Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 359: Thành Tựu Nhỏ, Cuộc Gọi Lỡ Dở

Nỗi lòng tội lỗi mơ hồ dần tan biến, nhường chỗ cho sự bình yên mà Huy mang lại. Cảm giác được thuộc về, được quan tâm một cách trọn vẹn, đang dần lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô. Huy không hỏi thêm, anh chỉ khẽ mỉm cười, rồi lại nắm chặt tay cô hơn, cùng cô bước tiếp trên con đường lát đá. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên vai họ, như một lời chúc phúc cho một khởi đầu mới. Lê An cảm nhận rõ ràng, sự chấp nhận dần của cô đối với Huy và cuộc sống mới này đang dẫn đến những bước tiến nghiêm túc hơn trong mối quan hệ của họ. Mặc dù vẫn còn một vết hằn nhỏ về quá khứ, nhưng nó không còn đủ mạnh để níu giữ cô lại nữa. Cô biết, mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, nơi cô được yêu thương, trân trọng, và quan trọng hơn cả, là được bình yên.

***

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong sự bình yên hiếm có của một buổi hoàng hôn bên người sẽ là bến đỗ, thì ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, ánh sáng chói chang từ màn hình máy tính đang phản chiếu lên đôi mắt thâm quầng của Trần Hạo. Khuôn viên trường đại học vào chiều muộn vẫn còn nhộn nhịp, nhưng tiếng ồn ào ấy không thể lọt vào tai anh, bởi tâm trí anh đang hoàn toàn tập trung vào những dòng code và dữ liệu hiển thị trên màn hình. Đó là một buổi chiều nắng đẹp, bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng Trần Hạo đã không ngẩng đầu nhìn nó suốt mấy tiếng đồng hồ.

Anh ngồi trong một góc khuất của thư viện trung tâm, nơi những giá sách cao vút bằng gỗ cũ kỹ tạo thành một mê cung yên tĩnh. Mùi giấy sách ngai ngái, mùi mực in thoang thoảng và chút mùi gỗ ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một không khí học thuật đặc trưng mà anh đã quá quen thuộc. Xung quanh, những sinh viên khác cũng đang miệt mài với tài liệu, tiếng lật trang sách xào xạc, tiếng gõ phím lách cách nhẹ nhàng như một bản giao hưởng nền không lời. Trần Hạo đã dành cả tuần lễ để hoàn thành dự án cá nhân này – một thuật toán tối ưu hóa phức tạp mà anh đã ấp ủ từ lâu. Nó là thử thách lớn đầu tiên của anh kể từ khi bước chân vào giảng đường đại học danh giá này, và anh đã đổ dồn toàn bộ tâm huyết, thời gian và cả những đêm không ngủ vào nó.

Cuối cùng, sau bao nỗ lực, một email mới nhấp nháy trên góc màn hình. Anh vội vàng nhấp chuột, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Đó là email từ giáo sư hướng dẫn, với tiêu đề ngắn gọn nhưng chứa đựng sức nặng: "Chúc mừng, Hạo! Kết quả xuất sắc!" Bên trong, những lời khen ngợi không ngớt về tính sáng tạo, độ phức tạp và hiệu quả của thuật toán mà anh đã phát triển. Giáo sư còn gợi ý rằng dự án này có tiềm năng để được công bố trên một tạp chí khoa học uy tín. Một làn sóng tự hào ấm áp dâng lên trong lồng ngực Trần Hạo, xua tan đi sự mệt mỏi đeo bám anh suốt mấy ngày qua. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thật, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, rồi dừng lại ở dòng cuối cùng: "Thầy rất mong chờ những đóng góp tiếp theo của em."

Đây là một thành tựu, dù nhỏ bé trong bức tranh lớn của sự nghiệp sau này, nhưng lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với một sinh viên năm nhất đầy tham vọng như Trần Hạo. Nó là sự công nhận cho những cố gắng không ngừng nghỉ, là bằng chứng cho thấy anh đã đi đúng hướng. Trong khoảnh khắc hân hoan ấy, một hình bóng quen thuộc bỗng lướt qua tâm trí anh. Hình ảnh Lê An, với nụ cười hiền lành và đôi mắt lấp lánh, hiện lên rõ nét. Nếu là ngày xưa, khi anh còn ở thị trấn, chắc chắn anh sẽ chạy đến khoe với An ngay lập tức. Cô sẽ là người đầu tiên biết tin, sẽ là người đầu tiên cùng anh chia sẻ niềm vui này. Cô sẽ không hiểu hết về thuật toán hay những con số phức tạp, nhưng cô sẽ lắng nghe, sẽ vui mừng cho anh bằng cả tấm lòng.

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi lồng ngực Trần Hạo, mang theo chút nuối tiếc mơ hồ. Anh với tay cầm lấy chiếc điện thoại di động đời cũ đặt trên bàn. Màn hình điện thoại đã tối đen, chỉ phản chiếu gương mặt mờ ảo của anh. Ngón tay anh lướt trên danh bạ, tìm kiếm cái tên "Lê An". Anh muốn gọi cho cô, muốn nghe giọng cô, muốn kể cho cô nghe về thành công đầu tiên của mình ở thành phố lớn này. Anh muốn cô biết rằng anh vẫn luôn cố gắng, vẫn luôn tiến về phía trước. Có lẽ sâu thẳm trong tiềm thức, anh vẫn muốn Lê An là một phần của hành trình này, một điểm tựa tinh thần, một người luôn dõi theo anh.

Anh nhớ lại những buổi tối bên bờ sông cũ, khi anh ngồi kể cho cô nghe về ước mơ được đặt chân vào ngôi trường này, ước mơ được chinh phục những đỉnh cao tri thức. Lúc đó, Lê An luôn lắng nghe, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng và động viên. Anh tự hỏi, giờ đây, liệu cô có còn tin tưởng anh như thế không? Liệu cô có còn là người sẽ chia sẻ niềm vui với anh, hay "khoảng cách vô hình" đã thực sự quá lớn? Ngón tay anh khựng lại trên màn hình, cách cái tên "Lê An" chỉ một chạm nữa là có thể kết nối. Anh do dự. Có nên gọi không? Giờ này cô đang làm gì? Liệu cô có đang bận rộn không? Hàng ngàn câu hỏi nhỏ vụt qua trong đầu anh, nhưng không câu nào đủ mạnh để thúc đẩy anh bấm nút gọi. Chính sự e dè, sự thiếu quyết đoán và khả năng trì hoãn của anh đã tạo nên bao nhiêu "lời nói không thành" trong quá khứ. Và bây giờ, nó lại một lần nữa kéo anh lại.

Ánh hoàng hôn bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ thư viện, nhuộm đỏ một góc phòng, báo hiệu một ngày sắp tàn. Không khí dần chuyển sang mát mẻ hơn, mang theo hơi lạnh đầu thu phảng phất. Trần Hạo vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, như thể đang đấu tranh với chính mình. Anh muốn gọi, nhưng lại sợ. Sợ cô không bắt máy, sợ cô lạnh nhạt, sợ cô đã thay đổi. Anh sợ đối mặt với một sự thật nào đó mà anh chưa sẵn sàng đón nhận. Tâm trí anh, vốn dĩ đã được rèn luyện để giải quyết những vấn đề logic phức tạp, lại trở nên lúng túng trước một vấn đề đơn giản nhưng đầy cảm xúc như vậy.

Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Tiếng chuông điện thoại của anh réo vang, không phải từ chiếc điện thoại cũ anh đang cầm, mà từ chiếc smartphone đặt cạnh laptop. Màn hình sáng lên với cái tên "Anh Long". Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo trong nhóm nghiên cứu của giáo sư, là một người chuyên nghiệp, dứt khoát và luôn đặt công việc lên hàng đầu.

Trần Hạo vội vàng bắt máy, giọng nói vừa được khôi phục lại vẻ bình tĩnh, tập trung. "Alo, em nghe đây ạ."

Giọng Anh Long vang lên qua điện thoại, dứt khoát và có phần gấp gáp, như thể thời gian là vàng bạc. "Hạo, có vấn đề gấp với dự án X. Khách hàng muốn báo cáo trước sáng mai, nhưng có một lỗi nghiêm trọng trong phần tích hợp dữ liệu. Cần cậu xem xét ngay lập tức. Em có thể đến văn phòng luôn không?"

Trần Hạo nhắm mắt lại trong giây lát. Dự án X là một hợp đồng quan trọng, mang lại nguồn tài trợ lớn cho nhóm nghiên cứu. Anh biết rõ tầm quan trọng của nó. Niềm vui vừa rồi nhanh chóng bị đẩy lùi, thay vào đó là cảm giác căng thẳng và áp lực. "Vâng, em nghe đây ạ. Em sẽ xử lý ngay. Em sẽ đến văn phòng trong mười lăm phút nữa." Anh đáp lời một cách dứt khoát, không một chút do dự.

Cuộc gọi kết thúc. Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối khi nhìn về phía chiếc điện thoại cũ nằm im lìm. Ý định gọi cho Lê An tan biến như bọt biển. Công việc, áp lực, trách nhiệm – những thứ đó đã trở thành ưu tiên hàng đầu, là động lực chính trong cuộc sống của anh. Anh gạt bỏ hình ảnh Lê An ra khỏi tâm trí, mặc dù nó vẫn còn vương vấn đâu đó như một dư ảnh mờ nhạt. Anh mở laptop, những con số và biểu đồ phức tạp nhanh chóng chiếm trọn tâm trí anh. Tiếng gõ phím lách cách lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ hơn ban nãy. Anh lao vào công việc như một cỗ máy không ngừng nghỉ, quên đi nỗi mệt mỏi, quên đi cả niềm vui vừa đạt được, và quên đi cả người con gái anh từng muốn chia sẻ tất cả. Thành phố này quả thực không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long thường nói. Trần Hạo không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào, dù điều đó có nghĩa là anh phải đánh đổi bằng những kết nối cá nhân. Anh đâu biết rằng, mỗi lần anh chọn công việc, anh lại tự mình đẩy "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An thêm xa, biến nó thành một vực sâu không thể lấp đầy.

***

Cùng lúc đó, tại thị trấn ven sông yên bình, không khí mát mẻ của buổi tối đã bao trùm lấy không gian. Những cơn gió nhẹ xào xạc qua tán lá cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày nắng và thoang thoảng hương hoa dại từ những khu vườn nhỏ. Tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó trong bóng tối tạo nên một bản nhạc nền êm ái, ru ngủ.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt ở hiên nhà, dưới ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn lồng treo lơ lửng. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt thanh tú của Lê An, làm nổi bật nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt bình yên của cô. Bên cạnh cô, Huy ngồi rất gần, sự hiện diện của anh như một bức tường vững chãi, mang lại cảm giác an toàn và được che chở. Chiếc điện thoại di động của Lê An nằm im lìm trong túi xách đặt trên chiếc bàn trà nhỏ, hoàn toàn không có bất kỳ rung động hay ánh sáng nào báo hiệu một cuộc gọi nhỡ. Nó đã im lặng suốt cả buổi chiều, và Lê An cũng không hề bận tâm đến sự tồn tại của nó.

“Em thấy sao, có mệt không?” Huy hỏi, giọng nói anh trầm ấm và đầy quan tâm. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng chân thành. “Mai mình đi chợ thị trấn nhé? Anh thấy có mấy món đặc sản em thích đấy.”

Lê An khẽ lắc đầu, tựa nhẹ vào vai anh. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa sang cô, xoa dịu đi chút mệt mỏi còn vương lại sau một ngày dài. “Em không sao đâu, anh. Em thấy bình yên lắm.” Cô thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Cảm giác bình yên này là thứ mà cô đã khao khát từ rất lâu, nhưng chỉ đến khi có Huy bên cạnh, cô mới thực sự cảm nhận được nó một cách trọn vẹn. Nó không phải là sự bình yên của những buổi chiều chờ đợi mỏi mòn, mà là sự bình yên của một tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ, đã được yêu thương và trân trọng.

Cô ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, những đốm sáng li ti lấp lánh như những viên kim cương được rải trên tấm màn nhung đen. Cảnh tượng ấy thật đẹp, đẹp một cách giản dị và thanh khiết, khác hẳn với bầu trời đêm bị ô nhiễm ánh sáng của thành phố lớn mà Trần Hạo đang sống. Lê An không còn nghĩ về những "nếu như ngày đó", không còn day dứt về "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" nữa. Những ký ức về Trần Hạo, dù vẫn còn tồn tại, nhưng đã được xếp gọn gàng vào một ngăn kéo sâu thẳm trong trái tim cô, không còn đủ sức mạnh để khuấy động sự bình yên mà cô đang có.

Huy khẽ nắm lấy bàn tay cô, đan chặt những ngón tay mình vào tay cô. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, như một lời khẳng định về sự hiện diện vững chắc của anh trong cuộc đời cô. “Em cứ nghỉ ngơi đi. Có anh đây rồi.” Anh nói, giọng nói dịu dàng như một lời ru.

Lê An mỉm cười, nụ cười chân thành và mãn nguyện. Cô khẽ siết nhẹ tay anh, đáp lại sự quan tâm ấy bằng một niềm tin tưởng tuyệt đối. Cô biết, mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, một cuộc đời mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Một cuộc đời không có những chờ đợi vô vọng, không có những "chậm một nhịp" đến khắc khoải, mà có sự quan tâm chu đáo, có một bến đỗ bình yên. Chiếc điện thoại trong túi xách của cô vẫn tiếp tục im lặng. Và đối với Lê An lúc này, sự im lặng ấy không còn là nỗi đau, mà là một phần của sự bình yên trọn vẹn mà cô đang tận hưởng, một sự bình yên đã lấp đầy mọi khoảng trống mà quá khứ đã để lại. Cô không biết rằng, hàng trăm cây số cách xa, Trần Hạo đã từng một lần muốn gọi cho cô, một lần nữa, lại "chậm một nhịp" vì những tham vọng và áp lực của riêng mình, để rồi bỏ lỡ thêm một cơ hội nhỏ nhoi nữa để giữ lại "bên bờ sông cũ" một phần của mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free