sống hiện tại và những năm tháng chờ đợi trước đây.

"Mình đã từng dành cả tuổi trẻ để chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, một tín hiệu, một lời hứa." Cô thì thầm với chính mình, giọng nói nội tâm nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua. Những năm tháng đó, cô sống trong một vòng lặp của hy vọng và thất vọng, của sự chờ đợi "khoảng cách vô hình" được rút ngắn, của những "lời nói không thành" được cất lên. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi từ Trần Hạo, dù thưa thớt và hời hợt, cũng đủ để níu giữ cô trong một thế giới của "nếu như ngày đó". Cô đã mệt mỏi, thật sự mệt mỏi.

Nhưng giờ đây, sự chờ đợi đó không còn nữa. Nó đã tan biến, không phải vì cô đã quên đi quá khứ, hay phủ nhận những kỷ niệm đẹp đẽ. Không phải là không còn yêu thương hay trân trọng ký ức, mà là đã học cách chấp nhận rằng có những điều mình không thể thay đổi, và mình xứng đáng được hạnh phúc với những gì mình có thể chạm tới, với những gì hiện hữu ngay trong tầm tay. Cái cảm giác trống rỗng sau cuộc gọi của Trần Hạo đêm qua, cái nhận thức về "chậm một nhịp" đã biến thành một dấu chấm hết rõ ràng, không còn mơ hồ.

Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh khiết của không khí đêm. Cô nhìn ánh trăng, vẻ đẹp của nó thật bình dị, không phô trương, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. "Sự bình yên này, dù không phải là thứ tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ, nhưng lại là điều mình thực sự cần lúc này." Cô tự nhủ. Tình yêu của tuổi trẻ thường đi kèm với những cơn sóng dữ dội, những khao khát cháy bỏng và cả những nỗi đau tột cùng. Còn sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại, tuy không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng lại vững chãi, ấm áp và an toàn. Đó là một bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một nơi trái tim cô có thể nghỉ ngơi, không còn phải gắng gượng, không còn phải chờ đợi.

Cô nhớ lại buổi chiều ở công viên, nụ cười chân thành của Huy, ly trà sữa ấm áp trên tay, và những câu chuyện đời thường giản dị. Anh không nói những lời hoa mỹ, nhưng mỗi hành động, mỗi ánh mắt của anh đều là một lời khẳng định về sự quan tâm, về sự hiện diện. Đó là điều mà Trần Hạo, trong tất cả sự thành công và bận rộn của mình, đã không thể trao cho cô. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách của sự ưu tiên, của sự thấu hiểu. Giờ đây, cô không còn cảm thấy nặng lòng vì việc Trần Hạo không liên lạc, hay vì anh đã quá bận rộn để nhớ đến cô. Thay vào đó, cô cảm nhận được một sự giải thoát, một sự bình yên mới đã đến trong lòng mình.

Một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản nở trên môi Lê An. Nụ cười không còn mang theo chút tiếc nuối hay dằn vặt nào, mà chỉ có sự chấp nhận và mãn nguyện. Cô đã buông bỏ được những sợi dây vô hình níu kéo cô với quá khứ, không còn "nếu như ngày đó", không còn "khoảng cách vô hình". Cô đứng dậy, tắt đèn hiên, để lại ánh trăng và tiếng côn trùng làm chủ màn đêm. Bước vào nhà, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng cho một ngày mới không còn gánh nặng của sự chờ đợi, một tương lai mà cô tự tay kiến tạo, với một trái tim đã tìm thấy bến bờ an yên của riêng mình. Sự chấp nhận này, chính là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc đời mới, nơi cô không còn là người đứng chờ đợi bên bờ sông cũ, mà là người tự mình chèo lái con thuyền hạnh phúc.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free