Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 394: Lạc Lối Giữa Hai Dòng
Buổi sớm hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng xe máy lướt qua con phố nhỏ và tiếng rao hàng của cô bán xôi đầu ngõ, tất cả dệt nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của thị trấn. Lê An trở mình, nhưng tâm trí cô không hề thanh thản như những tia nắng kia. Hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ dưới tán cây me hôm qua, ánh mắt anh chất chứa bao nuối tiếc, và những lời nói gượng gạo, đứt quãng của anh cứ tái hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm không ngừng nghỉ. Cô đã cố gắng dứt khoát, cố gắng đẩy anh ra xa, nhưng có một điều gì đó trong ánh nhìn tuyệt vọng của anh đã khắc sâu vào lòng cô, khiến đêm qua cô trằn trọc không yên.
Lê An khẽ thở dài, vén tấm rèm cửa để ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng. Mùi cà phê mới pha từ bếp thoảng lên, hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà cô vẫn thường dùng để làm dịu không gian. Bầu không khí trong nhà vẫn ấm áp, yên bình như mọi ngày, nhưng sâu thẳm trong lòng cô lại là một sự xáo trộn không tên. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh, cảm giác ấy không thể xua đi cái cảm giác bất an đang len lỏi trong cô.
"Sao anh ấy lại trở về lúc này?" Cô tự hỏi mình, giọng nói thầm thì đến nỗi chính cô cũng khó nghe rõ. "Mình đã dứt khoát rồi mà... Đã dứt khoát rồi kia mà?" Cô lặp lại, như để tự trấn an bản thân, nhưng câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, không có lời đáp. Cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, Lê An bắt đầu một ngày mới bằng những công việc quen thuộc. Cô pha một tách cà phê nóng, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Sau đó, cô tỉ mẩn dọn dẹp nhà cửa, lau chùi từng vật dụng, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong từng hành động lặp đi lặp lại.
Nhưng mọi góc nhà, mọi vật dụng đều như chứa đựng một phần ký ức. Chiếc ghế gỗ cũ kỹ nơi cô và anh từng ngồi kể chuyện dưới đêm trăng. Bức tường đã ngả màu nơi anh từng dựa lưng chờ cô tan học. Ngay cả chiếc bình hoa nhỏ trên bàn ăn cũng gợi nhớ đến lần anh tặng cô một cành hồng dại, thứ hoa mà anh nói "đẹp một cách kiên cường, giống như em vậy". Những ký ức ấy, tưởng chừng đã ngủ yên sâu thẳm, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ, như những con sóng ngầm vỗ về bờ cát tâm hồn cô.
Cô bất giác dừng lại trước tủ sách, tay khẽ lướt qua những cuốn sách cũ. Một cuốn nhật ký nhỏ, bọc da đã sờn, nằm nép mình giữa những trang tiểu thuyết. Đó là cuốn nhật ký mà cô đã viết trong những năm tháng anh ở thành phố, những dòng chữ chất chứa nỗi nhớ mong và sự chờ đợi mỏi mòn. Cô mở ra, từng nét chữ thanh mảnh hiện lên, ghi lại những kỷ niệm bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, và cả những lần cô mong ngóng một tin nhắn từ anh. "Nếu như ngày đó anh đừng chậm một nhịp, nếu như anh dám nói ra..." Giọng cô thầm thì, đầy chua xót. Cô không dám đọc tiếp, vội vàng đóng cuốn nhật ký lại, đặt nó sâu vào góc tủ, như thể muốn chôn vùi một lần nữa những gì đã qua.
Lê An đi đến bên cửa sổ, nơi có một chậu phong lan đang nở rộ những đóa hoa tím nhạt. Cô ngồi xuống, tay ôm tách cà phê ấm, hơi nóng phả vào lòng bàn tay, nhưng vẫn không thể làm ấm trái tim đang lạnh lẽo của cô. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi những tia nắng ban mai nhảy múa trên tán lá. Cô đã từng nghĩ rằng mình đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ. Rằng những cảm xúc dành cho Trần Hạo đã được cất giấu kỹ càng trong một góc khuất của tâm hồn, không bao giờ trỗi dậy nữa. Cô đã chấp nhận một cuộc sống mới, một sự bình yên mới bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy. Anh ấy chu đáo, ấm áp, và luôn ở bên cô khi cô cần. Đó là điều mà Trần Hạo, dù có yêu cô đến mấy, cũng đã không thể làm được vào cái thời điểm cô cần nhất.
Nhưng cuộc gặp gỡ hôm qua, dù chỉ là vài lời nói gượng gạo, vài ánh nhìn đầy tiếc nuối, đã đủ để phá vỡ bức tường mà cô đã cố gắng dựng lên bấy lâu nay. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng nước, một bên là con sông ký ức cuồn cuộn chảy xiết, mang theo hình bóng Trần Hạo và những "nếu như" day dứt. Một bên là dòng suối êm đềm của hiện tại, nơi Nguyễn Hoàng Huy đang chờ đợi, mang đến sự an yên và một tương lai rõ ràng. Cô không muốn nhìn lại, cô không muốn trái tim mình rung động vì những điều đã cũ. Cô đã từng chờ đợi, chờ đợi đến mỏi mòn, đến khi sự kiên nhẫn cạn kiệt và hy vọng vụt tắt. Cô không thể quay lại con đường đó nữa. Nhưng tại sao, chỉ một cái nhìn của anh, lại có thể khiến cô bối rối đến vậy?
Cô đặt tách cà phê xuống, đứng dậy, nhìn vào gương. Khuôn mặt cô vẫn thanh thoát, đôi mắt vẫn trong veo, nhưng có một nét mệt mỏi ẩn hiện. "Không được," cô tự nhủ, giọng quả quyết hơn một chút. "Mọi thứ đã qua rồi. Mình đã chọn con đường của mình." Cô chạm vào chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn, không có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Trần Hạo. Có lẽ, anh đã hiểu. Hay có lẽ, anh cũng đang vật lộn với những suy nghĩ riêng của mình. Một khoảng cách vô hình lại được thiết lập, giữa cô và anh, giữa quá khứ và hiện tại. Cô không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay hụt hẫng vì sự im lặng đó.
***
Buổi chiều, quán cà phê nhỏ trong thị trấn vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, những nhóm bạn, và tiếng chim hót lảnh lót từ cây phượng già bên ngoài, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến không gian trở nên ấm cúng lạ thường. Lê An ngồi đối diện Chi Mai, ly cà phê trước mặt đã nguội đi một nửa. Cô khuấy đều ly cà phê, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào cô bạn thân.
Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt tinh anh, nhìn Lê An đầy lo lắng. "Cậu sao thế An? Từ sáng đến giờ cứ thẫn thờ, như người mất hồn vậy." Chi Mai không cần hỏi, cô biết chắc là có chuyện. Lê An ít khi thể hiện sự yếu lòng ra bên ngoài, nhưng khi cô đã ngồi im lặng và khuấy ly cà phê không ngừng nghỉ như thế này, thì chắc chắn là có gì đó rất lớn.
Lê An khẽ thở dài, câu chuyện từ hôm qua như một gánh nặng đè nén trong lòng cô. "Trần Hạo... anh ấy đã gặp mình hôm qua."
Chi Mai nhíu mày. "Cái gì? Anh ta quay về rồi sao? Mình cứ tưởng anh ta đã chịu thua rồi chứ." Giọng Chi Mai có chút bực dọc. Cô là người đã chứng kiến Lê An mỏi mòn chờ đợi Trần Hạo suốt những năm tháng tuổi trẻ. Cô cũng là người đã ở bên an ủi Lê An khi cô quyết định buông bỏ.
"Anh ấy... đã nói rất nhiều." Lê An bắt đầu kể lại cuộc gặp gỡ, từng lời nói của Trần Hạo, từng ánh mắt nuối tiếc của anh, và cả sự dứt khoát của chính cô. Cô kể lại cảm giác trống rỗng khi nhìn anh quay lưng bước đi, và sự bối rối không tên khi những ký ức cũ chợt ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua.
"Mình đã nói với anh ấy là mọi thứ đã qua rồi. Rằng mình đã bước tiếp. Nhưng... mình không biết nữa Mai à." Lê An ngẩng đầu nhìn Chi Mai, ánh mắt cô chất chứa sự giằng xé. "Ánh mắt anh ấy... Nó khiến mình cảm thấy tội lỗi. Như thể mình là người đã làm tổn thương anh ấy vậy."
Chi Mai đặt tay lên bàn, nắm chặt tay Lê An. "An à, cậu phải dứt khoát thôi. Chuyện đã qua rồi, cậu không thể cứ mãi day dứt thế được." Giọng Chi Mai kiên quyết, nhưng cũng đầy sự quan tâm. "Cậu không làm gì sai cả. Cậu đã chờ đợi đủ rồi. Anh ta là người đã chậm một nhịp, là người đã để lỡ cơ hội của chính mình. Cậu không có lỗi."
Lê An lắc đầu. "Mình biết... lý trí mình biết. Nhưng trái tim mình... nó cứ xốn xang mãi không thôi. Mình cứ nghĩ mãi đến những ngày xưa, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh ấy đã rất tốt với mình, Mai ạ. Chỉ là anh ấy không nói ra thôi."
"Thích thì không đủ, An ạ," Chi Mai đáp, giọng trầm hơn. "Cậu đã nói câu đó với anh ta rồi còn gì? Lúc đó cậu đủ mạnh mẽ để nói ra, thì bây giờ cậu cũng phải đủ mạnh mẽ để giữ vững lập trường của mình. Ánh mắt thì làm sao? Quan trọng là bây giờ ai đang ở bên cạnh cậu, ai mới là người cho cậu sự bình yên. Ai mới là người thực sự muốn nắm lấy tay cậu và cùng cậu đi tiếp chặng đường này, thay vì chỉ mãi đứng đó nhìn cậu từ xa và rồi lại tiếc nuối khi đã quá muộn?" Chi Mai nhìn thẳng vào mắt bạn, đầy kiên quyết. "Huy thì sao? Cậu đối xử với Huy thế nào? Cậu có nghĩ đến cảm giác của Huy không khi cậu cứ mãi vấn vương những chuyện đã qua?"
Những lời của Chi Mai như một gáo nước lạnh tạt vào Lê An, khiến cô giật mình. Đúng vậy, Nguyễn Hoàng Huy. Anh ấy là người đang ở bên cô, là người đã mang lại sự bình yên mà cô hằng khao khát. Cô cảm thấy tội lỗi khi để Trần Hạo khuấy động tâm trí mình đến vậy, tội lỗi với cả Huy và với chính bản thân cô.
"Mình biết... mình sẽ không để nó ảnh hưởng đến Huy đâu." Lê An nói, giọng cô yếu ớt. "Mình chỉ... cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ thôi."
"Không có thời gian để sắp xếp gì hết, An ạ," Chi Mai nói, giọng cô có chút gắt gỏng, nhưng vẫn đầy yêu thương. "Cậu phải rõ ràng. Cuộc sống đâu phải là một bộ phim để cậu cứ mãi giằng xé nội tâm như vậy. Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Trần Hạo đã từng không nói, và cậu đã chờ đợi đến mỏi mòn. Bây giờ cậu lại muốn lặp lại sai lầm đó với Huy sao? Cậu có yêu Huy không?"
Lê An im lặng. Câu hỏi của Chi Mai xoáy sâu vào cô, nhưng cô không thể trả lời ngay lập tức. Cô có yêu Huy không? Cô cảm thấy ấm áp, an toàn, được quan tâm khi ở bên anh. Anh là một bến đỗ bình yên sau những bão tố trong lòng cô. Đó có phải là tình yêu không? Hay chỉ là sự chấp nhận một sự lựa chọn an toàn? Sự bối rối và giằng xé của cô vẫn còn đó, như một sợi chỉ mỏng manh nhưng dai dẳng, níu giữ cô lại giữa hai bờ cảm xúc.
Chi Mai thở dài. "An này, mình biết cậu là người nặng tình. Nhưng cậu phải học cách buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận rằng một số thứ không thuộc về mình nữa, và mình phải bước tiếp. Cậu đã làm được điều đó một lần rồi, và cậu sẽ làm được lần nữa." Cô siết nhẹ tay Lê An. "Hãy nghĩ về tương lai, An. Đừng để quá khứ kéo cậu lại."
Lê An gật đầu, cố gắng mỉm cười. "Mình sẽ cố gắng, Mai ạ." Cô biết Chi Mai nói đúng. Cô không thể để quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của mình nữa. Cô đã chọn Huy, và cô phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó. Nhưng những lời nói của Trần Hạo, những ánh mắt của anh, vẫn là một cái bóng, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô, khiến cô khó lòng hoàn toàn thanh thản.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên dòng sông. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm, mùi phù sa đặc trưng của sông nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một âm thanh trầm lắng, như đang kể lại những câu chuyện xưa cũ.
Nguyễn Hoàng Huy đến đón Lê An ngay trước quán cà phê. Anh mỉm cười ấm áp khi thấy cô, nụ cười ấy như xua đi một phần lạnh lẽo trong lòng Lê An. "Em có vẻ suy tư? Có chuyện gì không vui sao?" Anh hỏi, giọng anh trầm ấm và đầy quan tâm, ngay lập tức nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt cô.
Lê An cố gắng mỉm cười, giấu đi nỗi lòng mình. "Không có gì đâu anh. Chỉ là... tự nhiên nhớ lại chuyện cũ." Cô không muốn kể cho Huy nghe về cuộc gặp gỡ với Trần Hạo. Cô không muốn anh phải lo lắng, và cô cũng không muốn tự mình khuấy động thêm những cảm xúc phức tạp.
Huy không truy hỏi thêm. Anh luôn tôn trọng những khoảng lặng của cô. Anh chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, siết nhẹ. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô hằng mong muốn. "Vậy thì mình đi dạo một chút nhé? Hoàng hôn ở đây đẹp lắm."
Họ cùng nhau đi bộ dọc theo bờ sông, nơi những cơn gió chiều luồn qua tóc Lê An, khiến cô khẽ rùng mình. Thấy vậy, Huy lập tức cởi chiếc áo khoác của mình, khoác nhẹ lên vai cô. "Gió mạnh đấy, em mặc thêm vào kẻo lạnh." Cử chỉ chu đáo của anh khiến Lê An cảm thấy ấm lòng. Cô khẽ dựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác và sự gần gũi của anh.
"Em biết không, anh thích ngắm hoàng hôn ở đây," Huy nói, ánh mắt anh dõi theo những vệt mây đỏ rực. "Nó đẹp mà lại bình yên. Giống như cuộc sống mình sau này vậy."
Lời nói của Huy như một lời hứa hẹn về một tương lai êm đềm, một bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Lê An gật đầu, cố gắng để lòng mình thanh thản. Cô biết, anh là người cô nên lựa chọn. Anh là người đã cho cô sự quan tâm, sự ổn định mà cô cần. Nhưng khi ánh mắt cô dõi theo dòng nước, nơi những con sóng nhỏ không ngừng vỗ về, những ký ức về Trần Hạo lại như những con sóng ngầm, khẽ cựa quậy trong lòng cô. Nơi đây, bên bờ sông cũ này, đã từng chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và anh. Những lời nói không thành, những cái nhìn thầm kín, và cả sự chậm trễ của anh, tất cả đều được dòng sông này ôm lấy, nhuốm màu thời gian.
Cô cảm thấy một nỗi tội lỗi dâng lên trong lòng. Cô đang ở bên Huy, tận hưởng sự ấm áp và bình yên mà anh mang lại, nhưng trái tim cô lại vẫn còn vương vấn một bóng hình cũ. Cô đã cố gắng rất nhiều để buông bỏ, để bước tiếp, nhưng có lẽ, vết sẹo tình cảm này vẫn chưa thực sự lành. Nó chỉ tạm thời bị che lấp bởi sự bình yên hiện tại, chờ đợi một khoảnh khắc yếu lòng để trỗi dậy.
Huy nhẹ nhàng vuốt tóc cô, khẽ hỏi. "Em vẫn còn suy nghĩ gì sao, An?"
Lê An quay sang nhìn anh, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi. "Không có gì đâu anh. Em chỉ... đang nghĩ về những điều đã qua. Nhưng anh nói đúng, hoàng hôn ở đây thật đẹp. Và em thích sự bình yên này." Cô khẽ nắm chặt lấy tay Huy, như muốn tự thuyết phục bản thân, và cũng là muốn khẳng định với anh rằng cô đã chọn anh, và sẽ không để bất cứ điều gì làm xáo trộn sự lựa chọn ấy. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cái bóng của Trần Hạo, của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", vẫn lẩn khuất đâu đó, như một khoảng cách vô hình, khiến cô chưa thể hoàn toàn trao trọn trái tim mình cho Nguyễn Hoàng Huy. Cô đang cố gắng, nhưng sự bối rối và giằng xé vẫn còn đó, lơ lửng giữa hiện tại đầy ấm áp và quá khứ đầy tiếc nuối.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.