Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 388: Kế Hoạch Tuyệt Vọng

Anh buông mình xuống ghế sofa, cảm giác toàn thân rã rời. Lời nói của Thanh Tùng vẫn như một vòng xoáy không ngừng quay cuồng trong tâm trí, mỗi từ, mỗi câu đều là một nhát dao cứa vào trái tim anh. “Sắp có tin vui rồi.” Cái “tin vui” ấy, đối với anh, chính là một lời tuyên án tử hình cho tất cả những hy vọng, dù mỏng manh đến đâu, mà anh đã cố níu giữ. “Thằng Huy nó chăm An lắm, chiều như công chúa ấy.” Mỗi câu nói vẽ ra một bức tranh sinh động, một thực tại mà anh chưa từng dám đối mặt: Lê An, người con gái anh yêu, đang hạnh phúc bên một người đàn ông khác, được nâng niu, được trân trọng theo cách mà anh đã không làm được. “Gia đình An ai cũng quý nó.” Như một lời khẳng định chắc nịch rằng Nguyễn Hoàng Huy đã hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của Lê An, trở thành một phần không thể thiếu, một bến đỗ vững chắc mà anh đã từng nghĩ mình sẽ là. “An nó bây giờ nhìn cũng tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên.” Đó là câu nói cuối cùng, như một nhát đâm chí mạng, xé nát lớp vỏ bọc bình tĩnh cuối cùng của Trần Hạo.

Anh nhắm mắt lại, cố xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng lại càng hiện lên rõ nét hơn, sống động đến tàn nhẫn. Không phải là những mảnh ký ức mơ hồ, mà là một thước phim quay chậm của tương lai, một tương lai không có anh. Hình ảnh Lê An, nụ cười rạng rỡ anh hằng mong đợi, nhưng không phải dành cho anh. Bàn tay cô, không nằm trong tay anh, mà trong bàn tay của Nguyễn Hoàng Huy. Một gia đình nhỏ ấm cúng, một tổ ấm mà Lê An luôn mơ ước, đang được xây dựng bởi một người đàn ông khác. Đó là tất cả những gì anh đã từng nghĩ mình sẽ mang lại cho cô, một khi anh đã đủ thành đạt, đủ tự tin. Nhưng anh đã quên mất rằng, cuộc đời không chờ đợi, và tình yêu cũng vậy. Anh đã quá chìm đắm trong tham vọng, quá e dè trong tình cảm, quá **chậm một nhịp**.

Một tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng Trần Hạo, một nụ cười chua chát, đầy nước mắt. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, lạnh buốt khi chạm vào làn da, kéo theo từng sợi cơ đang co thắt vì đau đớn. Anh đã cố gắng chạy trốn thực tại, vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những dự án không ngừng nghỉ. Anh đã tự nhủ rằng thành công sẽ lấp đầy khoảng trống, sẽ mang lại cho anh đủ tư cách để quay về và sửa chữa. Nhưng thực tại vẫn đuổi kịp anh, và giờ đây, nó đang đứng sừng sững trước mặt anh, tàn nhẫn và không khoan nhượng. Nó không chỉ bắt kịp, mà còn vượt qua anh, bỏ lại anh với nỗi tuyệt vọng cùng cực.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố mờ ảo như chính tương lai mờ mịt của anh. Sự lạnh lẽo của căn hộ rộng lớn thấm vào từng tế bào. Thành công vật chất mà anh đang theo đuổi có ý nghĩa gì khi anh đã đánh mất đi điều quý giá nhất? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng gặm nhấm. Anh đã xây dựng một đế chế, một sự nghiệp vững chắc, nhưng sâu thẳm bên trong, nơi không ai nhìn thấy, trái tim anh lại là một đống đổ nát, chất chứa một nỗi tiếc nuối khôn nguôi về người con gái mà anh đã **chậm một nhịp** để rồi **lỡ cả một đời**. Đây là sự thật tàn nhẫn mà anh phải chấp nhận, một sự thật sẽ mãi mãi ám ảnh anh cho đến cuối cuộc đời.

Anh co ro lại trên sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy đầu mình. Cảm giác đau đớn và hối tiếc dâng trào, nhấn chìm anh trong một cơn lũ cảm xúc không thể kiểm soát. Anh đã mất cô, mãi mãi. Không còn hy vọng, không còn ảo tưởng nào để bám víu. Tất cả những "**nếu như ngày đó**", những "**lời nói không thành**" đã vĩnh viễn trở thành những vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh đã "**sai một bước**" để "**lỡ cả một đời**", và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự thiếu quyết đoán và im lặng của mình. Nỗi trống rỗng mà công việc không thể lấp đầy đang gặm nhấm anh từ bên trong, như một con sâu bọ không ngừng đục khoét.

Nhưng rồi, giữa những tầng lớp đau khổ và tuyệt vọng ấy, một tia lửa nhỏ bé bắt đầu nhóm lên. Một cảm giác nóng rực, không phải của nước mắt, mà của sự ghen tuông, của một sự phản kháng mãnh liệt. Lê An tươi tắn, rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy. Điều đó, đối với Trần Hạo, là một sự sỉ nhục, một vết thương sâu hơn cả nỗi tiếc nuối. Anh không thể chấp nhận được. Không thể. Cô ấy là của anh, là người con gái anh đã định sẵn sẽ thuộc về anh. Dù anh đã chậm trễ, dù anh đã sai lầm, nhưng trong thâm tâm, anh vẫn luôn tin rằng cô sẽ chờ đợi. Niềm tin ấy, dù giờ đây đã bị thực tế vùi dập không thương tiếc, vẫn để lại một tàn dư của sự cố chấp.

Anh đứng dậy một cách chệnh choạng, cơ thể nặng nề như đeo chì. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên mặt bàn kính, biểu tượng cho sự kết nối mà anh đã vô tâm cắt đứt. Anh nhặt nó lên, ngón tay run rẩy lướt qua màn hình. Mở khóa. Đọc lại tin nhắn của Lê An vài ngày trước, cái tin nhắn khách sáo, lịch sự chúc mừng anh về sự nghiệp, nhưng lại chất chứa một "**khoảng cách vô hình**" đã trở nên quá rõ ràng. “Nghe nói dự án của anh đang rất phát triển. Chúc mừng anh nhé, Hạo. Thị trấn mình dạo này cũng có nhiều thay đổi...” Giờ đây, anh hiểu "những thay đổi" đó là gì. Nó không chỉ là sự phát triển của thị trấn, mà còn là sự phát triển trong cuộc sống của cô, sự trưởng thành trong tình cảm của cô, và sự chấp nhận một bến đỗ mới. Bến đỗ ấy, không phải anh.

Anh tựa trán vào ô cửa kính lạnh buốt, nhìn vào những ánh đèn lấp lánh của thành phố không ngủ. Cảm giác bất lực dâng trào, nhưng lần này, nó không hoàn toàn nhấn chìm anh. Thay vào đó, nó biến thành một thứ năng lượng khác, một sự thôi thúc dữ dội. Anh không thể để mất cô. Không thể để cuộc đời anh mãi mãi mang cái tên "kẻ chậm một nhịp". Có lẽ, Lê An đã buông bỏ, nhưng anh thì chưa. Và anh sẽ không buông. Ít nhất, anh phải thử. Thử một lần cuối cùng, dù cho cái thử ấy có vẻ như là một hành động tuyệt vọng nhất. Ánh mắt anh, vốn vô hồn, giờ đây ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, xen lẫn tuyệt vọng và một sự quyết tâm mãnh liệt đến đáng sợ. Anh sẽ không để mất Lê An, không phải khi anh đã nhận ra giá trị của cô một cách rõ ràng như thế này. Anh phải hành động. Ngay lập tức. Anh sẽ không để **nếu như ngày đó** trở thành lời nguyền vĩnh cửu của đời mình.

***

Sáng hôm sau, văn phòng của Trần Hạo vẫn như thường lệ, sáng đèn từ sớm, tiếng bàn phím gõ lách cách và những cuộc điện thoại không ngừng nghỉ. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua ô cửa sổ kính lớn, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh giá của điều hòa và bầu không khí căng thẳng bao trùm. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng làm việc nhưng tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Những con số nhảy múa trên bảng biểu, những dòng code phức tạp, tất cả đều trở nên vô nghĩa, như những ký tự không hồn. Anh bàng quan với mọi thứ xung quanh. Cuộc họp sáng nay về dự án mới, những báo cáo cần phê duyệt, những email quan trọng, tất cả đều lướt qua tâm trí anh như những đám mây xám xịt. Anh gõ bàn phím một cách vô thức, ánh mắt dán vào màn hình nhưng không thực sự nhìn thấy gì. Dường như mọi giác quan của anh đều đã bị rút cạn, chỉ còn lại một nỗi ám ảnh duy nhất: Lê An.

Anh liên tục nhìn vào chiếc điện thoại của mình, nằm úp trên mặt bàn gỗ sẫm màu, như một vật thể xa lạ nhưng lại ẩn chứa toàn bộ trọng lượng của thế giới anh. Anh mong chờ một điều gì đó, một tin nhắn, một cuộc gọi, một dấu hiệu nào đó từ Lê An. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ hãi điều sẽ đến. Sợ một tin tức xác nhận những gì Thanh Tùng đã nói. Sợ một lời từ biệt không thể cứu vãn. Sự giằng xé nội tâm ấy khiến anh mệt mỏi hơn bất cứ đêm thức trắng nào. Anh liên tục xoa thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu âm ỉ, nhưng nỗi đau ấy không phải từ thể xác, mà từ tận sâu trong tâm hồn. Cà phê đen, ly thứ ba trong buổi sáng, đã nguội lạnh từ lâu, nhưng anh vẫn uống cạn, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của chính cuộc đời anh lúc này.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt.

"Hạo, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ mệt mỏi." Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, đứng ở cửa, ánh mắt sắc bén nhưng pha chút quan tâm. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, luôn toát ra vẻ chuyên nghiệp, nhưng cũng là người hiểu Trần Hạo hơn ai hết ở cái thành phố này. "Có chuyện gì à? Dự án mới đang chạy rất tốt, không lẽ cậu lại ngủ quên trên chiến thắng rồi?"

Trần Hạo lắc đầu nhẹ, giọng trầm khàn, như thể anh vừa trải qua một trận ốm nặng. "Em ổn, Anh Long. Chỉ là... đêm qua em hơi khó ngủ một chút." Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy méo mó và gượng gạo. "Dự án vẫn trong tầm kiểm soát. Em sẽ hoàn thành đúng tiến độ."

Anh Long nhíu mày, nhìn Trần Hạo thêm vài giây, dường như đang cố đọc vị tâm trạng của cấp dưới. "Cậu đừng quá sức. **Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.** Nhưng sức khỏe mới là quan trọng nhất." Anh Long đặt một tập tài liệu lên bàn Trần Hạo. "Đây là bản kế hoạch cuối cùng cho giai đoạn hai. Cậu xem qua rồi cho ý kiến nhé. Chiều nay có cuộc họp với đối tác."

"Vâng, em biết rồi. Cảm ơn anh." Trần Hạo gật đầu, ánh mắt vẫn lạc đi đâu đó. Anh biết Anh Long quan tâm, nhưng anh không thể mở lòng. Những nỗi đau này, những tiếc nuối này, là của riêng anh.

Anh Long khẽ thở dài, rồi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân anh khuất dần, trả lại không gian yên tĩnh đến ngột ngạt cho căn phòng. Trần Hạo lại nhìn vào màn hình máy tính, những con số lại nhảy múa, nhưng chúng không thể kéo anh ra khỏi vòng xoáy của Lê An. Anh đưa tay lên xoa chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua ngón tay. Nó là biểu tượng của thành công, của địa vị, của tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được. Nhưng nó cũng là lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi qua, về những nhịp chậm đã khiến anh mất đi điều quý giá nhất.

Anh nghĩ về Anh Long, về lời khuyên của anh ấy. "**Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.**" Đúng, cơ hội không chờ đợi ai. Và anh đã để lỡ quá nhiều cơ hội. Cơ hội để nói ra tiếng lòng, cơ hội để giữ Lê An ở lại, cơ hội để không để **khoảng cách vô hình** kia trở thành một bức tường không thể vượt qua. Anh đã quá tập trung vào "cơ hội" của sự nghiệp, mà quên mất "cơ hội" của tình yêu. Và giờ đây, khi anh đã có được tất cả những gì mình muốn về vật chất, anh lại nhận ra mình trống rỗng đến tận cùng.

Trần Hạo cố gắng tập trung vào công việc, cố gắng ép bản thân mình đọc từng dòng chữ trong bản kế hoạch mà Anh Long đưa. Nhưng mỗi từ, mỗi câu đều trở nên mờ nhạt, tan biến trước hình ảnh Lê An. Anh hình dung cảnh cô cười nói, tay trong tay với Nguyễn Hoàng Huy, hình dung những buổi hẹn hò lãng mạn, những lời thì thầm ngọt ngào mà anh chưa bao giờ có thể dành cho cô. Một làn sóng ghen tuông dâng trào, nóng bỏng và đau đớn, khiến lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh nắm chặt hai bàn tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén cảm xúc. Anh không thể để mình sụp đổ ngay tại đây, ngay lúc này. Anh phải mạnh mẽ. Mạnh mẽ để đối mặt với sự thật, và mạnh mẽ để hành động.

Ý nghĩ về việc giành lại Lê An, dù mơ hồ và đầy thách thức, giờ đây lại trở thành một ngọn lửa duy nhất soi rọi trong tâm trí anh. Anh không biết mình sẽ làm gì, sẽ nói gì, nhưng anh biết mình không thể ngồi yên nhìn cô trượt khỏi tầm tay anh một lần nữa. Anh đã **chậm một nhịp** quá nhiều lần rồi. Lần này, anh sẽ không chậm trễ nữa. Anh sẽ không để **lời nói không thành** mãi mãi đeo bám anh. Anh sẽ làm mọi thứ, dù là tuyệt vọng nhất, để ít nhất, một lần nữa, đứng **bên bờ sông cũ** cùng cô, và nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao năm qua.

***

Sau một ngày làm việc như người mất hồn, Trần Hạo trở về căn hộ của mình. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô đơn bủa vây anh. Anh mở cửa, bước vào căn hộ rộng lớn, nhưng lạnh lẽo. Mùi cà phê nguội vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của một căn phòng ít hơi người. Anh không bật đèn, để ánh sáng mờ ảo từ thành phố hắt qua cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy mọi thứ trong bóng tối. Trần Hạo cảm thấy không thể chịu đựng thêm nữa. Cơn đau đầu âm ỉ suốt cả ngày giờ đây như bùng lên dữ dội, còn nỗi đau trong trái tim thì lại càng sâu sắc hơn.

Anh buông cặp tài liệu xuống sàn, tiếng va chạm khô khan vang vọng trong không gian vắng lặng. Anh bước thẳng vào phòng làm việc, một căn phòng được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với chiếc bàn gỗ sẫm màu và kệ sách cao ngút. Ánh mắt anh kiên định, không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng như lúc sáng. Chỉ còn lại một ngọn lửa, một sự quyết tâm cháy bỏng. Anh ngồi vào bàn, không chần chừ. Trên bàn có sẵn một cuốn sổ da và một cây bút máy. Anh mở cuốn sổ ra, trang giấy trắng tinh khôi, như một khởi đầu mới, một cơ hội cuối cùng.

Cầm bút lên, cảm giác nặng trĩu của cây bút trên tay truyền cho anh một nguồn năng lượng lạ lùng. Anh bắt đầu viết, những dòng chữ đầu tiên run rẩy, nhưng sau đó lại trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn.

"Kế hoạch hành động." Anh viết, nét chữ rắn rỏi.

Dưới đó, anh gạch đầu dòng từng ý, từng bước một, như thể anh đang lập một dự án kinh doanh quan trọng nhất cuộc đời mình.

"- Về thị trấn."

Anh dừng lại, ngón tay đặt trên dòng chữ. Về thị trấn. Thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã cùng nhau lớn lên. Nơi có **bờ sông cũ** chứng kiến những lời nói không thành, những cảm xúc chôn giấu. Nơi anh đã từng bỏ lại cô để theo đuổi tham vọng ở thành phố lớn. Giờ đây, anh phải quay về đó.

"- Gặp Lê An."

Đây là bước khó khăn nhất. Cô ấy sẽ nói gì? Cô ấy sẽ nhìn anh bằng ánh mắt nào? Liệu **khoảng cách vô hình** đã trở thành một vực sâu không thể vượt qua? Anh nhắm mắt lại, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Lê An bên Nguyễn Hoàng Huy lại hiện lên, khiến tim anh thắt lại. Ghen tuông, lại một lần nữa, bùng cháy dữ dội. Anh không thể để Nguyễn Hoàng Huy cướp mất cô. Không thể.

"- Nói chuyện với Huy?"

Ý nghĩ này khiến anh cau mày. Một cuộc đối đầu? Một lời thách thức? Anh không biết. Nhưng anh cần phải hiểu rõ tình hình. Anh cần phải biết đối thủ của mình là ai, và anh đã mất gì.

"- Tìm hiểu tình hình."

Ai có thể giúp anh? Ai vẫn còn liên lạc với Lê An mà không quá thân thiết với Nguyễn Hoàng Huy? Anh nghĩ đến Thanh Tùng, nhưng ngay lập tức bác bỏ. Thanh Tùng quá vô tư, và dường như đã hoàn toàn đứng về phía Nguyễn Hoàng Huy. Anh cần một nguồn tin đáng tin cậy hơn, một người có thể hiểu được cảm xúc của Lê An.

Anh lục tìm danh bạ điện thoại của mình. Hàng trăm cái tên, từ đối tác làm ăn đến bạn bè xã giao, lướt qua dưới ngón tay anh. Hầu hết là những mối quan hệ hời hợt, được xây dựng trên lợi ích và công việc. Anh dừng lại ở một cái tên cũ, một cái tên đã lâu không liên lạc, nhưng lại là người bạn thân thiết của Lê An từ nhỏ. Hồng.

Hồng. Cô gái cá tính, thẳng thắn, luôn bảo vệ Lê An. Anh không biết liệu Hồng có còn giận anh vì đã làm Lê An đau khổ hay không. Nhưng đây là cơ hội duy nhất. Anh bấm số.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo dài, rồi tắt hẳn. Không có ai trả lời. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Anh gọi lại lần nữa. Vẫn là tiếng chuông dài, rồi hộp thư thoại. Hụt hẫng.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, cảm giác tê dại lan truyền từ đầu ngón tay. Anh nhìn vào những dòng chữ mình vừa viết, những kế hoạch đầy tuyệt vọng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, có thể là vô vọng. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh đã **chậm một nhịp** quá lâu rồi. Giờ đây, anh sẽ chạy. Chạy thật nhanh, thật mạnh, để giành lại tất cả những gì anh đã đánh mất. Dù cái giá phải trả có là gì đi nữa, anh cũng sẽ chấp nhận. Anh sẽ không để **nếu như ngày đó** trở thành lời hối tiếc cuối cùng của cuộc đời mình. Anh sẽ biến nỗi tuyệt vọng này thành động lực, thành một quyết tâm sắt đá. Dù Lê An có chấp nhận hay không, anh cũng phải nói ra. Anh phải đối mặt. Đây không chỉ là vì Lê An, mà còn là vì chính anh, vì trái tim anh, vì một cuộc đời mà anh không muốn mãi mãi mang theo vết sẹo của sự lỡ lầm.

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi. Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ càng chìm sâu hơn vào cuộc chiến này, không phải vì tham vọng thuần túy, mà vì đó là cách duy nhất để anh trốn tránh nỗi đau này, để lấp đầy khoảng trống rỗng không gì có thể bù đắp. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững mạnh, một thành công rực rỡ, nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, nơi không ai nhìn thấy, trái tim anh sẽ mãi mãi mang một vết sẹo, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi về người con gái mà anh đã **chậm một nhịp** để rồi **lỡ cả một đời**. Nhưng ít nhất, lần này, anh sẽ không ngồi yên. Anh sẽ chiến đấu. Bằng tất cả những gì anh có.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free