Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 393: Lời Nói Giữa Khoảng Trống
Trần Hạo vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của họ khuất dần ở cuối con đường. Mọi hy vọng trong anh tan vỡ hoàn toàn, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ không thể hàn gắn. Anh cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực, một nỗi tuyệt vọng đến tột cùng. Anh đã thua. Anh đã thua một cách thảm hại. Anh quay lưng lại, bước đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như đang kéo lê cả một tảng đá. Anh không biết mình đang đi đâu, nhưng anh biết mình phải đi. Phải rời khỏi nơi này, rời khỏi những ký ức đau khổ này. Hình ảnh Lê An nắm tay Huy, ánh mắt xa lạ cô dành cho anh, sẽ mãi mãi là vết sẹo không thể lành trong trái tim anh. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Trần Hạo đã cố gắng, đã vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích. Anh đã mất cô ấy. Mãi mãi. Nỗi đau này, sự vỡ mộng này, sẽ là động lực để anh quay trở lại thành phố, để vùi mình vào công việc, để cố gắng quên đi tất cả. Nhưng anh biết, anh sẽ không bao giờ có thể quên. Bởi lẽ, Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một bến đỗ mà không có anh. Và anh, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối khôn nguôi, về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…".
***
Sáng sớm hôm sau, khi thị trấn ven sông còn đang chìm trong màn sương mỏng và cái se lạnh đặc trưng của miền Bắc, Trần Hạo đã lang thang trên những con đường quen thuộc. Đêm qua, anh đã không ngủ. Hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sánh bước bên nhau, cùng với cái gật đầu xa lạ của cô, cứ ám ảnh anh không ngừng. Mỗi bước chân của anh trên nền đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua đều nặng trĩu, như đang kéo lê cả một tảng đá vô hình. Nỗi đau từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, cắm sâu vào lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Anh đi qua con ngõ nhỏ dẫn ra bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của anh và Lê An đã được dệt nên từ những buổi chiều câu cá, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng chim hót xa xa trong tán lá cây, tất cả đều gợi lên quá khứ, nhưng lại như một bản nhạc buồn thảm, ngân vang trong tâm trí anh. Thị trấn này, nơi từng là mái nhà thứ hai, giờ đây đã nhuốm màu xa lạ và hoài niệm đau buồn đến nhức nhối. Dù vẫn là những con phố cũ, những căn nhà quen thuộc, nhưng đối với Trần Hạo, mọi thứ đã thay đổi. Nó không còn là nơi của anh, không còn là nơi có Lê An chờ đợi.
Một phần trong anh không chấp nhận thất bại. Không thể nào chấp nhận được. Anh đã trở về, anh đã cố gắng, dù muộn màng. Vậy mà, anh lại bị từ chối một cách phũ phàng đến thế. Anh cần một lời giải thích, một cuộc đối mặt. Dù cho lời giải thích đó có thể lại là một nhát dao nữa cứa vào tim anh, nhưng anh vẫn muốn nghe. Anh muốn đối diện với đôi mắt cô một lần nữa, để thấy được điều gì đã thực sự thay đổi trong cô.
"An… anh cần nói chuyện với em," anh tự nhủ, giọng khàn đặc. Đó không phải là một lời van xin, mà là một nhu cầu bức thiết, một sự cố chấp đến tuyệt vọng của kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm. Anh suy nghĩ về những nơi Lê An thường đến. Cô thường ra chợ vào buổi sáng, hay ghé qua cửa hàng tạp hóa của cô Ba ở cuối phố. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm cô, và anh sẽ nói hết những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua. Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải làm điều đó. Anh không thể rời đi với sự im lặng và nỗi dằn vặt này được.
Trần Hạo bước đi chậm rãi, ánh mắt quét qua từng góc phố, từng hàng quán quen thuộc đã gắn liền với ký ức của hai người. Anh nhìn thấy quán bún riêu cô Tư, nơi họ thường ghé sau mỗi buổi học. Anh nhìn thấy cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con lạch, nơi họ đã từng khắc tên mình lên thân cây bàng già. Mọi thứ đều gợi nhớ, đều như muốn xé toạc lòng anh ra. Nỗi hối hận cứ thế cuộn trào, nhấn chìm anh trong từng đợt sóng cảm xúc. "Nếu như ngày đó… nếu như anh dũng cảm hơn một chút… nếu như anh không chậm một nhịp…" Những cụm từ quen thuộc ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một bản án không hồi kết. Anh không có câu trả lời, chỉ có sự trống rỗng và nỗi đau âm ỉ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của sông, mùi cỏ dại vấn vương trong không khí. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng của thị trấn buổi sớm mai này lại càng làm nổi bật lên cơn giông bão trong lòng anh. Anh siết chặt nắm đấm, và một tia hy vọng mong manh, như ngọn nến le lói trước gió, lại bùng lên. Anh phải gặp cô, dù chỉ là để nói lời từ biệt.
***
Buổi sáng muộn, nắng đã lên cao, rải vàng khắp các mái nhà. Trần Hạo tìm đến Khu Chợ Dân Sinh, nơi mà anh và Lê An thường đến mua sắm cùng mẹ cô ngày trước. Từ xa, anh đã nghe thấy tiếng rao hàng, tiếng trả giá ồn ào, tiếng người nói chuyện rôm rả hòa lẫn với tiếng dao thớt lạch cạch. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng, mùi cá tanh nhẹ và mùi đất ẩm bốc lên từ những sạp hàng rau quả chen chúc, tạo nên một không khí náo nhiệt đặc trưng của chợ quê.
Anh đi chậm rãi giữa dòng người đông đúc, ánh mắt không ngừng tìm kiếm. Lòng anh vừa hồi hộp, vừa sợ hãi. Hồi hộp vì sắp gặp lại cô, sợ hãi vì không biết cô sẽ đối xử với anh như thế nào. Anh nhích từng bước qua các sạp hàng, lướt qua những gương mặt lạ lẫm và cả những người quen mà anh không đủ tâm trí để chào hỏi.
Và rồi, anh nhìn thấy cô.
Lê An đang đứng trước một quầy rau nhỏ, tay lựa chọn những bó rau xanh tươi. Cô mặc chiếc áo sơ mi màu kem giản dị, mái tóc dài buông xõa mượt mà trên vai. Nụ cười bình yên, dịu dàng vẫn nở trên môi cô khi cô trò chuyện với người bán hàng. Dù ở giữa sự ồn ào, náo nhiệt của chợ, cô vẫn toát lên một vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, như một đóa hoa sen e ấp giữa đầm lầy. Cô chỉ có một mình. Khoảnh khắc đó, trái tim Trần Hạo như ngừng đập. Đây là cơ hội của anh.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bàn tay anh run nhẹ, nhưng anh ép mình phải tiến lên. Mỗi bước chân đến gần Lê An đều như một gánh nặng ngàn cân. Anh lo sợ, nhưng sự tuyệt vọng và khao khát được nói chuyện với cô còn lớn hơn. Anh đến gần, đứng cách cô vài bước chân, lặng lẽ quan sát.
"Lê An," anh khẽ gọi, giọng nói trầm khàn, gần như lạc đi trong tiếng ồn ào của chợ.
Cô khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm vào anh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ dè dặt, xa cách quen thuộc mà anh đã thấy đêm qua. Nụ cười trên môi cô chợt tắt, đôi mắt cô không còn sự bình yên, thay vào đó là một sự phòng thủ rõ rệt. Cô không nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ khẽ gật đầu một cái, như một lời chào hỏi chiếu lệ.
"Trần Hạo," cô đáp lại, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, ấm áp nhưng lại mang một vẻ khách sáo đến lạ. Cô không hỏi anh đến đây làm gì, không hỏi anh khỏe không, không một chút quan tâm nào. Cô chỉ quay người lại, tiếp tục lựa rau, đôi tay nắm chặt túi đồ trong tay, như muốn tạo ra một rào cản vô hình giữa hai người.
"Anh... anh muốn nói chuyện với em," Trần Hạo nói, giọng anh có chút run rẩy. Anh cố gắng kiểm soát cảm xúc, nhưng sự xuất hiện của cô, cái cách cô xa lánh anh, lại khiến anh càng thêm bối rối.
Lê An vẫn không nhìn anh. Cô chỉ khẽ thở dài một tiếng rất nhỏ, đủ để Trần Hạo nghe thấy, nhưng không đáp lời. Cô hoàn tất việc mua hàng, đưa tiền cho người bán, rồi cầm lấy túi rau.
"Chúng ta... có thể nói chuyện riêng một chút được không, An?" Trần Hạo kiên trì, bước lại gần hơn. Anh biết đây là cơ hội cuối cùng của mình, anh không thể để nó vụt mất. Anh muốn kéo cô ra khỏi khu chợ ồn ào này, để họ có thể đối mặt với nhau một cách chân thành nhất.
Lê An ngập ngừng, ánh mắt lướt qua anh một cách nhanh chóng, rồi lại cụp xuống. Cô không từ chối thẳng thừng, nhưng sự im lặng của cô còn nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Cô dường như đang đấu tranh nội tâm, giữa việc đối mặt và việc tiếp tục né tránh. Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, nhưng vẫn không nói một lời nào. Dáng vẻ cam chịu, thản nhiên đó càng khiến lòng Trần Hạo thêm đau nhói. Cô đã không còn là Lê An của ngày xưa, cô đã không còn chờ đợi anh nữa.
***
Họ bước ra khỏi khu chợ, đi dọc theo con đường nhỏ dẫn vào một con hẻm yên tĩnh gần đó. Con hẻm này ít người qua lại, hai bên là những ngôi nhà cổ kính với những giàn hoa giấy rực rỡ. Một hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát rượi, lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một không gian thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng và ngột ngạt đang bao trùm lấy hai người. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi lá cây khô, thoang thoảng mùi hoa dại từ những khu vườn nhỏ phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ u hoài cho khung cảnh. Tiếng chim hót xa xăm, tiếng xe cộ vút qua ở con đường lớn phía xa, tất cả như những âm thanh nền cho cuộc đối thoại định mệnh này.
Trần Hạo đi bên cạnh Lê An, không dám nói gì, chờ đợi cô lên tiếng. Nhưng cô vẫn im lặng, ánh mắt nhìn xuống đất, hoặc nhìn vào khoảng không vô định phía trước. Dáng vẻ của cô thật dịu dàng, nhưng lại toát lên một sự kiên quyết đến lạ lùng. Anh cảm thấy như mình đang đối diện với một bức tường vô hình, không thể nào chạm tới.
"An..." Trần Hạo cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm khàn, chất chứa bao nỗi niềm. Anh dừng lại, đối diện với cô. "Anh... anh có nhiều điều muốn nói với em."
Lê An cũng dừng bước, nhưng cô không nhìn thẳng vào mắt anh. Cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, có chút mệt mỏi. "Anh vẫn khỏe chứ, Trần Hạo?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng lại thiếu đi sự gần gũi, thân mật mà anh hằng mong đợi. Đó là câu hỏi của một người bạn cũ, chứ không phải của người từng là thanh mai trúc mã.
"Anh không khỏe," Trần Hạo nói thẳng, không giấu giếm. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của Lê An ngày xưa. "Anh không khỏe khi thấy em xa lánh anh như vậy. Anh không khỏe khi biết anh đã bỏ lỡ em, bỏ lỡ chúng ta." Anh hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. "Anh biết mình đã sai, đã bỏ lỡ nhiều thứ. Anh đã không đủ dũng cảm, không đủ kiên quyết. Anh đã chậm một nhịp."
Lê An vẫn im lặng lắng nghe. Cô không ngắt lời anh, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng nào. Khuôn mặt cô vẫn thanh thoát, đôi mắt cô vẫn mơ hồ nhìn về phía xa, như thể những lời anh nói không thực sự chạm tới cô.
"Anh đã rất thích em, An," Trần Hạo tiếp tục, giọng anh nghẹn lại. "Anh đã thích em từ rất lâu rồi, từ những ngày còn bé. Nhưng anh đã ngu ngốc, đã không dám nói ra. Anh đã để thời gian cuốn trôi tất cả." Anh cố gắng nắm lấy bàn tay cô, nhưng cô khẽ rụt lại, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát.
"Chuyện đã qua rồi, Hạo ạ," Lê An khẽ nói, giọng cô vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. "Mọi thứ bây giờ khác nhiều rồi." Cô nở một nụ cười nhạt, ánh mắt vẫn không nhìn anh. "Thị trấn mình cũng thay đổi nhiều, anh thấy không? Cây cầu gỗ cũ đã được sửa lại rồi, quán cà phê của cô Năm cũng đã mở rộng thêm." Cô khéo léo chuyển chủ đề, như thể muốn lảng tránh những lời thổ lộ của anh, muốn đẩy cuộc trò chuyện sang một hướng khác, một hướng an toàn hơn, không có anh và cô trong đó.
"Anh không muốn nói chuyện về thị trấn, An," Trần Hạo nói, giọng anh trở nên khẩn khoản. "Anh muốn nói chuyện về chúng ta. Em... em có thể cho anh một cơ hội không?" Anh tuyệt vọng níu kéo, như một người đang chới với giữa dòng nước xiết. "Anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ không chậm trễ nữa. Anh sẽ chứng minh cho em thấy..."
Lê An khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu rất nhẹ, nhưng lại như một nhát dao xuyên thẳng vào tim Trần Hạo. Đôi mắt cô vẫn nhìn xa xăm, nhưng trong đó có một sự dứt khoát không thể lay chuyển. "Không có cơ hội nào nữa đâu, Trần Hạo," cô nói, giọng cô vẫn ấm áp, nhưng lạnh lùng đến lạ. "Thật sự là không còn nữa. Em... em đã bước tiếp rồi." Cô không nhắc đến Nguyễn Hoàng Huy, nhưng lời nói của cô, cử chỉ né tránh của cô, đã là một lời khẳng định rõ ràng. Cô không muốn Trần Hạo can thiệp hay làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của mình.
"Bước tiếp?" Trần Hạo lặp lại, như thể không tin vào tai mình. "Nhưng... nhưng anh vẫn ở đây. Anh đã quay về rồi mà, An. Anh đã trở về vì em."
Lê An thở dài một lần nữa, lần này dài hơn một chút, như thể cô đã quá mệt mỏi với cuộc trò chuyện này. "Anh quay về thì sao? Anh quay về khi em đã không còn chờ đợi nữa. Anh quay về khi em đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình." Cô cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô trong veo, nhưng lại xa lạ đến mức khiến Trần Hạo lạnh sống lưng. "Anh biết đấy, Trần Hạo. Em đã từng chờ anh rất lâu. Rất rất lâu." Giọng cô chùng xuống, mang theo một chút tiếc nuối và cam chịu, nhưng không có một chút oán trách nào. "Nhưng em không thể chờ mãi được. Cuộc sống của em không thể mãi dừng lại ở đó."
Cô bắt đầu bước đi, chậm rãi, nhẹ nhàng, như muốn kết thúc cuộc gặp gỡ này. "Em phải đi rồi, Hạo. Mẹ đang đợi em ở nhà."
Trần Hạo đứng chết lặng, nhìn theo bóng lưng cô. Mọi lời nói anh định thốt ra đều nghẹn lại nơi cổ họng. Anh muốn gọi tên cô, muốn níu giữ cô lại, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Anh đã nói hết những gì cần nói, anh đã cố gắng hết sức, nhưng tất cả đều vô ích. Anh đã đối mặt với Lê An, nhưng những câu hỏi của anh về mối quan hệ của họ đã bị cô né tránh một cách khéo léo, không một lời giải đáp trực tiếp nào được đưa ra. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Nỗ lực cuối cùng của anh đã thất bại hoàn toàn.
Anh biết, anh phải rời đi. Rời khỏi thị trấn này, rời khỏi những ký ức đau khổ này, rời khỏi Lê An. Nỗi đau và sự thất bại trong nỗ lực cuối cùng này sẽ là động lực mạnh mẽ để anh quay trở lại thành phố, để vùi mình vào công việc, để cố gắng quên đi tất cả. Nhưng anh biết, vết sẹo tình cảm này sẽ không bao giờ lành. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy sẽ mãi mãi ám ảnh anh, trở thành bản án vĩnh cửu cho sự chậm trễ của anh. Anh đã mất cô, mãi mãi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.