Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 380: Bóng Hình Xa Lạ: Phát Hiện Đau Lòng
Trần Hạo dựa đầu vào cửa kính xe lạnh lẽo, cảm nhận từng rung động nhẹ của chiếc xe khi nó lăn bánh. Ánh mắt anh trống rỗng, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố đang dần hiện ra. "Không thể nào... An không thể thay đổi nhanh đến vậy. Chắc chắn có điều gì đó. Em ấy đang giấu anh chuyện gì? Hay là... có ai khác?" Câu hỏi đó, cùng với hình ảnh thoáng qua của Nguyễn Hoàng Huy chiều nay, cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, như một mảnh ghép còn thiếu, một lời giải thích tiềm ẩn cho tất cả. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự tức giận ẩn giấu, và trên hết, là một nỗi đau nhức nhối.
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ một lần nữa, ngón tay dừng lại ở tên Lê An. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, vào tấm hình chụp chung của hai người. Một quyết tâm mạnh mẽ bỗng nhen nhóm trong lòng anh, xua tan đi phần nào sự tuyệt vọng. Anh không thể bỏ cuộc như thế này. Anh phải tìm ra sự thật. Bằng mọi giá. Không thể để cái "khoảng cách vô hình" này chôn vùi tất cả mà không có một lời giải thích. Anh phải tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra, điều gì đã khiến Lê An, cô gái dịu dàng, kiên nhẫn của anh, trở nên lạnh lùng và xa cách đến vậy. Anh cất điện thoại vào túi áo, ánh mắt ánh lên một tia kiên định. Dù có phải lật tung cả thị trấn này lên, anh cũng phải tìm ra câu trả lời. Anh sẽ không để "lời nói không thành" này mãi mãi ám ảnh anh trong một sự mờ mịt.
Sau một đêm dài vật vã trên chuyến xe khách liên tỉnh, khi những bóng đèn vàng vọt cuối cùng của thành phố lớn dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc của vùng nông thôn, Trần Hạo đã không chợp mắt một phút nào. Mỗi khung cảnh lướ qua cửa sổ đều trở thành một thước phim quay chậm của ký ức, xoáy sâu vào tâm trí anh như những lưỡi dao cùn. Mùi xăng dầu nồng nặc và hơi ẩm của đường sau cơn mưa không đủ để đánh lạc hướng anh khỏi mùi hương của Lê An trong trí nhớ, khỏi hình ảnh nụ cười dịu dàng của cô mà giờ đây anh không còn được nhìn thấy. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, là mục tiêu duy nhất anh cần theo đuổi, để rồi có thể quay về và tự tin nói rằng anh xứng đáng với cô. Nhưng giờ đây, cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã vô tình tạo ra không chỉ là không gian vật lý, mà còn là một vực thẳm cảm xúc, nuốt chửng những năm tháng thanh xuân và tình cảm thuần khiết nhất.
Trời tờ mờ sáng, khi những dải lụa xám đầu tiên bắt đầu len lỏi qua màn đêm, chiếc xe khách chầm chậm lăn bánh vào bến xe thị trấn. Không còn sự ồn ào, tấp nập như bến xe thành phố, nơi đây chỉ có vài chiếc xe đỗ ngổn ngang, vài ba người khách lơ thơ, dáng vẻ mệt mỏi sau chuyến đi đêm. Không khí buổi sớm se lạnh, từng luồng gió mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất sau cơn mưa nhẹ lướt qua da thịt, khiến anh rùng mình. Sương giăng mờ ảo, phủ một lớp khăn voan trắng bạc lên những mái nhà ngói cũ kỹ và những hàng cây xanh ven đường, tạo nên một khung cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ. Thị trấn nhỏ bé này, nơi in dấu bao kỷ niệm của anh và Lê An, giờ đây như một bức tranh thủy mặc buồn bã, được vẽ bằng những gam màu lạnh lẽo.
Trần Hạo, với vẻ mặt căng thẳng và đôi mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ, bước xuống xe. Lồng ngực anh nặng trĩu, từng nhịp thở đều mang theo nỗi dằn vặt và một sự quyết tâm đến đau đớn. Anh mặc một chiếc áo khoác đơn giản, màu tối, cổ áo được kéo cao để che đi phần nào khuôn mặt hốc hác, đôi mắt anh cố tình tránh giao tiếp bằng mắt với bất kỳ ai, như một kẻ trốn chạy khỏi chính mình. Anh hòa vào đám đông ít ỏi của buổi sáng sớm, những người lao động sớm đang vội vã với gánh hàng, những bà nội trợ đi chợ. Họ không ai nhận ra anh, chàng trai năm xưa từng được xem là niềm tự hào của thị trấn, người mà ai cũng nghĩ sẽ cùng Lê An viết nên một câu chuyện tình đẹp như cổ tích.
Anh kéo mũ áo khoác che gần hết khuôn mặt, nhanh chóng rời khỏi bến xe, bước đi như một cái bóng giữa làn sương mờ. Mỗi bước chân của anh đều mang theo một mục đích duy nhất, một nỗi ám ảnh không thể gạt bỏ: tìm hiểu sự thật về Lê An. "Lê An... mình phải biết. Bằng mọi giá," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc vì mệt mỏi và nỗi lo âu. Anh đi bộ dọc theo những con đường quen thuộc, qua những hàng cây phượng đã già cỗi, qua những ngôi nhà mà anh từng biết rõ từng góc cạnh. Nhưng mọi thứ đều đã đổi thay, hay chính tâm trạng anh đã nhuộm màu cho cảnh vật? Ngay cả không khí trong lành của buổi sáng miền quê cũng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng anh. Anh dừng lại bên bờ sông cũ, nơi từng chứng kiến những lời hứa hẹn vu vơ, những buổi trò chuyện thâu đêm. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, nhưng không còn phản chiếu hình ảnh của hai đứa trẻ hồn nhiên ngày nào. Chỉ còn một Trần Hạo cô độc, đứng lặng lẽ, cảm nhận cái lạnh buốt của gió sông luồn qua lớp áo khoác, thấm vào tận xương tủy. Anh đã mất quá nhiều, và anh không thể chấp nhận mất đi Lê An mà không biết lý do. Cái cảm giác tuyệt vọng và sự tức giận ẩn giấu cứ thay phiên nhau giày vò anh, thôi thúc anh phải tìm kiếm câu trả lời, dù câu trả lời đó có thể phũ phàng hơn cả cái chết.
Anh dành cả buổi sáng để đi bộ khắp thị trấn, như một kẻ vô hồn. Anh đi qua con đường đến trường cấp ba cũ, nơi anh và Lê An từng đạp xe chung mỗi ngày, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu râm ran. Anh ghé qua nhà Lê An, nhưng chỉ dám đứng từ xa, ẩn mình sau hàng cây xoài già. Ngôi nhà vẫn vậy, cánh cổng gỗ sơn xanh đã ngả màu, giàn hoa giấy vẫn nở rực rỡ, nhưng không có bóng dáng Lê An. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi trào dâng, một cảm giác rằng cô đã thực sự rời xa cuộc sống của anh, không chỉ về mặt thể xác mà còn cả tâm hồn.
Đến buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt bắt đầu phủ khắp thị trấn, xua đi phần nào sự ảm đạm của buổi sáng. Trần Hạo tìm đến quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thị trấn, nơi anh và Lê An từng có những buổi hẹn hò “không hẹn” sau giờ học. Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không gian ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và mùi cà phê rang xay thoang thoảng. Anh chọn một góc khuất, sát bên cửa sổ có rèm che, nơi anh có thể quan sát con phố bên ngoài mà không bị ai chú ý. Vóc dáng gầy gò của chú Nam, với bộ ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, xuất hiện sau quầy pha chế. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, giọng trầm ấm, như một thói quen đã khắc sâu qua nhiều năm tháng. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. "Vâng, chú." Anh nói khẽ. Chú Nam liếc nhìn Trần Hạo, ánh mắt ẩn chứa một chút lo lắng, một chút tiếc nuối khó gọi tên. Chắc hẳn chú cũng nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt của anh, sự mệt mỏi và nỗi buồn không giấu được.
Trần Hạo đã uống ly cà phê thứ hai, vị đắng chát của cà phê như hòa vào vị đắng của nỗi lòng anh. Anh nhìn ra con phố, từng dòng người qua lại, từng gương mặt thân quen của thị trấn. Anh đã thầm mong, thầm đợi một phép màu, một lời giải thích, hay ít nhất là một dấu hiệu nào đó từ Lê An. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của quán cà phê, một bản tình ca cũ kỹ, cứ day dứt vang lên, càng khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Anh tự hỏi, liệu Lê An có còn nghe những bản nhạc này không, hay cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn, không còn chỗ cho những ký ức xưa cũ.
Bỗng, như một cú sốc điện xẹt qua, trái tim Trần Hạo như ngừng đập. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con phố, dưới ánh nắng chiều vàng nhạt. Lê An. Cô bước đi nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, tà áo dài màu trắng tinh khôi phấp phới trong gió. Nét mặt cô thanh tú, dịu dàng như anh vẫn nhớ. Nhưng cô không đi một mình. Bên cạnh cô là một người đàn ông. Dáng người cao ráo, cách ăn mặc lịch thiệp, mái tóc cắt gọn gàng. Đó chính là Nguyễn Hoàng Huy, người mà anh đã thoáng thấy hôm qua. Họ bước đi bên nhau, vai kề vai, cười nói tự nhiên. Nụ cười của Lê An rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh một vẻ bình yên, một sự nhẹ nhõm mà Trần Hạo chưa từng thấy ở cô trong những lần gặp gần đây, hay thậm chí là trong những năm tháng họ bên nhau. Cái vẻ bình yên ấy, nó không phải là sự bình yên cam chịu của một người đang chờ đợi, mà là sự bình yên mãn nguyện của một người đã tìm thấy bến đỗ.
"Lê An... cô ấy... đang cười. Với người khác," Trần Hạo thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Tách cà phê trên bàn bỗng trở nên lạnh ngắt, hay chính là lòng anh đã hóa đá? Anh cứng đờ người, ánh mắt dán chặt vào hai người họ, như thể muốn xuyên thủng lớp da thịt để nhìn thấu tâm can. Từng cử chỉ, từng lời nói (dù anh không nghe rõ, nhưng anh có thể cảm nhận được sự thân mật qua điệu bộ của họ), từng ánh mắt trao nhau giữa Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đều như những mũi kim sắc nhọn đâm vào tim anh, xé nát từng mảnh hy vọng mong manh còn sót lại. Anh thấy Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng đưa tay vén một lọn tóc mai vương trên trán Lê An, một cử chỉ ân cần, tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy mình là một kẻ xa lạ, một kẻ đột nhập vào một thế giới không thuộc về anh. Lê An không hề né tránh, cô chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng và an yên.
Cả thế giới xung quanh Trần Hạo dường như chìm vào im lặng. Tiếng nhạc quán cà phê, tiếng xe cộ ngoài phố, tiếng người nói chuyện xôn xao... tất cả đều biến mất, chỉ còn lại tiếng tim anh đập thình thịch, một nhịp đập đau đớn và trống rỗng. Anh cố gắng nghe lỏm, cố gắng bắt lấy một từ, một câu để lý giải cho cảnh tượng trước mắt. Nhưng tất cả chỉ là những âm thanh ồn ào vô nghĩa, không thể lọt vào tai anh. Anh cảm thấy một sự cay đắng dâng lên trong cổ họng, một cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi. Anh đã từng nghĩ, Lê An sẽ mãi mãi là của anh, dù anh có bận rộn đến đâu, dù anh có chậm trễ đến mức nào. Nhưng sự thật phũ phàng đang hiện hữu ngay trước mắt anh, một sự thật không thể chối cãi. Khoảng cách vô hình mà anh tạo ra đã bị lấp đầy, không phải bởi những lời nói muộn màng của anh, mà bởi sự hiện diện thực tế của một người khác. Anh nhìn Chú Nam, người đang lặng lẽ lau bàn, chú cũng thoáng nhìn về phía Trần Hạo, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết, như thể chú đã nhìn thấy quá nhiều câu chuyện tình yêu tan vỡ trong cuộc đời mình. Trần Hạo cảm thấy nóng ran trong người, một cảm giác vừa giận dữ, vừa tủi thân, vừa tuyệt vọng.
Khi Lê An và Nguyễn Hoàng Huy rời quán cà phê, Trần Hạo lập tức đứng dậy, bước nhanh theo họ, giữ một khoảng cách an toàn. Anh như một thợ săn đang theo dấu con mồi, nhưng con mồi ở đây lại là người anh yêu, và anh chỉ là một kẻ bám đuôi đau khổ. Anh đi theo họ qua những con đường nhỏ quen thuộc của thị trấn, nơi từng in dấu chân anh và Lê An trong những buổi tan học. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lên bầu trời. Gió nhẹ hơn, không khí cũng trở nên se lạnh dần, mang theo mùi cỏ cây xanh tươi từ những khu vườn ven đường.
Họ dừng lại ở công viên thị trấn, nơi có những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát và những ghế đá cũ kỹ. Anh ẩn mình sau một hàng cây xoài già, thân cây sần sùi, to lớn đủ để che khuất dáng người anh. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập mạnh đến nỗi anh sợ nó sẽ vang vọng khắp không gian yên tĩnh của công viên. Anh nín thở, cố gắng không bỏ lỡ bất kỳ cử chỉ nào của họ.
Anh thấy Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng nắm lấy tay Lê An. Bàn tay anh ta thon dài, ấm áp, ôm trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Lê An không hề phản kháng, ánh mắt cô nhìn Huy trìu mến. Sau đó, cô khẽ tựa đầu vào vai anh ta, một cử chỉ thân mật, tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Cảnh tượng đó như một cú đấm mạnh vào lồng ngực Trần Hạo, đánh bay mọi hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong anh. Nó không còn là sự nghi ngờ mơ hồ, không còn là những phỏng đoán. Đây là sự thật phũ phàng, rõ ràng như ánh đèn đường bắt đầu bật sáng lấp lánh trong màn đêm đang buông xuống.
"Không... không thể nào... họ... đã tiến xa đến vậy sao?" Trần Hạo thì thầm, giọng anh lạc đi, chỉ còn lại một tiếng thở dốc nặng nề. Nước mắt anh chảy ngược vào trong, mặn chát và cay đắng. Anh lùi lại vào bóng tối, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang chực trào. Toàn thân anh run rẩy, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì sự trống rỗng, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể anh.
Anh nhớ lại lời thổ lộ của mình bên bờ sông cũ: "Ngày đó... anh đã rất thích em." Và câu trả lời của cô: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Tình yêu của anh, dù sâu đậm đến mấy, đã đến chậm hơn một nhịp. Và cái nhịp chậm ấy, đã mở ra một khoảng trống để một người khác bước vào, lấp đầy, và trở thành bến đỗ bình yên cho Lê An. Anh cảm thấy một sự hối hận khôn nguôi, một nỗi đau nhức nhối lan tỏa khắp cơ thể. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không để sự nghiệp làm mờ mắt, nếu như anh không để cái "khoảng cách vô hình" lớn dần... thì liệu mọi chuyện có khác? Những câu hỏi "nếu như" cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không có lời đáp.
Trong khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy, ánh mắt Trần Hạo vô tình chạm phải một ánh mắt khác. Đó là Bà Mai, người hàng xóm cũ, đang ngồi bán những bó hoa sen cuối mùa ở một góc công viên. Tóc bà bạc vấn cao, trên môi bà thường trực nụ cười hiền hậu, nhưng giờ đây, nụ cười ấy đã tắt, thay vào đó là ánh mắt tiếc nuối, thấu hiểu. Bà nhìn Trần Hạo, rồi lại khẽ liếc về phía Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, như thể bà đã chứng kiến tất cả, đã hiểu rõ mọi bi kịch đang diễn ra. Ánh mắt của Bà Mai như một lời nhắc nhở không lời về những gì anh đã đánh mất, về câu chuyện tình yêu mà cả thị trấn từng mặc định là sẽ thành.
Trần Hạo nhanh chóng quay đi, không muốn đối diện với ánh mắt ấy. Anh rút chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) ra khỏi túi áo, run rẩy bật camera. Anh chụp vội một bức ảnh mờ ảo của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, hình ảnh hai người đang tựa vào nhau dưới ánh đèn thị trấn vừa chớm lên, mờ ảo như chính số phận của anh. Bức ảnh ấy, dù không rõ nét, nhưng là bằng chứng không thể chối cãi cho sự thật đau lòng. Sau đó, với đôi tay vẫn còn run rẩy, anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về Nguyễn Hoàng Huy. Anh phải biết, người đàn ông này là ai, anh ta đã làm gì để có thể mang lại nụ cười bình yên cho Lê An, nụ cười mà anh đã không thể giữ được. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự tức giận ẩn giấu, và trên hết, là một nỗi đau nhức nhối vẫn đang gặm nhấm anh. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm ra sự thật. Bằng mọi giá. Không thể để cái "khoảng cách vô hình" này chôn vùi tất cả mà không có một lời giải thích. Anh sẽ không để "lời nói không thành" này mãi mãi ám ảnh anh trong một sự mờ mịt. Dù cho anh có phải đối mặt trực tiếp với Nguyễn Hoàng Huy, hay cố gắng giành lại Lê An trong một hành động tuyệt vọng, anh cũng không thể đứng yên nhìn cô thuộc về người khác. Sự bình yên và hạnh phúc của Lê An bên Huy đã trở thành động lực lớn nhất, đẩy Trần Hạo vào tình trạng tuyệt vọng và những quyết định mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ làm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.