Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 382: Nỗi Dằn Vặt Giữa Phồn Hoa
Đêm đã về khuya, và bến xe khách Liên Tỉnh vẫn còn vương vấn chút hơi thở của sự vội vã, của những cuộc chia ly và trùng phùng. Trần Hạo bước xuống xe, từng thớ thịt trong cơ thể như muốn rời rạc sau chuyến đi dài. Hơi lạnh cuối thu phả vào mặt, mang theo mùi khói xe, mùi ẩm ướt của đất đá và chút hương vị đặc trưng của thành phố về đêm. Ánh đèn neon từ những bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy mờ ảo, tô vẽ lên những gương mặt xa lạ đang hối hả tìm đường, tìm xe, tìm người thân. Tiếng còi xe taxi, xe ôm mời gọi í ới, tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền bê tông, tất cả dội vào màng nhĩ anh nhưng chẳng đọng lại chút âm thanh rõ ràng nào. Chúng cứ thế xuyên qua anh, như thể anh là một bóng ma vô hình, lạc lõng giữa dòng chảy cuộc đời.
Anh không đáp lại lời mời chào của bất kỳ ai. Đôi mắt anh trống rỗng, vô hồn, nhìn về một phía không xác định. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi nhịp đặt xuống đất đều như kéo theo cả một gánh nặng vô hình, nặng hơn cả chiếc túi hành lý mà anh đang siết chặt quai. Gánh nặng của sự thật, của những hình ảnh và âm thanh cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, không cho anh một giây phút nào được nghỉ ngơi. Hình ảnh Lê An mỉm cười bên Nguyễn Hoàng Huy, cử chỉ thân mật họ trao nhau ở công viên, và cả giọng nói thản nhiên, có chút cam chịu của cô qua điện thoại: “Thì bạn bè tốt, người ta quan tâm nhau là chuyện bình thường thôi Hạo à. Hơn nữa... em cũng đã không còn là cô bé của ngày xưa nữa rồi. Em cũng cần có những người bạn mới, những mối quan hệ mới.”
Những lời ấy, mỗi chữ, mỗi âm điệu, đều như một lưỡi dao cứa sâu vào lớp da thịt mỏng manh của anh. Anh đã cố gắng kìm nén sự ghen tuông, sự tức giận và nỗi tuyệt vọng đang dâng trào. Anh không muốn cô nghĩ anh là một kẻ bám đuôi, một kẻ hèn nhát chỉ biết lén lút theo dõi. Nhưng những gì anh đã thấy, những gì anh đã nghe, lại quá chân thật, quá rõ ràng để có thể chối bỏ. Anh lê bước giữa bến xe đông đúc, thân hình cao lớn của anh như gục đi dưới sức nặng của nỗi dằn vặt. Anh cảm thấy mệt mỏi tột độ, cả thể xác lẫn tinh thần, như một kẻ vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, một cuộc chiến mà anh biết chắc mình đã thua ngay từ giây phút đầu tiên. Anh gọi một chiếc taxi, giọng nói khô khốc, mệt mỏi đến mức chính anh cũng không nhận ra. Chiếc xe lướt đi trong đêm, bỏ lại phía sau những ánh đèn vàng vọt của bến xe, mang theo anh và cả một tâm hồn tan nát.
Trần Hạo về đến căn phòng trọ nhỏ, đơn sơ của mình khi màn đêm đã dần tan, nhường chỗ cho rạng sáng. Căn phòng vốn đã lạnh lẽo, giờ đây càng thêm trống trải, không một chút hơi ấm nào của sự chờ đợi, không một bóng người để sẻ chia. Anh không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn chiếu rọi một góc, hắt bóng anh lên bức tường trắng muốt. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng. Cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí anh thì vẫn quay cuồng không ngừng, như một con thuyền không neo giữa biển khơi bão tố.
Anh nhìn chằm chằm vào bức tường trắng, như thể muốn tìm kiếm câu trả lời cho mớ bòng bong trong lòng mình. Bức tường im lặng, vô tri, càng làm nổi bật sự trống rỗng trong anh. Nỗi cô đơn bủa vây anh, nặng nề hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với hình ảnh ấm áp, gần gũi của Lê An bên Nguyễn Hoàng Huy mà anh vừa chứng kiến. Căn phòng này, với anh, đã từng là một nơi trú ẩn, một chốn để anh dồn hết tâm trí cho công việc, cho tham vọng. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp, tiền bạc, thành công, đó mới là những thứ quan trọng. Anh đã từng tin rằng Lê An sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh, như dòng sông chờ đợi con nước lớn. Nhưng giờ đây, cái giá anh phải trả cho sự lựa chọn ấy, cho sự vô tâm và kiêu ngạo ấy, đang hiện rõ mồn một.
“Đây là cái giá phải trả cho sự lựa chọn của mình sao?” Anh thầm thì, giọng nói lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh cởi áo khoác, ném lên ghế, động tác nặng nề như một người máy đã cạn kiệt năng lượng. Rót một cốc nước lạnh, anh ngồi bất động, cảm nhận sự lạnh lẽo của nước lan tỏa trong khoang miệng, rồi xuống đến tận đáy lòng. Đôi mắt anh dán chặt vào chiếc điện thoại cũ trên bàn, ánh mắt dừng lại ở màn hình đã tắt. Không phải anh đang chờ đợi tin nhắn hay cuộc gọi, mà là ký ức về cuộc gọi vừa rồi với Lê An, và cái tên Nguyễn Hoàng Huy chợt hiện lên trong tâm trí anh. Cái tên mà giờ đây, đã trở thành một nỗi ám ảnh.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo bao nhiêu nuối tiếc, bao nhiêu dằn vặt. Anh đã để lỡ, đã bỏ qua, đã không nhận ra. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng tương lai của mình, mà quên mất rằng tương lai ấy cần có cô. Anh đã quá tin vào "mặc định" của cuộc đời, tin rằng Lê An sẽ mãi là của anh, mà quên mất rằng tình yêu cần được vun đắp, cần được bày tỏ. Giờ đây, căn phòng này, cái thành phố này, tất cả đều trở thành một biểu tượng cho sự cô độc của anh, một sự cô độc mà anh đã tự tay mình tạo ra. Anh đã có thành công, có sự nghiệp, nhưng anh lại mất đi điều quan trọng nhất: một bến đỗ, một mái ấm, một người để trở về. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, rít lên từng hồi, như một lời than vãn não nề, như một lời nhắc nhở rằng anh đã "chậm một nhịp", và cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
Trần Hạo không ngủ được. Màn đêm nhường chỗ cho bình minh, nhưng căn phòng trọ của anh vẫn chìm trong ánh sáng lờ mờ, u ám. Anh ngồi dậy, pha một cốc cà phê đắng ngắt, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi như chính tâm trạng anh lúc này. Nó không chỉ đắng vì cà phê, mà còn đắng chát vị của sự hối hận, của những cơ hội đã mất, của những lời nói không thành. Tâm trí anh tua lại như một thước phim cũ kỹ, những kỷ niệm tươi đẹp với Lê An thuở thơ ấu, thuở thanh xuân, xen kẽ là hình ảnh cô bên Huy, những cử chỉ thân mật mà anh đã tận mắt chứng kiến. Anh nhớ lại buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh mà cô đã từng đón nhận.
Nhưng rồi, thước phim ấy nhanh chóng chuyển sang những khung cảnh khác, đau đớn hơn, thật hơn. Anh nhớ lại những lời hứa "không quên em" của mình khi anh lên thành phố, và rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Anh nhớ lại những lần Lê An chờ đợi, chờ đợi một tin nhắn dài hơn, một cuộc gọi lâu hơn, một lời hỏi han chân thành hơn. Anh nhớ những lần cô nói cô nhớ anh, cô cần anh, nhưng anh lại trả lời qua loa, viện cớ bận rộn. Những lời hứa hẹn anh đã không giữ trọn, những sự quan tâm anh đã không thể hiện, những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ. Mỗi hồi ức đều như một nhát dao sắc bén, cứa vào lòng anh, khiến anh dằn vặt không ngừng về sự vô tâm, thiếu dứt khoát của mình.
"Mình đã làm gì vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc, lạc lõng. "Tại sao mình lại ngốc nghếch đến thế? Tại sao mình lại để mọi thứ trôi tuột khỏi tầm tay mình?" Anh đã quá bận bịu với việc chinh phục đỉnh cao sự nghiệp, quá mải mê với những con số, những dự án, những mục tiêu xa vời, để rồi đánh mất điều quan trọng nhất, đánh mất một tình yêu chân thành, một bến đỗ bình yên. "Liệu có còn quá muộn không để sửa chữa mọi thứ?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, đầy tuyệt vọng. Anh biết rõ câu trả lời, nhưng vẫn cố chấp tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Thành phố ngoài kia vẫn còn chìm trong sương sớm, lấm tấm những hạt mưa phùn li ti, khiến khung cảnh càng thêm ảm đạm. Anh đưa tay chạm vào tấm kính lạnh buốt, cảm nhận sự cô độc và bất lực đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An cười nói bên người đàn ông khác, nhưng vô vọng. Những hình ảnh ấy cứ bám riết lấy anh, như một lời nguyền, một sự trừng phạt cho những sai lầm của anh trong quá khứ. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, nơi mọi con đường dẫn đến Lê An đều đã bị cắt đứt, bị thời gian và sự thờ ơ của chính anh chôn vùi.
Nỗi dằn vặt giằng xé anh. Một bên là thành công rực rỡ trong sự nghiệp mà anh đã đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân. Một bên là nỗi đau mất mát tình yêu, nỗi hối tiếc khôn nguôi khi nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất. Anh tự trách mình vì sự vô tâm, vì sự rụt rè không dám bày tỏ cảm xúc, vì đã để "lời nói không thành" trở thành một lời nguyền ám ảnh. Anh đấu tranh với cảm giác ghen tuông cháy bỏng, cảm giác bất lực khi Lê An đã tìm thấy một "bến đỗ" khác, một sự bình yên mà anh đã không thể mang lại cho cô. Nguyễn Hoàng Huy, cái tên ấy, giờ đây không chỉ là một đối thủ, mà là một biểu tượng cho sự muộn màng của anh, một hiện thân của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...".
Anh hoài nghi về giá trị của những thành công anh đang có khi không có Lê An bên cạnh, khi anh đang phải trả giá bằng hạnh phúc cá nhân. Cái "khoảng cách vô hình" ngày xưa giờ đã trở thành một bức tường kiên cố, được xây bằng những hiểu lầm, những lời nói không thành, và cả sự xuất hiện của một người thứ ba. Sự sợ hãi bị từ chối và sự rụt rè trong việc bày tỏ cảm xúc giờ đây trở thành nỗi ân hận khôn nguôi, gặm nhấm anh từng chút một. Nhưng sâu thẳm trong lòng, giữa đống đổ nát của những cảm xúc hỗn loạn, vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một ý nghĩ cố chấp. Một tiếng nói nhỏ bé thì thầm rằng anh không thể buông xuôi, rằng anh phải làm gì đó, dù là nhỏ nhoi, dù là vô ích, để thay đổi tình thế. Dù cho sự cô đơn và trống rỗng trong căn phòng trọ này có lớn đến đâu, dù cho nó có đối lập gay gắt với cuộc sống bình yên, có đôi có cặp của Lê An ở thị trấn, anh vẫn sẽ tìm kiếm một câu trả lời. Anh sẽ không để mọi chuyện kết thúc trong sự mờ mịt, trong những lời nói lững lờ và những hoài nghi không được giải tỏa. Anh sẽ tìm kiếm sự thật, không phải từ cô, mà từ chính sự thật mà anh sẽ tự mình khám phá. Chiếc điện thoại cũ trên bàn, dù im lìm, vẫn là một cánh cửa, một công cụ để anh bắt đầu hành trình tìm kiếm ấy, dù anh biết, đó có thể là một hành trình đầy đau đớn và vô vọng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.