Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 386: Nỗi Giằng Xé Của Bình Yên
Trần Hạo vẫn ngồi bất động trong căn tin ồn ào, dù giờ đây, tiếng cười nói đã vãn, chỉ còn lại những âm thanh lách cách của thìa dĩa và tiếng lao công quét dọn. Màn hình điện thoại trong tay anh vẫn phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, hắt lên khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. Dòng tin nhắn cuối cùng từ Lê An, lời khuyên anh nên tập trung vào công việc của mình, cứ như một lời nguyền, đeo bám tâm trí anh. Anh đọc đi đọc lại, mỗi từ như một nhát dao cùn cứa vào trái tim, khiến anh nhận ra một sự thật phũ phàng: cô đã không còn muốn anh bận tâm đến cô nữa. Cô đã không còn muốn anh là một phần trong cuộc sống của cô. Cái cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong tuyệt vọng, cứa vào lòng anh rằng anh đã mất cô thật rồi. Mất cô, vì đã "chậm một nhịp", vì đã "sai một bước" trong cuộc đời mình. Nỗi đau ấy, như một vết thương lòng không thể lành, cứ âm ỉ, day dứt, khiến anh muốn gào thét, muốn chạy trốn khỏi thực tại tàn khốc này. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể ngồi đó, cô độc giữa không gian rộng lớn, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi những lời nói không thành của anh giờ đây đã trở thành hiện thực phũ phàng, một bức tường vô hình ngăn cách anh với người con gái anh yêu.
Hoàng hôn buông xuống công viên thị trấn, nhuộm cam cả bầu trời. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi mát của sông nước và mùi hương dìu dịu của hoa lài đang nở. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang sánh bước trên con đường lát gạch, trò chuyện vui vẻ. Tiếng cười trong trẻo của cô hòa cùng giọng nói trầm ấm của anh, tạo nên một bản nhạc bình yên, êm ái. Huy kể cho cô nghe về những dự định tương lai, về một ngôi nhà nhỏ anh muốn xây dựng, về những chuyến đi anh muốn cùng cô thực hiện. Giọng anh tràn đầy sự nhiệt huyết và chân thành, khiến Lê An cảm thấy một sự an toàn, vững chãi mà cô đã khao khát bấy lâu. Anh không hỏi về quá khứ của cô, không gợi lại những vết thương lòng. Anh chỉ đơn thuần là ở đó, lắng nghe cô, chia sẻ với cô những điều giản dị nhất trong cuộc sống. Sự quan tâm của anh không ồn ào, không đòi hỏi, mà như một dòng suối mát lành, lặng lẽ xoa dịu những tổn thương trong tâm hồn cô. "Thế nào, An? Em có thích ngôi nhà có vườn hoa hồng không?" Huy hỏi, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy nụ cười trên môi cô. Lê An mỉm cười, gật đầu. "Có chứ, anh. Em thích hoa hồng lắm." Cô cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi ở bên anh. Đó không phải là tình yêu nồng cháy mãnh liệt như những gì cô từng mơ ước, nhưng nó là một sự ổn định, một bến đỗ an toàn mà cô tin rằng mình đã tìm thấy. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách của Lê An khẽ rung lên. Một cuộc gọi đến. Cô không cần nhìn cũng biết là ai. Trần Hạo. Lần này, anh gọi lại. Một thoáng do dự lướt qua ánh mắt cô, như một làn mây mỏng. Những ký ức xưa cũ ùa về, những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, những lời hứa hẹn dở dang. Nhưng rồi, tất cả đều tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho sự thanh thản và quyết tâm. Cô nhẹ nhàng lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình. Tên Trần Hạo nhấp nháy liên tục. Cô khẽ thở dài, rồi không nói một lời nào, lật úp chiếc điện thoại xuống, để nó nằm im lặng trên băng ghế đá. Cô không muốn thêm bất kỳ sự giằng xé nào nữa. Cô đã quyết định. Nguyễn Hoàng Huy quay sang, ánh mắt anh đầy vẻ quan tâm. "Ai gọi vậy em?" Giọng anh nhẹ nhàng, không có chút dò xét nào. Lê An ngước nhìn anh, mỉm cười bình yên. "Không có gì quan trọng đâu anh." Cô nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút gợn buồn. Cô dựa nhẹ vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. Bờ vai anh rộng lớn, vững chãi, như một điểm tựa an toàn giữa dòng đời. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô, siết nhẹ, như một lời khẳng định thầm lặng rằng anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh cô. Họ tiếp tục ngắm hoàng hôn, những vệt nắng cam đỏ dần nhường chỗ cho màu tím biếc của màn đêm. Cuộc gọi của Trần Hạo bị bỏ lỡ, và Lê An không mảy may nghĩ đến nó nữa. Cô biết, mình đã chọn đúng. Không phải một tình yêu nồng cháy mãnh liệt, mà là sự ổn định và an toàn, thứ mà cô đã khao khát bấy lâu. Dù trái tim cô chưa hoàn toàn rộn ràng, nhưng nó đang dần tìm thấy sự thanh thản. Đó không phải là một sự thỏa hiệp, mà là một sự lựa chọn khôn ngoan cho hạnh phúc của chính mình. Những lời nói không thành của Trần Hạo, những "nếu như ngày đó" của anh, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm trong ký ức. Cô đã hoàn toàn buông bỏ, và đang hướng về phía trước, nơi có một "bến đỗ bình yên" đang chờ đợi cô, không còn "khoảng cách vô hình" nào nữa.
***
Đêm đó, gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ phòng Lê An, mang theo chút hơi lạnh ẩm của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ con đường nhỏ bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên căn phòng nhỏ, tạo nên một không gian ấm áp nhưng cũng phảng phất chút cô đơn. Lê An ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, chiếc điện thoại di động thế hệ cũ nằm gọn trong lòng bàn tay. Màn hình đã tắt, nhưng những hình ảnh, những dòng tin nhắn của Trần Hạo vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô.
Cô chậm rãi vuốt nhẹ lên lớp vỏ nhựa đã ngả màu của chiếc điện thoại, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng lại, và những ký ức từ rất xa xưa bỗng ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Cô nhớ như in cái ngày Trần Hạo đỗ cấp ba ở thành phố lớn, ánh mắt anh lấp lánh niềm kiêu hãnh xen lẫn chút bối rối khi anh hứa "không quên em". Cô nhớ những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ cả bờ sông cũ, hai đứa ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói gì nhiều, chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của đối phương là đủ. Những lời hứa vu vơ, những ước mơ non nớt thuở thiếu thời, tất cả đều được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị ấy.
"Đã bao nhiêu năm rồi, Hạo?" Lê An khẽ thì thầm, giọng nói tan vào thinh không. "Anh vẫn là một phần của em, một phần của tuổi thanh xuân ấy, nhưng đã xa vời quá..." Lòng cô thổn thức, một cảm giác tiếc nuối khó tả dâng lên. Không phải tiếc nuối vì không thể ở bên anh, mà tiếc nuối cho một quá khứ đẹp đẽ đã không thể thành hiện thực. Cái cảm giác "nếu như ngày đó" cứ vẩn vơ trong tâm trí, một câu hỏi không có lời đáp, một nỗi day dứt không tên. Cô tự hỏi, nếu như Trần Hạo ngày ấy đủ dũng cảm, đủ mạnh mẽ để nói ra lòng mình, nếu như anh không để "chậm một nhịp" để rồi tạo nên "khoảng cách vô hình" ấy, liệu mọi chuyện có khác không?
Nhưng rồi, cô khẽ lắc đầu, như xua đi những ảo ảnh mơ hồ. Quá khứ đã là quá khứ. Hiện tại là điều quan trọng nhất. Cô thở dài, cố gắng xua đi cảm giác hoài niệm đang bủa vây. Cô không thể sống mãi trong những mảnh vụn của ký ức. Cô cần một bến đỗ, một nơi chốn bình yên mà cô có thể đặt niềm tin, nơi cô không phải chờ đợi, không phải hy vọng một cách vô vọng.
Cô mở khóa chiếc điện thoại, ngón tay lướt qua màn hình, dừng lại ở một bức ảnh cũ chụp chung với Trần Hạo. Hai đứa trẻ, nụ cười rạng rỡ, đứng bên bờ sông, ánh mắt nhìn về phía chân trời. Một bức ảnh đơn giản, nhưng chứa đựng cả một trời kỷ niệm. Cô nhìn thật lâu, như muốn khắc sâu hình ảnh ấy vào tim, rồi nhẹ nhàng lướt sang.
Ngay sau đó, cô mở ứng dụng tin nhắn, và tin nhắn mới nhất từ Hoàng Huy hiện lên, với một biểu tượng trái tim nhỏ mà anh thường gửi. "Em ngủ chưa? Ngày mai anh sẽ ghé qua, có món quà nhỏ muốn tặng em." Cô đọc kỹ từng chữ, từng câu, cảm nhận được sự chân thành, sự quan tâm ấm áp từ người đàn ông ấy. Nó không phải là sự cuồng nhiệt, mãnh liệt như những gì cô từng nghĩ về tình yêu, nhưng nó là một sự ổn định, một sự hiện hữu vững chắc. Hoàng Huy không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ mang đến những điều giản dị, thực tế, nhưng lại vô cùng đáng trân trọng.
Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn gợn buồn hay tiếc nuối. Sự bình yên ấy, đó chính là thứ cô đã tìm kiếm bấy lâu. Đó là thứ mà Trần Hạo, dù có yêu cô đến mấy, cũng đã không thể mang lại ở cái thời điểm cô cần nhất. Có lẽ, tình yêu không chỉ là những cảm xúc bùng cháy, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia và một bến đỗ an toàn. Lê An đặt điện thoại xuống cạnh mình, tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, cô hình dung ra gương mặt hiền lành của Hoàng Huy, nụ cười ấm áp của anh. Một quyết định, dù có chút lý trí hơn là cảm xúc, đã được định hình rõ ràng trong trái tim cô. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, không còn những "nếu như ngày đó" hay "lời nói không thành" nào nữa.
***
Chiều muộn hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa kính, đổ bóng dài trên nền gạch của quán cà phê thị trấn. Không gian yên bình, thư thái với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối nhỏ chảy qua. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãng lai hòa cùng tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng xay hạt thoang thoảng từ quầy pha chế, và mùi cà phê rang xay ấm nồng quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau ở một góc quán quen thuộc, nơi ánh sáng dịu dàng nhất. Hoàng Huy, với nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp, đang say sưa kể về những kế hoạch nhỏ cho tương lai của anh. Anh không nói về những điều to tát, xa vời, mà chỉ về những điều giản dị, đời thường nhưng lại vô cùng gần gũi.
"Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, An à," Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. Anh khẽ gạt lọn tóc mai vương trên trán Lê An, cử chỉ nhỏ nhưng đầy quan tâm. "Một ngôi nhà nhỏ có vườn, không cần quá rộng, chỉ cần đủ để trồng những bông hoa em thích. Rồi những buổi chiều cuối tuần, mình cùng nhau chăm sóc cây cối, cùng nhau nấu bữa cơm đơn giản. Thi thoảng, mình đi đâu đó vài ngày, khám phá những vùng đất mới, hay chỉ đơn giản là về thăm nhà, thăm bố mẹ."
Anh vẽ ra một bức tranh tương lai mà Lê An có thể cảm nhận được sự hiện hữu, sự chân thực trong từng nét cọ. Anh kể về việc sửa sang lại căn nhà cũ của mình, nơi anh đã lớn lên, nơi có những kỷ niệm đẹp đẽ của gia đình. Anh muốn biến nó thành một tổ ấm nhỏ, nơi có tiếng cười và sự ấm cúng. Anh không đòi hỏi cô phải cùng anh xây dựng một sự nghiệp lẫy lừng, hay phải cùng anh chinh phục những đỉnh cao danh vọng. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, có cô bên cạnh, cùng nhau vun đắp mọi thứ từ từ, từng chút một.
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên gương mặt anh. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự thực tế và sự an toàn mà anh mang lại. Trái tim cô, sau bao ngày giằng xé, giờ đây cảm thấy bình yên hơn bao giờ hết. Không có những bão tố cuồng nhiệt, không có những nỗi sợ hãi về "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành" như cô từng trải qua. Chỉ có sự ổn định, sự dịu dàng và một điểm tựa vững chãi.
"Bình yên..." Lê An thầm thì trong lòng, như một tiếng vọng. "Đó là thứ mình cần nhất bây giờ." Cô đã quá mệt mỏi với những cảm xúc mạnh mẽ, với những đợi chờ vô vọng. Cô đã quá chán chường với những "nếu như ngày đó", những tiếc nuối không thể thay đổi. Điều cô khao khát nhất lúc này, chính là một bến đỗ an toàn, một nơi mà cô có thể thả lỏng mình mà không sợ hãi.
Hoàng Huy nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên mặt bàn gỗ. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khẽ siết nhẹ tay cô. Ánh mắt anh đầy sự quan tâm, không hề có chút dò xét hay hoài nghi. Anh chỉ đơn giản là ở đó, hiện hữu, và dành trọn vẹn sự chú ý của mình cho cô. Lê An khẽ siết nhẹ tay anh, như một lời chấp nhận ngầm, một sự đồng thuận không cần nói ra. Cô nhìn vào mắt anh, và lần này, cô thấy một sự tin tưởng tuyệt đối.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt cô, vẫn thoáng chút suy tư, một khoảng lặng vô định. Không phải là nỗi buồn hay sự tiếc nuối mãnh liệt, mà chỉ là một chút hoài niệm còn sót lại, một cái bóng mờ nhạt của quá khứ. Có lẽ, cô sẽ không bao giờ hoàn toàn quên được Trần Hạo, người đã cùng cô lớn lên "bên bờ sông cũ". Nhưng cô biết, mình không thể để cái bóng ấy che khuất con đường phía trước. Cô đã chọn lý trí, chọn sự bình yên thay vì những cảm xúc dữ dội nhưng mong manh.
"Em nghĩ... đó là một cuộc sống rất đẹp, anh ạ," Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. "Em cũng mong muốn một cuộc sống như thế." Nụ cười của cô giờ đây đã hoàn toàn thanh thản, không còn chút gợn buồn nào. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng đã đè nén bấy lâu. Dù chưa phải là tình yêu nồng cháy như trong tiểu thuyết, nhưng sự an toàn và bình yên mà Hoàng Huy mang lại, đối với Lê An lúc này, còn quý giá hơn cả ngàn lời yêu thương sáo rỗng. Cô đã tự bảo vệ mình, và đang tìm thấy một hình thức hạnh phúc khác, một hạnh phúc có thể không rộn ràng, nhưng lại bền vững và chắc chắn. Cô đã không còn chờ đợi Trần Hạo nữa, không còn sống trong những mơ mộng viển vông. Cô đã chọn hiện thực.
***
Trong khi Lê An đang tìm thấy sự bình yên giản dị bên bờ sông cũ, thì ở một thành phố lớn cách xa hàng trăm cây số, Trần Hạo đang chìm sâu vào một đêm làm việc không ngừng nghỉ. Văn phòng của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nơi ánh đèn lung linh của đô thị về đêm không thể xua đi sự cô độc bao trùm. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi, hốc hác sau nhiều đêm thiếu ngủ. Anh ngồi trước một chồng tài liệu dày cộp, cố gắng dồn hết tâm trí vào bản kế hoạch phát triển dự án mới, một dự án mang tầm vóc quốc tế mà anh đã dồn hết tâm huyết. Tiếng máy tính gõ lạch cạch liên tục, tiếng điện thoại đôi khi réo lên inh ỏi rồi lại nhanh chóng im bặt khi anh không trả lời. Mùi cà phê đen đặc phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp còn vương lại từ buổi sáng.
Trần Hạo gục mặt xuống bàn, day day thái dương. Đã nhiều ngày nay, anh chỉ biết vùi đầu vào công việc, làm việc không ngừng nghỉ, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, chỉ để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Kể từ cái ngày Lê An nói "Em nghĩ anh nên tập trung vào công việc của mình", anh đã thật sự làm theo lời cô. Anh lao vào công việc như một cách để trốn tránh thực tại, để quên đi nỗi đau mất mát, để không còn phải nghĩ đến những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt anh và cô.
Anh mở một bản báo cáo tài chính phức tạp, những con số nhảy múa trước mắt anh, yêu cầu sự tập trung tuyệt đối. Anh phải thành công, phải thật thành công. Chỉ có thành công mới có thể lấp đầy cái khoảng trống rỗng này, mới có thể xoa dịu nỗi dằn vặt đang gặm nhấm trái tim anh từng ngày. Anh muốn chứng minh rằng anh không phải là kẻ thất bại, không phải là người mãi mãi "chậm một nhịp", không phải là người đã "sai một bước" để rồi "lỡ cả một đời".
Bỗng, chiếc điện thoại di động của anh, vốn nằm im lìm dưới chồng giấy tờ, khẽ rung lên. Một tin nhắn mới. Trần Hạo thờ ơ cầm lên, ánh mắt lướt qua màn hình. Đó là một tin nhắn từ Lê An. Anh hơi khựng lại, tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp, một tia hy vọng mong manh lóe lên rồi vụt tắt. Tin nhắn không phải là một lời hỏi thăm, càng không phải là một lời níu kéo. Đó chỉ là một tin nhắn chung chung, một cập nhật nhỏ về thị trấn, kèm theo lời chúc xã giao về sự nghiệp của anh. "Nghe nói dự án của anh đang rất phát triển. Chúc mừng anh nhé, Hạo. Thị trấn mình dạo này cũng có nhiều thay đổi..."
Anh đọc đi đọc lại tin nhắn, cảm nhận rõ sự xa cách trong từng câu chữ. Giọng điệu khách sáo, lịch sự, không còn chút thân mật nào của người con gái "bên bờ sông cũ" ngày nào. Nó giống như một tin nhắn từ một người quen cũ, hơn là từ người mà anh đã từng yêu hơn cả sinh mạng. "Khoảng cách vô hình" giữa hai người, giờ đây đã trở thành hữu hình, rõ nét đến đau lòng. Nó không còn là sự e dè của tuổi trẻ, mà là một bức tường kiên cố của sự đoạn tuyệt.
Nỗi tuyệt vọng lại dâng lên, nhấn chìm anh một lần nữa. Anh gập chiếc điện thoại lại, đẩy nó sang một bên, lẫn vào giữa những tài liệu. Anh không trả lời. Anh không biết phải trả lời thế nào. Mọi nỗ lực của anh đều vô ích. Cô đã thật sự buông bỏ, đã tìm thấy bình yên của riêng mình, và anh không còn là một phần trong đó.
Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự bất lực và cô độc. Anh lại vùi đầu vào các con số và biểu đồ trên màn hình máy tính. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật sự kiên quyết tột cùng. "Phải thành công, phải thật thành công để lấp đầy khoảng trống này," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc. Anh sẽ dùng sự nghiệp, dùng tham vọng để che lấp đi vết thương lòng, để biến nỗi đau thành động lực. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững mạnh, một thành công rực rỡ, nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, nơi không ai nhìn thấy, trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi về người con gái mà anh đã "chậm một nhịp" để rồi "lỡ cả một đời". Đêm vẫn còn dài, và công việc vẫn còn dang dở. Trần Hạo biết, đây sẽ là cuộc sống của anh từ giờ trở đi: cô độc, thành công, và mãi mãi hoài niệm về một quá khứ không thể quay lại.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.