Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 353: Lời Ngỏ Của Hiện Tại

Buổi trưa hôm sau, nắng vàng óng ả trải dài trên con đường nhỏ dẫn vào nhà Lê An, len lỏi qua từng tán lá xanh rì của cây bàng cổ thụ trước hiên. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm của đất sau cơn mưa đêm qua và mùi hương thanh khiết của hoa lài đang hé nở trong vườn. Tiếng chim riu rít chuyền cành, tiếng rao hàng xa xa của người bán bánh mì, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc êm đềm, quen thuộc của thị trấn ven sông. Lê An đang ngồi xổm bên những chậu cây cảnh nhỏ, tỉ mẩn dùng chiếc bay con xới đất, nhổ cỏ dại. Tâm trí cô thanh thản lạ thường, không còn bị ám ảnh bởi những đợi chờ vô vọng hay những tin nhắn thưa thớt, hời hợt. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, như một cánh bèo trôi theo dòng nước sau bao ngày mắc kẹt nơi ghềnh đá.

Chiếc điện thoại cũ kỹ rung nhẹ trong túi tạp dề, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Lê An khẽ giật mình, một thói quen cũ dấy lên trong tích tắc – liệu có phải tin nhắn của Trần Hạo? Nhưng rồi, cảm giác đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Cô rút điện thoại ra, màn hình hiển thị tên Nguyễn Hoàng Huy. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười của sự mong chờ khắc khoải, mà là một nụ cười của sự dễ chịu, của một người bạn mà cô thấy thoải mái khi trò chuyện.

“Alo, An nghe đây ạ,” cô nói, giọng dịu dàng, ấm áp. Tiếng gió xào xạc qua tán lá như thì thầm đồng điệu.

Đầu dây bên kia, giọng Huy trầm ấm, rành mạch vang lên, mang theo chút gì đó của sự e dè nhưng cũng rất chân thành. “An à, chiều nay em có rảnh không? Anh muốn mời em đi uống cà phê.” Anh không vồ vập, không đòi hỏi, chỉ là một lời mời nhẹ nhàng, tôn trọng.

Lê An hơi ngạc nhiên, bởi từ trước đến nay, Huy thường chủ động đến thăm cô, hoặc đưa cô đi ăn chứ ít khi hẹn hò theo kiểu truyền thống thế này. Nhưng sự ngạc nhiên đó chỉ thoáng qua, cô nhanh chóng cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là cảm giác được quan tâm, được trân trọng một cách rõ ràng, không mơ hồ. Điều mà đã từ rất lâu rồi, cô không còn cảm nhận được từ một người đàn ông khác. Nụ cười trên môi cô càng tươi tắn hơn. “Vâng, chiều nay em rảnh. Mấy giờ hả anh?” Cô trả lời, giọng nói không hề giấu diếm sự thoải mái.

Huy thở phào nhẹ nhõm ở đầu dây bên kia, như trút được gánh nặng. “Vậy khoảng ba giờ chiều nhé. Anh sẽ đến đón em.”

“Vâng, vậy ba giờ anh nhé,” Lê An mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con sông nhỏ đang lững lờ trôi. Dòng sông vẫn vậy, vẫn hiền hòa chảy xuôi, nhưng tâm hồn cô đã không còn đứng lại bên bờ sông cũ để chờ đợi một con thuyền đã rẽ lối. Cô đã bước qua cái khoảng cách vô hình của sự chờ đợi, đã chấp nhận rằng có những "lời nói không thành" sẽ mãi mãi chỉ là nuối tiếc. Cuộc gọi này, lời mời này, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, và những điều tốt đẹp vẫn đang chờ đợi cô phía trước, không cần phải là một tình yêu mãnh liệt, mà chỉ cần là sự bình yên và an toàn.

Sau khi cúp máy, Lê An tiếp tục công việc chăm sóc cây cảnh. Tay cô thoăn thoắt, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những suy nghĩ mới mẻ. Huy là một người đàn ông tốt, điều đó không ai có thể phủ nhận. Anh kiên nhẫn, chu đáo, và luôn thể hiện sự quan tâm một cách chân thành. Anh không có vẻ ngoài lãng tử hay sự bí ẩn cuốn hút như Trần Hạo thời trẻ, nhưng anh lại mang đến một cảm giác vững chãi, an toàn mà cô chưa từng có được. Cô nhớ lại những buổi chiều anh giúp cô sửa lại mái hiên, những lần anh mang đến những món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, hay những câu chuyện anh kể về công việc, về gia đình anh một cách cởi mở. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của anh đều là một sự khẳng định, một lời hứa thầm lặng về sự hiện diện. Điều đó hoàn toàn trái ngược với "khoảng cách vô hình" mà cô đã phải chịu đựng trong mối quan hệ với Trần Hạo, nơi những "lời nói không thành" cứ chất chồng, khiến trái tim cô mỏi mòn.

Lê An biết, việc chấp nhận lời mời của Huy không phải là một sự vội vàng, mà là một bước đi tự nhiên, một sự lựa chọn của lý trí và cả trái tim, sau bao ngày tháng gặm nhấm sự hụt hẫng. Cô không còn cảm thấy tội lỗi hay dằn vặt khi nghĩ về Trần Hạo. Hình bóng anh đã lùi dần vào một góc khuất trong ký ức, trở thành một phần của quá khứ, một "nếu như ngày đó" không thể thay đổi. Hiện tại của cô, và có lẽ tương lai của cô, cần một sự rõ ràng, một bến đỗ an yên, chứ không phải một sự chờ đợi "chậm một nhịp" nữa. Cô nhẹ nhàng tưới nước cho những chậu hoa mười giờ đang vươn mình đón nắng, những giọt nước long lanh đọng lại trên cánh hoa mỏng manh, phản chiếu ánh nắng chiều rực rỡ. Chúng giống như những hy vọng mới chớm nở trong lòng cô, mong manh nhưng đầy sức sống.

***

Ba giờ chiều, nắng vàng nhạt đã bắt đầu buông mình xuống, nhuộm một màu hổ phách lên những mái nhà cổ kính và con đường làng quen thuộc. Gió vẫn hiu hiu thổi, mang theo mùi ngai ngái của đất và mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ đâu đó bay về. Nguyễn Hoàng Huy đến đón Lê An đúng giờ, trên chiếc xe máy cũ nhưng được anh giữ gìn cẩn thận. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, quần jean và mái tóc được chải gọn gàng. Dù không phải là một người đàn ông quá điển trai, nhưng ở anh toát lên vẻ chân thành, đáng tin cậy.

“Anh đến rồi,” Huy mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ. Nụ cười của anh hiền lành, không chút giả tạo.

Lê An cũng mỉm cười đáp lại. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh pastel, mái tóc đen dài xõa ngang vai. Vẻ ngoài của cô vẫn giản dị, mộc mạc như bao năm tháng, nhưng hôm nay lại có thêm chút rạng rỡ, tươi tắn. “Em chờ anh.”

Huy đưa cô đến Quán Cà Phê Thị Trấn, một nơi quen thuộc với cả hai. Quán nằm nép mình dưới bóng cây bàng già, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và những chậu cây cảnh xanh tươi. Tiếng máy xay cà phê kêu ro ro, tiếng nhạc nhẹ nhàng không lời vang lên, cùng với tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách quen tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng từ quầy bánh, khiến không khí càng thêm dễ chịu. Chú Nam, chủ quán, vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, nhìn thấy Lê An và Huy bước vào liền mỉm cười hiền hậu.

“Vẫn vị cũ chứ cháu?” Chú Nam hỏi Lê An, giọng nói trầm ấm.

Lê An gật đầu. “Dạ, vẫn vậy chú ạ.” Cô quay sang Huy. “Anh uống gì?”

Huy chỉ vào một loại đồ uống trên thực đơn. “Cho anh một ly cà phê đen đá nhé chú.”

Hai người chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh nắng vàng nhạt buổi chiều tà có thể len lỏi vào, chiếu lên những cánh hoa cúc dại đặt trên bàn. Lê An cảm thấy mình hoàn toàn thoải mái khi ngồi cạnh Huy. Những câu chuyện của anh không hoa mỹ, không quá sâu sắc, nhưng lại chân thật và gần gũi. Anh kể về công việc của mình, về những dự định anh ấp ủ cho tương lai – một ngôi nhà nhỏ, một công việc ổn định, một gia đình êm ấm. Anh nói với một sự kiên định, một niềm tin vào cuộc sống khiến Lê An không khỏi suy nghĩ.

“An này,” Huy bỗng nhiên ngắt lời, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lê An, đầy vẻ nghiêm túc. Anh đặt tay mình lên mu bàn tay cô, một cử chỉ bất ngờ khiến Lê An khẽ giật mình, nhưng cô không rút tay lại ngay lập tức. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay anh truyền sang, không hề khó chịu, mà ngược lại, còn mang đến một sự an tâm kỳ lạ. “Anh biết em là một cô gái tốt, chân thành. Anh đã quan tâm em một thời gian rồi, và anh muốn nói rằng… anh muốn tìm hiểu em một cách nghiêm túc.”

Lời nói của Huy như một tiếng sét đánh ngang tai Lê An, khiến cô bối rối đến tột độ. Ánh mắt cô dao động, nhìn xuống bàn tay mình đang được Huy nắm lấy, rồi lại nhìn sang ly cà phê đang bốc khói nhẹ. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xáo trộn cảm xúc khó tả. Cô cảm thấy được trân trọng, được nâng niu, một cảm giác mà cô đã khao khát từ rất lâu. Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mơ hồ cũng dấy lên. Liệu cô có thể mở lòng hoàn toàn? Liệu cô có xứng đáng với sự chân thành này? Hay quá khứ với Trần Hạo, với những "nếu như ngày đó" và "khoảng cách vô hình" vẫn còn ám ảnh cô?

Huy nhận thấy sự bối rối của cô, anh khẽ siết nhẹ tay cô thêm một chút, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn, như muốn xoa dịu những lo lắng trong cô. “Anh không muốn em phải chờ đợi hay lo lắng bất cứ điều gì. Anh muốn mang lại cho em sự ổn định, sự an toàn mà em xứng đáng có được.” Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định, không hề có chút giễu cợt hay vội vàng. “Anh biết em đã trải qua nhiều chuyện, và anh tôn trọng điều đó. Anh chỉ mong em cho anh một cơ hội, để anh có thể chứng minh sự chân thành của mình.”

Lê An cúi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối và những cảm xúc lẫn lộn đang trào dâng trong lòng. Cô khẽ rút tay lại khỏi tay Huy, không phải vì không muốn, mà vì cô cần không gian để suy nghĩ, để định hình lại những gì đang diễn ra. “Huy à… em… em cần thời gian để suy nghĩ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng đủ để Huy nghe thấy.

Huy hiểu. Anh gật đầu, nở một nụ cười thông cảm. “Anh hiểu. Em cứ suy nghĩ kỹ nhé. Anh sẽ chờ.” Anh không hề thúc ép, không hề tỏ ra thất vọng. Sự kiên nhẫn của anh càng khiến Lê An cảm thấy được an toàn và trân trọng hơn. Anh đã cho cô không gian, điều mà cô luôn cần nhưng chưa bao giờ được nhận một cách trọn vẹn. Trong khoảnh khắc đó, Lê An nhận ra, đây không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, không phải là những cảm xúc bùng cháy như những gì cô từng mơ mộng thời trẻ. Đây là một sự an yên, một bến đỗ vững chãi mà cuộc đời đã mang đến cho cô, một nơi mà cô có thể nghỉ ngơi, không còn phải lo sợ những "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành".

***

Khi Lê An trở về nhà, màn đêm đã buông xuống, phủ một tấm màn nhung đen huyền ảo lên thị trấn. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, và tiếng côn trùng kêu rả rích từ vườn cây sau nhà. Căn nhà nhỏ của cô ấm cúng dưới ánh đèn vàng dịu. Vừa bước vào, cô đã thấy Bà Mai, người bạn tâm tình lâu năm của gia đình, đang ngồi đợi cô ở phòng khách, tay cầm tách trà nóng hổi. Bà Mai tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, mặc chiếc áo bà ba màu nâu quen thuộc. Bà vừa trò chuyện với mẹ cô xong, giờ đang đợi cô về.

“Con bé An nhà mình đi đâu về muộn thế? Mẹ con cứ ngóng mãi,” Bà Mai hỏi, ánh mắt bà tinh tường nhận ra vẻ mặt trầm tư của Lê An. “Có chuyện gì mà mặt mày đăm chiêu thế? Có phải chuyện thằng Hạo không?” Bà Mai vẫn luôn quan tâm đến chuyện tình cảm của cô cháu gái, và trong suy nghĩ của bà, Trần Hạo vẫn luôn là mối bận tâm lớn nhất của Lê An.

Lê An khẽ thở dài, ngồi xuống bên cạnh Bà Mai. Cô không còn cảm thấy nặng lòng khi nghe nhắc đến Trần Hạo. Hình ảnh anh giờ đây đã trở nên mờ nhạt, như một bức tranh cũ kỹ bị thời gian phủ mờ. “Dạ không phải anh Hạo đâu ạ, Bà Mai,” cô lắc đầu, giọng nói mang theo chút bối rối nhưng cũng đầy chân thật. “Là anh Huy… Anh ấy nói muốn tìm hiểu con nghiêm túc.”

Bà Mai ngạc nhiên, rồi một nụ cười mãn nguyện nở trên môi bà. “Thế thì tốt quá chứ sao. Thằng Huy là một đứa tốt, hiền lành, lại biết lo cho gia đình. Bà thấy nó quan tâm con thật lòng, chứ đâu phải kiểu ‘trên mây trên gió’ như mấy đứa trẻ bây giờ.” Bà Mai khẽ vỗ nhẹ lên tay Lê An, ánh mắt bà đầy sự thấu hiểu. “Con cứ suy nghĩ kỹ đi, nhưng đừng để mình phải chờ đợi những điều không chắc chắn nữa. Tuổi trẻ của con đã dành để chờ đợi quá nhiều rồi, con bé ạ.”

Lời nói của Bà Mai chạm đúng vào nỗi lòng của Lê An. “Đừng để mình phải chờ đợi những điều không chắc chắn nữa.” Câu nói ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở cô về những năm tháng mỏi mòn, về những "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra, về cái "khoảng cách vô hình" đã khiến cô tổn thương biết bao. Bà Mai, bằng kinh nghiệm sống của mình, đã nhìn thấu được những điều mà Lê An vẫn còn đang chôn giấu trong lòng.

Lê An tựa đầu vào vai Bà Mai, cảm nhận sự ấm áp, bình yên từ người bà thân yêu. Cô kể lại cho Bà Mai nghe tất cả những gì Huy đã nói, về sự chân thành của anh, về lời hứa về một bến đỗ an toàn mà anh muốn mang lại. Trong lòng cô, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. Một bên là những mảnh vụn ký ức về Trần Hạo, về một tình yêu tuổi trẻ đầy khao khát nhưng cũng đầy tiếc nuối vì "chậm một nhịp". Một bên là hiện tại, là Huy, là sự bình yên, an toàn và được trân trọng mà anh mang đến.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc đã treo mình giữa trời. “Có lẽ, đây chính là ‘bến đỗ’ mà mình cần, không phải một tình yêu mãnh liệt, mà là sự an toàn, được trân trọng ở hiện tại.” Cô tự nhủ trong thâm tâm. Tình yêu mãnh liệt thường đi kèm với những cơn bão táp, những thử thách và cả những nỗi đau. Còn sự an toàn mà Huy mang lại, tuy không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng lại vững chãi, ấm áp và đáng tin cậy. Đó là một bến bờ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một nơi trái tim cô có thể nghỉ ngơi, không còn phải gắng gượng, không còn phải chờ đợi những "lời nói không thành" nữa.

Lê An khẽ chạm vào chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trên bàn, nơi vẫn còn vương vấn dấu vân tay của cô. Ngày trước, chiếc điện thoại này là cả thế giới của cô, là cầu nối duy nhất với Trần Hạo, là nơi cô chờ đợi từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Mỗi tiếng chuông reo đều khiến tim cô đập thình thịch, đầy hy vọng. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, cô không còn cảm giác mong chờ ấy nữa. Nó chỉ là một vật vô tri, một kỷ vật của một thời đã qua. Sự trống rỗng sau cuộc gọi hời hợt của Trần Hạo hôm qua đã đặt một dấu chấm hết rõ ràng cho mọi hy vọng còn sót lại.

Ánh mắt Lê An dần trở nên kiên định hơn. Cô đã mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "khoảng cách vô hình" và những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Cô xứng đáng có được hạnh phúc, có được sự trân trọng và một bến đỗ an yên. Dưới ánh trăng và lời khuyên ấm áp của Bà Mai, Lê An biết mình cần phải đưa ra quyết định. Một quyết định không phải vì tình yêu cuồng nhiệt, mà vì sự bình yên, vì tương lai mà cô tự tay kiến tạo, nơi cô không còn là người đứng chờ đợi bên bờ sông cũ, mà là người tự mình chèo lái con thuyền hạnh phúc của đời mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free