Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 379: Lời Giải Trong Im Lặng: Bước Đường Mịt Mờ Của Trần Hạo

Trần Hạo gục đầu xuống, để mặc tiếng sóng vỗ như tiếng khóc than của số phận. Dòng sông Hồng vẫn cuồn cuộn chảy, mang theo phù sa và những mảnh vỡ của kỷ niệm, cứ thế cuốn trôi đi tất cả. Anh nằm đó, lạnh cóng, mặc cho sương đêm giăng mắc, cho gió vờn trên mái tóc rối bời. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim anh đập nặng nề, hòa cùng tiếng nước. Cảm giác trống rỗng và hụt hẫng đến tột cùng khiến anh không còn muốn nhúc nhích. Nỗi đau ấy không chỉ là tinh thần, mà còn ăn sâu vào từng thớ thịt, từng khớp xương, khiến cả cơ thể anh rã rời, vô lực. Anh đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt, nhưng sự bình thản đến lạnh lùng của Lê An đã đánh sập mọi bức tường kiên cố trong lòng anh.

Anh không biết mình đã ở đó bao lâu, chỉ biết khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới le lói phía chân trời, nhuộm hồng cả một góc sông, anh mới đủ sức đứng dậy. Cả người anh cứng đờ, lạnh buốt, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác khác lạ đang nhen nhóm – không phải chấp nhận, mà là một sự bướng bỉnh khó hiểu. Anh không thể tin được rằng Lê An đã thay đổi hoàn toàn như vậy, không một lời giải thích, không một lý do rõ ràng. Sự lạnh nhạt đó, anh tự nhủ, không thể là thật. Phải có một nguyên nhân nào đó, một bí mật mà cô đang giấu giếm. Ánh mắt bình thản của cô hôm qua, cái cách cô nhìn anh như một người xa lạ, nó cứ ám ảnh anh, bóp nghẹt anh, nhưng đồng thời cũng khơi dậy một tia lửa nhỏ của sự tò mò, xen lẫn nghi ngờ. Anh không thể chấp nhận sự buông bỏ này một cách dễ dàng, khi mà anh còn chưa thực sự hiểu điều gì đã xảy ra. Cái suy nghĩ "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn là lời than trách định mệnh, mà là một câu hỏi chưa có lời đáp. Anh cần câu trả lời. Anh cần biết, vì sao.

Trời đã hửng sáng khi anh lê bước về phía thị trấn. Những ngôi nhà vẫn còn chìm trong giấc ngủ, vài chiếc xe đạp lướt qua trên đường. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi ẩm của đất và cây cỏ sau một đêm sương. Anh đi ngang qua con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lê An, nhưng không dám nhìn thẳng. Chỉ một cái liếc mắt nhanh, anh thấy cánh cổng gỗ vẫn khép hờ, một cảm giác trống rỗng bao trùm. Anh không thể về lại khách sạn ngay, anh cần một nơi nào đó để suy nghĩ, để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu mình. Bước chân vô thức đưa anh đến một quán cà phê nhỏ quen thuộc ở trung tâm thị trấn, nơi mà anh và Lê An đã từng ghé qua không biết bao nhiêu lần thời thơ ấu, khi còn là những đứa trẻ tập tành uống cà phê đá.

Quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con phố yên tĩnh, với kiến trúc cổ kính và một bảng hiệu gỗ đã bạc màu theo thời gian. Tiếng chuông gió leng keng khe khẽ khi anh đẩy cửa bước vào, như một lời chào đón quen thuộc. Bên trong, không gian ấm cúng và dịu mắt, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bức tranh phong cảnh treo trên tường. Ánh nắng ban mai hiếm hoi lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch hoa. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ, tựa như một bản tình ca buồn, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, nồng ấm, hòa quyện với chút hương bánh ngọt thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thư thái, an yên đến lạ. Nhưng đối với Trần Hạo, sự yên bình đó lại càng làm nổi bật sự lạc lõng và trống rỗng trong lòng anh. Anh chọn một góc khuất, nơi anh và Lê An thường ngồi, đối diện với ô cửa sổ nhìn ra con phố.

"Một ly cà phê đen nóng, không đường," anh nói khẽ với cô phục vụ trẻ, giọng nói khàn đặc vì lạnh và mệt mỏi. Cô gái nhìn anh với ánh mắt hơi tò mò, có lẽ vì vẻ ngoài tiều tụy của anh. Anh gật đầu đáp lại, rồi lại chìm vào suy nghĩ. Chiếc điện thoại cũ trong tay anh, vật phẩm vô tri nhưng lại chứa đựng bao nhiêu ký ức, giờ đây trở thành vật bất ly thân. Anh liên tục vuốt nhẹ lên màn hình, mở khóa, rồi lại khóa, cứ như thể đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình. Tấm hình nền là ảnh chụp chung của anh và Lê An thời còn thơ ấu, nụ cười hồn nhiên, vô tư lự, giờ đây trở thành một vết cứa sâu vào tâm can. "Tại sao lại như vậy? An đã thay đổi đến mức này sao? Hay là do mình đã sai? Mình đã làm gì sai để em ấy đối xử lạnh nhạt đến thế?" Hàng loạt câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không có lời đáp.

Anh nhớ lại từng ánh mắt, từng lời nói của Lê An ngày hôm qua. Sự bình thản đến mức xa lạ, sự kiên quyết trong từng câu chữ, và cả cái cách cô tránh né mọi câu hỏi trực tiếp. Điều đó không giống Lê An mà anh từng biết. Cô gái ấy dù có giận dỗi, có buồn bã, cũng sẽ không bao giờ hoàn toàn lạnh lùng đến thế. Luôn có một tia hy vọng, một chút cảm xúc còn sót lại. Nhưng hôm qua thì không. Chỉ có một sự buông bỏ hoàn toàn, một sự chấm dứt không thể vãn hồi. Anh không thể tin được. Bao nhiêu năm gắn bó, bao nhiêu kỷ niệm, lẽ nào chỉ vì anh "chậm một nhịp" mà tất cả đều tan biến như sương khói? Lời hứa "không quên em" của anh, cái lời nói không thành của tình yêu, giờ đây trở thành một lời nguyền rủa, ám ảnh anh từng giây phút.

Anh đưa tay lên, bấm vào số điện thoại của Lê An. Điện thoại đổ một hồi chuông dài, rồi lại dài, kéo theo từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực anh. Anh nín thở lắng nghe, hy vọng một giọng nói quen thuộc sẽ cất lên. Nhưng không, chỉ có tiếng tút tút kéo dài, vô vọng. Anh thử lại lần nữa, rồi lần nữa. Vẫn là sự im lặng chết chóc. Cuối cùng, một tin nhắn tự động hiện lên: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Anh như chết lặng. Không phải là cô không nghe máy, mà là cô không muốn nghe. Sự im lặng đó, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó là một bức tường vô hình, kiên cố, không thể xuyên thủng.

Cà phê được mang ra, hương thơm nồng nàn lan tỏa. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát lan trong miệng, không khác gì vị đắng trong lòng anh lúc này. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, rồi lại cầm lên, lướt qua danh bạ. Anh muốn gọi cho ai đó, một người bạn chung, một người thân quen, để hỏi xem Lê An đã nói gì, đã làm gì. Nhưng anh không thể. Anh không muốn bất kỳ ai thương hại, hay nhìn anh với ánh mắt của một kẻ thất bại. Hơn nữa, anh cũng không biết liệu có ai có thể cho anh câu trả lời mà anh đang tìm kiếm hay không. Mọi thứ dường như đều chống lại anh, đều bao bọc Lê An trong một lớp vỏ bọc bí ẩn. Anh gục mặt xuống bàn, mái tóc rối bời che đi vẻ mệt mỏi, đau khổ hiện rõ trên gương mặt. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó chỉ như một bản nhạc nền cho nỗi tuyệt vọng của anh. Anh cần một lời giải thích, một lý do để chấp nhận. Nếu không, anh sẽ không thể buông bỏ.

Trần Hạo ngồi lì trong quán cà phê cho đến gần trưa, khi những tia nắng đã trở nên chói chang hơn, và tiếng ồn ào của thị trấn bắt đầu vọng vào. Anh quyết định. Anh không thể ngồi đây và gặm nhấm nỗi đau này mãi được. Anh phải đi tìm câu trả lời. Chiều cùng ngày, với một chút quyết tâm nhen nhóm trong lòng, anh lại lê bước đến con hẻm quen thuộc dẫn vào nhà Lê An. Lần này, anh không chỉ đi ngang qua. Anh dừng lại trước cổng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngôi nhà nhỏ, ấm cúng với hàng rào hoa giấy, vẫn như xưa. Tiếng trẻ con hàng xóm chơi đùa đâu đó vọng lại, tạo nên một không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với cơn bão đang gào thét trong lòng anh. Thoang thoảng mùi thức ăn vừa nấu từ bên trong, mùi cá kho, mùi rau luộc, những mùi hương thân thuộc của bữa cơm gia đình, mà anh đã từng được thưởng thức biết bao lần. Bầu không khí ấm cúng ấy, giờ đây lại có vẻ đóng kín, không mở lòng với bên ngoài, đặc biệt là với anh.

Anh đứng đó, không dám gõ cửa. Cánh cổng gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, dường như trở thành một rào cản vô hình, không thể vượt qua. Anh muốn gọi tên cô, muốn hỏi cô trực tiếp, nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. "An, sao em lại tránh mặt anh? Em có thể nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra không?" Hàng loạt câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, nhưng anh không đủ dũng khí để thốt ra thành lời. Anh cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, một bóng ma từ quá khứ, không còn thuộc về nơi này nữa.

Đang lúc anh chìm trong suy nghĩ, cánh cửa nhà bên cạnh khẽ mở, và Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, bước ra. Bà vẫn mái tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn, tay cầm chiếc bình tưới cây nhỏ. Vừa nhìn thấy Trần Hạo, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà chợt tắt, thay vào đó là một ánh mắt ái ngại, đầy vẻ thấu hiểu nhưng cũng chất chứa sự buồn bã. Ánh mắt đó như một nhát dao cứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào anh một cách xã giao, rồi vội vã quay vào nhà, đóng cửa lại. Hành động đó, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, cũng đủ để Trần Hạo hiểu rằng, ngay cả Bà Mai cũng không muốn can thiệp, hay nói đúng hơn, không muốn anh đào sâu thêm vào câu chuyện này. Cô đã buông, và mọi người xung quanh dường như cũng đã chấp nhận điều đó.

Anh đứng đó thêm chừng nửa tiếng, đôi mắt dán chặt vào cánh cổng nhà Lê An, hy vọng một bóng dáng quen thuộc sẽ xuất hiện. Anh đã từng mơ mộng biết bao lần về cái khoảnh khắc này, khoảnh khắc anh trở về, và cô sẽ chạy ùa ra, ôm chầm lấy anh. Nhưng thực tế phũ phàng hơn nhiều. Không một tiếng động, không một bóng người. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Anh cảm thấy vô cùng khó xử, hụt hẫng và bị tổn thương. Cảm giác như mình đang bị cố tình né tránh, bị đẩy ra khỏi cuộc đời cô một cách thẳng thừng.

Đúng lúc anh định quay lưng bước đi trong tuyệt vọng, một bóng người thoáng qua ở phía cuối con hẻm, đi về phía ngược lại. Dáng người cao ráo, cách ăn mặc lịch thiệp. Anh chỉ kịp nhìn thấy vạt áo sơ mi và mái tóc cắt gọn gàng. Có vẻ quen thuộc. Quen thuộc đến nỗi khiến trái tim anh giật thót. Là Nguyễn Hoàng Huy? Anh không chắc chắn, vì khoảng cách khá xa và bóng người đó đã nhanh chóng khuất vào con phố lớn. Nhưng một nỗi nghi ngờ mơ hồ, lạnh lẽo chợt len lỏi vào tâm trí anh. Chẳng lẽ, đây chính là nguyên nhân của sự thay đổi? Chẳng lẽ, cái "khoảng cách vô hình" mà anh tạo ra đã bị lấp đầy bởi một người khác?

Trần Hạo quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của sự thật đang dần hiện hữu. Nỗi đau và sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh không còn biết mình phải làm gì tiếp theo. Có lẽ, anh phải chấp nhận sự thật, phải buông bỏ hoàn toàn. Lê An đã buông anh ra từ rất lâu rồi, chỉ có anh là cố chấp bám víu vào một ảo ảnh. Anh không chỉ mất đi tình yêu, mà còn mất đi cả hình bóng Lê An mà anh từng biết. Tương lai của anh, giờ đây, là một khoảng trống vô định, một mảnh đất khô cằn không có hình bóng của Lê An, không có tiếng cười của cô, không có ánh mắt dịu dàng của cô. Chỉ còn lại sự cô độc và nỗi hối hận khôn nguôi, mãi mãi đeo bám anh như một cái bóng.

Tối muộn hôm đó, Trần Hạo ngồi trên chuyến xe khách liên tỉnh, trở về thành phố. Bến xe khách ồn ào, tấp nập người ra vào, tiếng xe cộ hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách xô bồ, tiếng bánh xe ma sát trên đường nhựa ẩm ướt. Mùi xăng dầu nồng nặc, mùi khói xe và mùi ẩm ướt của đường sau cơn mưa nhỏ tạo nên một hỗn hợp khó chịu, nhưng anh dường như không cảm nhận được gì. Anh chỉ cảm thấy mình cô độc giữa đám đông hối hả, như một hòn đảo trôi dạt giữa đại dương.

Ngoài trời, mưa nhẹ lất phất, những giọt mưa mờ ảo bám vào cửa kính xe, tạo thành những vệt dài trôi xuống. Ánh đèn đường loang lổ, biến dạng trong màn mưa, khiến cảnh vật bên ngoài càng thêm mờ ảo, hư ảo. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ. Sự im lặng và né tránh của Lê An khiến anh càng thêm bối rối và lo lắng. Anh không hiểu, và không thể chấp nhận được sự thật này. Anh đã sai, anh biết, nhưng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm. Đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Nhưng chậm đến mức bị chối bỏ hoàn toàn như vậy sao?

Anh dựa đầu vào cửa kính xe lạnh lẽo, cảm nhận từng rung động nhẹ của chiếc xe khi nó lăn bánh. Ánh mắt anh trống rỗng, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố đang dần hiện ra. "Không thể nào... An không thể thay đổi nhanh đến vậy. Chắc chắn có điều gì đó. Em ấy đang giấu anh chuyện gì? Hay là... có ai khác?" Câu hỏi đó, cùng với hình ảnh thoáng qua của Nguyễn Hoàng Huy chiều nay, cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một mảnh ghép còn thiếu, một lời giải thích tiềm ẩn cho tất cả. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự tức giận ẩn giấu, và trên hết, là một nỗi đau nhức nhối.

Anh lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ một lần nữa, ngón tay dừng lại ở tên Lê An. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, vào tấm hình chụp chung của hai người. Một quyết tâm mạnh mẽ bỗng nhen nhóm trong lòng anh, xua tan đi phần nào sự tuyệt vọng. Anh không thể bỏ cuộc như thế này. Anh phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá. Không thể để cái "khoảng cách vô hình" này chôn vùi tất cả mà không có một lời giải thích. Anh phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra, điều gì đã khiến Lê An, cô gái dịu dàng, kiên nhẫn của anh, trở nên lạnh lùng và xa cách đến vậy. Anh cất điện thoại vào túi áo, ánh mắt ánh lên một tia kiên định. Dù có phải lật tung cả thị trấn này lên, anh cũng phải tìm ra câu trả lời. Anh sẽ không để "lời nói không thành" này mãi mãi ám ảnh anh trong một sự mờ mịt.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free