Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 395: Ánh Mắt Vô Định, Quyết Tâm Vô Biên
Chi Mai nắm chặt tay Lê An, lời nói như những giọt mưa rả rích thấm vào tâm khảm cô gái đang chênh vênh. “Cậu không thể níu giữ thứ không thuộc về mình nữa, và mình phải bước tiếp. Cậu đã làm được điều đó một lần rồi, và cậu sẽ làm được lần nữa.” Cô siết nhẹ tay Lê An, ánh mắt đầy kiên định. “Hãy nghĩ về tương lai, An. Đừng để quá khứ kéo cậu lại.”
Lê An gật đầu, một nụ cười nhợt nhạt cố gắng hé nở trên môi. “Mình sẽ cố gắng, Mai ạ.” Cô biết Chi Mai nói đúng. Cô không thể để quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của mình nữa. Cô đã chọn Huy, và cô phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó. Nhưng những lời nói của Trần Hạo, những ánh mắt của anh, vẫn là một cái bóng, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô, khiến cô khó lòng hoàn toàn thanh thản.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên dòng sông. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm, mùi phù sa đặc trưng của sông nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một âm thanh trầm lắng, như đang kể lại những câu chuyện xưa cũ.
Nguyễn Hoàng Huy đến đón Lê An ngay trước quán cà phê. Anh mỉm cười ấm áp khi thấy cô, nụ cười ấy như xua đi một phần lạnh lẽo trong lòng Lê An. “Em có vẻ suy tư? Có chuyện gì không vui sao?” Anh hỏi, giọng anh trầm ấm và đầy quan tâm, ngay lập tức nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt cô.
Lê An cố gắng mỉm cười, giấu đi nỗi lòng mình. “Không có gì đâu anh. Chỉ là... tự nhiên nhớ lại chuyện cũ.” Cô không muốn kể cho Huy nghe về cuộc gặp gỡ với Trần Hạo. Cô không muốn anh phải lo lắng, và cô cũng không muốn tự mình khuấy động thêm những cảm xúc phức tạp.
Huy không truy hỏi thêm. Anh luôn tôn trọng những khoảng lặng của cô. Anh chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, siết nhẹ. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn mà cô hằng mong muốn. “Vậy thì mình đi dạo một chút nhé? Hoàng hôn ở đây đẹp lắm.”
Họ cùng nhau đi bộ dọc theo bờ sông, nơi những cơn gió chiều luồn qua tóc Lê An, khiến cô khẽ rùng mình. Thấy vậy, Huy lập tức cởi chiếc áo khoác của mình, khoác nhẹ lên vai cô. “Gió mạnh đấy, em mặc thêm vào kẻo lạnh.” Cử chỉ chu đáo của anh khiến Lê An cảm thấy ấm lòng. Cô khẽ dựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác và sự gần gũi của anh.
“Em biết không, anh thích ngắm hoàng hôn ở đây,” Huy nói, ánh mắt anh dõi theo những vệt mây đỏ rực. “Nó đẹp mà lại bình yên. Giống như cuộc sống mình sau này vậy.”
Lời nói của Huy như một lời hứa hẹn về một tương lai êm đềm, một bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Lê An gật đầu, cố gắng để lòng mình thanh thản. Cô biết, anh là người cô nên lựa chọn. Anh là người đã cho cô sự quan tâm, sự ổn định mà cô cần. Nhưng khi ánh mắt cô dõi theo dòng nước, nơi những con sóng nhỏ không ngừng vỗ về, những ký ức về Trần Hạo lại như những con sóng ngầm, khẽ cựa quậy trong lòng cô. Nơi đây, bên bờ sông cũ này, đã từng chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và anh. Những lời nói không thành, những cái nhìn thầm kín, và cả sự chậm trễ của anh, tất cả đều được dòng sông này ôm lấy, nhuốm màu thời gian.
Cô cảm thấy một nỗi tội lỗi dâng lên trong lòng. Cô đang ở bên Huy, tận hưởng sự ấm áp và bình yên mà anh mang lại, nhưng trái tim cô lại vẫn còn vương vấn một bóng hình cũ. Cô đã cố gắng rất nhiều để buông bỏ, để bước tiếp, nhưng có lẽ, vết sẹo tình cảm này vẫn chưa thực sự lành. Nó chỉ tạm thời bị che lấp bởi sự bình yên hiện tại, chờ đợi một khoảnh khắc yếu lòng để trỗi dậy.
Huy nhẹ nhàng vuốt tóc cô, khẽ hỏi. “Em vẫn còn suy nghĩ gì sao, An?”
Lê An quay sang nhìn anh, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi. “Không có gì đâu anh. Em chỉ... đang nghĩ về những điều đã qua. Nhưng anh nói đúng, hoàng hôn ở đây thật đẹp. Và em thích sự bình yên này.” Cô khẽ nắm chặt lấy tay Huy, như muốn tự thuyết phục bản thân, và cũng là muốn khẳng định với anh rằng cô đã chọn anh, và sẽ không để bất cứ điều gì làm xáo trộn sự lựa chọn ấy. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cái bóng của Trần Hạo, của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", vẫn lẩn khuất đâu đó, như một khoảng cách vô hình, khiến cô chưa thể hoàn toàn trao trọn trái tim mình cho Nguyễn Hoàng Huy. Cô đang cố gắng, nhưng sự bối rối và giằng xé vẫn còn đó, lơ lửng giữa hiện tại đầy ấm áp và quá khứ đầy tiếc nuối.
***
Buổi chiều muộn, ánh tà dương vàng óng hắt qua khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ của căn nhà Lê An, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch hoa đã sờn. Không khí trong nhà ấm cúng, thoảng mùi cơm chiều đang nấu dở của Bà Mai, xen lẫn mùi hương hoa lài dịu nhẹ từ mảnh vườn nhỏ bên hiên. Tiếng radio cũ rích khẽ phát đi một bài hát quan họ quen thuộc, như một phần không thể thiếu trong mỗi buổi chiều ở thị trấn này. Lê An ngồi ở góc bếp, tay lơ đãng gọt vỏ trái ổi xanh, ánh mắt thỉnh thoảng lại vô thức lướt qua khung cửa sổ, nhìn ra con đường vắng. Tâm trí cô trôi dạt về cuộc nói chuyện với Chi Mai, rồi lại quay về ánh mắt trầm buồn của Trần Hạo hôm trước. Những lời khuyên của Chi Mai đúng, đúng đến đáng sợ. Cô biết mình cần phải dứt khoát, phải buông bỏ, nhưng sao tim cô cứ như có gai đâm, nhói lên mỗi khi nghĩ đến việc đó?
“Con bé An nhà mình cứ thẫn thờ từ chiều đến giờ,” Bà Mai vừa đảo đũa trong nồi canh chua, vừa quay sang nhìn Lê An đầy lo lắng. Mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà nay cũng thoáng chút ưu tư. “Hỏi thì nó bảo không sao, mà mẹ thấy mặt cứ buồn buồn.”
Lê An giật mình, vội vàng cúi xuống tập trung vào trái ổi đang gọt dở. “Con không sao đâu mẹ. Chỉ là... hơi suy nghĩ một chút chuyện linh tinh thôi.” Cô cố gắng để giọng mình nghe thật tự nhiên, nhưng bàn tay lại khẽ run lên, khiến đường gọt vỏ không còn đều đặn. Cô cảm thấy tội lỗi khi nói dối mẹ, và cả khi vẫn còn mang trong lòng những vương vấn không nên có. Mùi thơm của canh chua lan tỏa khắp gian bếp, một mùi hương thân thuộc gắn liền với tuổi thơ và sự bình yên, nhưng hôm nay, nó không thể xoa dịu được nỗi bất an đang lớn dần trong lòng cô.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng. Bà Mai mỉm cười rạng rỡ. “Chắc thằng Huy đến rồi. Thằng bé này đúng là chu đáo, ngày nào cũng ghé qua hỏi han.”
Nguyễn Hoàng Huy bước vào, trên tay là một giỏ trái cây tươi rói. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro nhã nhặn, trông vừa lịch sự vừa gần gũi. Nụ cười của anh ấm áp như ánh nắng cuối chiều, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào Lê An, nét cười ấy hơi trùng xuống. “Con chào dì Mai ạ. Em chào An.” Anh đặt giỏ trái cây xuống bàn, rồi nhẹ nhàng đến bên Lê An, ân cần hỏi. “Em sao thế An? Trông em có vẻ mệt mỏi.” Anh đưa tay khẽ chạm vào trán cô, kiểm tra xem cô có sốt không.
Hành động quan tâm tự nhiên của Huy khiến Lê An thấy lòng mình vừa ấm áp vừa nặng trĩu. Cô rụt người lại một chút, khẽ lắc đầu. “Con không sao đâu anh. Chỉ là... hơi suy nghĩ một chút chuyện linh tinh thôi.” Cô lặp lại câu nói quen thuộc, như một cách tự bảo vệ mình khỏi việc phải đối diện với những cảm xúc phức tạp. Cô không muốn anh nhìn thấy sự hỗn loạn trong tâm hồn cô lúc này.
Bà Mai, với kinh nghiệm sống của một người mẹ, tinh ý nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt và cử chỉ của Lê An. Bà nhìn Huy, rồi lại nhìn con gái, trong lòng dấy lên một nỗi lo mơ hồ. “Thấy con bé cứ thẫn thờ từ chiều, hỏi thì nó bảo không sao. Chắc là mệt mỏi vì công việc thôi con ạ.” Bà cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng ánh mắt bà vẫn không giấu được vẻ băn khoăn.
Huy khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo Lê An. Anh thấy cô lơ đãng gọt trái cây, những lát vỏ ổi rơi xuống không đều. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại hướng ra cửa sổ, như đang tìm kiếm một điều gì đó vô định ngoài kia. Đó không phải là ánh mắt của một người mệt mỏi vì công việc. Đó là ánh mắt của một người đang lạc lối trong những suy tư của riêng mình, một ánh mắt chất chứa nỗi niềm và cả sự tiếc nuối. Khoảng cách vô hình, anh thầm nghĩ, có lẽ không chỉ tồn tại giữa những người yêu nhau mà còn tồn tại ngay cả trong một mối quan hệ đang dần được vun đắp. Anh chợt nhớ đến những tin đồn anh nghe loáng thoáng về sự xuất hiện của Trần Hạo ở thị trấn. Tim anh khẽ nhói, một cảm giác bất an len lỏi. Anh đã luôn tự tin vào tình cảm của mình, vào sự chu đáo và ổn định anh mang lại cho Lê An. Nhưng giờ đây, cái bóng của quá khứ, của người thanh mai trúc mã kia, dường như đang trở thành một mối đe dọa thực sự. Huy siết nhẹ nắm tay, một quyết tâm lặng lẽ bắt đầu hình thành trong anh. Anh sẽ không để mất cô.
***
Hoàng hôn đã dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi chuyển sang tím biếc trước khi màn đêm bao phủ. Gió từ sông thổi vào mát rượi, mang theo mùi phù sa quen thuộc và chút hơi lạnh se sắt của đêm. Huy nắm tay Lê An, dắt cô đi dạo dọc bờ sông. Dưới ánh sáng nhập nhoạng, con đường đất nhỏ ven sông trở nên huyền ảo hơn, từng bước chân của họ in hằn trên nền đất ẩm. Tiếng sóng vỗ rì rào, đều đặn như nhịp thở của dòng sông, và tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng tre xanh rì, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi nước sông đặc trưng, mùi rêu phong và mùi đất ẩm cứ vấn vít lấy khứu giác, gợi lên trong Lê An biết bao nhiêu ký ức.
“Sông vẫn đẹp như ngày nào, An nhỉ?” Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé. Anh cố gắng tạo ra một không khí thoải mái, xua đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng cô.
Lê An khẽ gật đầu, mắt cô dõi theo dòng nước đang chảy lững lờ. “Vâng... đẹp nhưng cũng buồn.” Giọng cô khẽ, như một tiếng thở dài ẩn chứa nhiều nỗi niềm. Đẹp, vì nó gắn liền với tuổi thơ cô, với những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Buồn, vì giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là hoài niệm, là những "nếu như ngày đó" không thể quay lại. Bên bờ sông cũ này, bao nhiêu "lời nói không thành" đã tan vào gió, bao nhiêu "khoảng cách vô hình" đã hình thành.
Huy không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đi bên cô, cảm nhận sự tĩnh lặng và nỗi buồn phảng phất từ người con gái anh yêu. Anh biết cô đang nghĩ gì. Anh biết dòng sông này không chỉ là dòng sông, mà còn là một tấm gương phản chiếu quá khứ của cô, với hình bóng của một người khác.
Họ đi qua một đoạn đường nhỏ, nơi có một gốc cây đa cổ thụ rủ bóng xuống mặt nước. Đây chính là nơi Tr���n Hạo và Lê An thường ngồi, cùng nhau tâm sự, cùng nhau mơ ước. Và rồi, ánh mắt của Lê An chợt khựng lại. Tim cô như ngừng đập một nhịp. Ở đó, dưới gốc cây đa, một bóng người đàn ông đang đứng quay lưng về phía họ, lặng lẽ nhìn ra dòng sông. Dù chỉ là dáng lưng quen thuộc, dù chỉ là cái cách anh đứng, nhưng Lê An nhận ra ngay. Trần Hạo. Anh vẫn ở đây.
Một dòng điện chạy dọc sống lưng cô. Sự bối rối, tội lỗi, và cả một nỗi vương vấn khó tả bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không thể rời mắt khỏi anh, dù chỉ trong tích tắc. Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên dáng người anh, khiến anh trông càng cô độc và xa vời. Trần Hạo, cái tên ấy, cứ như một lời nguyền, một vết sẹo khó lành trong cuộc đời cô.
Huy, tinh ý và nhạy cảm, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong nhịp thở của Lê An, và cái siết tay khẽ chặt hơn của cô. Anh cũng nhìn về phía gốc cây đa. Ánh mắt anh sắc lạnh. Anh nhận ra bóng dáng quen thuộc đó. Trần Hạo. Hắn ta vẫn chưa đi ư? Một tia khó chịu xẹt qua ánh mắt anh. Anh đã nghĩ Trần Hạo sẽ rời đi sau cuộc gặp gỡ vô nghĩa với Lê An. Nhưng không, anh ta vẫn nán lại, như một cái bóng đeo bám, một mối đe dọa âm thầm.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Huy lướt qua Trần Hạo, rồi quay về nhìn Lê An. Anh thấy ánh mắt cô vẫn đang dõi theo bóng lưng người cũ, dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, vô thức. Nhưng đủ để anh cảm nhận được "sợi dây" vô hình vẫn còn tồn tại giữa họ, một sợi dây quá khứ mà anh không thể cắt đứt hoàn toàn. Một cảm giác bất an dâng trào, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Anh sẽ không để quá khứ cướp đi hạnh phúc của mình.
Huy siết chặt tay Lê An hơn một chút, gần như là một cử chỉ sở hữu. “Gió mạnh đấy, em,” anh nói, giọng anh trầm hơn một tông, như muốn kéo Lê An trở về thực tại. Anh khoác lại chiếc áo khoác của mình thật chặt lên vai cô, như muốn che chắn cô khỏi cả gió lạnh và những ký ức không nên có.
Lê An giật mình, vội vàng rút ánh mắt khỏi Trần Hạo. Cô cảm thấy một nỗi xấu hổ dâng lên. Cô đã để Huy nhận ra. Cô đã để anh thấy sự vương vấn của mình. Cô quay sang nhìn Huy, cố gắng nặn ra một nụ cười xin lỗi. Nhưng sự xao động trong cô đã bị Huy nhận ra. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm tay cô, tiếp tục bước đi, nhưng bước chân anh có vẻ kiên định hơn, và ánh mắt anh, dù vẫn ấm áp khi nhìn cô, nhưng lại ánh lên một tia sắc lạnh khi thầm nghĩ về người đàn ông phía sau. Cái bóng của Trần Hạo, của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." vẫn lơ lửng, nhưng Huy đã quyết tâm sẽ không để nó chen vào giữa họ thêm nữa.
***
Sau bữa tối giản dị nhưng ấm cúng tại một quán ăn nhỏ ven sông, Huy đưa Lê An đến quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những bức tường gạch cũ kỹ được trang trí bằng đèn lồng giấy màu sắc dịu nhẹ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vang lên, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm áp, thư thái, lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa một chút trầm mặc. Đây là nơi họ thường đến sau những buổi hẹn hò, nơi Huy thường kể cho cô nghe về những dự định tương lai, còn cô thì lặng lẽ lắng nghe, cảm nhận sự bình yên mà anh mang lại.
Huy gọi hai tách cà phê sữa nóng. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, hơi nóng bốc lên làm mờ đi một chút tầm nhìn. Đêm nay, khác với vẻ chu đáo, nhẹ nhàng thường thấy, Huy có vẻ trầm tư hơn. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê An, ánh mắt anh sâu thăm thẳm, chất chứa nhiều điều.
“An này,” anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, “anh biết em là một cô gái tốt, và anh muốn dành cả đời mình để chăm sóc em.” Lời nói của anh vang vọng trong không gian nhỏ bé, khiến Lê An cảm thấy một chút ngột ngạt. Anh không còn nói những câu chuyện phiếm, hay những lời tán tỉnh nhẹ nhàng nữa. Đêm nay, anh muốn mọi thứ trở nên rõ ràng.
Lê An cảm thấy bối rối. Cô cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn trực diện của anh. Bàn tay cô khẽ vân vê vành tách cà phê nóng. “Anh Huy...” cô khẽ thốt, không biết phải nói gì. Cô cảm thấy một làn sóng tội lỗi dâng lên. Cô đang ở đây, ngồi đối diện với người đàn ông chân thành này, người đang bày tỏ tình cảm và mong muốn xây dựng tương lai với cô, nhưng trái tim cô vẫn còn mang theo những hình bóng cũ, những "nếu như ngày đó" không thể xóa nhòa.
Nguyễn Hoàng Huy dường như hiểu được sự ngập ngừng của cô. Anh không để cô phải nói thêm. Anh nhẹ nhàng vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, một lần nữa mang đến cho cô cảm giác an toàn, nhưng lần này, đi kèm với nó là một áp lực vô hình. “Anh muốn chúng ta có một gia đình nhỏ ở đây, cùng nhau xây dựng mọi thứ. Em có nghĩ về điều đó không?”
Lời nói của anh như một lời cầu hôn gián tiếp, một lời cam kết cho tương lai. Lê An cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. Một gia đình nhỏ, ở thị trấn này, với Huy. Đó là điều cô hằng mong ước, một bến đỗ bình yên sau bao sóng gió. Nhưng liệu cô có đủ xứng đáng không? Liệu cô có thể trao trọn trái tim mình cho anh không, khi "khoảng cách vô hình" vẫn còn đó, là một vết sẹo mang tên Trần Hạo? Cô nhớ lại lời Chi Mai, cô nhớ lại hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ bên bờ sông. Cô đã chọn Huy, cô phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó.
“Anh biết em cần thời gian,” Huy nói tiếp, giọng anh kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Anh siết chặt tay cô thêm một chút, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không cho phép cô lẩn tránh. “Nhưng anh muốn em biết, anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em. Không ai có thể thay đổi điều đó.”
Câu nói cuối cùng của Huy không chỉ là một lời hứa, mà còn là một lời tuyên bố, một sự khẳng định vị thế của anh trong cuộc đời cô. Nó mang một sắc thái sở hữu rõ rệt, như thể anh đang nói với một bóng hình vô hình nào đó rằng Lê An là của anh. Lê An cảm thấy hơi thở mình bị kìm nén. Anh đang muốn xua đi cái bóng của quá khứ, anh đang muốn bảo vệ tình yêu của mình. Cô cảm nhận được sự chân thành mãnh liệt từ anh, nhưng cũng cảm thấy một gánh nặng đè lên vai mình.
Huy mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh lại trở nên dịu dàng hơn, xoa dịu đi sự căng thẳng trong Lê An. Anh buông tay cô ra, rồi từ từ đặt một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh sẫm lên bàn, đẩy nhẹ về phía cô. Chiếc hộp bé xíu, nhưng sức nặng của nó dường như lớn hơn rất nhiều.
“Đây là món quà anh đã chuẩn bị từ lâu,” Huy nói, giọng anh đầy hy vọng, nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng. “Anh muốn nó là một lời hứa, một sự khởi đầu cho tương lai của chúng ta.”
Lê An nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn anh. Cô biết đó là gì. Đó là chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn cưới, hay nhẫn đính hôn. Biểu tượng của sự gắn kết, của một cuộc đời chung. Mùi cà phê ấm áp, mùi bánh ngọt dịu nhẹ bỗng trở nên nhạt nhòa. Tiếng nhạc acoustic cũng như xa dần. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Món quà này không chỉ là một vật chất, nó là cả một lời cam kết nặng nề, một sự ràng buộc mà cô đã chọn. Cô đang cố gắng, cố gắng để buông bỏ, để bước tiếp, để hoàn toàn thuộc về anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cái bóng của Trần Hạo, của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", vẫn lẩn khuất đâu đó, như một khoảng cách vô hình, khiến cô chưa thể hoàn toàn trao trọn trái tim mình cho Nguyễn Hoàng Huy. Cô đang cố gắng, nhưng sự bối rối và giằng xé vẫn còn đó, lơ lửng giữa hiện tại đầy ấm áp và quá khứ đầy tiếc nuối. Chiếc hộp nhung xanh nằm lặng lẽ trên bàn, như một lời thách thức, một lời khẳng định không thể chối từ, đang chờ đợi một câu trả lời từ trái tim cô.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.