Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 384: Bến Đỗ Bình Yên: Chân Thành Xoa Dịu Nỗi Đau

Tiếng khép cửa nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai Lê An, nó như một tiếng động cực lớn, xé toạc sự yên bình giả tạo bao trùm lên cuộc gặp gỡ vừa rồi. Cô bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại phía sau ánh mắt tan nát của Trần Hạo. Gió chiều se lạnh lướt qua, mơn man làn da cô, mang theo chút hơi ẩm từ dòng sông vắng vẻ. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy sự kiệt sức và một nỗi buồn khó gọi tên. Đó không phải là nỗi buồn đau đớn như khi cô nhận ra Trần Hạo đã bỏ quên mình, cũng không phải sự thất vọng cay đắng khi anh chọn sự nghiệp. Mà là một nỗi buồn tĩnh lặng, như dòng nước chảy qua một khúc sông đã cạn, mang theo tất cả phù sa của ký ức, để lại bờ bãi trơ trụi nhưng cũng thanh sạch lạ lùng.

Cô bước đi trên con đường quen thuộc, từng bước chân nặng trĩu. Căn nhà cô đơn đợi cô phía trước, và cô biết, một lần nữa, cô sẽ phải đối mặt với chính mình trong không gian trống trải ấy. Lời nói cuối cùng của Trần Hạo, "Anh... anh hiểu rồi," vẫn văng vẳng trong đầu, cùng với ánh mắt anh đầy vẻ tan nát. Lòng cô không khỏi quặn thắt, một phần nào đó trong cô vẫn đau đáu cho chàng trai thanh mai trúc mã ấy. Nhưng lý trí cô, sau bao năm chờ đợi, bao lần tự xoa dịu, đã trở nên chai sạn và dứt khoát. Cô đã trao anh cơ hội, trao anh thời gian. Nhưng anh đã "chậm một nhịp", để "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc, để "khoảng cách vô hình" lớn dần đến mức không thể nào san lấp. Cô đã mệt mỏi rồi. Mệt mỏi với việc níu kéo một bóng hình, mệt mỏi với việc tự hỏi "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...".

Khi về đến nhà, căn nhà nhỏ tràn ngập mùi hương của những bông hoa lan vừa nở, một mùi hương dịu nhẹ mà mẹ cô thường thích. Lê An thay quần áo, pha một tách trà hoa cúc nóng. Từng cánh hoa khô rụng xuống, xoáy tròn trong làn nước ấm, tỏa ra một hương thơm thoang thoảng, ngọt ngào, như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn cô. Cô ngồi xuống ghế sofa, ôm tách trà nóng trong tay, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, dường như muốn truyền thêm sức sống cho cô. Mắt cô hướng ra cửa sổ, nơi những giọt nắng chiều còn vương vấn trên tán cây bàng cổ thụ. Cuộc gặp với Trần Hạo vẫn còn ám ảnh, từng lời anh nói, từng cử chỉ níu kéo vô vọng của anh, tái hiện rõ ràng trong tâm trí cô. Nhưng bên cạnh nỗi đau âm ỉ, là một sự giải thoát lạ lùng. Một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, một sợi dây vô hình đã được cắt đứt. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng cũng có một sự rõ ràng đến kinh ngạc trong tâm trí. Mọi thứ đã được đặt đúng vị trí của nó. Quá khứ là quá khứ.

Chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn khẽ rung lên, ánh sáng màn hình lập lòe trong không gian lờ mờ của buổi chiều. Lê An hơi giật mình, tầm mắt cô rời khỏi cửa sổ, nhìn vào màn hình. Tên của Nguyễn Hoàng Huy hiện lên. Cô do dự một lúc. Phần nào đó trong cô muốn vùi mình vào sự yên tĩnh và nỗi buồn riêng tư, nhưng một phần khác lại cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng để tìm kiếm một điểm tựa. Cô hít thêm một hơi, rồi nhấn nút nghe.

"Em có ổn không, An?" Giọng Huy vang lên qua điện thoại, trầm ấm và đầy lo lắng. "Anh nghe nói em không được khỏe lắm. Có chuyện gì vậy?"

Lê An nhắm mắt lại. Anh ấy luôn vậy, tinh tế và quan tâm một cách thầm lặng. Chắc chắn anh đã cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí khi cô đi cùng Trần Hạo sáng nay, hoặc có thể ai đó đã kể cho anh nghe. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn là mệt mỏi.

"Em ổn, Huy," cô đáp, giọng cô vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng không còn vẻ trống rỗng như trước. "Chỉ là hơi mệt chút thôi."

Bên kia đầu dây, Huy im lặng một chút, như thể đang lắng nghe kỹ từng hơi thở của cô. "Nếu em cần gì, cứ nói với anh," anh nói, giọng nói kiên định và chân thành. "Anh luôn ở đây, dù bất cứ chuyện gì. Đừng một mình chịu đựng."

Lời nói của Huy như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn cô. Không một câu hỏi thăm dò, không một sự tò mò về chuyện đã xảy ra, chỉ đơn thuần là sự hiện diện và lời hứa hẹn. Cái sự khác biệt ấy khiến Lê An bỗng thấy sống mũi cay cay. Trần Hạo đã từng ở đó, nhưng anh chưa bao giờ nói ra những lời như vậy, chưa bao giờ chủ động mang đến sự trấn an mà cô cần. Anh luôn chờ đợi, và cô cũng chờ đợi. Cuối cùng, sự chờ đợi đã biến thành "khoảng cách vô hình", không thể nào vượt qua.

"Cảm ơn anh, Huy," Lê An thì thầm, giọng cô chân thành. Cô không biết mình đã cảm ơn anh bao nhiêu lần rồi, nhưng mỗi lần, lời cảm ơn ấy lại mang một ý nghĩa khác. Lần này, nó là lời cảm ơn cho sự hiện diện, cho sự thấu hiểu mà không cần lời. Cô đặt tách trà xuống, cảm thấy một luồng năng lượng nhỏ bé đang dần trở lại. Huy là hiện tại, là bến đỗ bình yên mà cô đang tìm kiếm. Dù trái tim cô chưa hoàn toàn rộn ràng, nhưng nó đang tìm thấy sự an toàn, sự ổn định mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô quyết định, đã đến lúc để quá khứ ngủ yên hoàn toàn, và mở lòng mình cho những gì đang hiện hữu, chân thật và vững chãi.

***

Buổi tối hôm đó, Huy đến đón Lê An. Anh không nhắc gì đến cuộc gặp gỡ buổi sáng, chỉ đơn giản là mỉm cười nhẹ nhàng và mở cửa xe cho cô. Lê An bước vào, cảm nhận sự thoải mái khi ngồi cạnh anh. Không gian trong xe ấm áp, thoảng mùi nước hoa nam tính nhè nhẹ của Huy, không quá nồng nhưng đủ để tạo cảm giác dễ chịu. Anh đưa cô đến một quán cà phê quen thuộc ở trung tâm thị trấn, nơi có những ánh đèn vàng dịu nhẹ, những chậu cây xanh mướt và tiếng nhạc jazz du dương. Quán cà phê này khác hẳn với nơi cô vừa gặp Trần Hạo, không gian yên tĩnh và ấm cúng hơn, như một cái kén nhỏ bao bọc lấy tâm hồn đang cần được vỗ về của cô. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với chút hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thư thái.

Huy chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ bên ngoài nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Anh kéo ghế cho cô, rồi ngồi đối diện. Anh nhìn cô, ánh mắt anh không có vẻ dò xét hay tò mò, chỉ có sự quan tâm chân thành và một chút lo lắng ẩn hiện.

"Em thấy ly trà này thế nào?" Huy đặt trước mặt cô một tách trà gừng nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm nồng ấm đặc trưng của gừng. "Anh tự tìm công thức đó, mong là hợp khẩu vị em. Anh nghĩ nó sẽ giúp em ấm người và thoải mái hơn."

Lê An đưa tay ôm lấy tách trà, cảm nhận hơi nóng từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Cô nhẹ nhàng hít một hơi, hương gừng cay nồng nhưng dễ chịu xộc vào cánh mũi, làm tan đi chút lạnh giá còn vương vấn trong lòng. "Ngon lắm, Huy," cô nói, giọng cô mềm mại hơn rất nhiều so với buổi chiều. "Ấm cả người. Cảm ơn anh."

Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. "Đừng ngại. Em vui là anh vui rồi, chỉ cần em đừng buồn nữa." Anh không nói thêm gì về sự việc vừa rồi, cũng không hỏi cô có muốn kể gì không. Anh chỉ đơn giản là kể cho cô nghe những câu chuyện phiếm về công việc, về những cuốn sách anh mới đọc, về những dự định nhỏ anh đang ấp ủ. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, không quá lớn nhưng đủ để cô cảm thấy dễ chịu. Anh pha trò đôi chút, những câu chuyện không quá hoa mỹ nhưng đủ tinh tế để khiến Lê An bật cười khúc khích. Tiếng cười của cô, nhẹ nhàng và trong trẻo, như một giai điệu dịu dàng phá vỡ sự tĩnh lặng của quán cà phê.

Lê An nhìn anh. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, tạo nên một vẻ điềm tĩnh và đáng tin cậy. Anh không hề phô trương, không hề khoa trương, chỉ đơn giản là ở đó, mang đến cho cô sự quan tâm đều đặn và chân thành. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những lời hứa hẹn xa vời, mà bằng sự hiện diện vững chắc, bằng những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa. Đây là điều mà Trần Hạo đã không làm được. Anh đã để cô một mình, để cô tự mình đối mặt với những tháng ngày dài của sự chờ đợi.

Huy nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, rồi đưa tay sang, nắm lấy bàn tay lạnh của Lê An. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, không hề siết chặt nhưng đủ để truyền cho cô một cảm giác an toàn. Lê An không rút tay lại. Cô để mặc bàn tay anh bao bọc lấy bàn tay mình, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa. Cô nhìn anh, ánh mắt cô không còn sự nặng trĩu của nỗi buồn hay sự mệt mỏi, mà là một sự thanh thản, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Đó là nụ cười đầu tiên sau cuộc gặp gỡ với Trần Hạo, một nụ cười chân thật, không còn gượng gạo. Cô nhận ra, đây chính là "bến đỗ bình yên" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Không phải một tình yêu nồng cháy như những câu chuyện cổ tích, mà là một sự an toàn, một sự thấu hiểu, một sự hiện diện vững vàng trong cuộc đời cô.

***

Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Nỗi buồn từ cuộc gặp với Trần Hạo dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự bình yên tĩnh lặng. Cô cảm thấy như một gánh nặng đã được trút bỏ, một trang sách cũ đã được khép lại. Huy gọi điện rủ cô đi dạo công viên. Lê An đồng ý ngay. Cô muốn hít thở không khí trong lành, muốn bước đi dưới ánh nắng ban mai, và quan trọng hơn, cô muốn được ở bên cạnh Huy.

Công viên thị trấn sáng sớm thật đẹp. Nắng vàng ươm trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, những giọt sương đêm còn đọng lại lấp lánh như kim cương. Gió nhẹ lay động những tán cây, tạo ra những âm thanh rì rào êm ái. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, cùng với tiếng cười đùa trong trẻo của một vài đứa trẻ đang chơi đùa ở xa, tạo nên một bức tranh thanh bình, sống động. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ tươi mát xộc vào cánh mũi, mang lại cảm giác sảng khoái và tràn đầy sức sống.

Huy và Lê An bước đi sánh bước trên con đường lát gạch. Anh vẫn giữ khoảng cách tinh tế, không quá gần gũi nhưng cũng không xa cách. Anh chỉ đơn thuần đi bên cạnh cô, thỉnh thoảng quay sang hỏi về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô.

"Tối qua em ngủ ngon không, An?" Huy hỏi, giọng anh dịu dàng. "Anh thấy em có vẻ mệt mỏi."

Lê An mỉm cười nhẹ. "Em ngủ ngon lắm, Huy. Cảm ơn anh. Hình như đã lâu lắm rồi em mới có một giấc ngủ sâu như vậy."

Huy nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh một niềm vui nhỏ. "Tốt quá rồi. Anh chỉ muốn em được vui, được bình yên thôi."

Anh không hỏi về công việc, không hỏi về gia đình, mà chỉ hỏi về những cảm xúc của cô, những điều nhỏ bé tạo nên cuộc sống hàng ngày. Anh hỏi cô về cuốn sách cô đang đọc dở, về bộ phim cô muốn xem, về món ăn cô thích. Sự quan tâm của anh không ồn ào nhưng lại vô cùng vững chắc, như một cái cây cổ thụ giữa dòng đời xô bồ, lặng lẽ tỏa bóng mát che chở. Lê An nhận ra, đây chính là điều cô cần. Không phải những lời hứa hẹn, mà là sự hiện diện. Không phải tình yêu dữ dội, mà là sự bình yên.

Khi đi ngang qua một khóm hoa cúc dại ven đường, Lê An dừng lại. Những bông cúc nhỏ bé, trắng tinh, lung linh trong nắng sớm, mang một vẻ đẹp giản dị và kiên cường. Cô khẽ cúi xuống, ngắm nhìn những cánh hoa mỏng manh.

Huy đứng cạnh cô, chờ đợi một cách kiên nhẫn. Anh không thúc giục, không hỏi cô đang nghĩ gì, chỉ đơn giản là ở đó, chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng cùng cô.

"Em có vẻ thích mấy cây hoa này nhỉ?" Huy nói, giọng anh trầm ấm. "Để cuối tuần anh đưa em đi vườn hoa gần đây, chắc em sẽ thích mê. Ở đó có đủ loại hoa, đẹp lắm."

Lê An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô không còn sự hoài niệm buồn bã, mà là một sự cân nhắc, một sự chấp nhận đang dần lớn lên trong trái tim. Cô cười nhẹ nhàng, nụ cười ấy chứa đựng sự trân trọng và biết ơn sâu sắc. "Anh chu đáo quá, Huy," cô nói. "Anh có vẻ biết hết những gì em thích nhỉ."

Huy mỉm cười. "Anh chỉ quan tâm đến em thôi mà."

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một luồng cảm xúc ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra, mình không còn muốn nhìn về quá khứ nữa. Quá khứ với Trần Hạo là một chương đã khép lại, dù nó có đẹp đẽ và đầy tiếc nuối đến đâu. Hiện tại, là Huy. Là sự bình yên anh mang lại, là sự quan tâm chân thành không đòi hỏi. Cô đưa tay ra, chủ động nắm lấy bàn tay anh. Cử chỉ nhỏ bé, nhẹ nhàng, nhưng lại đầy ý nghĩa, như một lời cam kết thầm lặng cho tương lai. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khẽ siết nhẹ lấy tay cô.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách của Lê An khẽ rung lên. Một cuộc gọi nhỡ. Cô không cần nhìn cũng biết là ai. Trần Hạo. Cô đã nhìn thấy số của anh nhiều lần trong vài ngày qua, và mỗi lần, cô đều chọn cách im lặng. Cô không muốn thêm một cuộc nói chuyện nào nữa, không muốn thêm một chút tiếc nuối nào nữa. Lê An khẽ thở dài, rồi khẽ lắc đầu. Cô không mở túi xách, không kiểm tra điện thoại. Cô chỉ siết nhẹ bàn tay Huy, và tiếp tục bước đi, hướng về phía trước, nơi ánh nắng ban mai trải dài, nơi có một "bến đỗ bình yên" đang chờ đợi cô. Cô biết, mình đã chọn đúng. Không phải một tình yêu nồng cháy mãnh liệt, mà là sự ổn định và an toàn, thứ mà cô đã khao khát bấy lâu. Dù trái tim cô chưa hoàn toàn rộn ràng, nhưng nó đang dần tìm thấy sự thanh thản. Đó không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự lựa chọn khôn ngoan cho hạnh phúc của chính mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free