Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 357: Bữa Cơm Gia Đình Ấm Áp

Thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà vắt ngang nền trời đen thẳm, nhưng ở một nơi xa xôi hơn, nơi thị trấn ven sông vẫn còn giữ nguyên nhịp sống chậm rãi của mình, một buổi sáng mới đã bắt đầu hé lộ những tia nắng dịu dàng. Khác với sự hối hả, tấp nập nơi phố thị, nơi đây không khí trong lành hơn, mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm sau một đêm dài. Lê An đứng đợi ở một góc phố quen thuộc, nơi có cây bàng già sừng sững che bóng mát, và tiệm tạp hóa nhỏ của bà Tư vẫn còn cửa đóng then cài. Nắng sớm lấp lánh trên những mái ngói rêu phong, nhuộm vàng cả con đường vắng. Gió nhẹ lướt qua, mơn man trên làn tóc xõa ngang vai cô, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc vườn nào đó.

Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng tươm tất, mái tóc đen dài búi gọn gàng phía sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Trong lòng cô, một cảm giác hồi hộp nhẹ nhàng len lỏi, không phải là sự lo lắng đến nghẹt thở, mà là một thứ cảm xúc pha trộn giữa mong chờ và chút dè dặt. Đã bao lâu rồi cô mới có cảm giác này? Có lẽ là từ rất lâu rồi, khi cô vẫn còn là cô gái ngây thơ bên bờ sông cũ, đợi chờ một người mà cô nghĩ rằng sẽ mãi mãi là của mình. Nhưng giờ đây, người cô đợi không phải là Trần Hạo, mà là Nguyễn Hoàng Huy – người đã kiên nhẫn bước vào cuộc đời cô, từng chút một lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại.

Huy đã nói sẽ đưa cô về nhà anh ra mắt gia đình. Một bước ngoặt lớn, cô biết. Nó không chỉ là một buổi gặp mặt thông thường, mà là một lời khẳng định ngầm cho mối quan hệ của họ, một sự chấp nhận mà cô đang dần học cách đón nhận. Cô tựa lưng vào thân cây bàng, ánh mắt dõi theo con đường nhỏ dẫn vào trung tâm thị trấn. Những âm thanh của một ngày mới dần vang lên: tiếng rao của gánh hàng rong, tiếng xe đạp lách cách, tiếng chim hót líu lo trên những tán lá. Mọi thứ thật đỗi bình dị, thân thuộc, nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa khác lạ. Cô hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập có phần nhanh hơn thường lệ. Liệu cô có làm tốt không? Liệu gia đình anh có chấp nhận cô, một cô gái mang theo những "vướng bận mơ hồ" trong lòng?

Đúng lúc đó, một chiếc xe bán tải màu xanh quen thuộc từ từ lăn bánh đến, dừng lại ngay trước mặt cô. Cánh cửa xe mở ra, Nguyễn Hoàng Huy bước xuống, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sớm, xua tan đi chút bồn chồn còn sót lại trong lòng Lê An. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro, quần jean, trông thật khỏe khoắn và gần gũi. Anh bước đến gần, ánh mắt trìu mến nhìn cô.

“Em đợi lâu chưa, An?” Giọng anh ấm áp, pha chút vui vẻ.

Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Em vừa ra thôi.”

Huy đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai cô, một cử chỉ trấn an mà cô đã dần quen thuộc. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến một cảm giác an toàn mà cô đã từng khao khát. “Em hồi hộp à? Đừng lo, mẹ anh dễ tính lắm. Bố anh thì ít nói vậy thôi chứ cũng hiền khô.”

Lê An thoáng giật mình trước sự tinh tế của anh, cô không nghĩ rằng cảm xúc của mình lại dễ dàng bị nhận ra đến vậy. Cô cúi mặt, khẽ nói, giọng hơi ngập ngừng: “Không phải... chỉ là... em chưa quen.” Cô không muốn nói ra sự thật rằng nỗi hồi hộp này không chỉ đến từ việc gặp mặt gia đình anh, mà còn đến từ một thứ cảm xúc phức tạp hơn, một sự so sánh vô thức với những gì đã qua, với "nếu như ngày đó" Trần Hạo cũng có thể dũng cảm như Huy. Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Hiện tại mới là điều quan trọng.

Huy không hỏi thêm, anh chỉ nhẹ nhàng xoa vai cô, rồi mở cửa xe cho cô. “Lên xe thôi, mình đi sớm một chút để tránh nắng gắt.” Anh nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô, như muốn truyền thêm sự tự tin cho cô. Lê An khẽ gật đầu, bước vào xe. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh vẫn còn vương vấn trên vai, xoa dịu đi những lo lắng không tên. Họ cùng lên xe, chiếc xe bán tải từ từ lăn bánh, rời khỏi góc phố quen thuộc, bỏ lại phía sau những ký ức của thị trấn ven sông, hướng về một tương lai mới, một "bến đỗ an yên" mà có lẽ cô đã tìm thấy.

***

Chiếc xe của Huy lướt đi êm ái trên con đường nhỏ, hai bên là những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Buổi sáng đã ngả sang trưa, nhưng nắng vẫn dịu, trời quang đãng, một màu xanh thẳm không gợn mây. Gió từ cửa sổ xe lùa vào, mang theo mùi hương của lúa non, của đất đai màu mỡ sau những cơn mưa rào. Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít thật sâu, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Nó khác xa với mùi khói bụi, mùi xe cộ đặc trưng của thành phố mà Trần Hạo đang hít thở mỗi ngày.

Huy vừa lái xe vừa kể chuyện vui, cố gắng làm cô thư giãn. Anh nói về những ngày còn bé, về những trò nghịch ngợm với lũ bạn trong làng, về những lần bị mẹ phạt vì trốn học đi đá bóng. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, pha chút hóm hỉnh, khiến Lê An không kìm được mà bật cười. Anh liên tục hỏi xem cô có thấy mệt không, có muốn dừng lại nghỉ chân không. “Em có đói không? Gần đến nơi rồi, mẹ anh chắc đang chuẩn bị đủ món ngon đợi chúng ta đấy,” anh nói, ánh mắt lướt qua cô qua gương chiếu hậu, đầy quan tâm.

Lê An cảm thấy ấm lòng trước sự chu đáo và chân thành của anh. Sự quan tâm này không hề gượng ép, mà tự nhiên như hơi thở. “Em không sao, anh đừng lo. Anh lái xe cẩn thận nhé,” cô đáp, giọng nhẹ nhàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những rặng tre xanh ngút ngàn đung đưa trong gió, những ngôi nhà nhỏ nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Cảnh vật cứ thế lướt qua, chậm rãi và thanh bình.

Huy khẽ cười. “Chắc em lo lắng lắm hả? Không sao đâu, mọi người sẽ quý em thôi. Mẹ anh đã kể về em nhiều rồi, bà rất mong gặp em đó.” Anh nói, rồi bất ngờ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên đùi. Lòng bàn tay anh ấm áp, bao trọn bàn tay cô, truyền đi một dòng điện nhỏ xoa dịu mọi lo lắng. Lê An khẽ giật mình, nhưng không rút tay lại. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến, không hề có chút vướng bận hay nghi ngại. Một nụ cười khẽ nở trên môi Lê An, một nụ cười chân thật, không gượng gạo. Cảm giác an ủi từ cái chạm nhẹ ấy lan tỏa khắp cơ thể cô.

Khoảng cách giữa họ, từng chút một, đang được lấp đầy bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa này. Nó không phải là "khoảng cách vô hình" mà cô đã từng trải qua với Trần Hạo, nơi những lời muốn nói cứ mãi "lời nói không thành". Với Huy, mọi thứ rõ ràng hơn, trực tiếp hơn, không cần những phép thử hay sự chờ đợi mỏi mòn. Cô chợt nghĩ về Trần Hạo, về cái "chậm một nhịp" của anh. Nếu như ngày đó, anh cũng có thể thể hiện sự quan tâm một cách rõ ràng như Huy, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ, không đủ sức níu giữ cô ở lại quá khứ. Hiện tại, sự ấm áp của bàn tay Huy, sự quan tâm của anh đang là thực tại mà cô đang cảm nhận.

Huy tiếp tục kể chuyện, giọng anh vang vọng trong không gian nhỏ của chiếc xe, như một bản nhạc nền dịu êm cho chuyến đi. Anh nói về dự định tương lai, về việc muốn mở rộng trang trại, về ước mơ xây một ngôi nhà nhỏ có vườn cây ăn trái. Lê An lắng nghe, đôi lúc chen vào vài câu hỏi, vài lời nhận xét. Cô cảm thấy mình đang là một phần của câu chuyện đó, một phần của những ước mơ giản dị, gần gũi. Bỗng dưng, cô nhận ra, đây chính là "bến đỗ an yên" mà cô đã từng hình dung. Một cuộc sống không quá hào nhoáng, không quá vội vã, nhưng đầy ắp tình yêu thương và sự quan tâm chân thành. Chiếc xe rẽ vào một con đường đất nhỏ, hai bên là hàng rào dâm bụt đỏ rực, báo hiệu rằng họ đã gần đến nơi. Tim Lê An lại đập nhanh hơn một chút, nhưng lần này, đó là một nhịp đập của sự mong chờ, không còn quá nhiều lo lắng.

***

Chiếc xe vừa dừng trước cổng, một ngôi nhà ngói ba gian truyền thống nằm khuất dưới bóng cây xoài cổ thụ, Bà Hiền đã vội vàng chạy ra đón. Nụ cười tươi rói nở trên khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt bà sáng lên khi nhìn thấy Huy và Lê An. Bà mặc một bộ đồ bà ba màu nâu giản dị, tóc búi cao gọn gàng. Thân hình bà đầy đặn, toát lên vẻ hiền lành, ấm áp.

“Ôi, thằng Huy về rồi! Còn con An đây phải không?” Bà Hiền hồ hởi kêu lên, rồi ôm chầm lấy Huy một cách đầy tình cảm. Sau đó, bà quay sang nắm chặt lấy tay Lê An, ánh mắt trìu mến như thể đã quen biết từ lâu. “Sao mà xinh thế này! Vào nhà đi con, đường xa có mệt không? Mẹ cứ ngóng mãi, Huy nó kể về con nhiều lắm.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, khiến mọi sự dè dặt trong lòng Lê An dường như tan biến.

Lê An khẽ cúi đầu chào, giọng cô hơi run run: “Dạ, con chào bác ạ. Con không mệt ạ.” Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay bà Hiền, và cả sự chân thành trong ánh mắt bà.

Từ bên trong nhà, một người đàn ông gầy gò, dáng vẻ chất phác bước ra. Đó là Ông Phúc, bố của Nguyễn Hoàng Huy. Ông mặc chiếc áo sơ mi bạc màu, quần kaki đã cũ, nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, trụ cột của gia đình. Ông Phúc trầm tính hơn, chỉ gật đầu mỉm cười với Lê An, nhưng ánh mắt ông cũng hiện rõ sự hài lòng và chào đón. “Chào cháu. Vào nhà nghỉ ngơi đi,” ông nói, giọng điềm đạm. Dù ít nói, nhưng sự hiện diện của ông mang lại cảm giác vững chãi, an toàn.

Huy đứng bên cạnh, nhìn mẹ và Lê An cười tủm tỉm. “Mẹ cứ làm quá, An ngại đấy!” Anh trêu mẹ, nhưng ánh mắt anh vẫn không ngừng liếc nhìn Lê An với vẻ tự hào, hạnh phúc. Anh không giấu được niềm vui khi thấy người con gái mình yêu được gia đình đón nhận nồng nhiệt đến vậy. Tiếng chim hót líu lo trên cành xoài, xen lẫn tiếng gà gáy xa xa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của làng quê. Hương thơm của các món ăn đang được nấu nướng từ trong bếp thoang thoảng bay ra, kích thích khứu giác.

Bà Hiền không để Lê An đứng lâu, bà kéo tay cô vào nhà. Ngôi nhà sạch sẽ, gọn gàng, toát lên vẻ ấm cúng của một gia đình truyền thống. Những bộ bàn ghế gỗ đã cũ nhưng được lau chùi sáng bóng, trên bàn có bình hoa cúc vàng tươi tắn. Bà Hiền hỏi han đủ điều, từ chuyện công việc của Lê An, đến sở thích, thói quen của cô. Bà nói về Huy, về việc anh là một người con hiếu thảo, chăm chỉ, và bà mong muốn anh sẽ sớm yên bề gia thất. Lê An lắng nghe, thi thoảng trả lời, cảm thấy mình không còn là một người khách xa lạ mà như một thành viên đã thân quen từ lâu.

Ông Phúc thì đi pha trà, đặt lên bàn một ấm trà nóng hổi, khói bay nghi ngút, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Ông ngồi xuống ghế, im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa v��� và Lê An, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cô, rồi gật đầu nhẹ. Huy thì đi giúp mẹ dọn dẹp, bưng bê đồ đạc trong bếp, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lê An. Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một thứ cảm giác mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh đã từng lo lắng rằng Lê An sẽ không hòa nhập được với gia đình mình, nhưng giờ đây, nhìn cảnh tượng này, mọi lo lắng đều tan biến. Anh biết, đây chính là người con gái mà anh muốn cùng xây dựng tổ ấm. Đối với Lê An, sự chào đón nồng nhiệt này như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi những vết thương lòng cũ, và mở ra một cánh cửa mới cho cô. Những "vướng bận mơ hồ" vẫn còn đó, nhưng chúng đang dần bị lu mờ bởi sự ấm áp của hiện tại.

***

Bữa cơm trưa diễn ra trong không khí vô cùng ấm cúng. Mâm cơm bày biện đủ món ngon, nào là canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau luộc thập cẩm, và món cá chiên giòn rụm. Hương thơm của thức ăn quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bà Hiền ngồi cạnh Lê An, liên tục gắp thức ăn vào bát cô. “Con ăn nhiều vào, gầy quá. Món này mẹ nấu riêng cho con đấy, cá kho tiêu đó, Huy nó bảo con thích ăn cá.” Giọng bà đầy yêu thương, như thể Lê An đã là con gái trong nhà. Lê An cảm động, cô cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cô khẽ mỉm cười, gật đầu cảm ơn. “Dạ con cảm ơn bác ạ. Món nào cũng ngon lắm ạ.”

Ông Phúc, dù trầm tính, cũng thỉnh thoảng thêm vài lời, chia sẻ chuyện làng xóm, chuyện mùa màng, rồi lại quay sang khen ngợi Lê An. “Huy nó kể nhiều về cháu, khen cháu hiền lành, đảm đang. Nhìn cháu là bác biết ngay là đứa con gái ngoan hiền rồi.” Ông nói, ánh mắt hiền từ. Lê An hơi đỏ mặt, cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng rất hạnh phúc. Cô chưa từng nhận được sự khen ngợi trực tiếp và ấm áp đến vậy từ một người lớn tuổi không phải trong gia đình mình.

Huy ngồi đối diện, vừa ăn vừa thỉnh thoảng trêu mẹ. “Mẹ cứ làm An ngại, nhưng mà đúng là ngon thật.” Anh vừa nói vừa gắp thêm miếng thịt kho vào bát Lê An, ánh mắt anh tràn đầy niềm vui và sự dịu dàng. Tiếng chén đũa lách cách, tiếng cười nói rôm rả vang vọng trong căn bếp nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sum vầy. Lê An cảm thấy mình không còn là khách nữa, mà là một phần của gia đình này. Cô nhìn Huy, thấy anh cũng đang rất vui vẻ, nụ cười thường trực trên môi. Và trong lòng cô, một cảm giác bình yên lạ thường dâng lên.

Một khoảnh khắc, cô chợt nhớ về hình ảnh một gia đình nhỏ mà cô từng mơ ước, có thể có Trần Hạo ở đó, cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng như thế này. Một thoáng "nếu như ngày đó," nếu như Trần Hạo không "chậm một nhịp," nếu như những "lời nói không thành" đã có thể thốt ra. Nhưng rồi hình ảnh đó nhanh chóng tan biến, thay thế bằng sự ấm áp của hiện tại. Cô nhìn những món ăn đầy màu sắc trên mâm, ngửi mùi hương thoang thoảng của canh rau, cảm nhận sự mềm mại của chiếc khăn trải bàn, và hơi ấm từ bát cơm nóng trên tay. Tất cả đều rất thật, rất gần gũi.

Cô nhận ra, đây là thứ cô đã tìm kiếm bấy lâu. Không phải là tình yêu sét đánh, không phải là sự lãng mạn cuồng nhiệt, mà là sự bình yên, là cảm giác được thuộc về, được quan tâm một cách chân thành. Sự chào đón nồng nhiệt từ gia đình Huy, cùng với sự chu đáo của chính anh, đang dần củng cố vị trí của anh như "bến đỗ an yên" thực sự trong cuộc đời cô. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn lướt qua mọi người trong bữa ăn. Cô cảm nhận rõ ràng tình cảm và sự chấp nhận mà gia đình Huy dành cho mình.

Trần Hạo ở thành phố xa xôi có lẽ đang chìm đắm trong những con số, những dự án. Anh vẫn nghĩ rằng Lê An vẫn kiên nhẫn chờ đợi anh, vẫn là một hằng số không đổi trong cuộc đời đầy biến động của anh. Anh không hề hay biết rằng, "bên bờ sông cũ" – nơi anh từng mặc định là của riêng mình, Lê An đang từng bước xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai mà trong đó, "khoảng cách vô hình" giữa cô và anh đang ngày càng trở thành một vực sâu không thể lấp đầy. Cảm giác "bình yên lạ thường" và "cảm giác được thuộc về" của Lê An báo hiệu cô sẽ ngày càng gắn bó sâu sắc hơn với gia đình Huy và cuộc sống mới này. Khoảnh khắc cô hồi tưởng thoáng qua về Trần Hạo nhưng nhanh chóng gạt bỏ, cho thấy dù đã có sự chấp nhận, quá khứ vẫn còn là một vết hằn nhỏ trong lòng cô, nhưng nó không còn đủ mạnh để níu giữ cô lại nữa. Lê An, trong khoảnh khắc này, cảm thấy mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, nơi cô được yêu thương và trân trọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free