Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 381: Lời Nói Lững Lờ, Nghi Hoặc Chất Chồng

Ánh đèn đường thành phố xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ lên nền tường loang lổ những vệt sáng mờ nhạt. Trần Hạo nằm co ro trên chiếc giường đơn cũ kỹ, đôi mắt anh thao thức nhìn trân trối lên trần nhà ám màu thời gian. Hơi lạnh từ đêm cuối thu len lỏi qua khe cửa, luồn vào căn phòng trọ chật chội, mang theo mùi ẩm mốc và bụi thời gian. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn với tiếng nhạc xập xình phát ra từ căn phòng đối diện, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đô thị về đêm. Nhưng tất cả những âm thanh ấy đều không thể át đi tiếng đập thình thịch trong lồng ngực anh, hay những hình ảnh đang giày vò tâm trí anh.

Lê An. Nguyễn Hoàng Huy. Bờ sông. Công viên. Bàn tay nắm chặt. Cái tựa đầu nhẹ nhàng.

Những hình ảnh ấy cứ quay cuồng, sắc nét hơn bất kỳ bức ảnh nào anh đã chụp vội vàng trong màn đêm. Chúng khắc sâu vào tâm khảm anh như một vết sẹo không bao giờ lành. Mùi hương của đất ẩm và lá cây khô nơi công viên, tiếng gió xào xạc qua những tán lá xoài già, và cả ánh mắt tiếc nuối của Bà Mai – tất cả hòa quyện thành một thước phim câm, tua đi tua lại không ngừng trong đầu Trần Hạo. Mỗi lần thước phim ấy chạy qua, trái tim anh lại thắt lại một nhịp, đau đớn và nghẹt thở.

"Không... không thể nào..." Anh thầm thì, giọng khàn đặc, khô khốc. Anh đã tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn khi đối mặt với sự thật, nhưng sự thật ấy lại tàn khốc hơn vạn lần những gì anh từng hình dung. Tình yêu của anh, cái tình yêu câm lặng đã ấp ủ bao năm, đã đến chậm một nhịp. Và cái nhịp chậm ấy đã tạo ra một khoảng trống mênh mông, để một người khác bước vào. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên đó giờ đây như một cái dằm, găm sâu vào tim Trần Hạo, mỗi khi nhắc đến lại nhói lên từng cơn.

Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào chiếc điện thoại di động cũ kỹ nằm cạnh gối. Màn hình điện thoại đã nứt một đường dài, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên gương mặt hốc hác của anh. Anh nhìn chằm chằm vào nó, như nhìn vào một cánh cửa dẫn đến vực thẳm. Gọi hay không gọi? Câu hỏi ấy xoáy sâu trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Anh nhớ lại thái độ lạnh nhạt, né tránh của Lê An trong những lần gặp gỡ gần đây. Cô đã không còn là Lê An của ngày xưa, cô gái nhỏ bé luôn tìm kiếm ánh mắt anh, luôn chờ đợi một lời nói từ anh. Giờ đây, cô đã có một bến đỗ an yên, một người đàn ông khác quan tâm cô, vỗ về cô.

Một cảm giác ghen tuông ngấm ngầm trỗi dậy, nóng bỏng như than hồng đang âm ỉ trong lồng ngực. Anh ghen tị với Nguyễn Hoàng Huy, ghen tị với những cử chỉ thân mật mà anh ta có thể công khai dành cho Lê An, những cử chỉ mà anh, Trần Hạo, đã mãi mãi bỏ lỡ. Bao nhiêu lần anh muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói cho cô biết anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng tất cả chỉ là "lời nói không thành", bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự e dè, của những lo toan sự nghiệp, của cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.

"Nếu như ngày đó... anh dũng cảm hơn một chút..." Lời nói ấy, câu hỏi ấy lại vang vọng, day dứt. Anh đã trả lời câu hỏi đó hàng ngàn lần, bằng những giọt nước mắt chảy ngược vào trong, bằng những tiếng thở dài nặng nề. Nhưng giờ đây, có thêm một câu hỏi khác: "Liệu có còn cơ hội?"

Anh không thể im lặng. Anh không thể để mọi thứ kết thúc trong sự mờ mịt, trong những suy đoán và hình ảnh ám ảnh. Anh cần một lời giải thích, dù cho nó có đau đớn đến mấy. Anh phải biết, người đàn ông ấy là ai, và Lê An đã nghĩ gì khi ở bên anh ta. Anh cần nghe chính miệng cô nói ra.

Ngón tay anh lướt trên màn hình, dừng lại ở số điện thoại của Lê An. Con số ấy đã quá quen thuộc, đã được lưu trong danh bạ từ thuở nào, nhưng giờ đây lại mang một sức nặng ghê gớm. Hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự run rẩy đang lan khắp cơ thể, Trần Hạo nhấn nút gọi. Tiếng "tút... tút..." kéo dài như vô tận, mỗi tiếng như một nhát dao cứa vào lòng anh. Anh nhắm mắt lại, tim đập thình thịch, chờ đợi. Anh không biết mình mong chờ điều gì – một lời phủ nhận hay một lời thừa nhận? Một tiếng nói quen thuộc hay một sự im lặng đáng sợ? Bất cứ điều gì cũng tốt hơn sự mơ hồ đang gặm nhấm anh từng giây phút.

Tiếng "tút" thứ tư, rồi thứ năm, thứ sáu... anh đã gần như tuyệt vọng, định tắt máy. Nhưng rồi, đột nhiên, tiếng "tút" dừng lại. Một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng, quen thuộc, nhưng lại mang một sự xa cách đến lạ lùng.

***

Trong căn nhà nhỏ ven sông, Lê An đang ngồi dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, say mê lật từng trang sách cũ. Mùi giấy đã ngả màu thời gian hòa quyện cùng mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Tiếng tivi từ phòng khách vọng lại khe khẽ, đủ để cô cảm thấy không gian bớt trống trải. Ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc qua những tán lá bàng, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Cô khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm nóng, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực.

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn sách rung lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Lê An giật mình, đặt sách xuống. Màn hình hiện lên cái tên đã từng khiến trái tim cô loạn nhịp, nhưng giờ đây chỉ còn là một cảm giác bâng khuâng, pha chút mệt mỏi: "Trần Hạo". Cô nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, ngón tay khẽ chạm vào màn hình. Một sự chần chừ bao trùm. Cô biết, cuộc gọi này không thể là những lời thăm hỏi xã giao bình thường. Cô biết, anh đã quay lại thị trấn. Cô biết, có lẽ anh đã nhìn thấy.

Một thoáng cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự kiên quyết. Cô đã chọn con đường này, đã chấp nhận buông bỏ những day dứt của quá khứ. Cô không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi một lời yêu thương từ anh nữa. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một người đàn ông sẵn sàng ở bên cô, quan tâm cô một cách rõ ràng, không mập mờ. Nhu cầu được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn đã chiến thắng mọi sự hoài niệm.

Hít một hơi thật sâu, Lê An nhấc máy. Giọng cô vẫn dịu dàng, ấm áp như thường lệ, nhưng có một lớp băng mỏng vô hình bao bọc lấy nó, khiến nó trở nên xa cách.

"Alo... Hạo hả?"

Đầu dây bên kia, Trần Hạo im lặng một vài giây, như thể đang cố định hình lại giọng nói của cô. "Ừm... An. Anh đây." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và một chút căng thẳng mà Lê An có thể cảm nhận được.

"Anh gọi có việc gì không?" Lê An hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Cô không muốn anh cảm nhận được sự bối rối của mình.

"À... không có gì. Chỉ là... lâu rồi không nói chuyện. Anh... gọi hỏi thăm em thôi." Trần Hạo nói, giọng anh có vẻ gượng gạo. Anh biết mình đang nói dối, và cô cũng biết điều đó. Khoảng cách vô hình giữa họ càng lúc càng lớn, không chỉ về địa lý mà còn là về tâm hồn.

"Em vẫn ổn mà. Anh thì sao? Công việc vẫn tốt chứ?" Lê An đáp lời, cô không hỏi lại anh đã về thị trấn khi nào, hay anh đã nhìn thấy gì. Cô cố tình né tránh.

"Anh cũng ổn. Vẫn vậy thôi. À... anh... anh thấy dạo này em có vẻ vui hơn." Trần Hạo cuối cùng cũng đi vào trọng tâm, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ tự nhiên, như thể chỉ là một câu hỏi thăm thông thường. "Có vẻ... có bạn mới hả?"

Nghe câu hỏi ấy, Lê An khẽ siết chặt điện thoại trong tay. Mùi tinh dầu sả chanh chợt trở nên nồng gắt. Cô biết, đây là điều anh muốn hỏi. Cô biết, anh đã thấy. Cô thở ra một hơi nhẹ, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng đang dâng lên trong lồng ngực.

"À... ừm." Cô đáp, giọng điệu có phần lơ đãng. "Chỉ là bạn bè thôi mà, có gì đâu." Cô cố tình nhấn mạnh từ "bạn bè", như một lời khẳng định, một lời giải thích đơn giản cho tất cả những gì anh có thể đã nhìn thấy. Cô không muốn giải thích gì thêm, cũng không muốn anh đào sâu.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Trần Hạo đang đấu tranh nội tâm dữ dội. "Chỉ là bạn bè ư?" Anh tự hỏi. Những hình ảnh về bàn tay nắm chặt, về cái tựa đầu trìu mến lại hiện về. Đó không thể nào chỉ là những cử chỉ của bạn bè bình thường. Anh muốn hét lên, muốn chất vấn cô, nhưng rồi lại kìm nén. Anh không muốn cô biết anh đã theo dõi cô, không muốn cô nghĩ anh là một kẻ bám đuôi.

"Anh thấy cậu ấy có vẻ quan tâm em lắm." Trần Hạo khẽ nói, giọng anh mang một chút chua chát, một chút ghen tuông không thể che giấu.

Lê An nghe ra sự ẩn ý trong lời nói của anh. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi dâng lên. Cô đã không còn sức lực để giải thích, để biện minh. Cô đã quá mệt mỏi với những lời nói không thành, với những khoảng cách vô hình. Cô chỉ muốn một cuộc sống bình yên, không drama, không day dứt.

"Thì bạn bè tốt, người ta quan tâm nhau là chuyện bình thường thôi Hạo à." Lê An đáp lại, giọng cô có chút thản nhiên, thậm chí là có chút cam chịu. "Hơn nữa... em cũng đã không còn là cô bé của ngày xưa nữa rồi. Em cũng cần có những người bạn mới, những mối quan hệ mới." Lời nói của cô như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim Trần Hạo. Nó không chỉ là lời giải thích, mà còn là lời nhắc nhở rằng cô đã thay đổi, cô đã tiến về phía trước, và anh không còn là một phần quan trọng trong cuộc sống đó nữa.

Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. "Những mối quan hệ mới" – câu nói ấy xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh muốn hỏi thẳng: "Đó không phải chỉ là bạn bè, đúng không? Anh ta là người yêu của em sao?" Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình lại chế ngự anh. Sợ phải nghe một lời khẳng định đau đớn, sợ phải đối mặt với sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay.

Anh chỉ biết im lặng, lắng nghe tiếng thở đều đều của cô qua điện thoại, và tiếng gió xào xạc bên ngoài khung cửa sổ của cô. Tiếng gió ấy như một lời thì thầm, nói rằng anh đã lỡ mất cô thật rồi.

"Vậy nhé Hạo. Em hơi mệt rồi. Có gì mình nói chuyện sau." Lê An khẽ nói, giọng cô đầy vẻ muốn kết thúc cuộc trò chuyện. Cô không muốn kéo dài thêm sự gượng gạo này.

Trần Hạo không biết phải nói gì. Anh muốn giữ cô lại, muốn hỏi thêm nhiều điều, muốn níu kéo một chút hy vọng mong manh. Nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra. "Lời nói không thành" lại một lần nữa ám ảnh anh.

"Ừm... được rồi. Em nghỉ ngơi đi." Anh thốt ra một cách khó nhọc, rồi cúp máy.

Chiếc điện thoại lạnh ngắt rơi xuống chăn. Trần Hạo nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Lời nói của Lê An – "chỉ là bạn bè thôi mà, có gì đâu" – cứ vang vọng trong đầu anh. Anh muốn tin cô, muốn tin rằng tất cả chỉ là sự hiểu lầm của anh. Nhưng những gì anh đã thấy, những cử chỉ thân mật ấy, lại quá rõ ràng, quá chân thật.

Anh nửa tin nửa ngờ. Một phần trong anh muốn chấp nhận l���i giải thích của cô, muốn để mọi chuyện trôi qua. Nhưng phần còn lại, phần sâu thẳm nhất trong trái tim anh, lại không cam lòng. Anh cảm thấy bị xúc phạm, bị lừa dối, dù cô chưa nói dối bất cứ điều gì. Cô chỉ đơn giản là né tránh, là không nói ra toàn bộ sự thật.

Cơn tức giận âm ỉ trỗi dậy, hòa lẫn với nỗi đau và sự hoang mang tột độ. Anh không thể để mọi chuyện cứ thế. Anh không thể để cái "khoảng cách vô hình" này chôn vùi tất cả mà không có một lời giải thích rõ ràng. Lê An đã nói "thích thì không đủ", nhưng liệu cô có đủ dũng cảm để đối mặt với sự thật về mối quan hệ mới của mình không?

Trần Hạo siết chặt nắm đấm. Anh sẽ không bỏ cuộc. Lời nói lững lờ của Lê An chỉ càng làm tăng thêm sự nghi hoặc trong lòng anh. Anh cần phải biết rõ hơn về Nguyễn Hoàng Huy. Anh sẽ tìm ra sự thật. Bằng mọi giá. Dù cho sự thật đó có tàn khốc đến mấy, dù cho anh có phải đối mặt trực tiếp với Nguyễn Hoàng Huy, hay cố gắng giành lại Lê An trong một hành động tuyệt vọng. Anh không thể đứng yên nhìn cô thuộc về người khác, không thể chấp nhận một kết cục mờ mịt như thế này. Sự bình yên và hạnh phúc của Lê An bên Huy đã trở thành động lực lớn nhất, đẩy Trần Hạo vào tình trạng tuyệt vọng và những quyết định mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ làm. Anh sẽ không để "lời nói không thành" mãi mãi ám ảnh anh trong một sự mờ mịt. Anh sẽ tìm kiếm một câu trả lời, không phải từ cô, mà từ chính sự thật mà anh sẽ tự mình khám phá.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free