Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 354: Lời Khuyên Từ Tri Kỷ
Lê An tựa đầu vào vai Bà Mai, cảm nhận sự ấm áp, bình yên từ người bà thân yêu. Cô kể lại cho Bà Mai nghe tất cả những gì Huy đã nói, về sự chân thành của anh, về lời hứa về một bến đỗ an toàn mà anh muốn mang lại. Trong lòng cô, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. Một bên là những mảnh vụn ký ức về Trần Hạo, về một tình yêu tuổi trẻ đầy khao khát nhưng cũng đầy tiếc nuối vì "chậm một nhịp". Một bên là hiện tại, là Huy, là sự bình yên, an toàn và được trân trọng mà anh mang đến.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc đã treo mình giữa trời. “Có lẽ, đây chính là ‘bến đỗ’ mà mình cần, không phải một tình yêu mãnh liệt, mà là sự an toàn, được trân trọng ở hiện tại.” Cô tự nhủ trong thâm tâm. Tình yêu mãnh liệt thường đi kèm với những cơn bão táp, những thử thách và cả những nỗi đau. Còn sự an toàn mà Huy mang lại, tuy không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng lại vững chãi, ấm áp và đáng tin cậy. Đó là một bến bờ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay, một nơi trái tim cô có thể nghỉ ngơi, không còn phải gắng gượng, không còn phải chờ đợi những "lời nói không thành" nữa.
Lê An khẽ chạm vào chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trên bàn, nơi vẫn còn vương vấn dấu vân tay của cô. Ngày trước, chiếc điện thoại này là cả thế giới của cô, là cầu nối duy nhất với Trần Hạo, là nơi cô chờ đợi từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Mỗi tiếng chuông reo đều khiến tim cô đập thình thịch, đầy hy vọng. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, cô không còn cảm giác mong chờ ấy nữa. Nó chỉ là một vật vô tri, một kỷ vật của một thời đã qua. Sự trống rỗng sau cuộc gọi hời hợt của Trần Hạo hôm qua đã đặt một dấu chấm hết rõ ràng cho mọi hy vọng còn sót lại. Ánh mắt Lê An dần trở nên kiên định hơn. Cô đã mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "khoảng cách vô hình" và những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Cô xứng đáng có được hạnh phúc, có được sự trân trọng và một bến đỗ an yên. Dưới ánh trăng và lời khuyên ấm áp của Bà Mai, Lê An biết mình cần phải đưa ra quyết định. Một quyết định không phải vì tình yêu cuồng nhiệt, mà vì sự bình yên, vì tương lai mà cô tự tay kiến tạo, nơi cô không còn là người đứng chờ đợi bên bờ sông cũ, mà là người tự mình chèo lái con thuyền hạnh phúc của đời mình.
***
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Những lời của Bà Mai đêm qua vẫn văng vẳng trong tai, như một lời khẳng định cho những suy nghĩ đã hình thành trong lòng cô. Cô biết mình cần một người bạn để giãi bày, để tìm kiếm sự xác nhận cuối cùng cho quyết định của mình. Và người đó không ai khác chính là Chi Mai.
Buổi chiều muộn, quán cà phê thị trấn quen thuộc vẫn ồn ào nhưng ấm cúng. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xiên qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch men cũ. Gió từ sông thổi vào, mang theo chút hơi nước mát rượi, xoa dịu cái nóng oi ả của ngày. Lê An chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ và những tán cây xanh rì đang rung rinh trong gió. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì của Chú Nam, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa sống động. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và chút hương hoa nhài từ bình hoa nhỏ trên bàn, khiến lòng người dễ chịu đến lạ.
Chi Mai đến, mái tóc ngắn cá tính lướt qua làn gió, nụ cười rạng rỡ thường thấy trên môi. Cô bạn thân năng động, luôn tràn đầy sức sống này là người duy nhất Lê An có thể trút bỏ mọi tâm sự mà không sợ bị phán xét. “Bà đợi lâu chưa?” Chi Mai hỏi, kéo chiếc ghế đối diện Lê An. Ánh mắt cô tinh ý nhận ra vẻ trầm tư, phảng phất chút bối rối trên gương mặt Lê An. “Mới gặp đã thấy mặt ủ mày ê rồi. Vẫn chuyện ‘anh Hạo’ hay ‘anh Huy’ đây?” Chi Mai trêu chọc, nhưng giọng điệu đầy sự quan tâm.
Lê An khẽ cười, nụ cười gượng gạo. “Cà phê đá như cũ nhé, Chú Nam!” Chi Mai gọi to, rồi quay sang Lê An, đặt tay lên tay bạn. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy động viên ấy khiến Lê An cảm thấy ấm lòng. Cô khuấy nhẹ ly cà phê đen đá đang bốc hơi lạnh, viên đá va vào thành ly kêu lách cách, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá bàng đang xoay mình trong gió. Trong tâm trí cô, những lời của Huy vẫn văng vẳng, xen lẫn với những mảnh ký ức về Trần Hạo. Giữa thực tại an toàn và quá khứ đầy tiếc nuối, cô vẫn còn một chút chông chênh.
“Mai này,” Lê An ngập ngừng, giọng nói nhỏ nhẹ, “Huy… anh ấy đã ngỏ lời muốn tìm hiểu mình nghiêm túc.” Cô ngước nhìn Chi Mai, ánh mắt dò xét phản ứng của bạn.
Chi Mai nhướng mày, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý. “Thì sao? Bà định từ chối một người tốt như thế chỉ vì một cái bóng mờ trong quá khứ à?” Giọng Chi Mai tuy thẳng thắn nhưng không hề gay gắt, mà lại chứa đựng sự lo lắng và muốn tốt cho bạn. Cô biết Lê An đã phải trải qua bao nhiêu tháng ngày mỏi mòn, chờ đợi một "lời nói không thành" từ Trần Hạo. Cô đã chứng kiến Lê An đã dằn vặt với cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, và cô không muốn bạn mình tiếp tục mắc kẹt trong những điều không chắc chắn ấy nữa. Chi Mai tin rằng Lê An xứng đáng với một hạnh phúc hiện hữu, một bến đỗ thực tế, chứ không phải một ảo ảnh của "nếu như ngày đó".
Lê An hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn của mình. “Không phải là bóng mờ…” cô lầm bầm, tựa hồ đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là Chi Mai. “Chỉ là… mình vẫn còn chút bối rối. Cảm giác nó… không giống như ngày xưa.” Cô muốn nói đến cái cảm giác bùng cháy, cái cảm giác như cả thế giới xoay quanh một người mà cô đã từng có với Trần Hạo. Nhưng những từ ngữ ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, bởi cô biết, đó là một so sánh không công bằng, và cũng là một sự thật mà cô đã phải tự đối mặt. Cái cảm giác ấy, dù mãnh liệt đến đâu, cũng đã không thể níu giữ được Trần Hạo ở lại bên cô, đã không thể biến "nếu như ngày đó" thành hiện thực.
Chi Mai lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Lê An, như muốn xuyên thấu những lớp vỏ bọc cảm xúc của bạn. “An à, bà đã ‘ngày xưa’ đủ rồi. ‘Ngày xưa’ của bà đã không mang lại cho bà điều bà cần, đúng không? Cái ‘chậm một nhịp’ ấy, nó đã lấy đi của bà bao nhiêu năm tháng tuổi trẻ rồi? Bây giờ, bà có một người đàn ông thực sự ở đó, quan tâm bà, trân trọng bà, muốn xây dựng một tương lai với bà. Bà còn muốn gì nữa?” Chi Mai không ngại dùng những từ ngữ mạnh mẽ để đánh thức Lê An khỏi những mộng tưởng còn sót lại. Cô biết Lê An cần một cú hích, một lời cảnh tỉnh để hoàn toàn buông bỏ quá khứ và hướng về phía trước.
Lê An im lặng, tay vẫn khuấy nhẹ ly cà phê đã vơi đi một nửa. Những lời của Chi Mai như những mũi kim châm vào sâu trong lòng cô, nhưng không phải là châm chích đau đớn, mà là để đánh thức. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ của Chi Mai, và cô biết bạn mình nói đúng. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã sống trong cái "nếu như ngày đó" quá nhiều. Cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo không chỉ là địa lý, mà còn là trong tâm hồn, là những điều không thể nói, không thể chạm tới.
Ánh đèn lồng ấm áp trong quán bắt đầu được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng vàng cam trên tường, báo hiệu trời đã tối hẳn. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ giờ đã thay bằng tiếng côn trùng rả rích, và gió đêm mang theo hơi lạnh se se. Cuộc trò chuyện giữa hai người bạn trở nên sâu lắng hơn, như chính không gian quán cà phê đang chìm vào màn đêm. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ một góc quán cũng bắt đầu lan tỏa, tạo cảm giác thư thái.
Lê An thở dài, giọng nói nhỏ hơn, như một lời tự thú. “Mình chỉ sợ… mình không thực sự yêu anh ấy như đã từng với Hạo.” Nỗi sợ hãi ấy, nỗi sợ không thể yêu lại một lần nữa bằng cả trái tim, không thể trao đi tất cả như đã từng, vẫn là một gánh nặng trong lòng cô. Cô sợ mình sẽ không công bằng với Huy, sợ rằng tình cảm của cô dành cho anh chỉ là một sự chấp nhận, một sự lựa chọn lý trí, chứ không phải là tình yêu bùng cháy.
Chi Mai nhìn Lê An đầy kiên định. “Yêu ư? Tình yêu là gì khi nó cứ mãi nằm ở thì quá khứ, nằm trong sự chờ đợi vô vọng? Bà đã chờ đợi Hạo bao lâu rồi? Chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời nói ‘anh thích em’ mà không bao giờ đến. Đó có phải là tình yêu không, hay chỉ là sự tự hành hạ mình trong hy vọng mong manh?” Giọng Chi Mai vang lên, tuy vẫn tự nhiên nhưng chứa đựng một sức nặng, một sự thật không thể chối cãi. “Huy không phải là Hạo, đó là điều chắc chắn. Và anh ấy không cần bà phải yêu anh ấy theo cách bà đã từng yêu Hạo. Anh ấy cần một người ở bên cạnh, một người để quan tâm, để chia sẻ. Anh ấy đang ở đây, ngay bây giờ, quan tâm và trân trọng bà. Đó không phải là điều bà cần sao?”
Chi Mai nắm chặt tay Lê An hơn, ánh mắt cô bạn tràn đầy sự thấu hiểu và tình cảm. “An à, bà đã mệt mỏi với những ‘nếu như ngày đó’ rồi. Bà đã mệt mỏi với những ‘lời nói không thành’ rồi. Bà đã mệt mỏi với cái ‘khoảng cách vô hình’ mà bà cứ mãi cố gắng lấp đầy. Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những cảm xúc mãnh liệt đến mức làm bà nghẹt thở. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là sự bình yên, là được trân trọng, là có một người ở đó, vững chãi như một bến đỗ an yên cho bà sau bao năm lênh đênh.”
Chi Mai dừng lại một chút, để Lê An có thời gian suy nghĩ. Tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ như đang kể lại những câu chuyện cũ, nhưng cũng như đang thì thầm về một tương lai mới. “Đừng phí hoài tuổi trẻ của mình để giữ một vị trí trong lòng người đã quên bà từ lâu. Bà xứng đáng được hạnh phúc, An ạ. Hạnh phúc ngay bây giờ, không phải là một lời hứa hẹn xa vời hay một ký ức phai tàn.” Chi Mai nói, giọng cô tràn đầy cảm xúc. “Hãy cho mình một cơ hội, An. Hãy cho Huy một cơ hội. Bởi vì có những thứ, nếu chúng ta cứ mãi chần chừ, chúng ta sẽ ‘chậm một nhịp’ nữa, và rồi sẽ ‘lỡ cả một đời’ lần nữa đấy.”
Những lời của Chi Mai như một dòng nước mát lạnh dội vào tâm hồn Lê An, cuốn trôi đi những băn khoăn, những nỗi sợ hãi còn sót lại. Cô nhìn thẳng vào mắt Chi Mai, đôi mắt dần lấy lại sự tập trung, không còn vẻ xa xăm, mờ mịt như lúc mới đến. Cái cam chịu, thản nhiên thường thấy khi nhắc đến quá khứ của cô dần biến mất, thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm đang dần được hình thành. Lê An khẽ gật đầu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Chi Mai đã nói trúng tim đen của cô. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những điều không chắc chắn.
Hạnh phúc, đúng vậy, không nhất thiết phải là những ngọn lửa bùng cháy, mà có thể là một ngọn lửa nhỏ ấm áp, bền bỉ, đủ để sưởi ấm trái tim cô qua những ngày đông lạnh giá. Nguyễn Hoàng Huy, anh không mang đến những cảm xúc cuồng nhiệt như Trần Hạo đã từng gợi lên, nhưng anh mang đến sự an toàn, sự trân trọng và một bến đỗ mà cô cần. Anh không phải là một "nếu như ngày đó", anh là một "ngay bây giờ" đầy hứa hẹn.
Khi Chi Mai đưa Lê An về đến nhà, trời đã tối muộn. Ánh trăng vằng vặc treo mình trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống con đường làng vắng vẻ, tạo nên một không khí se lạnh, tĩnh mịch. Lê An chào tạm biệt Chi Mai, lòng cô giờ đây đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Bước vào căn phòng của mình, cô vẫn cảm nhận rõ ràng những lời nói của Chi Mai vang vọng trong tâm trí, như những hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thức cô khỏi giấc mộng dài.
Lê An đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ ngập tràn ánh trăng. Không khí se lạnh của đêm khuya mơn man da thịt, nhưng trái tim cô lại thấy ấm áp lạ thường. Cô đã chờ đợi quá lâu rồi, đã sống trong những hoài niệm, những tiếc nuối của "chậm một nhịp" quá nhiều. "Mình đã chờ đợi quá lâu rồi. Đã đến lúc phải sống cho mình, cho hiện tại," cô độc thoại nội tâm, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết. Những lời nói không thành của Trần Hạo, những "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại ở phía sau. Cái "khoảng cách vô hình" ấy đã quá lớn để có thể hàn gắn. Cô xứng đáng với một hạnh phúc thực tại, một sự trân trọng đến từ một người đang hiện hữu, chứ không phải một hình bóng mờ nhạt từ quá khứ.
Cô nhẹ nhàng bước đến bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm đó, và một khung ảnh nhỏ đặt nghiêng. Trong khung ảnh là hình cô và Trần Hạo hồi thơ ấu, hai đứa trẻ với nụ cười ngây thơ, đứng bên bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ. Lê An khẽ chạm vào tấm ảnh, ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt Trần Hạo của ngày xưa, gương mặt mà giờ đây đã trở nên xa lạ đến khó tin. Một chút tiếc nuối vẫn còn đó, như một vết sẹo mờ nhạt trong lòng, nhưng không còn là nỗi đau nhức nhối. Đó là một phần của quá khứ, của một câu chuyện đã khép lại.
Cô hít thở sâu, như trút bỏ một gánh nặng cuối cùng. Sau đó, với một cử chỉ dứt khoát nhưng đầy nhẹ nhàng, Lê An đặt úp khung ảnh xuống, để hình ảnh của Trần Hạo chìm vào bóng tối. Hành động ấy, không phải là sự chối bỏ hay hận thù, mà là một lời tạm biệt, một sự chấp nhận rằng đã đến lúc cô phải bước tiếp. Cô không còn là cô bé Lê An của ngày xưa, người đã từng mòn mỏi chờ đợi bên bờ sông cũ. Cô là Lê An của hiện tại, người đã sẵn sàng tự mình chèo lái con thuyền hạnh phúc của đời mình, không còn sợ hãi những cơn sóng lớn, không còn ngần ngại tìm kiếm một bến đỗ an yên. Một sự thanh thản lạ lùng lan tỏa trong tâm hồn cô, một quyết định đã hình thành rõ nét. Cô biết mình sẽ làm gì.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.