Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 387: Khoảng Cách Hóa Hiện Thực

Đêm vẫn còn dài, và công việc vẫn còn dang dở. Trần Hạo biết, đây sẽ là cuộc sống của anh từ giờ trở đi: cô độc, thành công, và mãi mãi hoài niệm về một quá khứ không thể quay lại. Anh đã tự hứa với bản thân sẽ vùi mình vào công việc, để nỗi đau không còn chỗ trú ngụ, để sự nghiệp trở thành pháo đài cuối cùng chống lại nỗi trống rỗng đang gặm nhấm.

Trong văn phòng trên tầng cao ngất của tòa nhà chọc trời, ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ kính trải dài vô tận, như một tấm thảm lấp lánh nhưng vô cảm. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động trước màn hình máy tính phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn bàn, cho thấy đã gần hai giờ sáng. Kim giây nhích từng chút một, đều đặn và không khoan nhượng, như thể đang đếm ngược từng khoảnh khắc của sự cô độc mà anh tự đày ải. Anh gõ phím liên tục, tiếng lách cách khô khan vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản nhạc buồn không lời của riêng anh. Những dòng code phức tạp, những biểu đồ tăng trưởng đầy tham vọng hiện lên trên màn hình, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Anh phải hoàn thành dự án này, phải biến nó thành một thành công rực rỡ, một minh chứng cho năng lực của bản thân, một tấm màn che chắn hoàn hảo cho trái tim đang rỉ máu.

Mùi cà phê đen đặc đã nguội lạnh trong chiếc cốc sứ trắng vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy mới từ những bản tài liệu chất chồng trên bàn. Chúng là những người bạn duy nhất của anh trong những đêm dài vô tận này. Trần Hạo day day thái dương, cảm giác mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Đôi mắt anh vẫn kiên định nhìn vào màn hình, dù ẩn sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi hằn sâu. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự bất lực và nỗi khao khát thoát ly.

"Phải thành công," anh thầm thì với chính mình, giọng khàn đặc vì ít nói và nhiều cà phê. "Phải thật thành công để lấp đầy khoảng trống này." Câu nói ấy như một lời nguyền, một lời hứa, và cũng là một lời an ủi tàn nhẫn. Anh không muốn mình là kẻ "chậm một nhịp" một lần nữa. Anh không muốn là người đã "sai một bước" để rồi "lỡ cả một đời". Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, biến nỗi đau thành động lực, biến sự tiếc nuối thành tham vọng. Anh đã tin rằng, nếu anh đủ thành công, đủ mạnh mẽ, anh có thể vượt qua tất cả. Nhưng liệu có gì có thể lấp đầy được cái "khoảng cách vô hình" đã dần trở thành hữu hình giữa anh và Lê An? Anh không biết. Anh chỉ biết anh phải tiếp tục.

Giữa sự im lặng ngột ngạt chỉ có tiếng gõ phím và tiếng máy tính rì rầm, một âm thanh bất ngờ vang lên, chói tai và phá vỡ tất cả. Tiếng chuông điện thoại di động cũ của anh, một chiếc điện thoại mà anh vẫn giữ lại để liên lạc với những người bạn cũ ở thị trấn, reo vang trên mặt bàn. Trần Hạo giật mình, hơi khó chịu vì bị gián đoạn. Anh liếc nhìn màn hình, thấy tên "Thanh Tùng" nhấp nháy. Thanh Tùng là một người bạn cũ ở thị trấn, vô tư, hồn nhiên, chưa bao giờ thay đổi. Anh do dự một chút, rồi nhấc máy, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể.

"Ê Hạo, dạo này sao rồi? Nghe nói cậu làm lớn lắm à, lên thành phố rồi là quên anh em dưới này luôn hả?" Giọng Thanh Tùng sang sảng, quen thuộc, mang theo chút gió bụi của thị trấn ven sông cũ. Nó như một làn gió mát lành thổi vào căn phòng ngột ngạt của anh, nhưng cũng đồng thời khơi dậy những ký ức mà anh đang cố gắng chôn vùi.

Trần Hạo hắng giọng, cố nặn ra một nụ cười mà anh biết Thanh Tùng không thể thấy. "À, Tùng đấy à. Vẫn vậy thôi. Cậu vẫn khỏe chứ?"

"Khỏe re! Chắc chắn khỏe hơn cậu rồi, nhìn cậu làm việc như trâu thế kia thì sức đâu mà khỏe!" Thanh Tùng cười lớn, rồi bỗng hạ giọng, như muốn chia sẻ một tin tức gì đó quan trọng. "Mà này, chuyện ở quê vui lắm, con An với thằng Huy..."

Trái tim Trần Hạo bỗng thắt lại. "An... Lê An sao?" Anh cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng bàn tay đang siết chặt chiếc điện thoại đã hơi run lên. "An làm sao?"

"Thì đấy, mọi người cứ bảo là sắp có tin vui rồi." Thanh Tùng vô tư tiếp tục, không hề nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của bạn mình. "Thằng Huy nó chăm An lắm, chiều như công chúa ấy. Cứ mỗi lần tan làm là thấy nó đợi An ở cổng cơ quan, mưa gió cũng vậy. Rồi còn hay đưa rước An đi chợ, đi thăm bà Mai nữa. Mấy bữa trước bà Mai bị cảm, nó còn thức đêm chăm sóc, mua thuốc men đầy đủ. Cả nhà An ai cũng quý nó. Bố mẹ An còn khen hết lời, bảo là có phước mới có được chàng rể hiền lành, chu đáo như thế."

Từng lời của Thanh Tùng như những nhát dao lạnh ngắt cứa vào trái tim Trần Hạo. Sắc mặt anh dần tái đi, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Anh siết chặt chiếc điện thoại, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. "Sắp... sắp có tin vui?" Anh lặp lại, giọng khô khốc, như không tin vào tai mình. Anh cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, một lời giải thích nào đó cho rằng Thanh Tùng đang hiểu lầm, đang nói quá.

"Đúng rồi chứ gì nữa! Cả thị trấn này ai mà chẳng biết." Thanh Tùng vẫn hào hứng kể, không nhận ra mình đang từng chút một bóp nát chút hy vọng cuối cùng của bạn mình. "Thậm chí mấy tuần trước, thằng Huy còn đưa An về ra mắt họ hàng, rồi bàn chuyện làm nhà cửa nữa cơ. Nghe nói gia đình nó cũng đang chuẩn bị đất cát để xây nhà riêng cho hai đứa rồi. Chà, cậu không về thị trấn nên không biết chứ, tình cảm của hai đứa nó mặn nồng lắm. Không như mấy cặp yêu nhau kiểu thành phố đâu, cứ xa là cách. Hai đứa này cứ dính lấy nhau như sam ấy, nhìn mà phát ghen! An nó bây giờ nhìn cũng tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, không còn trầm tư như hồi cậu mới đi nữa."

"Lê An... tươi tắn, rạng rỡ..." Lời nói của Thanh Tùng cứ văng vẳng bên tai Trần Hạo, như một lời kết án. Anh nhớ lại những tin nhắn ngắn gọn, khách sáo của cô, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, và giờ là sự thật phũ phàng này. Anh đã hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, rằng cô vẫn còn chờ đợi, vẫn còn một chút hoài niệm về anh. Nhưng không, cô đã bước tiếp, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc mà anh không thể nào mang lại. Nguyễn Hoàng Huy đã làm được điều mà anh, Trần Hạo, đã không dám làm. Anh đã chậm một nhịp, và giờ đây, anh đang phải trả giá.

"Vậy... vậy à..." Trần Hạo cố gắng nói nốt, nhưng giọng anh nghẹn lại, khô khốc. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào thở được. "Cũng... cũng tốt cho cô ấy."

Thanh Tùng có vẻ hơi ngạc nhiên trước giọng điệu trầm lắng của Trần Hạo. "Sao thế? Tự nhiên nghe cậu nói chuyện gì mà buồn thiu thế? Hay là làm việc nhiều quá nên mệt?"

"Không... không có gì." Trần Hạo vội vàng chối. "Chỉ là... hơi bất ngờ thôi. Dù sao thì cũng chúc mừng Lê An." Anh cố gắng trấn tĩnh, nhưng tim anh đang đập như trống bỏi, đau đớn và bàng hoàng. "Thôi được rồi Tùng, tôi còn chút việc cần giải quyết. Nói chuyện sau nhé."

Anh cúp máy vội vã, không đợi Thanh Tùng trả lời. Chiếc điện thoại di động cũ rơi xuống bàn, lăn lóc giữa những tờ tài liệu. Tiếng vọng của Thanh Tùng vẫn còn lởn vởn trong đầu anh, đặc biệt là câu "mọi người cứ bảo là sắp có tin vui rồi" và "thằng Huy nó chăm An lắm, chiều như công chúa ấy". Những từ ngữ ấy như những mũi kim châm vào từng tế bào thần kinh, nhắc nhở anh về những gì anh đã bỏ lỡ, về những gì anh đã không dám làm. Anh đã luôn nghĩ rằng thời gian và sự nghiệp sẽ là câu trả lời, nhưng thực tế lại tát anh một cái đau điếng.

Trần Hạo tắt màn hình máy tính, cả căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng leo lét từ chiếc đèn bàn mờ ảo. Anh đứng dậy, bước đi loạng choạng ra khỏi văn phòng. Cả cơ thể anh nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì một nỗi đau tinh thần tột cùng đang nhấn chìm anh. Anh xuống thang máy, xuyên qua sảnh chính vắng lặng của tòa nhà, và bước ra con phố đã lên đèn. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi khói bụi và hơi ẩm của thành phố về đêm.

Anh đón một chiếc taxi, nói địa chỉ căn hộ của mình một cách vô thức. Suốt quãng đường về nhà, anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường và những tòa nhà cao tầng lướt qua như một thước phim quay chậm. Tâm trí anh trống rỗng, nhưng nỗi đau thì lại tràn ngập. Anh đã từng mơ về một ngày trở về thị trấn, thành công rực rỡ, để Lê An có thể tự hào về anh. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh đạt được một vị trí nhất định, anh sẽ có đủ tự tin để nói ra những lời mà anh đã giữ kín suốt bao năm. Nhưng anh đã quên mất rằng, cuộc đời không chờ đợi. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại vang vọng trong đầu anh, đầy chua chát và nuối tiếc.

Khi chiếc taxi dừng lại trước tòa chung cư, Trần Hạo bước xuống, cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình như đông cứng lại. Căn hộ của anh nằm trên tầng hai mươi, một không gian rộng rãi, hiện đại nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh mở cửa, bước vào, không bật đèn. Ánh sáng mờ ảo từ thành phố hắt qua cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy mọi thứ trong bóng tối. Anh buông mình xuống ghế sofa, cảm giác toàn thân rã rời.

Lời nói của Thanh Tùng lại văng vẳng bên tai, rõ ràng như thể anh vừa nghe nó lần đầu. "Sắp có tin vui rồi." "Thằng Huy nó chăm An lắm, chiều như công chúa ấy." "Gia đình An ai cũng quý nó." "An nó bây giờ nhìn cũng tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên."

Anh nhắm mắt lại, cố xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng lại càng hiện lên rõ nét hơn. Hình ảnh Lê An tươi cười bên Nguyễn Hoàng Huy, hình ảnh một gia đình nhỏ ấm cúng mà cô đang xây dựng. Đó là tất cả những gì anh đã từng mong muốn cho cô, nhưng anh lại không phải là người có thể mang lại cho cô điều đó. Anh đã quá chìm đắm trong tham vọng, quá e dè trong tình cảm, quá chậm một nhịp.

Trần Hạo mở mắt, nhìn vào chiếc điện thoại của mình đang nằm im lìm trên bàn kính. Anh nhớ lại tin nhắn của Lê An vài ngày trước, cái tin nhắn khách sáo, lịch sự chúc mừng anh về sự nghiệp, nhưng lại chất chứa một "khoảng cách vô hình" đã trở nên quá rõ ràng. "Nghe nói dự án của anh đang rất phát triển. Chúc mừng anh nhé, Hạo. Thị trấn mình dạo này cũng có nhiều thay đổi..." Giờ đây, anh hiểu "những thay đổi" đó là gì. Nó không chỉ là sự phát triển của thị trấn, mà còn là sự phát triển trong cuộc sống của cô, sự trưởng thành trong tình cảm của cô, và sự chấp nhận một bến đỗ mới.

"Không... không thể nào..." Anh thầm thì, giọng khản đặc, như một lời phủ nhận vô vọng. Anh bỗng nhiên bật cười, một nụ cười chua chát, đầy nước mắt. Anh đã c�� gắng chạy trốn thực tại, vùi mình vào công việc, nhưng thực tại vẫn đuổi kịp anh, và giờ đây, nó đang đứng sừng sững trước mặt anh, tàn nhẫn và không khoan nhượng.

Trần Hạo ôm đầu, khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cảm giác đau đớn và hối tiếc dâng trào, nhấn chìm anh trong một cơn lũ cảm xúc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, lạnh buốt khi chạm vào làn da. Anh đã mất cô, mãi mãi. Không còn hy vọng, không còn ảo tưởng. Tất cả những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn trở thành những vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh đã "sai một bước" để "lỡ cả một đời", và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự thiếu quyết đoán và im lặng của mình. Nỗi trống rỗng mà công việc không thể lấp đầy đang gặm nhấm anh từ bên trong.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố mờ ảo như chính tương lai mờ mịt của anh. Thành công vật chất mà anh đang theo đuổi có ý nghĩa gì khi anh đã đánh mất đi điều quý giá nhất? Trần Hạo biết, từ giờ trở đi, anh sẽ càng chìm sâu hơn vào công việc, không phải vì tham vọng thuần túy, mà vì đó là cách duy nhất để anh trốn tránh nỗi đau này, để lấp đầy khoảng trống rỗng không gì có thể bù đắp. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững mạnh, một thành công rực rỡ, nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, nơi không ai nhìn thấy, trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi về người con gái mà anh đã "chậm một nhịp" để rồi "lỡ cả một đời". Đây là sự thật tàn nhẫn mà anh phải chấp nhận, một sự thật sẽ mãi mãi ám ảnh anh cho đến cuối cuộc đời.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free