Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 389: Chuyến Về Tuyệt Vọng
Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng chẳng thể sưởi ấm được khoảng không lạnh lẽo trong căn hộ rộng lớn. Chiếc điện thoại anh vừa đặt xuống, giờ nằm lăn lóc trên mặt bàn kính, phản chiếu một phần khuôn mặt anh, méo mó và xa lạ. Câu nói cuối cùng vang vọng trong tâm trí anh, rằng anh sẽ chiến đấu, bằng tất cả những gì anh có. Nhưng giờ đây, giữa bốn bức tường im ắng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi sợ hãi mang tên Lê An.
Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh, tiếng bước chân khô khốc như gõ vào thành vách của một giếng sâu hun hút. Căn hộ này, nơi anh đã dành bao tâm huyết để kiến tạo, từng là biểu tượng cho thành công mà anh luôn khao khát. Nhưng đêm nay, nó không khác gì một cái lồng son, giam cầm anh trong nỗi cô độc và dằn vặt. Ánh mắt anh vô hồn lướt qua những bức tranh trừu tượng đắt tiền, những kệ sách chất đầy những cuốn sách chuyên ngành khô khan, và rồi dừng lại ở một góc nhỏ trên tủ sách. Đó là một khung ảnh cũ kỹ, đã ngả màu theo thời gian, nhưng hình ảnh bên trong vẫn rõ nét như mới hôm qua. Một cậu bé gầy gò, đen nhẻm, đang nắm tay một cô bé có bím tóc tết lệch, nụ cười thơ ngây rạng rỡ bên bờ sông. Lê An.
Một cơn đau thắt lại nơi lồng ngực, dữ dội và chân thực hơn bất cứ cơn đau thể xác nào. Hình ảnh Lê An trong bức ảnh ấy bỗng chốc hòa lẫn với hình ảnh Lê An trong lời kể của Thanh Tùng, và cả hình ảnh Lê An mà anh đã tự vẽ nên trong tâm trí, bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy. Cảm giác ghen tuông, thứ cảm xúc mà anh luôn cố gắng chối bỏ, giờ đây bùng cháy dữ dội, thiêu đốt anh từ bên trong. Nó không chỉ là ghen tuông vì tình yêu, mà còn là ghen tuông vì sự bất lực, vì việc anh đã **chậm một nhịp** quá lâu, để rồi giờ đây phải nhìn người con gái của mình bị người khác nâng niu, che chở.
“Mình đã làm gì vậy?” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch. “Tại sao lại để mọi chuyện đến nông nỗi này?”
Anh tựa trán vào mặt kính lạnh lẽo của khung ảnh, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn đang lởn vởn trong đầu. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, anh lén đi chậm lại chỉ để được đi cùng đường với cô, dù chỉ là vài bước chân. Anh nhớ những đêm hè oi ả, hai đứa ngồi bên **bờ sông cũ**, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ non nớt. Anh nhớ ánh mắt cô nhìn anh khi anh nói lời tạm biệt để lên thành phố, chất chứa niềm tin và cả một nỗi chờ đợi thầm lặng. Và anh, vì sự e dè của tuổi trẻ, vì tham vọng mù quáng nơi thành thị, đã để những **lời nói không thành** mãi mãi nằm lại nơi đáy tim.
Giờ đây, những hình ảnh ấy như những mũi kim châm, khoét sâu vào tâm hồn anh. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần thành công, chỉ cần có địa vị, anh sẽ có tất cả. Nhưng cái giá của sự thành công ấy lại là Lê An, là hạnh phúc mà anh đã bỏ lỡ. **Khoảng cách vô hình** giữa họ, tưởng chừng chỉ là vài cây số địa lý, giờ đã trở thành một vực sâu không thể nào chạm tới. Anh đã từng hứa sẽ không quên cô, nhưng chính anh lại là người đẩy cô ra xa, bằng sự im lặng, bằng sự thờ ơ, bằng những ưu tiên sai lầm.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, mùi hương gỗ thoang thoảng từ nội thất sang trọng bỗng trở nên vô nghĩa. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn vô hồn nữa, mà thay vào đó là một ngọn lửa bùng cháy, một sự quyết tâm đến cố chấp. Anh đã sai. Anh đã sai từ rất lâu rồi. Nhưng liệu có quá muộn để sửa chữa? Anh không biết. Anh chỉ biết, anh không thể ngồi yên nhìn Lê An trượt khỏi tầm tay anh thêm một lần nào nữa. Anh sẽ không để **nếu như ngày đó** trở thành lời hối tiếc cuối cùng của cuộc đời mình.
Anh quay người, bước về phía chiếc điện thoại đang nằm chơ vơ trên bàn. Bàn tay anh run rẩy khi nhặt nó lên, nhưng ánh mắt thì kiên định đến lạ lùng. Anh mở danh bạ, tìm kiếm cái tên đã từng là người bạn thân thiết nhất của Lê An. Hồng. Anh đã thử gọi cho cô ấy đêm qua, nhưng không thành công. Có lẽ, giờ đây, cô ấy sẽ trả lời. Hoặc không. Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ gọi cho đến khi nào có người nhấc máy. Anh sẽ làm tất cả, để có được cơ hội cuối cùng này.
Tiếng gió rít nhẹ ngoài cửa sổ tòa nhà cao tầng, mang theo hơi lạnh của màn đêm. Trần Hạo đứng đó, giữa căn hộ sang trọng và trống rỗng, với chiếc điện thoại trong tay, như một chiến binh đơn độc chuẩn bị bước vào một trận chiến mà anh không chắc mình có thể thắng, nhưng nhất định không thể thua. Anh sẽ về. Về thị trấn ven sông. Về nơi có Lê An. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Không khí trong căn hộ không còn lạnh lẽo như đêm qua, nhưng sự căng thẳng trong lòng Trần Hạo thì không hề vơi bớt. Anh đã không ngủ được bao nhiêu. Từng hình ảnh, từng lời nói, từng câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không ngừng nghỉ.
Anh pha một tách cà phê đen đặc, mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp hiện đại, nhưng cũng không thể làm dịu đi sự nôn nao trong dạ dày anh. Anh đặt điện thoại lên bàn ăn, ngón tay gõ nhịp nhịp, chờ đợi đến một giờ hợp lý để gọi cho Thanh Tùng. Anh biết, Thanh Tùng là người vô tư, có thể nói ra tất cả những gì anh cần biết mà không hề hay biết mức độ nghiêm trọng của thông tin đó đối với anh.
Đúng tám giờ sáng, Trần Hạo hít một hơi sâu, bấm số của Thanh Tùng. Tiếng chuông vang lên hai hồi, rồi đầu dây bên kia có tiếng nhấc máy.
“A lô, Tùng nghe đây!” Giọng Thanh Tùng sang sảng, đầy sức sống, khác hẳn với sự mệt mỏi của anh.
“Tùng à, Hạo đây.” Trần Hạo cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể, nhưng anh cảm thấy từng thớ thịt trên mặt mình đang căng cứng.
“Ối giời, Hạo đấy à! Lâu lắm rồi mới thấy ông anh gọi cho thằng em nhá. Dạo này làm ăn khấm khá không ông?” Thanh Tùng cười ha hả, nghe có vẻ đang ở một nơi ồn ào nào đó, có tiếng xe cộ và tiếng người nói chuyện.
“Cũng tạm ổn thôi. Cậu vẫn khỏe chứ? Công việc thế nào?” Trần Hạo hỏi xã giao, đồng thời cố gắng tìm kiếm một kẽ hở để đưa câu chuyện về đúng trọng tâm.
“Thì vẫn thế thôi ông ạ, quẩn quanh ở cái thị trấn này. Mà này, tôi đang ở chợ đây, đông vui lắm. Mà ông gọi tôi có việc gì không?” Thanh Tùng hỏi, giọng vẫn vô tư như thường lệ.
“À, cũng không có gì. Chỉ là… tôi muốn hỏi thăm An một chút. Dạo này cô ấy thế nào rồi?” Trần Hạo nói, từng chữ như bị mắc kẹt lại nơi cổ họng. Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đầu dây bên kia bỗng im lặng một chút, chỉ còn nghe tiếng ồn ào của chợ. Trần Hạo nín thở chờ đợi.
“Ối giời, An à? An thì vẫn thế thôi ông. Vẫn xinh đẹp, vẫn hiền lành như ngày nào. Mà dạo này cô ấy… với thằng Huy thì thân thiết lắm.” Thanh Tùng buột miệng, rồi lại cười khúc khích. “Ông biết mà, thằng Huy nó cứ đeo bám mãi, giờ thì… có vẻ được rồi.”
Trần Hạo nắm chặt điện thoại, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh. “Thân thiết… là thân thiết đến mức nào?” Anh hỏi, giọng anh trầm hơn, cố gắng che giấu sự run rẩy.
Thanh Tùng có vẻ không nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Trần Hạo. “Thì thân thiết lắm chứ sao. Thấy bảo hai đứa nó dạo này đi đâu cũng có nhau. Huy nó đưa đón An đi làm, rồi tối tối lại chở nhau ra **bờ sông cũ** hóng mát. Cả làng ai cũng thấy. Mà này, ông có biết không, nghe đâu dạo này nhà An cũng hay có Huy sang ăn cơm lắm. Bác Mai có vẻ ưng nó ra mặt rồi đấy.”
Mỗi lời Thanh Tùng nói ra như một nhát dao đâm vào trái tim Trần Hạo. Bờ sông cũ. Nơi đó đáng lẽ là của anh và Lê An. Nơi đó chứng kiến những kỷ niệm đầu tiên của họ, những lời hứa thầm lặng. Giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy lại đang cùng Lê An tạo nên những kỷ niệm mới ở chính nơi ấy. Anh cảm thấy một cơn ghen tuông dữ dội dâng trào, kèm theo đó là nỗi đau xé lòng. Anh đã **chậm một nhịp** quá lâu, để rồi giờ đây phải trả giá bằng việc nhìn người con gái mình yêu chìm đắm trong hạnh phúc bên người khác.
“Vậy… họ… có vẻ sắp có tin vui thật rồi à?” Trần Hạo hỏi, giọng anh nghe như một tiếng thở dài. Anh biết câu trả lời, nhưng anh vẫn muốn nghe nó một cách rõ ràng, như một hình phạt cho sự thờ ơ của mình.
Thanh Tùng lại cười sảng khoái. “Ôi dào, thì cả làng ai cũng biết mà Hạo. Thấy bảo sắp cưới đến nơi rồi đấy! Mấy bà hàng xóm còn đang bàn tán xem nhà nào sẽ tổ chức trước, nhà An hay nhà Huy. Mà ông biết tính An rồi đấy, hiền lành vậy thôi chứ một khi đã quyết định thì khó mà lay chuyển được.”
Sắp cưới. Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo, đánh sập hoàn toàn bức tường hy vọng mỏng manh còn sót lại trong anh. Anh đã quá muộn. Anh đã thực sự quá muộn rồi. Tim anh đau đến nỗi anh nghĩ mình không thể thở được nữa. Anh cúp máy, không nói một lời tạm biệt. Anh không muốn Thanh Tùng nghe thấy sự đổ vỡ trong giọng nói của mình.
Chiếc điện thoại lại nằm trên bàn, lạnh lẽo. Trần Hạo ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Nỗi đau và sự hối tiếc từ cuộc gọi của Thanh Tùng, cùng với quyết định tuyệt vọng đêm qua, đang giằng xé anh. Hình ảnh Lê An và Huy bên nhau, những buổi tối bên bờ sông, những bữa cơm gia đình ấm cúng, tất cả hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, bóp nghẹt anh trong một vòng xoáy của ghen tuông và tuyệt vọng. Anh biết, thời gian đang cạn kiệt. Anh phải hành động. Ngay lập tức.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng gay gắt xuyên qua tấm kính lớn của văn phòng, chiếu thẳng vào bàn làm việc của Trần Hạo. Dù điều hòa đang hoạt động hết công suất, anh vẫn cảm thấy một sự bức bối khó tả. Không khí trong phòng vẫn mát lạnh, nhưng tâm trí anh thì như đang cháy. Anh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản kế hoạch dự án quan trọng đang đến kỳ hạn. Hàng trăm con số, biểu đồ phức tạp cứ nhảy múa trước mắt anh, nhưng anh không thể nào nắm bắt được chúng.
Dự án này là tâm huyết của anh, là bước đệm quan trọng để công ty anh vươn tầm quốc tế. Anh Long, sếp của anh, đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào nó. Cuộc họp cấp cao với các đối tác nước ngoài sẽ diễn ra vào tuần tới, và anh là người chịu trách nhiệm chính. Bình thường, anh sẽ dồn hết tâm trí vào công việc, coi nó như hơi thở. Nhưng giờ đây, mỗi con chữ, mỗi con số đều trở nên vô nghĩa.
Trần Hạo tì tay lên trán, nhắm mắt lại. Anh nghe thấy tiếng lạch cạch của bàn phím từ phòng làm việc của thư ký, tiếng chuông điện thoại reo vang ở đâu đó trong hành lang, tất cả đều hòa vào một mớ âm thanh hỗn độn, xa lạ. Anh Long. Hình ảnh người sếp với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện hiện lên trong đầu anh. Anh Long đã từng nói: “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh ấy cũng đã từng cảnh báo anh về việc không được bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, cả trong công việc lẫn cuộc sống. Nhưng giờ đây, anh lại đứng trước một lựa chọn khó khăn nhất cuộc đời mình.
Anh không thể trì hoãn. Lê An thì không thể chờ. Công việc có thể chờ, nhưng An thì không. Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu anh, mạnh mẽ và dứt khoát. Anh đã để công việc chi phối cuộc đời mình quá lâu rồi. Anh đã đánh đổi Lê An lấy thành công, và giờ đây, anh nhận ra cái giá phải trả là quá đắt. Anh không thể tiếp tục mắc sai lầm đó nữa.
Trần Hạo mở mắt, ánh nhìn quét qua căn phòng làm việc sang trọng, nơi từng là niềm tự hào của anh. Mùi gỗ mới, mùi giấy tờ, tất cả đều gợi nhắc về một cuộc sống mà anh đã từng nghĩ là hoàn hảo. Nhưng sự hoàn hảo đó lại thiếu đi một mảnh ghép quan trọng nhất: Lê An.
Anh cầm điện thoại lên, mở ứng dụng email. Tay anh gõ nhanh chóng, không một chút do dự.
_Kính gửi Anh Long,_
_Em viết thư này để xin phép được nghỉ đột xuất trong vài ngày tới, bắt đầu từ chiều nay. Em có một việc cá nhân khẩn cấp cần phải giải quyết._
_Em biết đây là thời điểm quan trọng của dự án, và em rất xin lỗi vì sự bất tiện này. Em sẽ cố gắng hoàn thành những công việc cần thiết trước khi đi, và sẽ giữ liên lạc để hỗ trợ từ xa nếu cần._
_Kính thư,_
_Trần Hạo_
Anh đọc lại email một lần nữa, từng chữ đều mang theo một quyết tâm sắt đá. Anh biết mình đang đánh cược tất cả. Sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng, vị trí mà anh đã phải đấu tranh rất nhiều để có được, tất cả đều có thể bị ảnh hưởng. Anh Long có thể sẽ thất vọng, thậm chí có thể sẽ có những hậu quả nghiêm trọng hơn. Nhưng vào khoảnh khắc này, tất cả đều không quan trọng bằng Lê An. Anh sẽ không để mất cô thêm một lần nào nữa. Anh nhấn nút “Gửi”.
Một tiếng “ting” nhỏ vang lên, báo hiệu email đã được gửi đi. Trần Hạo thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự căng thẳng tột độ. Anh đã đốt cháy cây cầu phía sau mình. Giờ đây, không còn đường lùi. Anh phải đối mặt với những gì đang chờ đợi anh ở thị trấn ven sông. Anh sẽ trở về. Không phải để thăm, mà để giành lại.
***
Chiều tối, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Không khí oi bức của một ngày hè vẫn còn vương vấn, nhưng những cơn gió nhẹ bắt đầu thổi qua, mang theo hơi nóng từ những dòng xe cộ tấp nập. Trần Hạo đứng giữa bến xe khách liên tỉnh ồn ào, đông đúc. Tiếng xe khách hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách mời chào, tiếng trò chuyện xôn xao của hàng trăm con người chen chúc tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của cuộc sống đô thị. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc và cả mùi thức ăn đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của bến xe.
Anh chỉ mang theo một chiếc túi xách đơn giản, trong đó có vài bộ quần áo và tấm ảnh cũ của anh và Lê An. Khuôn mặt anh ẩn chứa sự lo lắng, nhưng ánh mắt thì kiên định đến lạ lùng. Anh nhìn tấm vé xe trên tay, những con chữ in mờ ghi rõ “Thị trấn ven sông”. Một chuyến đi vội vã, đầy rủi ro và không chắc chắn. Anh đang trở về nơi anh đã từng rời bỏ, để giành lại điều anh nghĩ mình đã đánh mất mãi mãi.
“Về thị trấn ven sông à? Chuyến cuối đấy cháu.” Một người phụ nữ bán vé hàng nước bên cạnh lên tiếng, giọng khàn khàn.
Trần Hạo gật đầu, môi mấp máy. “Đúng vậy, chuyến cuối rồi.” Anh lẩm bẩm, không biết là nói với người bán vé, hay là nói với chính mình. Chuyến cuối của một hành trình, chuyến cuối của một hy vọng, chuyến cuối của một cuộc đời mà anh không muốn mãi mãi mang theo vết sẹo của sự lỡ lầm.
Anh bước lên xe, tìm đến chỗ ngồi của mình. Chiếc xe khách cũ kỹ, chật chội, nhưng anh không bận tâm. Anh nhìn qua cửa sổ, cảnh thành phố lùi dần về phía sau. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những ánh đèn neon lấp lánh, tất cả đều xa lạ và vô nghĩa đối với anh lúc này. Tâm trí anh đã bay về thị trấn nhỏ ven sông, về ngôi nhà cũ, về **bờ sông cũ**, và về người con gái đang chờ đợi anh ở đó, dù cô ấy không hề hay biết.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rồi nhanh dần, mang theo Trần Hạo rời xa cuộc sống bận rộn của thành phố, hướng về một tương lai mà anh không thể đoán trước. Anh cảm nhận được sự rung lắc nhẹ của chuyến xe, cảm giác tấm vé xe trên tay anh dần nhàu nát. Anh biết, chuyến đi này sẽ là một bước ngoặt lớn. Nó có thể dẫn đến một cuộc đối đầu đầy kịch tính, hoặc một nỗ lực cứu vãn vô vọng. Anh không biết liệu Lê An có còn nhớ đến những lời nói không thành của họ hay không, hay **khoảng cách vô hình** đã trở thành một bức tường không thể phá vỡ. Anh không biết liệu anh có thể làm gì để xóa đi những vết thương mà anh đã gây ra cho cô.
Nhưng có một điều anh biết chắc chắn. Anh sẽ không ngồi yên nữa. Anh sẽ không để mình **chậm một nhịp** thêm một lần nào nữa. Anh sẽ đối mặt với tất cả, dù kết quả có là gì đi chăng nữa. Anh sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, cho một cuộc đời mà anh không muốn mãi mãi là sự tiếc nuối. Anh sẽ biến nỗi tuyệt vọng này thành động lực, thành một quyết tâm sắt đá. Dù Lê An có chấp nhận hay không, anh cũng phải nói ra. Anh phải đối mặt. Đây không chỉ là vì Lê An, mà còn là vì chính anh, vì trái tim anh, vì một cuộc đời mà anh không muốn mãi mãi mang theo vết sẹo của sự lỡ lầm. Anh sẽ không để **nếu như ngày đó** trở thành lời hối tiếc cuối cùng. Anh sẽ làm tất cả. Bằng tất cả những gì anh có.
Chiếc xe lao vun vút trong đêm, bỏ lại sau lưng thành phố hào nhoáng, mang theo một Trần Hạo đầy quyết tâm, nhưng cũng đầy tuyệt vọng, hướng về thị trấn ven sông, nơi định mệnh đang chờ đợi anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.