Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 355: Bến Đỗ Hiện Hữu

Cánh cửa phòng khẽ khép lại sau lưng Lê An, để lại ngoài kia màn đêm tĩnh mịch và ánh trăng vằng vặc vẫn còn treo mình trên bầu trời. Không khí se lạnh của đêm khuya mơn man da thịt, nhưng trái tim cô lại thấy ấm áp lạ thường, một sự thanh thản lạ lùng lan tỏa trong tâm hồn. Cô đã chờ đợi quá lâu rồi, đã sống trong những hoài niệm, những tiếc nuối của "chậm một nhịp" quá nhiều. Lời khuyên chân thành của Chi Mai, sự thấu hiểu của Bà Mai, tất cả như những ngọn hải đăng rọi sáng con đường mờ mịt mà cô đã lạc lối bấy lâu nay. "Mình đã chờ đợi quá lâu rồi. Đã đến lúc phải sống cho mình, cho hiện tại," cô độc thoại nội tâm, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Những lời nói không thành của Trần Hạo, những "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại ở phía sau. Cái "khoảng cách vô hình" ấy đã quá lớn để có thể hàn gắn, quá sâu sắc để có thể vượt qua. Cô xứng đáng với một hạnh phúc thực tại, một sự trân trọng đến từ một người đang hiện hữu, chứ không phải một hình bóng mờ nhạt từ quá khứ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua khe cửa, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm đến khó tả. Gánh nặng đã đè nén cô suốt bao năm dường như đã được gỡ bỏ, thay vào đó là một sự bình yên nội tại. Cô bước đến bên cửa sổ, mở toang, đón những làn gió sớm mai mang theo hơi ẩm của đất trời. Mùi hương của cây cỏ sau một đêm sương đêm còn đọng lại, hòa quyện với tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi sớm. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, như đang làm mới lại từng tế bào trong cơ thể mình.

Cô nhìn ra khoảng sân nhỏ quen thuộc, nơi những giọt sương vẫn còn long lanh trên lá cây, và những khóm hoa dại đang vươn mình đón nắng. Dòng sông phía xa vẫn chảy trôi lững lờ, mang theo những ký ức của một thời thơ ấu đã qua, của những buổi chiều "bên bờ sông cũ" cùng Trần Hạo. Nhưng giờ đây, khi nhìn về phía dòng sông ấy, trái tim cô không còn cảm thấy nhói đau hay tiếc nuối tột cùng nữa, mà chỉ còn là một sự chấp nhận nhẹ nhàng. Đó là một phần của cô, một phần của câu chuyện đã qua, nhưng không còn là toàn bộ cuộc đời cô.

Sau bữa sáng, Lê An ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân quen thuộc. Nắng chiều dịu dàng xuyên qua tán cây, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ. Một tách trà hoa cúc nóng hổi tỏa hương thoang thoảng, làm dịu đi những suy nghĩ còn vương vấn trong tâm trí cô. Cô đang sửa soạn lại mái tóc, vuốt ve từng lọn tóc mềm mại, chọn một chiếc váy đơn giản nhưng trang nhã – chiếc váy màu xanh pastel mà Huy đã từng khen cô mặc rất hợp. Trong lòng cô, những lời của Chi Mai và Bà Mai vẫn văng vẳng, củng cố quyết định mà cô sắp đưa ra. "Chi Mai nói đúng, mình không thể chờ đợi mãi một điều không chắc chắn. Hạnh phúc là do mình tự nắm bắt," cô thì thầm, như một lời khẳng định cho chính mình.

Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm dần đến, nhưng vẫn có gì đó nghẹn ngào khó tả. Giống như việc buông bỏ một thứ đã gắn bó với mình quá lâu, dù biết đó là điều đúng đắn, nhưng vẫn không tránh khỏi một chút trống trải, một chút hụt hẫng. Những kỷ niệm về Trần Hạo, về những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, về một tình yêu "thanh mai trúc mã" chưa kịp thành hình, tất cả vẫn ở đó, như một phần không thể tách rời của con người cô. Nhưng giờ đây, chúng không còn là gánh nặng, không còn là xiềng xích trói buộc cô vào quá khứ. Chúng đã trở thành những vết sẹo mờ nhạt, nhắc nhở cô về một bài học, về giá trị của hiện tại và những cơ hội không nên bỏ lỡ.

Lê An đứng dậy, bước đến chiếc gương cũ kỹ treo trên tường. Cô nhìn mình trong gương, nhìn vào đôi mắt đã từng chất chứa biết bao chờ đợi và nỗi buồn, giờ đây đã ánh lên một tia sáng mới, một sự kiên định lạ thường. Cô nở một nụ cười nhẹ, không rạng rỡ như ánh nắng ban trưa, mà dịu dàng như buổi hoàng hôn, đầy thanh bình và tự tại. Nụ cười ấy là lời hứa với chính mình, lời hứa sẽ sống trọn vẹn cho hiện tại, sẽ không còn "chậm một nhịp" nào nữa. Đã đến lúc rồi, đến lúc cô phải mở lòng mình ra, đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi. Cô sẽ cho Nguyễn Hoàng Huy một cơ hội, và cũng là cho chính bản thân mình một cơ hội để tìm thấy hạnh phúc.

Cô chọn chiếc váy xanh pastel, mềm mại và bay bổng, tôn lên dáng vẻ dịu dàng của mình. Chiếc váy không quá cầu kỳ, nhưng lại toát lên vẻ thanh lịch, đúng như phong cách của cô. Khi Lê An nhìn vào gương, cô thấy một hình ảnh khác của chính mình – không còn là cô gái u buồn của ngày hôm qua, mà là một người phụ nữ đang dần tìm lại được sự tự tin và hy vọng. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son môi màu cánh hoa đào và một chút phấn má hồng, đủ để tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của mình. Mái tóc dài được búi gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thon thả và những đường nét thanh tú trên khuôn mặt.

Cảm giác hồi hộp xen lẫn một chút lo lắng len lỏi trong lòng cô. Đây là một bước ngoặt quan trọng, một quyết định sẽ định hình tương lai của cô. Cô biết rằng không có gì là hoàn hảo, và tình yêu không phải lúc nào cũng là những cảm xúc bùng cháy như lửa. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự an toàn, sự thấu hiểu, và một bàn tay sẵn sàng nắm lấy khi cô cần. Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô những điều đó. Anh không phải là một "nếu như ngày đó" mơ hồ, anh là một "ngay bây giờ" đầy hứa hẹn.

Lê An cầm chiếc túi xách, bước ra khỏi nhà. Ánh nắng chiều đã dần ngả vàng, trải dài trên con đường làng quen thuộc. Cô hít thở sâu, cảm nhận sự thay đổi trong chính mình. "Đã đến lúc rồi," cô tự nhủ một lần nữa, với một niềm tin vững vàng.

***

Công viên thị trấn vào buổi hoàng hôn mang một vẻ đẹp lãng mạn và tĩnh lặng đến lạ thường. Những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ trên mặt hồ phẳng lặng. Gió nhẹ lay động những cành lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi cỏ ẩm sau một ngày dài nắng nóng hòa quyện với hương hoa sữa thoang thoảng từ những góc công viên, tạo nên một bầu không khí dịu mát, thanh bình.

Nguyễn Hoàng Huy đã đợi sẵn ở ghế đá quen thuộc, chiếc ghế dưới gốc bằng lăng cổ thụ, nơi họ đã từng ngồi tâm sự rất nhiều lần. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, trông giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng và một chút lo lắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cổng công viên, như đang chờ đợi một điều gì đó rất quan trọng. Khi thấy bóng dáng Lê An xuất hiện từ phía xa, trái tim anh như hẫng đi một nhịp. Cô bước đi nhẹ nhàng, tà váy xanh pastel khẽ bay trong gió, tựa như một làn mây dịu dàng lướt qua. Nụ cười nhẹ trên môi cô, cùng ánh mắt kiên định, khiến anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa.

Nguyễn Hoàng Huy đứng dậy, tiến về phía cô. "An à, em đến rồi," anh nói, giọng nói pha chút hồi hộp và nhẹ nhõm.

Lê An mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng đầy ý nghĩa. "Em xin lỗi, để anh đợi lâu."

"Không sao đâu, anh vừa mới đến thôi," Huy đáp, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, không còn vẻ u buồn hay mông lung như những lần trước. Có một sự tĩnh tại, một sự kiên định mới mẻ đang hiện hữu. "Em ngồi đi."

Họ ngồi xuống chiếc ghế đá, giữa không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. Những câu hỏi thăm xã giao ban đầu chỉ là để phá vỡ sự im lặng đang bao trùm, nhưng cả hai đều biết rằng có một điều quan trọng hơn đang chờ đợi được nói ra. Huy hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lê An, chân thành và đầy mong đợi. "An à, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Dù câu trả lời là gì, anh vẫn sẽ tôn trọng em. Anh chỉ muốn em biết rằng, anh luôn ở đây, chờ đợi em." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Anh muốn cô hoàn toàn thoải mái, không cảm thấy áp lực.

Lê An nhìn vào đôi mắt chân thành của Huy, trong lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp. Cô đã từng khao khát một ánh mắt như thế này, một sự quan tâm như thế này biết bao lâu. Trần Hạo đã từng cho cô cảm giác đó, nhưng rồi anh lại để nó phai nhạt dần theo năm tháng, theo "khoảng cách vô hình" mà họ đã tạo ra. Nhưng Huy thì khác, anh kiên định, anh hiện hữu.

Cô khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm và một chút tiếc nuối cho quá khứ. "Huy... Em đã suy nghĩ rất nhiều. Em đã nghĩ về những gì em muốn, những gì em cần trong cuộc đời mình." Cô dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại những dòng suy nghĩ cuối cùng. "Em muốn cho chúng ta một cơ hội. Em muốn cùng anh bắt đầu một mối quan hệ rõ ràng."

Nguyễn Hoàng Huy lặng người đi một khoảnh khắc, dường như không tin vào tai mình. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh, thay thế cho sự lo lắng ban đầu. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô, chờ đợi cô nói tiếp.

Lê An nhìn vào bàn tay mình đang đặt trên đùi, khẽ siết chặt. Giọng cô nhỏ hơn một chút, hơi ngập ngừng, như một lời thú nhận thầm kín. "Dù... trong lòng em vẫn còn những vướng bận mơ hồ... về một quá khứ không trọn vẹn. Nhưng em tin, anh sẽ là bến đỗ bình yên của em. Em tin rằng, bên anh, em sẽ tìm thấy được sự an toàn, sự trân trọng mà em đã tìm kiếm bấy lâu nay. Em không muốn "chậm một nhịp" thêm nữa, không muốn "lỡ cả một đời" vì những điều không chắc chắn."

Nguyễn Hoàng Huy không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Anh siết nhẹ, như muốn truyền đi tất cả những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. "Cảm ơn em, An," anh nói, giọng anh nghẹn ngào, tràn đầy hạnh phúc. Nước mắt anh rơm rớm, nhưng anh cố kìm nén. "Anh sẽ không bao giờ làm em thất vọng. Anh hứa. Anh sẽ dùng cả cuộc đời này để chứng minh rằng em đã không sai khi đặt niềm tin vào anh."

Anh nhẹ nhàng ôm lấy Lê An, một cái ôm dịu dàng nhưng đầy chắc chắn. Lê An ngả đầu vào vai anh, cảm nhận được sự ấm áp, sự che chở từ anh. Trong vòng tay anh, cô tìm thấy một sự bình yên lạ thường, một cảm giác an toàn mà cô đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ có được nữa. Một chút "vướng bận mơ hồ" vẫn còn đó, như một bóng mây mỏng manh lướt qua bầu trời trong xanh, nhưng nó không còn đủ sức để che khuất ánh nắng của hiện tại. Cô biết mình đang bắt đầu một chương mới, một chương có thể không phải là câu chuyện tình yêu mãnh liệt như tiểu thuyết, nhưng chắc chắn sẽ là một câu chuyện ấm áp, bền vững và đầy hy vọng.

Họ cùng nhau đứng dậy, bàn tay vẫn nắm chặt. Những bước chân họ chậm rãi dạo quanh công viên, dưới ánh hoàng hôn d���n tắt. Câu chuyện của họ, giờ đây, không còn là những nỗi niềm riêng tư chất chứa, mà đã trở thành một hành trình chung. Huy vẫn không ngừng nói về những dự định tương lai của anh, về ước mơ của anh, và giờ đây, ước mơ của họ. Lê An lắng nghe, đôi khi mỉm cười, đôi khi gật đầu, lòng cô tràn ngập một sự bình yên hiếm có.

***

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm công viên trong một vẻ tĩnh mịch, huyền ảo. Những chiếc đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên những con đường vắng. Không khí đã trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong những lùm cây, và tiếng gió xào xạc khe khẽ qua tán lá, tạo nên một bản nhạc nền dịu buồn cho khung cảnh.

Huy và Lê An vẫn đang đi dạo trên con đường vắng trong công viên. Bàn tay họ vẫn nắm chặt, hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, xua đi cái lạnh của đêm. Họ đã đi qua những chiếc ghế đá quen thuộc, qua những hàng cây rợp bóng, và giờ đây đang bước trên một con đường ít người qua lại hơn, nơi chỉ có ánh đèn đường mờ ảo và những hàng cây cao vút. Những câu chuyện của Huy vẫn tiếp tục, anh nói về ước mơ mở một cửa hàng nhỏ ở thị trấn, nơi anh có thể làm những món đồ thủ công mỹ nghệ, và cô có thể giúp anh trang trí, sắp xếp. Anh nói về một ngôi nhà nhỏ với một khu vườn xinh xắn, nơi họ có thể trồng những loại hoa mà cô yêu thích. Giọng anh tràn đầy sự nhiệt huyết và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

"Anh đã nghĩ đến việc chúng ta có thể mở một cửa hàng nhỏ ở thị trấn, em nghĩ sao?" Huy hỏi, quay sang nhìn Lê An, ánh mắt anh lấp lánh niềm hy vọng. "Không cần phải quá lớn, chỉ cần một nơi ấm cúng, nơi chúng ta có thể làm những gì mình yêu thích, và cùng nhau xây dựng cuộc sống."

Lê An mỉm cười nhẹ, cố gắng tập trung vào lời anh nói. Cô cảm thấy ấm áp trong lòng trước những dự định chu đáo của anh. "Em nghĩ... đó là một ý hay, Huy," cô đáp, giọng nói dịu dàng. Cô thực sự thấy thích thú với ý tưởng đó, một cuộc sống bình dị, an yên, không sóng gió.

Đúng lúc đó, tiếng điện thoại của Lê An chợt rung lên trong túi xách. Tiếng rung nhẹ, nhưng đủ để cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô hơi giật mình, theo bản năng đưa tay vào túi xách. Huy không để ý, anh vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, say sưa nói về những bản vẽ thiết kế mà anh đã phác thảo, về những loại gỗ anh muốn dùng.

Lê An rút điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng tối. Tên 'Trần Hạo' hiện rõ ràng trên màn hình, cùng với hình ảnh đại diện mờ ảo của anh. Một thoáng do dự, một chút giằng xé len lỏi trong lòng cô. Ngón tay cô khẽ run rẩy, như muốn chạm vào nút nghe, như muốn nghe lại giọng nói thân quen đã từng làm cô say đắm biết bao. Những kỷ niệm cũ chợt ùa về, như một thước phim quay chậm: những buổi chiều "bên bờ sông cũ", những lời nói không thành, những "nếu như ngày đó" đã mãi mãi là một vết cắt trong tâm hồn cô.

Nhưng rồi, ánh mắt cô lại lướt qua bàn tay đang nắm chặt tay cô, bàn tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cô nhìn anh, nhìn vào vẻ mặt say sưa và hạnh phúc của anh khi anh nói về tương lai của họ. Cô nhận ra rằng, đã đến lúc phải dứt khoát. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã quá lớn, không thể nào hàn gắn được nữa. Cô không thể để quá khứ làm tổn thương hiện tại, và làm tổn thương một người đang chân thành yêu thương cô.

Cô hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng cuối cùng. Ngón tay cô không chạm vào nút nghe, mà thay vào đó, cô lặng lẽ ấn nút tắt cuộc gọi. Điện thoại im lặng trở lại, màn hình tối đen. Cô cho điện thoại vào túi xách, như một hành động khép lại một cánh cửa, một hành động đầy dứt khoát nhưng cũng đầy nhẹ nhàng.

Nguyễn Hoàng Huy không hề hay biết về cuộc gọi vừa rồi. Anh vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, vẻ mặt rạng rỡ. "Vậy em thấy sao, An? Anh nghĩ chúng ta có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Rồi từ từ, chúng ta sẽ xây dựng được một cuộc sống mà cả hai đều mong muốn."

Lê An quay lại nhìn anh, nở một nụ cười thật tươi, một nụ cười không còn chút vương vấn hay mông lung nào nữa. Nụ cười ấy giống như ánh trăng vằng vặc trên bầu trời đêm, dịu dàng nhưng đầy sức sống. Bàn tay cô siết nhẹ tay anh, như một lời khẳng định, một lời hứa hẹn. "Em tin anh, Huy. Em tin vào những gì anh nói. Chúng ta sẽ cùng nhau làm được."

Ánh mắt cô lướt qua màn hình điện thoại vừa tắt, như một lời chào tạm biệt cuối cùng với quá khứ. Không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ còn lại sự chấp nhận và một niềm hy vọng mới. Cô biết, Trần Hạo có thể sẽ gọi lại, hoặc sẽ gửi tin nhắn, nhưng giờ đây, cô đã có một bến đỗ mới, một con đường mới để đi. Con đường đó có thể không phải là con đường mà cô đã từng mơ ước khi còn là một cô bé bên "bờ sông cũ", nhưng nó là con đường mà cô đã lựa chọn, bằng cả lý trí và trái tim mình. Và cô tin, đó sẽ là một con đường hạnh phúc.

Họ tiếp tục đi dạo dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng của họ in dài trên mặt đất. Bàn tay vẫn nắm chặt, như một lời hứa không cần nói thành lời. Đêm nay, Lê An đã thực sự buông bỏ, đã thực sự bước sang một trang mới của cuộc đời mình. Dù "khoảng cách vô hình" với quá khứ vẫn còn đó, nhưng hiện tại đã trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, và hạnh phúc, dường như, đã nằm trong tầm tay.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free