Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 385: Lời Đáp Từ Khoảng Cách
Ánh hoàng hôn buông dần, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây thành phố. Trần Hạo đứng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, nơi gió lộng và không khí se lạnh mơn man da thịt, như muốn cuốn đi nỗi ưu phiền đang đè nặng trong lòng anh. Thành phố rộng lớn dưới chân, với hàng triệu ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, không thể nào xoa dịu được sự trống rỗng mà Lê An đã để lại trong anh. Nỗi đau và sự hối hận từ cuộc gặp gỡ định mệnh ở thị trấn ven sông vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo âm ỉ không bao giờ lành. Anh đã nghĩ mình có thể dễ dàng buông bỏ, nhưng khi đối diện với sự thật, anh mới nhận ra, mình chưa bao giờ có thể từ bỏ cô. Lê An đã là một phần máu thịt, một phần ký ức không thể tách rời.
Gió rít qua vành tai, mang theo tiếng còi xe từ xa vọng lên, những âm thanh quen thuộc của một thành phố không ngủ. Mùi kim loại đặc trưng của kết cấu thép, lẫn với chút khói bụi từ những công trình đang vươn mình, tạo nên một bản giao hưởng của sự phát triển không ngừng. Nhưng trong cái khung cảnh tráng lệ ấy, Trần Hạo cảm thấy mình cô độc đến lạ. Anh nhớ đến những buổi chiều tà ở thị trấn, bên bờ sông cũ, tiếng gió mang theo mùi phù sa và hương hoa dại, chứ không phải mùi của thép và bê tông. Anh nhớ đến nụ cười của Lê An khi cô kể những câu chuyện vu vơ, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh hoàng hôn vàng vọt. Tất cả những hình ảnh ấy, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ của một quá khứ không thể quay lại.
Anh đưa tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc điện thoại di động lạnh ngắt. Ngón tay anh do dự, lướt trên màn hình, rồi dừng lại ở tên của Lê An. Hàng ngàn câu hỏi, hàng vạn lời muốn nói cứ dồn nén trong lòng, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh không thể để cô đi như vậy được, An à. Không thể để mối tình thanh mai trúc mã của mình kết thúc trong sự dang dở và tiếc nuối như thế. Anh phải làm gì đó, phải cố gắng một lần nữa, dù biết rằng cơ hội mong manh như một sợi tơ trước gió. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh đang đứng trước nguy cơ lỡ cả một đời.
Anh bắt đầu soạn tin nhắn. Những ngón tay gõ một cách chậm rãi, như thể mỗi chữ viết ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân. "An, anh xin lỗi." Đó là lời đầu tiên. Lời xin lỗi muộn màng cho tất cả những vô tâm, thờ ơ, và sự im lặng mà anh đã trao cho cô suốt những năm qua. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ sẽ tự nhiên lớn lên, sẽ mãi mãi ở đó chờ đợi. Anh đã lầm. Tình yêu, như một cái cây, cần được chăm sóc, vun trồng. Anh đã để nó héo úa trong im lặng.
Tiếp theo là những câu hỏi thăm, gượng gạo và đầy vẻ thăm dò. "Em vẫn khỏe chứ? Công việc của em thế nào rồi?" Anh muốn biết mọi thứ về cô, nhưng lại sợ hãi những câu trả lời. Anh sợ phải đối diện với một Lê An xa lạ, một Lê An đã không còn cần anh nữa. Anh nhớ đến ánh mắt cô khi họ gặp lại, sự bình thản đến đau lòng, và câu nói "Thích thì không đủ." Nó cứ như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào trái tim anh mỗi khi anh nghĩ đến. Anh đã từng là cả thế giới của cô, nhưng bây giờ, anh chỉ là một người xa lạ, cố gắng chen chân vào cuộc sống đã có người khác lấp đầy.
Anh gõ thêm, những lời lẽ muốn hàn gắn, muốn níu kéo. "Anh biết anh đã sai rất nhiều. Anh có thể làm gì để sửa chữa không, An? Anh muốn gặp em, nói chuyện một lần nữa." Anh cảm thấy mình thật hèn nhát khi phải dùng đến những dòng tin nhắn khô khan này để bày tỏ nỗi lòng, thay vì đối mặt trực tiếp. Nhưng anh sợ, sợ ánh mắt cô, sợ sự dứt khoát của cô. Anh sợ cô sẽ nói thêm một lần nữa rằng đã quá muộn. Anh nhìn màn hình điện thoại, chờ đợi. Gió vẫn thổi mạnh, lạnh lẽo, như muốn mang đi tất cả những hy vọng cuối cùng của anh. Anh chỉ muốn có một cơ hội, một cơ hội nhỏ nhoi để quay ngược thời gian, để sửa chữa những sai lầm đã mắc phải. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra tình cảm của mình sớm hơn một chút, thì có lẽ, mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có hai chữ "nếu như", chỉ có những "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần, và một nỗi "tiếc nuối" ám ảnh anh mãi mãi.
***
Trong căn nhà nhỏ quen thuộc ở thị trấn ven sông, Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngoài hiên, một quyển sách đang đọc dở nằm hờ hững trên đùi. Nắng chiều muộn dịu dàng trải vàng trên những tán lá xanh mướt của cây mai trước sân, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Hương đất ẩm và mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng trong gió, đưa cô trở về với những ký ức tuổi thơ. Đã từ rất lâu rồi, cô mới lại có được những giây phút tĩnh lặng như thế này, không phải suy nghĩ, không phải chờ đợi, không phải dằn vặt.
Chiếc điện thoại đặt cạnh cô trên chiếc bàn nhỏ bỗng khẽ rung lên. Một, rồi hai, rồi ba tin nhắn liên tiếp. Cô không cần nhìn cũng biết là ai. Trần Hạo. Kể từ cuộc gặp gỡ ở thị trấn, anh liên tục tìm cách liên lạc. Ban đầu là những cuộc gọi nhỡ, sau đó là những tin nhắn. Cô đã không trả lời, nhưng anh vẫn kiên trì. Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng chất chứa chút buồn man mác. Cô nhấc điện thoại lên, màn hình sáng rực hiển thị tên anh. Những dòng chữ hiện ra, xin lỗi, hỏi thăm, mong muốn gặp mặt. Cô lướt qua, ánh mắt vô cảm.
"Em ổn. Anh cũng vậy chứ?" Cô gõ một cách chậm rãi, từng chữ một, như thể đang cố gắng giữ cho cảm xúc của mình không bị cuốn theo dòng chữ. Đó là một câu trả lời ngắn gọn, lịch sự, nhưng cũng đầy ranh giới. Cô không muốn anh cảm thấy bị bỏ rơi hoàn toàn, nhưng cô cũng không muốn anh có bất kỳ hy vọng nào. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời hứa hẹn không thành.
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại lại rung lên. "Anh không ổn, An. Anh nhớ em." Lời lẽ trực tiếp đến nỗi khiến cô nhíu mày. Nhớ? Anh nhớ cô từ khi nào? Khi cô cần anh nhất, anh ở đâu? Khi cô đau khổ vì sự im lặng của anh, anh đang làm gì? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu Lê An, nhưng cô biết, giờ đây, chúng đã không còn quan trọng nữa. Cô đã buông bỏ.
Cô lại gõ, lần này còn ngắn gọn hơn. "Cảm ơn anh đã quan tâm." Một lời cảm ơn xã giao, như với một người bạn cũ đã lâu không gặp. Cô đã học được cách tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa mình và quá khứ, một bức tường vô hình nhưng vững chắc. Cô không muốn bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc đó một lần nữa. Trái tim cô đã từng đau đớn quá nhiều.
Tin nhắn thứ ba đến. "Em đang làm gì? Anh có thể gọi cho em không?" Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi khẽ lắc đầu. Gọi ư? Để nói gì đây? Để anh lại nói những lời tiếc nuối muộn màng, những lời mà "nếu như ngày đó" anh đã nói ra, thì mọi chuyện đã khác? Nhưng không có "nếu như". Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Những dòng chữ mờ nhạt dần đi trong mắt cô, thay vào đó là hình ảnh của Trần Hạo, của những kỷ niệm xưa cũ.
Điện thoại lại rung lên, lần này là một cuộc gọi. Cô nhìn tên Trần Hạo nhấp nháy trên màn hình. Hít một hơi thật sâu, cô nhấn nút nghe.
"Alo?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mang theo chút sự mệt mỏi khó tả.
"An! Em nghe máy rồi. Anh..." Giọng Trần Hạo vang lên, có vẻ gấp gáp và đầy hy vọng.
"Em đang bận một chút, Trần Hạo. Có gì nói sau nhé." Cô ngắt lời anh một cách lịch sự nhưng dứt khoát. Cô không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa. Cô đã nói ra tất cả những gì cần nói trong cuộc gặp gỡ trước. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng và sự chấp nhận.
"Nhưng..."
"Chào anh." Lê An không đợi anh nói hết, cô nhẹ nhàng nói rồi cúp máy.
Một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, nhưng cũng đi kèm với một chút buồn tủi. Cô đã từng yêu anh rất nhiều, từng chờ đợi anh rất lâu. Nhưng thời gian đã làm thay đổi tất cả. Giờ đây, cô chỉ muốn tìm kiếm sự bình yên, một "bến đỗ an yên" cho cuộc đời mình. Và cô biết, Trần Hạo không phải là người có thể mang lại điều đó cho cô nữa. Anh đã để lỡ cơ hội của mình, và cô, cũng đã đi qua bến đò đó từ rất lâu rồi.
***
Trong căn tin ồn ào của công ty, Trần Hạo ngồi một mình ở một góc khuất, tay vẫn cầm chặt chiếc điện thoại, ánh mắt thất thần nhìn vào màn hình. Tiếng lạch cạch của đĩa bát, tiếng nói cười rôm rả của đồng nghiệp xung quanh dường như bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Mùi cà phê và thức ăn thoang thoảng trong không khí, nhưng anh chẳng cảm thấy đói, cũng chẳng cảm thấy thèm. Tất cả những gì anh cảm nhận được là sự lạnh lẽo từ chiếc điện thoại, và nỗi đau âm ỉ nơi lồng ngực.
Anh vừa nhận được tin nhắn cuối cùng của Lê An, sau cuộc gọi ngắn ngủi và đầy sự dứt khoát của cô. "Em nghĩ anh nên tập trung vào công việc của mình." Chỉ vỏn vẹn một câu, ngắn gọn, lạnh nhạt, nhưng lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Cô đang cố gắng bảo anh từ bỏ. Cô đang cố gắng đẩy anh ra xa. Cô đã không còn muốn bất kỳ sự liên hệ nào với anh nữa.
"Em thật sự đã thay đổi rồi sao, An?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài thầm thì. "Hay là, anh chưa bao giờ hiểu em?" Một câu hỏi mà anh đã tự hỏi mình hàng ngàn lần. Anh đã nghĩ anh hiểu cô, hiểu sự dịu dàng, sự kiên nhẫn của cô. Nhưng anh đã quên mất rằng, sự dịu dàng và kiên nhẫn cũng có giới hạn. Anh đã để sự nghiệp, tham vọng cuốn mình đi, để lại Lê An một mình với những nỗi cô đơn. Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự vô tâm của mình.
Anh gõ một tin nhắn dài, đầy cảm xúc, cố gắng diễn tả tất cả những hối hận, những nỗi nhớ nhung, những lời cầu xin cuối cùng. Anh kể về những giấc mơ anh có về cô, về những kỷ niệm đẹp đẽ bên bờ sông cũ, về những "nếu như ngày đó" cứ ám ảnh anh. Anh gửi đi, rồi nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua đều dài như một thế kỷ. Anh hy vọng, hy vọng một phép màu, một lời hồi đáp khác, một tín hiệu cho thấy cô vẫn còn một chút tình cảm nào đó dành cho anh.
Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng kéo dài, kéo dài đến vô tận. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không chỉ là khoảng cách địa lý giữa thành phố và thị trấn, mà còn là một vực thẳm cảm xúc không thể nào lấp đầy. Anh nhìn những dòng tin nhắn cũ của Lê An, những câu trả lời ngắn gọn, lịch sự nhưng xa cách. "Em ổn. Anh cũng vậy chứ?" "Cảm ơn anh đã quan tâm." "Em đang bận một chút." Từng lời từng chữ như những viên đá lạnh lẽo, xếp thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với cô.
Và rồi, tin nhắn cuối cùng hiện lên trên màn hình. "Em nghĩ anh nên tập trung vào công việc của mình." Anh đọc đi đọc lại, đọc đến thuộc lòng. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong tuyệt vọng. Cô không còn muốn anh bận tâm đến cô nữa. Cô không còn muốn anh là một phần trong cuộc sống của cô. Anh đã mất cô thật rồi. Mất cô, vì đã "chậm một nhịp", vì đã "sai một bước". Nỗi đau ấy, như một con dao cùn, cứa vào tim anh từng chút một, khiến anh muốn gào thét, muốn chạy trốn, nhưng không thể. Anh chỉ có thể ngồi đó, trong căn tin ồn ào, cô độc với nỗi đau của chính mình, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi những lời nói không thành đã trở thành hiện thực phũ phàng.
***
Hoàng hôn buông xuống công viên thị trấn, nhuộm cam cả bầu trời. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi mát của sông nước và mùi hương dìu dịu của hoa lài đang nở. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang sánh bước trên con đường lát gạch, trò chuyện vui vẻ. Tiếng cười trong trẻo của cô hòa cùng giọng nói trầm ấm của anh, tạo nên một bản nhạc bình yên, êm ái.
Huy kể cho cô nghe về những dự định tương lai, về một ngôi nhà nhỏ anh muốn xây dựng, về những chuyến đi anh muốn cùng cô thực hiện. Giọng anh tràn đầy sự nhiệt huyết và chân thành, khiến Lê An cảm thấy một sự an toàn, vững chãi mà cô đã khao khát bấy lâu. Anh không hỏi về quá khứ của cô, không gợi lại những vết thương lòng. Anh chỉ đơn thuần là ở đó, lắng nghe cô, chia sẻ với cô những điều giản dị nhất trong cuộc sống. Sự quan tâm của anh không ồn ào, không đòi hỏi, mà như một dòng suối mát lành, lặng lẽ xoa dịu những tổn thương trong tâm hồn cô.
"Thế nào, An? Em có thích ngôi nhà có vườn hoa hồng không?" Huy hỏi, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy nụ cười trên môi cô.
Lê An mỉm cười, gật đầu. "Có chứ, anh. Em thích hoa hồng lắm." Cô cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi ở bên anh. Đó không phải là tình yêu nồng cháy mãnh liệt như những gì cô từng mơ ước, nhưng nó là một sự ổn định, một bến đỗ an toàn mà cô tin rằng mình đã tìm thấy.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách của Lê An khẽ rung lên. Một cuộc gọi đến. Cô không cần nhìn cũng biết là ai. Trần Hạo. Lần này, anh gọi lại. Một thoáng do dự lướt qua ánh mắt cô, như một làn mây mỏng. Những ký ức xưa cũ ùa về, những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, những lời hứa hẹn dở dang. Nhưng rồi, tất cả đều tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho sự thanh thản và quyết tâm.
Cô nhẹ nhàng lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình. Tên Trần Hạo nhấp nháy liên tục. Cô khẽ thở dài, rồi không nói một lời nào, lật úp chiếc điện thoại xuống, để nó nằm im lặng trên băng ghế đá. Cô không muốn thêm bất kỳ sự giằng xé nào nữa. Cô đã quyết định.
Nguyễn Hoàng Huy quay sang, ánh mắt anh đầy vẻ quan tâm. "Ai gọi vậy em?" Giọng anh nhẹ nhàng, không có chút dò xét nào.
Lê An ngước nhìn anh, mỉm cười bình yên. "Không có gì quan trọng đâu anh." Cô nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút gợn buồn. Cô dựa nhẹ vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. Bờ vai anh rộng lớn, vững chãi, như một điểm tựa an toàn giữa dòng đời. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô, siết nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng rằng anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh cô.
Họ tiếp tục ngắm hoàng hôn, những vệt nắng cam đỏ dần nhường chỗ cho màu tím biếc của màn đêm. Cuộc gọi của Trần Hạo bị bỏ lỡ, và Lê An không mảy may nghĩ đến nó nữa. Cô biết, mình đã chọn đúng. Không phải một tình yêu nồng cháy mãnh liệt, mà là sự ổn định và an toàn, thứ mà cô đã khao khát bấy lâu. Dù trái tim cô chưa hoàn toàn rộn ràng, nhưng nó đang dần tìm thấy sự thanh thản. Đó không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự lựa chọn khôn ngoan cho hạnh phúc của chính mình. Những lời nói không thành của Trần Hạo, những "nếu như ngày đó" của anh, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm trong ký ức. Cô đã hoàn toàn buông bỏ, và đang hướng về phía trước, nơi có một "bến đỗ bình yên" đang chờ đợi cô, không còn "khoảng cách vô hình" nào nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.