Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 390: Lời Thổ Lộ Dưới Ánh Hoàng Hôn
Chiếc xe lao vun vút trong đêm, bỏ lại sau lưng thành phố hào nhoáng, mang theo một Trần Hạo đầy quyết tâm, nhưng cũng đầy tuyệt vọng, hướng về thị trấn ven sông, nơi định mệnh đang chờ đợi anh.
Suốt chuyến đi dài đằng đẵng, Trần Hạo ngồi tựa vào thành xe lạnh lẽo, đôi mắt mở thao láo nhìn ra ngoài cửa sổ mờ hơi sương. Bên ngoài, màn đêm đen đặc nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn những vệt sáng lướt qua nhanh như cắt từ ánh đèn pha của những chiếc xe ngược chiều, hay những ngôi nhà thưa thớt ẩn hiện trong bóng tối. Không khí trên xe se lạnh về đêm, có chút sương ẩm phả vào từ khe cửa, khiến anh rùng mình nhẹ. Mùi xăng dầu đặc trưng của xe khách, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của ghế bọc nỉ và thoang thoảng mùi thức ăn nguội từ những hành khách khác, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, nhưng anh không bận tâm.
Trái tim anh đập thình thịch, không phải vì mệt mỏi hay lạnh giá, mà vì một nỗi lo lắng tột độ đang gặm nhấm. Anh đã quyết định, đã gửi đi lá thư từ chức, đã cắt đứt mọi đường lui. Anh đã đốt cháy cây cầu phía sau mình, nhưng liệu anh có đang chạy đua với thời gian một cách vô vọng? Hình ảnh Lê An hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng cử chỉ, từ ngày họ còn là những đứa trẻ vô tư trên **bờ sông cũ** cho đến những tháng ngày xa cách đầy khắc nghiệt. Anh nhớ như in những tin nhắn thưa thớt dần, những cuộc gọi ngắn lại mà anh đã biện minh bằng áp lực công việc, bằng tham vọng nơi thành thị. Mỗi lần nhớ lại, một làn sóng hối hận lại dâng trào, nhấn chìm anh trong cảm giác tội lỗi. "Nếu như ngày đó…", anh thầm thì, giọng nghẹn lại trong cổ họng. "Nếu như ngày đó anh đã không **chậm một nhịp**…". Anh ước có thể quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc anh rời đi, để nắm chặt tay cô, để nói ra hết những điều chất chứa trong lòng, thay vì để chúng hóa thành **lời nói không thành**, tan biến vào hư không.
Anh miết tay vào chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình hiện lên tên Lê An. Số điện thoại này, anh đã thuộc nằm lòng từ thuở nào, nhưng giờ đây, nó lại trở thành một vách ngăn vô hình, một **khoảng cách vô hình** mà anh không biết phải vượt qua thế nào. Anh muốn gọi, muốn nghe giọng cô, muốn biết cô đang làm gì, có ổn không. Nhưng anh không dám. Sợ rằng tiếng chuông sẽ làm phiền cô trong đêm, sợ rằng giọng nói của anh sẽ chỉ làm cô thêm bận lòng, hay tệ hơn, sợ rằng tiếng chuông sẽ vang lên trong một không gian xa lạ, bên cạnh một người xa lạ. Nỗi sợ hãi này, nó còn lớn hơn cả sự dằn vặt. Anh thở dài, cố gắng hít thật sâu mùi ẩm mốc trên xe, như thể muốn lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực.
Tiếng loa xe rè rè vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong suy nghĩ của anh: “Quý khách vui lòng kiểm tra hành lý cá nhân trước khi xuống xe tại điểm dừng chân kế tiếp. Xin nhắc lại, quý khách vui lòng kiểm tra hành lý…”. Trần Hạo giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh sáng từ đèn xe lướt qua khuôn mặt anh, để lộ quầng thâm dưới mắt và sự mệt mỏi hằn sâu. Anh cố gắng chợp mắt, nhưng những hình ảnh về Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, những lời nói của Thanh Tùng cứ ám ảnh, không cho phép anh tìm thấy dù chỉ một chút bình yên. Anh đã để mọi chuyện đi quá xa, đã tự tay tạo nên bức tường ngăn cách giữa anh và cô. Giờ đây, anh đang quay về, nhưng liệu anh có còn kịp để phá vỡ bức tường đó, hay cô đã tìm thấy một bến đỗ khác, một người khác đủ dũng cảm để bước qua rào cản của sự im lặng và chờ đợi? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh không thể ngồi yên, không thể chấp nhận sự mất mát này thêm một lần nào nữa. Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải đối mặt. Đây là chuyến đi cuối cùng, là hy vọng cuối cùng của anh.
***
Trong khi Trần Hạo đang vật lộn với những suy nghĩ dằn vặt trên chuyến xe đêm, thì ở thị trấn ven sông, một buổi chiều tà yên ả đang buông xuống. Ánh nắng vàng nhạt như mật ong, trải dài trên những mái nhà cổ kính và con đường làng quen thuộc. Tiếng chim hót ríu rít trên những tán cây xanh, hòa cùng tiếng gió xào xạc và tiếng nước sông chảy nhẹ, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm. Lê An và Chi Mai đang ngồi ở một góc quen thuộc trong quán cà phê nhỏ ven sông, nơi từng là điểm hẹn của bao nhiêu kỷ niệm. Không khí trong quán dịu nhẹ, thoảng mùi cà phê rang xay và mùi bánh ngọt thoang thoảng từ quầy bánh. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ càng làm tăng thêm vẻ trầm tư cho không gian.
Lê An khuấy nhẹ ly cà phê đen đá, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách như tiếng thời gian trôi. Đôi mắt cô hơi trũng sâu, phảng phất nỗi buồn khó tả, như thể có một đám mây xám đang che phủ tâm hồn cô. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt tinh anh, nhìn Lê An đầy lo lắng. Cô đặt tay lên tay bạn, khẽ siết nhẹ.
“An à, mày không thể cứ mãi sống trong hy vọng mơ hồ được,” Chi Mai nói, giọng điệu vừa thẳng thắn vừa đầy quan tâm. “Người ta có đến bên mày đâu? Mày đã chờ đợi quá lâu rồi. Mày đã cho Trần Hạo quá nhiều cơ hội rồi.”
Lê An thở dài, ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, vẽ nên những vệt màu cam đỏ trên mặt nước sông. Cô khẽ lắc đầu. “Tao biết chứ, Mai. Tao biết hết. Nhưng… bao nhiêu năm rồi Mai à. Cảm giác đó, nó đã ăn sâu vào tao. Tao không biết mình còn phải chờ đến bao giờ, hay là có nên chờ nữa hay không. Có lẽ tao đã quá quen với việc chờ đợi rồi.” Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu.
Chi Mai nhíu mày. “Quen với việc chờ đợi không có nghĩa là mày phải chấp nhận nó mãi mãi. Cuộc sống của mày không thể cứ mãi xoay quanh một người đã không đủ dũng khí để giữ lấy mày. Mày nhìn xem, Hoàng Huy đối xử với mày tốt thế, quan tâm mày từng chút một. Sao mày không thử mở lòng xem sao? Dù sao anh ấy cũng là một lựa chọn không tồi mà. Ít nhất thì anh ấy cũng ở ngay đây, ngay bây giờ, và anh ấy thể hiện tình cảm của mình rất rõ ràng.”
Lê An khẽ mỉm cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Anh ấy tốt thật, tao biết. Ai cũng thấy. Anh ấy chân thành, quan tâm, và tao cảm nhận được điều đó. Nhưng… cảm giác nó không giống.” Cô ngừng lại, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt. “Nó không giống cái cảm giác mà tao đã từng có, hay cái cảm giác mà tao nghĩ mình nên có. Nó không phải là thứ tình yêu mãnh liệt như trong truyện, không phải là thứ mà người ta bất chấp tất cả để có được. Nó giống như một dòng sông êm đềm, lặng lẽ, nhưng không có những con sóng lớn. Tao không biết nữa, Mai. Tao thật sự không biết.”
Chi Mai thở dài. “Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Mày cứ phức tạp hóa mọi chuyện lên. Đôi khi, sự bình yên và ổn định mới là thứ chúng ta cần. Tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng đôi khi cũng đi kèm với bão giông. Mày đã quá mệt mỏi rồi An à. Mày xứng đáng có được sự an yên, một bến đỗ, một người thật lòng muốn ở bên mày. Hoàng Huy là người như vậy. Hãy cho anh ấy một cơ hội, và cho chính mày một cơ hội để hạnh phúc.”
Lê An không nói gì, chỉ gục đầu xuống bàn, mái tóc dài xõa xuống che khuất khuôn mặt. Cô cảm thấy kiệt sức. Kiệt sức vì chờ đợi, kiệt sức vì hy vọng, và kiệt sức vì những suy nghĩ giằng xé trong lòng. Cô biết Chi Mai nói đúng. Cô đã quá mệt mỏi. Nỗi cô đơn, dẫu thầm lặng, đã gặm nhấm cô từng ngày. Cô mong muốn một sự quan tâm thực tế, một vòng tay che chở, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa vời hay những kỷ niệm đã hóa thành khói sương. Ly cà phê đã cạn, và ánh nắng chiều cũng đã nhạt dần, báo hiệu một ngày nữa đang trôi qua, mang theo những cơ hội và cả những tiếc nuối.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt sáng cuối cùng lên mặt sông lấp lánh như dát vàng. Không khí dịu mát, mang theo hơi ẩm từ sông và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những cây cổ thụ trong công viên. Tiếng chim hót ríu rít như đang gọi nhau về tổ, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang đi dạo chậm rãi trên con đường lát đá nhỏ trong công viên thị trấn, nơi những hàng ghế đá cũ kỹ nằm dưới tán cây cổ thụ. Dù đã quá quen thuộc với khung cảnh này, hôm nay, Lê An lại cảm thấy một chút khác lạ, một chút căng thẳng len lỏi trong từng bước chân.
Nguyễn Hoàng Huy có vẻ bồn chồn. Anh cứ đi đi lại lại bên cạnh cô, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cách lo lắng, rồi lại quay đi như thể đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp. Cuối cùng, anh dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ, che phủ cả một khoảng sân nhỏ. Anh quay người lại, đối mặt với Lê An, ánh mắt đầy chân thành và có chút run rẩy.
“An,” anh bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng có chút căng thẳng. “Anh biết em có nhiều tâm sự, và anh không muốn ép buộc em. Anh biết em cần thời gian. Nhưng… anh không thể giữ những điều này trong lòng mãi được. Anh phải nói ra điều này, ngay lúc này.”
Lê An ngẩng đầu nhìn anh, trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết điều gì sắp đến. Cô đã linh cảm được từ lâu, từ những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, từ những ánh mắt dõi theo, từ sự kiên nhẫn vô bờ bến mà anh dành cho cô.
Nguyễn Hoàng Huy hít một hơi thật sâu, như thể lấy hết can đảm. “Anh yêu em, An. Yêu em từ lâu rồi. Từ cái ngày đầu tiên anh gặp em ở cửa hàng sách, rồi những lần chúng ta nói chuyện, anh đã biết em là người con gái anh muốn ở bên.” Anh tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lê An, không hề né tránh. “Anh không hứa sẽ mang lại cho em một cuộc sống quá lãng mạn, như những câu chuyện cổ tích hay phim ảnh. Anh không phải là một người tài hoa hay giàu có như những người khác. Nhưng anh hứa sẽ luôn ở bên em, quan tâm và bảo vệ em. Anh sẽ không bao giờ để em phải cô đơn nữa, sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi trong vô vọng.”
Những lời nói chân thành, mộc mạc của Hoàng Huy như một dòng nước mát lành, thấm vào sâu thẳm tâm hồn Lê An. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa, một cảm giác được nâng niu, được trân trọng mà bấy lâu nay cô khao khát. Nước mắt bỗng dưng ứ đọng nơi khóe mi, đôi mắt cô rưng rưng. Cô khẽ thốt lên, giọng nghẹn ngào: “Huy…”
Hoàng Huy nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khác hẳn với sự lạnh lẽo và hờ hững mà cô đã từng trải qua. “Anh chỉ cần một cơ hội, An. Một cơ hội để chứng minh cho em thấy, em xứng đáng được yêu thương và có một bến đỗ bình yên. Một cơ hội để anh được chăm sóc em mỗi ngày, để em không còn phải một mình chống chọi với những nỗi buồn, những hoài niệm.” Anh siết nhẹ tay cô. “Hãy cho anh cơ hội đó, An. Anh sẽ không làm em thất vọng.”
Lê An bất ngờ trước cử chỉ thân mật đó, đôi mắt cô vẫn còn đẫm nước. Cô từ từ rút tay lại, không phải vì từ chối, mà vì bối rối và xúc động tột độ. Trái tim cô như được sưởi ấm, những lời nói của Hoàng Huy như gieo một hạt mầm hy vọng vào mảnh đất cằn cỗi trong lòng cô. Cô nhìn vào ánh mắt anh, thấy ở đó sự chân thành, sự kiên định, và một tình yêu không đòi hỏi. Đó là điều mà cô đã bỏ lỡ, hay nói đúng hơn, đã không được nhận từ **lời nói không thành** của Trần Hạo. Khoảng trống trong lòng cô dường như đang dần được lấp đầy bởi sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải bởi những ảo ảnh của quá khứ.
Ngay lúc đó, một tiếng “zzzt… zzzt” rung nhẹ từ trong túi quần cô. Lê An giật mình, theo phản xạ đưa tay vào túi lấy điện thoại ra. Màn hình điện thoại cũ kỹ bỗng sáng lên, hiện rõ tên người gọi: “Trần Hạo”.
Trong khoảnh khắc, trái tim Lê An như ngừng đập. Hình ảnh Trần Hạo, với tất cả những kỷ niệm, những hối tiếc, những câu hỏi không lời bỗng ùa về. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác mệt mỏi và trống rỗng khác lại bao trùm lấy cô. Cô nhìn vào tên Trần Hạo, rồi lại nhìn sang ánh mắt chân thành, kiên định của Nguyễn Hoàng Huy đang chờ đợi câu trả lời từ cô. Một sự lựa chọn, rõ ràng hơn bao giờ hết, hiện ra trước mắt cô.
Không chút do dự, không một lời giải thích, Lê An nhanh chóng tắt màn hình điện thoại, để cuộc gọi của Trần Hạo trôi vào im lặng. Cô không bắt máy. Ánh mắt cô vẫn nhìn vào Hoàng Huy, dù khóe mắt vẫn còn đọng nước. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã đưa ra một quyết định. Quyết định không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được bình yên, được có một người ở bên. Cô đã **chậm một nhịp** quá lâu, đã chờ đợi quá nhiều. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc cô phải tự cho mình một cơ hội, một bến đỗ thực sự. Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm công viên, nhưng trong lòng Lê An, một tia sáng mới vừa nhóm lên, không rực rỡ như bình minh, nhưng đủ ấm áp để xua đi bóng tối của những năm tháng chờ đợi vô vọng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.