Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 392: Bức Tường Vô Hình
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng không thể xua đi hình ảnh ám ảnh trong tâm trí Trần Hạo. Anh vẫn đứng đó, sau gốc cây cổ thụ sần sùi, như một pho tượng bị bỏ quên giữa dòng chảy vô tận của thời gian. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng cơ thể anh lại như đang bốc cháy từ bên trong, bởi ngọn lửa của nỗi tuyệt vọng và sự hối hận. Mắt anh khô khốc, trân trân nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi công viên, nơi bóng dáng Lê An và Hoàng Huy đã khuất dạng từ lâu. Tiếng cười trong trẻo của cô, cái chạm tay ân cần của anh ta, tất cả như cứa vào tim anh từng nhát, từng nhát một.
Anh đã ở đây bao lâu? Một giờ? Hai giờ? Hay cả một đời người? Thời gian dường như đã ngừng lại. Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề cuộc đời, chứng kiến vở kịch của chính mình đang diễn ra trước mắt, một vở kịch mà anh không thể can thiệp, không thể thay đổi bất cứ điều gì. Mỗi hơi thở của anh đều nặng trĩu, chứa đầy sự tê dại và đau đớn. Anh quỳ sụp xuống nền đất lạnh, bàn tay run rẩy chạm vào những viên sỏi nhỏ. Chúng sắc nhọn và lạnh lẽo, tựa như chính số phận mà anh đang gánh chịu. Anh cúi gằm mặt, để những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lòng đất, hòa tan cùng sương đêm, như những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn vùi bấy lâu nay.
‘Không thể nào… không thể nào kết thúc như thế này được…’ Tiếng nói yếu ớt vang vọng trong tâm trí anh. 'Anh đã về rồi, An. Anh đã về rồi…' Anh cố gắng bám víu vào một tia hy vọng mong manh, một lời biện hộ yếu ớt cho chính mình. Anh đã sai, anh biết. Sai ngay từ cái ngày anh chọn sự nghiệp mà bỏ quên cô, sai ngay từ cái ngày anh để khoảng cách vô hình giữa họ lớn dần. Nhưng liệu có cơ hội nào không? Một cơ hội cuối cùng để anh nói ra tất cả, để anh giải thích, để anh cầu xin sự tha thứ?
Trần Hạo nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An tựa đầu vào vai Hoàng Huy lại hiện về rõ mồn một. Nụ cười bình yên trên môi cô ấy, ánh mắt tin cậy cô dành cho người đàn ông khác. Đó là một sự bình yên mà anh chưa từng mang lại cho cô trong những năm tháng cuối cùng của mối quan hệ không tên giữa họ. Anh đã luôn nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ tất cả, anh sẽ quay về và bù đắp cho cô. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không phải là một món nợ có thể trì hoãn, không phải là một tài sản có thể cất giữ rồi lấy ra bất cứ lúc nào. Tình yêu cần được vun đắp mỗi ngày, cần sự hiện diện, cần sự quan tâm. Và anh, đã chậm một nhịp. Chậm quá lâu.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán cây, đánh thức công viên 'Ký Ức Xanh' sau một đêm dài tĩnh mịch, Trần Hạo vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế đá lạnh lẽo. Cơ thể anh tê dại, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh một cách đau đớn. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người tập thể dục buổi sớm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, nhưng lại hoàn toàn lạc điệu với nỗi đau trong lòng anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi sau sương đêm. Mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông, từng là nguồn an ủi, giờ đây lại càng khắc sâu nỗi đau mất mát.
Một cặp đôi già nắm tay nhau đi dạo ngang qua, trao cho anh một ánh nhìn đầy lo lắng. Trần Hạo khẽ giật mình, nhận ra sự tiều tụy của chính mình. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ hoe, quần áo nhăn nhúm sau một đêm không ngủ. Anh đã đánh mất chính mình, đánh mất cả hy vọng. Nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đáy mắt anh. 'Không thể bỏ cuộc... chưa thể bỏ cuộc.' Anh tự nhủ. 'Ít nhất, anh phải nói chuyện với em, An. Anh phải nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu nay.' Đó là một quyết tâm mong manh, được xây dựng trên nền tảng của nỗi tuyệt vọng, nhưng nó đủ để kéo anh đứng dậy. Anh lê bước rời khỏi công viên, hướng về phía nhà Lê An. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng mỗi bước chân cũng chứa đựng một niềm tin nhỏ bé, rằng chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh nói ra, có thể mọi thứ sẽ khác. Khoảng cách vô hình giữa họ, anh sẽ cố gắng phá vỡ nó, dù chỉ là một lần cuối.
Con đường dẫn đến nhà Lê An dường như dài hơn bao giờ hết. Mỗi cửa hàng nhỏ, mỗi ngôi nhà quen thuộc đều gợi lên trong Trần Hạo một ký ức nào đó về cô. Quán ăn vặt nơi họ từng trốn học, tiệm sách cũ nơi cô mê mẩn những cuốn tiểu thuyết, hay cây cầu nhỏ nơi họ từng ngồi đung đưa chân, nói những câu chuyện vu vơ. Tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ đẹp đẽ, giờ đây lại càng khắc sâu nỗi hối hận trong lòng anh. Anh đã từng có tất cả, nhưng lại để vuột mất.
Đến trước cổng nhà Lê An, Trần Hạo do dự. Cánh cổng gỗ sơn màu xanh ngọc, hàng rào hoa giấy đang nở rộ, tất cả đều giống như trong ký ức của anh. Nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác. Anh không còn là cậu thiếu niên hồn nhiên ngày nào, mà là một người đàn ông trưởng thành, mang theo bao nỗi niềm và gánh nặng. Anh đứng lặng lẽ, không dám bấm chuông. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây trước nhà, tiếng xe máy lướt qua trên đường, tất cả đều trở nên xa lạ, như thể anh là một kẻ ngoại lai.
Anh rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi. Chiếc điện thoại đời cũ, vỏ ngoài đã hơi trầy xước, nhưng vẫn là vật bất ly thân của anh. Anh tìm đến số của Lê An, ngón tay run rẩy ấn nút gọi. Tiếng chuông reo dài, vọng vào không gian yên tĩnh. Mỗi tiếng "tút... tút..." như một nhát búa đóng vào lồng ngực anh. Anh chờ đợi, chờ đợi một phép màu.
Bên trong ngôi nhà, Lê An đang ngồi ăn sáng cùng gia đình. Bữa sáng ấm cúng với món phở gà nóng hổi mà mẹ cô tự tay nấu. Mùi phở thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, hòa cùng tiếng nói chuyện rôm rả. Nguyễn Hoàng Huy cũng có mặt, anh ta ngồi cạnh Lê An, thỉnh thoảng gắp thức ăn vào bát cô một cách ân cần.
Điện thoại của Lê An rung lên bần bật trên bàn. Cô liếc nhìn màn hình. Tên Trần Hạo hiện lên rõ mồn một. Tim cô chợt chùng xuống, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Giữa tiếng nói cười của gia đình và sự quan tâm của Huy, cuộc gọi của Trần Hạo như một tiếng vọng từ quá khứ, xa xôi và đầy ám ảnh. Cô lưỡng lự, ánh mắt thoáng chút bối rối.
Bà Mai, mẹ Lê An, tinh ý nhận ra sự thay đổi trên nét mặt con gái. "Ai gọi con đó An? Cứ nghe đi con," bà nhẹ nhàng nói, ánh mắt hiền từ nhìn Lê An.
Lê An hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình bình thản. "À, không có gì đâu mẹ. Chắc là số lạ." Cô nói dối một cách vụng về, rồi nhanh chóng vuốt màn hình tắt đi, cất chiếc điện thoại vào túi áo. Cô không dám nhìn vào mắt mẹ, cũng không dám nhìn vào ánh mắt của Huy. Cô biết, mình đang né tránh. Né tránh quá khứ, né tránh những cảm xúc đã từng dằn vặt cô bấy lâu nay. Cô đã chọn con đường của hiện tại, con đường của sự bình yên và ổn định bên Huy. Cô không thể để bất cứ điều gì, bất cứ ai, làm lung lay quyết định đó.
Trần Hạo bên ngoài, nghe tiếng "tút tút" dài rồi ngắt kết nối, lòng anh như chìm xuống vực sâu. Cô ấy không nghe máy. Một lần nữa, cô ấy từ chối anh. Anh lại gọi, rồi lại gọi. Nhưng vẫn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Cuối cùng, anh quyết định gửi một tin nhắn. Ngón tay anh gõ từng chữ một, chậm rãi và đầy đau đớn:
'An, làm ơn, cho anh một cơ hội. Anh biết anh đã sai, anh biết anh đã chậm một nhịp. Nhưng anh cần nói chuyện với em, dù chỉ một lần cuối. Anh có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều điều muốn giải thích. Anh đang ở trước nhà em. Làm ơn, hãy xuống đây. Chỉ năm phút thôi.'
Anh nhấn gửi, rồi đứng đó, như một kẻ hành khất mong chờ một chút bố thí. Mắt anh dán chặt vào cánh cổng, hy vọng nó sẽ mở ra. Hy vọng Lê An sẽ xuất hiện, dù chỉ là để trách mắng anh, để trút giận lên anh. Bất cứ điều gì cũng tốt hơn sự im lặng lạnh lẽo này.
Nhưng cánh cổng vẫn đóng im lìm. Thời gian trôi qua thật chậm, từng phút, từng giây như một thế kỷ. Mùi thức ăn thơm lừng từ bên trong nhà vọng ra, tiếng cười nói ấm áp của gia đình. Tất cả những điều đó càng khiến Trần Hạo cảm thấy mình lạc lõng, cô đơn hơn bao giờ hết. Anh là một người ngoài, đứng nhìn vào một hạnh phúc mà anh từng có thể là một phần, nhưng đã đánh mất.
Lê An nhận được tin nhắn của Trần Hạo. Cô đọc lướt qua, trái tim cô thắt lại một chút. Những lời van nài của anh chạm đến tận cùng nỗi day dứt trong cô. Cô biết anh đang đau khổ, cô biết anh đang hối hận. Nhưng cô đã quyết định rồi. Cô không thể quay lại. Cô không thể lại một lần nữa đặt mình vào vị trí chờ đợi vô vọng. Cô đã từng chờ anh quá lâu, đã từng mệt mỏi với những lời nói không thành của anh. Giờ đây, khi hạnh phúc đã ở ngay trước mắt, cô không thể từ bỏ nó vì một bóng hình đã thuộc về quá khứ.
Cô nhìn sang Hoàng Huy, anh ta đang mỉm cười dịu dàng với cô, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tin tưởng. Đó là ánh mắt mà cô đã khao khát bấy lâu nay, ánh mắt của một người đàn ông luôn hiện hữu, luôn quan tâm, luôn đặt cô lên hàng đầu. Cô khẽ mỉm cười đáp lại, rồi quay đi, gạt bỏ những suy nghĩ về Trần Hạo ra khỏi tâm trí.
‘Đã quá muộn rồi, Hạo. Em không thể quay lại được nữa.’ Cô tự nhủ trong thâm tâm. ‘Em cần một bến đỗ bình yên, chứ không phải một cuộc hành trình đầy bất an và chờ đợi.’ Lê An không trả lời tin nhắn của Trần Hạo. Cô chỉ đơn giản là bỏ qua, như thể nó chưa từng tồn tại. Cô muốn cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người, để cả cô và anh đều có thể bước tiếp. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể phá vỡ.
Trần Hạo đợi thêm một lúc lâu nữa, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào từ Lê An. Anh biết, cô đã đọc tin nhắn của anh. Sự im lặng của cô, sự từ chối không thành lời đó, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng đến tận cùng, như thể linh hồn anh đã bị rút cạn. Anh quay lưng lại với cánh cổng, bước đi nặng nĩu. Mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên chính trái tim mình. Anh hiểu rằng, anh đã không còn cơ hội.
Buổi chiều cùng ngày, Trần Hạo đi lang thang trên những con phố quen thuộc của thị trấn. Anh không biết mình nên đi đâu, nên làm gì. Tâm trí anh trống rỗng, nhưng nỗi đau thì cứ giằng xé không ngừng. Anh đã dành cả buổi sáng để chờ đợi trước nhà Lê An, để rồi nhận lại sự im lặng đến tàn nhẫn. Anh vẫn không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. Anh cần một lời giải thích, một cuộc đối mặt.
Anh đi về phía con đường gần nhà Lê An, nơi anh biết cô hay đi qua. Đây là con đường nhỏ, rợp bóng cây, dẫn ra chợ và trường học cũ của hai người. Anh hy vọng, nếu anh chờ ở đây, anh sẽ có cơ hội gặp cô, đối mặt với cô, dù chỉ một lần. Anh đứng nép mình vào một góc đường, dưới bóng mát của cây bàng già, cố gắng hòa mình vào dòng người qua lại. Lòng anh đầy hồi hộp và một niềm hy vọng mong manh, như ngọn nến le lói trước gió.
Hàng giờ trôi qua. Tiếng xe cộ lướt qua, tiếng người nói chuyện rôm rả, mùi khói xe nhẹ hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất sau cơn mưa chiều. Tất cả đều trôi qua trước mắt anh như một cuốn phim quay chậm. Trần Hạo cứ đứng đó, như một kẻ vô hồn, ánh mắt không ngừng dõi theo từng bóng người.
Và rồi, anh nhìn thấy họ.
Từ phía xa, Lê An xuất hiện, mái tóc dài buông xõa, tà áo dài màu xanh ngọc nhẹ nhàng bay trong gió. Nụ cười bình yên vẫn nở trên môi cô. Và bên cạnh cô, không ai khác, chính là Nguyễn Hoàng Huy. Họ đang đi bộ sánh bước cùng nhau, trò chuyện vui vẻ, ánh mắt trao nhau những cử chỉ ân cần. Huy thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, hoặc cúi xuống nói nhỏ điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích.
Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là cơ hội cuối cùng của anh. Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để gọi tên cô.
Khi họ đến gần, ánh mắt Trần Hạo chạm vào ánh mắt của Lê An. Cô khẽ giật mình, nụ cười trên môi chợt tắt. Một thoáng bối rối lướt qua trên gương mặt cô, nhưng chỉ trong tích tắc. Ngay lập tức, cô lấy lại vẻ bình thản, thậm chí là có chút lạnh nhạt. Cô chỉ khẽ gật đầu một cái xã giao, một cái gật đầu nhẹ như một người quen biết hờ hững. Không một lời nói, không một nụ cười, không một chút ấm áp nào trong ánh mắt cô.
Cái gật đầu đó, cái nhìn thoáng qua đầy xa cách đó, còn đau đớn hơn ngàn vạn lời nói. Nó như một nhát dao cuối cùng, kết liễu mọi hy vọng còn sót lại trong Trần Hạo. Anh há miệng, định gọi tên cô, định níu kéo, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Giọng anh run rẩy, không thể thốt ra thành tiếng. Anh đứng chết lặng, bất động như một khúc gỗ mục.
Lê An nắm chặt tay Hoàng Huy, siết nhẹ ngón tay anh ta. Cử chỉ đó như một lời khẳng định, một lời tuyên bố rõ ràng về lựa chọn của cô. Cô không quay đầu lại, không cho Trần Hạo một cơ hội nào nữa. Cô và Huy lướt qua anh, như thể anh chỉ là một cái bóng, một vật cản vô hình trên con đường của họ. Tiếng cười nói của họ dần xa, hòa vào tiếng ồn ào của phố phường.
Trần Hạo vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của họ khuất dần ở cuối con đường. Mọi hy vọng trong anh tan vỡ hoàn toàn, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ không thể hàn gắn. Anh cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực, một nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Anh đã thua. Anh đã thua một cách thảm hại.
Anh quay lưng lại, bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang kéo lê cả một tảng đá. Anh không biết mình đang đi đâu, nhưng anh biết mình phải đi. Phải rời khỏi nơi này, rời khỏi những ký ức đau khổ này. Hình ảnh Lê An nắm tay Huy, ánh mắt xa lạ cô dành cho anh, sẽ mãi mãi là vết sẹo không thể lành trong trái tim anh. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời.
Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Trần Hạo đã cố gắng, đã vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích. Anh đã mất cô ấy. Mãi mãi. Nỗi đau này, sự vỡ mộng này, sẽ là động lực để anh quay trở lại thành phố, để vùi mình vào công việc, để cố gắng quên đi tất cả. Nhưng anh biết, anh sẽ không bao giờ có thể quên. Bởi lẽ, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một bến đỗ mà không có anh. Và anh, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối khôn nguôi, về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…".
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.