Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 391: Hoàng Hôn Tan Vỡ

Tiếng phanh khẽ rít lên, rồi im bặt. Cánh cửa xe khách bật mở, đẩy ra một luồng không khí đặc quánh mùi dầu diesel, trộn lẫn với cái lạnh ẩm đặc trưng của sáng sớm thị trấn ven sông. Trần Hạo bước xuống, chân vẫn còn tê dại sau gần một ngày đêm ròng rã trên xe. Chiếc ba lô nặng trĩu trên vai anh như gánh thêm bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu hy vọng mong manh và sự dằn vặt khôn nguôi. Anh đứng giữa bến xe khách liên tỉnh, một không gian rộng lớn với những quầy vé nhuốm màu thời gian, những tấm bảng thông báo cũ kỹ và hàng dài các chuyến xe đang chờ xuất bến hoặc vừa cập bến. Tiếng loa phóng thanh rè rè thông báo những chuyến đi xa xôi, tiếng động cơ xe nổ lách cách, tiếng còi xe inh ỏi cắt ngang không gian, hòa lẫn với tiếng người gọi khách hối hả và những cuộc trò chuyện ồn ào vội vã. Tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, xô bồ, khác hẳn với sự tĩnh lặng mà anh đã khắc sâu trong ký ức về thị trấn này.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận chút gì đó quen thuộc từ mùi ẩm mốc của không khí vùng sông nước, mùi khói xe mịt mờ và cả mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những gánh hàng rong ven đường. Nhưng tất cả dường như đều bị pha loãng, bị biến đổi, trở nên xa lạ. Thị trấn vẫn ở đây, nhưng nó không còn là thị trấn của tuổi thơ anh, của những buổi tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Mọi thứ đã thay đổi, hay chính anh mới là người đã thay đổi quá nhiều sau những năm tháng nơi thành thị xa hoa?

Ánh mắt Trần Hạo lướt qua từng gương mặt vội vã, từng dáng người lướt qua anh, vô thức tìm kiếm một điều gì đó thân quen. Nhưng chỉ có những khuôn mặt lạ lẫm, những ánh mắt vội vàng không để tâm đến ai khác ngoài hành trình của riêng họ. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một bóng ma từ quá khứ vừa trở về, mang theo một bí mật mà không ai còn nhớ đến. Cổ họng anh nghẹn lại, một cảm giác cô đơn bủa vây, nặng trĩu hơn cả chiếc ba lô trên vai.

Anh rút chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra khỏi túi quần, màn hình vẫn còn mờ ảo vì chưa kịp sạc đầy. Tên Lê An hiện lên trong danh bạ, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn của tâm trí anh. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, rồi dừng lại. Hàng trăm câu hỏi, hàng vạn lời nói không thành cứ thế chạy đua trong đầu anh. Anh nên nói gì? Cô ấy sẽ phản ứng thế nào? Liệu có phải đã quá muộn rồi không? Nỗi sợ hãi về một câu trả lời lạnh lùng, về một sự thật phũ phàng khiến anh chùn bước. Anh lại cất điện thoại vào túi, như thể giấu đi một bí mật, một tội lỗi. "Về rồi... cuối cùng cũng về rồi," anh thầm nhủ, giọng nói khản đặc chỉ đủ cho mình anh nghe thấy. Nhưng câu nói đó không mang theo sự nhẹ nhõm, mà chỉ là một lời xác nhận cho một hành trình đầy cam go, một cuộc đối mặt mà anh không biết mình có đủ dũng khí để đón nhận hay không. Hơi thở anh nặng nề, lồng ngực như bị nén chặt bởi một tảng đá vô hình. Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi những ý nghĩ tiêu cực, nhưng chúng cứ như những chiếc rễ cây bám chặt vào tâm can anh, không cách nào gỡ bỏ. Anh biết, đây không phải là lúc để chùn bước. Anh đã đi một chặng đường quá dài, đã đánh đổi quá nhiều để có mặt ở đây. Nhưng tia hy vọng mong manh ấy, nó cứ lập lòe, chực tắt ngấm bất cứ lúc nào. Anh bước đi, hòa vào dòng người, để lại phía sau bến xe ồn ào và những suy tư nặng nề.

Buổi sáng muộn, ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn, rải những vệt vàng óng trên những con đường rải sỏi quen thuộc của thị trấn. Trần Hạo đi bộ chậm rãi, bước chân nặng nề như thể mỗi bước đều phải vượt qua một lực cản vô hình. Anh cố gắng nhận ra những khung cảnh cũ, tìm kiếm những dấu tích của quá khứ, nhưng mọi thứ dường như đều đã khác. Con đường ngày xưa anh và Lê An thường đạp xe đi học, giờ đã được trải nhựa phẳng lì. Những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ đã được thay thế bằng những kiến trúc hiện đại hơn, sáng sủa hơn. Quán tạp hóa nhỏ ở góc phố, nơi họ thường ghé mua kẹo, đã biến thành một cửa hàng tiện lợi sáng choang. Ngay cả cái cây bàng già cỗi ở đầu làng, nơi họ từng khắc tên mình lên thân cây, cũng đã bị đốn hạ để mở rộng đường.

Trần Hạo dừng lại trước một cửa hàng sách mới toanh, nơi ngày xưa chỉ là một sạp báo nhỏ. Anh nhìn vào những cuốn sách được bày biện ngăn nắp, những kệ sách cao vút mà anh chưa từng thấy ở thị trấn này. Mọi thứ đều thay đổi, nhưng một cách lặng lẽ, không ồn ào, không báo trước. Anh cảm thấy mình như một người xa lạ trên chính mảnh đất tuổi thơ mình. Nỗi lo lắng càng dâng trào mạnh mẽ hơn, như một dòng nước lũ cuốn phăng đi những tia hy vọng cuối cùng.

Anh lại rút chiếc điện thoại ra. Lần này, anh không ngần ngại nữa. Anh bấm số của Lê An, chờ đợi. Từng tiếng "tút tút" kéo dài trong tai anh, như những nhát búa gõ vào lồng ngực. Một giây, hai giây, rồi ba giây... Không có ai bắt máy. Anh gọi lại lần nữa, rồi lần nữa. Vẫn là sự im lặng từ đầu dây bên kia, chỉ có tiếng chuông chờ vô vọng. Trái tim anh thắt lại. "An... em ở đâu? Sao em không nghe máy?" Anh thầm thì, giọng nói lạc hẳn trong tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây. Có phải cô ấy đang bận? Hay cô ấy cố tình không nghe? Một cảm giác bất an len lỏi, bóp nghẹt lấy anh. Anh nhớ lại lời Thanh Tùng nói, về việc Lê An đã có người yêu mới, về sự bình yên mà cô ấy tìm thấy bên người đàn ông khác. Nỗi sợ hãi đó giờ đây trở thành một hiện thực đáng sợ, một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy anh.

Anh tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân anh đi càng nặng trĩu. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã sai ở đâu? Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để nói ra lời yêu, để giữ cô ấy lại, liệu mọi chuyện có khác? Câu hỏi "nếu như ngày đó" cứ vang vọng trong tâm trí anh, như một bản nhạc buồn không lời, day dứt khôn nguôi. Anh nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy trên vỉa hè, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian, nhưng anh không thể cảm nhận được niềm vui ấy. Tất cả chỉ là một bức tranh mờ ảo, xa xăm. Anh tự hỏi, Lê An giờ này đang làm gì? Cô ấy có đang hạnh phúc không? Có đang mỉm cười không? Và nụ cười ấy, liệu có phải dành cho một người đàn ông khác?

Anh đi qua con phố chính, nơi những cửa hàng tấp nập khách ra vào. Mùi thơm của bánh mì nướng, mùi cà phê phảng phất, mùi hoa nhài từ gánh hàng của bà bán hoa quen thuộc. Tất cả những mùi hương ấy, anh từng yêu, từng gắn bó, giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác xa lạ, hoài niệm. Anh cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung của những ký ức và thực tại, nơi ranh giới giữa chúng trở nên mờ nhạt. Anh biết mình cần phải tìm gặp Lê An, cần phải nói chuyện với cô ấy, nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu, và liệu cô ấy có muốn gặp anh không. Mỗi lần anh cố gắng hình dung ra cuộc gặp mặt, hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản, nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ" lại hiện lên, khiến trái tim anh đau nhói. Anh lại cất điện thoại vào túi, tay nắm chặt, cảm thấy mình bất lực hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An không chỉ là về địa lý, mà còn là về thời gian, về những lựa chọn, và về những lời nói không thành mà anh đã mãi mãi chôn giấu.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây thị trấn, biến những đám mây trắng thành những vệt vàng cam rực rỡ. Trần Hạo, sau một buổi sáng lang thang vô định, mệt mỏi rã rời, đã tìm đến công viên "Ký Ức Xanh" – nơi hẹn hò quen thuộc của anh và Lê An ngày xưa. Nơi đây vẫn còn giữ được vẻ yên bình hiếm hoi giữa những đổi thay của thị trấn. Những cây cổ thụ cao vút vươn mình soi bóng xuống hồ nước trong xanh, những ghế đá nhuốm màu thời gian nằm rải rác dưới tán cây, và tiếng chim hót líu lo vẫn còn vương vấn đâu đó.

Trái tim Trần Hạo đập thình thịch, một nửa sợ hãi, một nửa hy vọng. Anh biết, đây có thể là nơi cuối cùng anh có thể tìm thấy cô, hoặc ít nhất là một dấu vết của cô. Anh bước chân chậm rãi, cố gắng giữ cho hơi thở mình thật đều, nhưng lồng ngực anh vẫn cứ phập phồng không ngừng. Anh lướt mắt qua từng chiếc ghế đá, từng góc khuất, rồi dừng lại.

Cách đó không xa, dưới bóng một cây phượng già, một cảnh tượng đã đóng băng toàn bộ thế giới của anh. Lê An đang ngồi trên một chiếc ghế đá, mái tóc dài buông xõa ngang vai, tà áo dài màu xanh ngọc nhẹ nhàng lay động trong gió chiều. Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của cô, cái nụ cười mà anh đã khao khát được nhìn thấy bấy lâu nay, đang nở trên môi cô. Nhưng bên cạnh cô, không phải là anh. Mà là Nguyễn Hoàng Huy.

Huy cúi xuống, một cách thật tự nhiên và ân cần, nhẹ nhàng lau đi vết kem dính trên khóe môi Lê An. Động tác ấy không hề gượng gạo, mà đầy sự yêu thương và chiều chuộng, như thể đó là một thói quen đã ăn sâu vào cuộc sống của họ. Ánh mắt Huy tràn đầy sự quan tâm, không hề che giấu. Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy, một cử chỉ tin cậy và mãn nguyện, một sự bình yên mà anh chưa bao giờ thấy ở cô khi cô ở bên anh, ít nhất là trong những năm tháng cuối cùng của mối quan hệ không tên giữa họ.

Cảnh tượng ấy, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Nó không phải là một nhát dao bất ngờ, mà là một nhát dao được tiên đoán trước, nhưng vẫn đau đớn đến thấu xương. Toàn bộ thế giới của anh như sụp đổ, tan tành thành từng mảnh nhỏ. Anh nấp mình sau một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi lạnh lẽo tựa như chính trái tim anh lúc này. Anh nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng anh không cảm thấy đau. Cơn đau trong lồng ngực anh quá lớn, quá dữ dội, nuốt chửng mọi cảm giác thể xác khác. Mắt anh mở to, trân trân nhìn về phía Lê An và Hoàng Huy, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.

Tiếng cười trong trẻo của Lê An vọng lại, theo làn gió chiều, như một bản án tử hình dành cho anh. "Anh Huy lúc nào cũng chu đáo quá," Lê An nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, tràn đầy sự dịu dàng mà anh đã từng nghĩ chỉ dành riêng cho mình. Hoàng Huy khẽ xoa đầu cô, một động tác đầy trìu mến. "Ngốc, em cứ như trẻ con vậy," anh ta đáp, giọng nói rành mạch, rõ ràng, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của họ như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can Trần Hạo. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, một nỗi hối hận cháy bỏng. Anh đã chậm một nhịp. Chậm quá lâu.

Nước mắt mặn chát bất giác trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác của Trần Hạo. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Anh hít một hơi thật sâu, nhưng không khí trong lành của công viên giờ đây như nghẹt thở, không thể lấp đầy phổi anh. Mùi hoa thoang thoảng, mùi đất ẩm sau một ngày dài, tất cả đều trở thành nỗi ám ảnh, một sự tương phản tàn nhẫn với nỗi tuyệt vọng trong lòng anh. Anh đã từng mơ về khoảnh khắc này, khoảnh khắc anh trở về, tìm thấy Lê An và nói ra tất cả những lời yêu anh đã chôn giấu. Nhưng giờ đây, giấc mơ ấy đã biến thành một ác mộng.

Anh nhìn Lê An, nhìn nụ cười bình yên trên môi cô, nhìn ánh mắt tin cậy cô dành cho Hoàng Huy. Anh nhận ra, Lê An đã thực sự tìm thấy bến đỗ của mình. Cô ấy đã không còn chờ đợi anh nữa. Khoảng trống trong lòng cô đã được lấp đầy, không phải bởi những ảo ảnh của quá khứ, mà bởi sự quan tâm hiện hữu, bởi tình yêu chân thành của một người đàn ông khác. Nỗi đau của Trần Hạo không chỉ là nỗi đau của tình yêu mất mát, mà còn là nỗi đau của sự hối hận, của "nếu như ngày đó" anh đã không e dè, không sợ hãi, không để những lời nói không thành ấy mãi mãi ngủ yên trong lòng. Anh đã để khoảng cách vô hình giữa họ trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo biết, đây chính là sự thật phũ phàng nhất anh phải đối mặt. Không có bất kỳ lời giải thích nào, không có bất kỳ cơ hội thứ hai nào. Mọi thứ đã kết thúc. Ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm công viên, và cả tâm hồn tan vỡ của Trần Hạo. Anh vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng được tạc nên từ nỗi đau và sự tuyệt vọng, chứng kiến ánh sáng cuối cùng của hy vọng vụt tắt trong cuộc đời mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free