Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 358: Bình Yên Lạ Thường, Nỗi Lòng Dằn Vặt
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng, nhảy múa trên nền gạch hoa cũ kỹ nhưng được lau chùi sạch sẽ. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm trải trên chiếc giường phụ đặt gọn gàng trong góc phòng khách. Mùi đất ẩm sau đêm mưa phùn thoảng vào từ ngoài vườn, quyện với mùi cỏ cây xanh tươi và chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên đặt ngay ngắn, tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình đến lạ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây xoài trước nhà, điểm xuyết bằng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ trong sân, như một bản giao hưởng dịu êm đánh thức thị trấn ven sông đang dần tỉnh giấc.
Lê An nằm yên, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn thức tỉnh. Cô hít sâu một hơi, để lồng ngực căng tràn sự tĩnh tại mà đã từ rất lâu rồi cô mới cảm nhận được. Đã bao đêm cô trằn trọc, thao thức, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Trần Hạo. Những đêm dài đằng đẵng, cô gối đầu lên cánh tay, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ, lòng nặng trĩu những băn khoăn và nỗi nhớ. Giờ đây, không có sự chờ đợi, không có sự dằn vặt, chỉ có sự bình yên. Một sự bình yên lạ thường.
Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà bằng gỗ đã cũ, ngắm nhìn những vân gỗ uốn lượn như dòng sông uốn khúc. Bình yên này... mình đã mong đợi bao lâu rồi? Từ khi nào cô đã quên mất cảm giác được ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không lo âu? Ký ức về bữa cơm tối qua ùa về, rõ ràng như thể mới diễn ra vài phút trước. Tiếng cười nói rôm rả của Bà Hiền, ánh mắt ấm áp của Ông Phúc, và đặc biệt là sự quan tâm chu đáo, dịu dàng của Huy. Anh không quá ồn ào, không quá phô trương, nhưng từng cử chỉ, từng lời nói đều toát lên sự chân thành, khiến cô cảm thấy được trân trọng, được nâng niu.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, nhẹ nhàng và êm ái như dòng sông chảy qua thị trấn quê cô. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi lòng khó tả dấy lên. Nó không phải là đau khổ hay hối tiếc, mà là một sự bối rối mơ hồ, một chút gì đó giống như cảm giác có lỗi. Lỗi với ai? Với Trần Hạo? Nhưng anh có lỗi gì? Anh vẫn luôn là người đi trước, người bận rộn với những tham vọng lớn lao nơi thành phố. Anh vẫn luôn là người giữ khoảng cách, người không nói ra những "lời nói không thành" đã kìm nén bấy lâu. Anh vẫn luôn là người khiến cô phải chờ đợi, mỏi mòn. Vậy cớ gì cô phải cảm thấy có lỗi?
Lê An khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức cô suýt không nghe thấy. Cô đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Dù cô tự nhủ mình không có lỗi, nhưng sâu thẳm trong lòng, hình bóng Trần Hạo vẫn như một dấu ấn mờ nhạt, một "vết hằn nhỏ" mà thời gian chưa thể xóa nhòa hoàn toàn. Cô đã từng tin rằng anh là định mệnh của mình, là người mà cô sẽ cùng xây dựng một gia đình nhỏ. Giờ đây, khi một người đàn ông khác đang từng bước lấp đầy khoảng trống đó bằng sự quan tâm và chân thành, cô lại thấy mình dằn vặt. Phải chăng, đó là bản năng của một cô gái đã lớn lên với một mối tình thanh mai trúc mã, một mối tình mà ai cũng mặc định sẽ "là của nhau"?
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ. "An, em dậy chưa? Xuống ăn sáng thôi, mẹ làm món em thích đấy." Giọng Huy trầm ấm, đầy vẻ sốt sắng. Nghe tiếng anh, khóe môi Lê An khẽ cong lên thành một nụ cười. Cô vươn vai, cảm nhận sự sảng khoái sau một giấc ngủ dài. Cô bước xuống giường, thu dọn gọn gàng chăn gối, rồi tiến ra cửa. Ánh sáng bên ngoài tràn vào, nhuộm vàng cả căn phòng, và Lê An cảm thấy như mình đang bước vào một ngày mới, một chương mới của cuộc đời, nơi cô được yêu thương và trân trọng. Mặc dù vẫn còn những "vướng bận mơ hồ," nhưng chúng đang dần bị lu mờ bởi sự ấm áp của hiện tại. Cô tin, thời gian và sự chân thành của Huy sẽ chữa lành tất cả.
***
Tại bàn ăn, Bà Hiền và Ông Phúc đã ngồi sẵn. Hương thơm của thức ăn nấu nướng tỏa ra từ bếp, quyện với mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, đánh thức mọi giác quan. Bàn ăn gỗ đơn giản, được bày biện tươm tất với các món ăn sáng truyền thống của vùng quê: bát cháo trắng nóng hổi với ruốc bông, đĩa bánh cuốn nhân thịt mộc nhĩ thơm lừng, và một nồi súp gà nghi ngút khói. Tiếng chim hót từ cây xanh bên ngoài cửa sổ vẫn ríu rít, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi sáng. Không khí trong căn bếp nhỏ thật yên bình, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, vội vã của thành phố mà Trần Hạo đang chìm đắm.
Huy tươi cười, vội vã kéo ghế cho Lê An, dịu dàng đặt tay lên lưng cô. “Em ngồi đây đi, chỗ này thoáng mát hơn.” Anh nói, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Lê An khẽ mỉm cười, lòng cô như được sưởi ấm bởi cử chỉ nhỏ nhặt ấy. Cô ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ chiếc ghế gỗ đã nhuốm màu thời gian. Bà Hiền, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, lập tức gắp vào bát Lê An một thìa cháo đầy ụ.
“Con An gầy quá, ăn nhiều vào nhé. Mấy món này mẹ làm toàn đồ nhà thôi, sạch sẽ và đảm bảo lắm.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như thể Lê An đã là con gái ruột thịt của mình. “Huy nó bảo con thích ăn cháo trắng, nên sáng nay mẹ dậy sớm nấu cho con đấy.” Bà Hiền nói thêm, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Lê An cảm động, cô cảm nhận được sự chân thành từ những điều nhỏ nhặt nhất. “Dạ, con cảm ơn cô ạ. Cháu sẽ ăn thật nhiều ạ.” Cô đáp lời, giọng nói hơi nghẹn lại vì xúc động. Cô chưa bao giờ nhận được sự quan tâm tỉ mỉ đến thế từ một người không phải là mẹ ruột của mình. Những năm tháng ở thị trấn, mẹ cô bận rộn với công việc đồng áng, còn Trần Hạo thì luôn bận rộn với sách vở, với những hoài bão lớn lao. Cô luôn là người tự lo cho mình, tự tìm kiếm sự bình yên trong những góc nhỏ của cuộc sống.
Huy ngồi đối diện, anh không ngừng gắp thức ăn vào bát Lê An, từ bánh cuốn, ruốc bông, đến miếng thịt gà xé nhỏ. “Em cứ ăn tự nhiên, đừng ngại gì cả. Có gì không thích cứ nói anh.” Anh nói, đôi mắt trìu mến nhìn cô. “Anh biết em không quen khẩu vị ở đây, nhưng mẹ nấu ngon lắm đó.”
Ông Phúc, người đàn ông trầm tính, ít nói, chỉ thỉnh thoảng gật đầu cười hiền khi Bà Hiền kể chuyện hàng xóm, chuyện mùa màng, hay những câu chuyện nhỏ nhặt trong làng. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông chất chứa sự hài lòng và chấp thuận. Khi Lê An nhìn sang, ông khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền khô nhưng đầy sự ấm áp, như một lời chào mừng thầm lặng. Lê An cảm thấy như một thành viên thực sự của gia đình này, một cảm giác mà cô đã khao khát từ lâu. Nó không phải là một tình yêu sét đánh, không phải là sự lãng mạn cuồng nhiệt, mà là sự bình yên, là cảm giác được thuộc về, được quan tâm một cách chân thành.
Trong không khí ấm cúng ấy, Lê An chợt nhớ về những bữa cơm gia đình mà cô từng mơ ước sẽ có Trần Hạo ở đó. Những hình ảnh về một gia đình nhỏ, quây quần bên mâm cơm ấm cúng, tiếng cười nói rôm rả, và đôi tay anh gắp thức ăn cho cô... Một thoáng "nếu như ngày đó," nếu như Trần Hạo không "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ tình cảm, nếu như những "lời nói không thành" đã có thể thốt ra, có lẽ giờ đây cô đang ngồi bên anh, trong một căn nhà khác, một cuộc sống khác. Nhưng hình ảnh đó nhanh chóng tan biến, thay thế bằng sự ấm áp của hiện tại. Cô nhìn những món ăn đầy màu sắc trên mâm, ngửi mùi hương thoang thoảng của súp gà, cảm nhận sự mềm mại của chiếc khăn trải bàn, và hơi ấm từ bát cháo nóng trên tay. Tất cả đều rất thật, rất gần gũi.
Cô nhận ra, đây là thứ cô đã tìm kiếm bấy lâu. Sự chào đón nồng nhiệt từ gia đình Huy, cùng với sự chu đáo của chính anh, đang dần củng cố vị trí của anh như "bến đỗ an yên" thực sự trong cuộc đời cô. Dù vẫn còn một "khoảng cách vô hình" giữa cô và quá khứ, nhưng cô đang từng bước xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai mà trong đó, sự bình yên và ấm áp là những nền tảng vững chắc. Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn lướt qua mọi người trong bữa ăn. Cô cảm nhận rõ ràng tình cảm và sự chấp nhận mà gia đình Huy dành cho mình. Và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, nơi cô được yêu thương và trân trọng, nơi những "vướng bận mơ hồ" dần lùi xa.
***
Buổi chiều tà, nắng vàng nhạt như rót mật xuống những con đường lát đá quanh co trong công viên thị trấn. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hương hoa sữa cuối mùa còn vương vấn, quyện cùng mùi đất ẩm và cỏ cây xanh mát. Tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, lãng mạn. Huy và Lê An bước đi cạnh nhau, bóng họ đổ dài trên mặt đường, in dấu những khoảnh khắc bình yên hiếm có.
Họ không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi những câu chuyện vụn vặt, về cảnh vật xung quanh, về những kỷ niệm tuổi thơ của Huy ở công viên này. Huy kể về công việc, về những dự định tương lai, và trong mọi câu chuyện, anh đều khéo léo lồng ghép Lê An vào đó. “Nếu sau này em về đây, anh sẽ dẫn em đi thăm hết những nơi đẹp nhất ở thị trấn này. Hoặc nếu em muốn, chúng mình có thể cùng nhau mở một tiệm cà phê nhỏ, em thích không?” Anh hỏi, giọng nói đầy hy vọng, ánh mắt trìu mến nhìn cô.
Lê An lắng nghe, cảm nhận sự chân thành từ anh. Mỗi lời nói của Huy đều như một viên gạch nhỏ, vun đắp nên một tương lai mà trước đây cô chưa từng dám nghĩ đến. Nó khác hẳn với những lời hứa hẹn mơ hồ, những dự định xa vời mà Trần Hạo từng vẽ ra. Huy không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, nhưng những gì anh nói đều rất thực tế, rất gần gũi, và quan trọng hơn cả là có cô trong đó. Sự ổn định, sự quan tâm chu đáo của Huy là thứ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, nhưng lại không thể có được từ Trần Hạo.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cảnh vật bằng một màu sắc ấm áp, hư ảo. Những tán lá cây như được dát vàng, mặt hồ lấp lánh phản chiếu ánh sáng cuối ngày. Một khoảnh khắc, Lê An nhìn thấy một cặp đôi trẻ đang ngồi bên bờ hồ, cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, tay họ đan chặt vào nhau. Cảnh tượng ấy như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa ký ức trong tâm trí Lê An. Hình ảnh Trần Hạo bỗng ùa về, rõ nét như thể mọi chuyện mới chỉ xảy ra ngày hôm qua.
Cô nhớ về những buổi chiều tan học, anh và cô cũng từng đi dạo bên bờ sông cũ, anh kể cho cô nghe những ước mơ về một tương lai tươi sáng nơi thành phố. Cô nhớ về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, anh luôn ngồi cạnh cô, nhưng chưa một lần dám nắm tay cô, chưa một lần nói ra những "lời nói không thành" đã chất chứa trong lòng. "Nếu như ngày đó," nếu như anh không "chậm một nhịp" để bày tỏ tình cảm, nếu như anh đã không để "khoảng cách vô hình" lớn dần theo thời gian, liệu mọi chuyện có khác không? Một nỗi đau nhẹ thoáng qua trong lòng cô, một cảm giác tội lỗi mơ hồ dấy lên. Cô cảm thấy mình như đang "phản bội" mối tình thanh mai trúc mã ấy, dù chính anh là người đã bỏ mặc cô trong sự im lặng.
Lê An khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cặp đôi đang ôm nhau dưới ánh hoàng hôn. Anh Hạo, anh có biết em đang ở đâu không? Anh có còn nhớ em không? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, nhưng cô không thể thốt ra thành lời. Chiếc điện thoại di động trong túi xách của cô vẫn im lìm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nào từ anh. Trần Hạo ở thành phố xa xôi có lẽ vẫn đang chìm đắm trong những con số, những dự án. Anh vẫn nghĩ rằng Lê An vẫn kiên nhẫn chờ đợi anh, vẫn là một hằng số không đổi trong cuộc đời đầy biến động của anh. Anh không hề hay biết rằng, "bên bờ sông cũ" – nơi anh từng mặc định là của riêng mình, Lê An đang từng bước xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai mà trong đó, "khoảng cách vô hình" giữa cô và anh đang ngày càng trở thành một vực sâu không thể lấp đầy.
Đúng lúc đó, bàn tay Huy khẽ nắm lấy tay cô, kéo cô trở về thực tại. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như một sợi dây neo giữ cô lại. Lê An giật mình, quay sang nhìn anh. Ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng. “Em sao thế? Em mệt à? Hay là mình về nhé?” Giọng anh dịu dàng, quan tâm.
Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười chân thành hơn. “Dạ không sao ạ. Em chỉ... hơi suy nghĩ một chút thôi.” Cô nói, rồi siết nhẹ bàn tay anh. Hơi ấm từ bàn tay Huy truyền sang cô, xoa dịu đi những dằn vặt trong lòng. Nỗi lòng tội lỗi mơ hồ dần tan biến, nhường chỗ cho sự bình yên mà Huy mang lại. Cảm giác được thuộc về, được quan tâm một cách trọn vẹn, đang dần lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô.
Huy không hỏi thêm, anh chỉ khẽ mỉm cười, rồi lại nắm chặt tay cô hơn, cùng cô bước tiếp trên con đường lát đá. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên vai họ, như một lời chúc phúc cho một khởi đầu mới. Lê An cảm nhận rõ ràng, sự chấp nhận dần của cô đối với Huy và cuộc sống mới này đang dẫn đến những bước tiến nghiêm túc hơn trong mối quan hệ của họ. Mặc dù vẫn còn một vết hằn nhỏ về quá khứ, nhưng nó không còn đủ mạnh để níu giữ cô lại nữa. Cô biết, mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, nơi cô được yêu thương, trân trọng, và quan trọng hơn cả, là được bình yên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.