Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 356: Lời Hỏi Thăm Nơi Xa

Tiếng gõ lạch cạch của bàn phím vang lên đều đặn trong không gian văn phòng rộng lớn, bị nuốt chửng bởi vô vàn những âm thanh tương tự từ hàng chục chiếc máy tính khác. Ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang hòa cùng ánh nắng nhạt nhòa lọt qua tấm rèm cửa sổ bằng kính, phủ lên những chồng tài liệu và các màn hình máy tính đang sáng rực. Trần Hạo ngồi thẳng lưng trước bàn làm việc của mình, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, tạo thành một nếp gấp nhỏ trên vầng trán, biểu hiện của sự tập trung cao độ. Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện, nhanh nhẹn, nhưng mỗi cú chạm đều mang theo một sức nặng của tư duy, của những con số, những phân tích phức tạp.

Không khí xung quanh anh đặc quánh sự hối hả, một nhịp điệu không ngừng nghỉ đặc trưng của một công ty trẻ đang trên đà phát triển ở thành phố lớn. Tiếng điện thoại reo nhẹ ở góc kia, tiếng đồng nghiệp trao đổi thông tin bằng những câu nói ngắn gọn, dứt khoát, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng đâu đó, quyện lẫn với mùi giấy in và một chút hơi lạnh từ điều hòa, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, nhưng cũng không kém phần ngột ngạt. Trần Hạo đã quen với điều đó, thậm chí còn tìm thấy một sự hứng khởi trong guồng quay không ngừng nghỉ này. Anh tin rằng, đây chính là nơi anh thuộc về, nơi anh có thể hiện thực hóa những hoài bão lớn lao của mình.

Một cốc cà phê đã nguội từ lâu đặt cạnh tay phải anh, lớp bọt sữa đã tan hết, chỉ còn lại màu đen sánh đặc. Anh vươn tay cầm lấy, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút, xua đi sự mệt mỏi đang cố gắng len lỏi vào tâm trí. Anh lại quay về với những dòng code, với những bảng biểu, với những con số nhảy múa trên màn hình. Anh đang cố gắng hoàn thiện một bản dự án quan trọng, thứ sẽ quyết định sự thành bại của một hợp đồng lớn mà công ty anh đang theo đuổi. Tầm nhìn của anh không chỉ dừng lại ở bản dự án này, mà còn vươn xa hơn, đến những mục tiêu cao hơn mà anh đã đặt ra cho bản thân. Anh muốn thành công, muốn chứng minh giá trị của mình, không chỉ cho riêng anh, mà còn cho những người đã từng tin tưởng vào anh.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, rồi một giọng nói trẻ trung vang lên: "Hạo, bản dự án này cần chỉnh sửa gấp trước buổi họp chiều!" Đó là Minh, đồng nghiệp của anh, một chàng trai trẻ trung, năng động với mái tóc vuốt keo gọn gàng và vẻ mặt lanh lợi, luôn tràn đầy nhiệt huyết. Minh có vẻ như cũng đang trong tình trạng bận rộn không kém, với một chồng tài liệu dày cộp trên tay.

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn không rời màn hình. Anh chỉ khẽ nhíu mày, rồi đáp lại bằng một giọng trầm, dứt khoát: "Tôi biết rồi, đang hoàn thiện đây." Anh không cần phải giải thích nhiều, Minh hiểu sự chuyên nghiệp và tốc độ làm việc của anh. Anh gật đầu, rồi nhanh chóng rời đi, để lại Trần Hạo tiếp tục công việc của mình.

Trong tâm trí Trần Hạo, mọi thứ đều phải thật rõ ràng, thật mạch lạc. Tình cảm, cảm xúc, những hoài niệm, tất cả đều bị đẩy lùi về một góc nhỏ, nhường chỗ cho những con số, những kế hoạch, những chiến lược. Anh tin rằng, một khi đã đạt được thành công, mọi thứ khác sẽ tự động được sắp xếp vào đúng vị trí của nó. Anh không nghĩ rằng sự im lặng, sự thiếu vắng những lời nói quan tâm, những cuộc gặp gỡ thường xuyên lại có thể tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và những điều anh trân trọng. Anh quá tự tin vào sự bền chặt của quá khứ, vào những điều đã từng là của anh. Anh tin rằng, dù có chậm một nhịp, hay thậm chí là nhiều nhịp, thì cuối cùng mọi thứ vẫn sẽ trở về như cũ, chỉ cần anh đạt được điều anh muốn.

Anh tiếp tục miệt mài làm việc, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất trong tài liệu, chỉnh sửa từng dòng code một cách tỉ mỉ. Anh lướt qua các biểu đồ, các báo cáo, đảm bảo rằng không có bất kỳ sai sót nào. Đồng hồ trên màn hình máy tính nhích từng giây, từng phút, và anh dường như không hề hay biết về sự trôi chảy của thời gian. Đối với anh, thời gian lúc này là vàng bạc, là cơ hội để bứt phá, để vượt lên. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, cảm nhận sự căng thẳng đang dần tích tụ ở bả vai. Anh biết mình đang làm đúng, và đó là tất cả những gì anh cần lúc này. Sự nghiệp, đó là trọng tâm của anh, là tất cả những gì anh hướng tới. Mọi thứ khác, đều có thể chờ đợi.

Ánh nắng bên ngoài càng lúc càng gay gắt, hắt vào qua lớp cửa kính, tạo thành những vệt sáng chói trên sàn nhà. Giữa cái không khí khô khan của máy lạnh và sự căng thẳng của công việc, Trần Hạo vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh không phải là người dễ bị xao nhãng bởi những yếu tố bên ngoài. Trong thế giới của anh, chỉ có công việc và những mục tiêu cần phải đạt được. Anh tin vào sức mạnh của sự tập trung, vào khả năng biến những ý tưởng thành hiện thực. Và anh cũng tin, một cách vô thức, rằng những mối quan hệ quan trọng trong cuộc đời anh cũng bền bỉ như vậy, không cần anh phải vun đắp mỗi ngày. Anh không để ý rằng, sự tự mãn ấy, sự thờ ơ ấy, đang dần đẩy anh ra xa khỏi những điều anh tưởng chừng như mãi mãi là của mình.

***

Khi đồng hồ chỉ đúng mười hai giờ trưa, tiếng chuông báo bữa trưa vang lên khắp tòa nhà, như một hiệu lệnh giải thoát cho những bộ óc căng thẳng. Trần Hạo vươn vai, gập máy tính, rồi đứng dậy. Anh xuống căn tin công ty, một nơi lúc nào cũng ồn ào và tấp nập. Mùi thức ăn tổng hợp từ đủ loại món ăn xộc vào mũi, quyện với tiếng đĩa bát lanh canh, tiếng cười nói râm ran của hàng trăm người. Anh chọn một suất cơm đơn giản, rồi tìm một góc khuất, tránh xa những cuộc trò chuyện ồn ào. Anh luôn thích sự yên tĩnh, ngay cả trong những khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Trong khi ăn, anh rút chiếc điện thoại di động của mình ra. Đây là một chiếc điện thoại thế hệ cũ, vỏ ngoài đã có vài vết xước nhỏ, màn hình không còn sáng rõ như những chiếc smartphone đời mới của các đồng nghiệp. Anh không mấy quan tâm đến công nghệ, miễn là nó vẫn phục vụ tốt nhu cầu liên lạc và công việc của anh. Anh lướt qua vài tin tức trên mạng, rồi kiểm tra hộp thư đến. Một tin nhắn mới hiện lên, từ Thanh Tùng. Thanh Tùng là bạn thân của anh từ thuở nhỏ, cùng lớn lên "bên bờ sông cũ" ở thị trấn yên bình.

"Hạo ơi, dạo này mày vẫn khỏe chứ? An nó vẫn vậy không? Lâu quá không thấy hai đứa về quê chơi."

Đọc dòng tin nhắn, Trần Hạo khẽ nhíu mày. Một thoáng bất ngờ, rồi anh lại giãn ra. Anh không nghĩ nhiều về câu hỏi của Thanh Tùng. Trong đầu anh, Lê An vẫn là Lê An, cô gái dịu dàng, kiên nhẫn mà anh luôn mặc định là của mình. Cô ấy vẫn ở đó, ở thị trấn nhỏ, chờ đợi anh trở về. Anh không hề nhận ra rằng, câu hỏi "An nó vẫn vậy không?" đã ẩn chứa một sự thay đổi tinh tế mà anh hoàn toàn bỏ lỡ. Anh cũng không hề nhớ đến cuộc gọi không thành của mình tối qua, khi Lê An đã không bắt máy. Dù có nhớ, anh cũng sẽ chỉ nghĩ rằng cô bận.

Anh gõ vài chữ trả lời một cách nhanh chóng, gần như là một phản xạ: "Vẫn vậy, tao bận quá. An vẫn khỏe chứ?" Anh không hỏi cụ thể về Lê An, không hỏi cô ấy đang làm gì, có vui không. Anh chỉ giả định rằng cô ấy vẫn ổn, vẫn bình thường như bao lâu nay. Với Trần Hạo, sự bận rộn của anh là một lý do chính đáng, một tấm khiên vững chắc che chắn cho mọi sự thiếu sót của anh trong mối quan hệ này. Anh tin rằng Lê An hiểu điều đó, và sẽ thông cảm cho anh. Anh cất điện thoại vào túi, tiếp tục ăn nốt bữa trưa, không suy nghĩ thêm.

Mùi thịt kho, mùi canh chua, mùi bún riêu... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của căn tin. Trần Hạo không còn cảm nhận rõ hương vị của món ăn nữa. Tâm trí anh đã quay trở lại với những con số, với bản dự án đang chờ anh hoàn thiện. Tin nhắn của Thanh Tùng chỉ là một điểm nhỏ, thoáng qua trong dòng chảy bận rộn của cuộc sống thành phố. Anh không biết rằng, chính sự thờ ơ này, chính sự "chậm một nhịp" trong việc nhận ra những tín hiệu nhỏ nhặt, đang tạo nên một vực sâu không thể lấp đầy giữa anh và Lê An.

Trong mắt anh, Lê An là một bến đỗ an yên, một hằng số không đổi trong cuộc đời đầy biến động của anh. Anh nghĩ rằng mình không cần phải lo lắng về cô ấy, không cần phải vun đắp thường xuyên. Anh nghĩ rằng, tình cảm của họ đã đủ sâu đậm để vượt qua mọi "khoảng cách vô hình", mọi sự xa cách về địa lý và thời gian. Anh không ngờ, những điều anh cho là hiển nhiên lại đang dần vụn vỡ. Những "lời nói không thành" trong quá khứ, những "nếu như ngày đó" đã không được anh nói ra, đang dần biến thành những vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim Lê An. Anh đang tự lừa dối mình, tin vào một ảo ảnh mà anh đã tự tạo ra.

***

Buổi chiều trôi qua nhanh chóng trong sự tập trung cao độ của Trần Hạo. Khi ánh nắng vàng cam của hoàng hôn bắt đầu buông xuống thành phố, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, anh mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm thảm trải sàn văn phòng. Không khí làm việc đã dịu xuống, tiếng gõ phím thưa thớt hơn, nhiều đồng nghiệp đã bắt đầu thu dọn đồ đạc để ra về.

Trần Hạo hoàn thành nốt những dòng cuối cùng của báo cáo, kiểm tra lại một lần nữa trước khi nhấn nút gửi đi. Một cảm giác nhẹ nhõm, xen lẫn hài lòng lan tỏa trong anh. Anh đã hoàn thành công việc đúng thời hạn, thậm chí còn vượt qua kỳ vọng của bản thân. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sự thư giãn chạy dọc sống lưng. Ánh mắt anh hướng ra cửa sổ, nơi thành phố đang dần lên đèn, những ánh điện lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.

Tin nhắn từ Thanh Tùng buổi trưa đã bị anh đẩy vào một góc nhỏ nhất trong tâm trí, không còn gây ra bất kỳ sự xao nhãng nào. Anh chỉ nghĩ đơn giản là mọi thứ vẫn tốt đẹp ở quê nhà, và Lê An vẫn kiên nhẫn chờ đợi anh. Anh tin rằng sự vắng mặt của anh chỉ là tạm thời, và khi anh thành công, anh sẽ trở về, mang theo tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cô. Anh tự nhủ: "Chắc An vẫn ổn thôi. Mình bận thế này, cô ấy hiểu mà. Sẽ có ngày mình về, khi đã thực sự thành công."

Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao của thế giới. Anh nhìn thấy tương lai rạng rỡ phía trước, một tương lai mà anh đã tự tay xây dựng bằng mồ hôi và công sức. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười của sự tự tin, của tham vọng. Anh không hề biết rằng, cái tương lai mà anh đang hình dung ấy, đã không còn có Lê An ở vị trí mà anh từng mặc định. "Khoảng cách vô hình" giữa họ đã trở thành một hố sâu ngăn cách, mà anh vẫn đang vô tư bước đi trên bờ vực của nó.

Anh với lấy chiếc áo khoác vest treo trên ghế, chuẩn bị rời đi. Tiếng thang máy vang lên ở cuối hành lang, báo hiệu một ngày làm việc nữa đã kết thúc. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí đặc trưng của thành phố về đêm – mùi khói bụi, mùi xe cộ, xen lẫn chút hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Anh bước ra khỏi văn phòng, hòa mình vào dòng người tấp nập đang đổ ra đường.

Trần Hạo vẫn mải miết với con đường sự nghiệp của mình, tin rằng mọi sự hy sinh đều xứng đáng. Anh không hề hay biết, ở một nơi xa, "bên bờ sông cũ", Lê An đã tìm thấy một bến đỗ mới. Anh không hề nhận ra rằng, sự thờ ơ và tự tin mù quáng của anh về mối quan hệ với Lê An sẽ dẫn đến sự hối tiếc sâu sắc khi anh nhận ra mọi thứ đã thay đổi. Lời hỏi thăm của Thanh Tùng, dù bị Trần Hạo bỏ qua, là dấu hiệu cho thấy những người ở thị trấn đã bắt đầu nhận thấy sự khác biệt trong cuộc sống của Lê An, và Trần Hạo đang là người cuối cùng không biết. Và việc Trần Hạo coi trọng sự nghiệp hơn tình cảm đang âm thầm đẩy anh vào một tương lai đầy cô đơn và mất mát lớn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free