Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 396: Ánh Mắt Giao Thoa, Định Mệnh Phân Kỳ
Chiếc hộp nhung xanh sẫm nằm lặng lẽ trên bàn, như một trái tim đang ngừng đập, nhưng lại mang một sức nặng vô hình đè nén cả không gian. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, mùi bánh ngọt dịu nhẹ của tiệm quen dường như không còn làm dịu đi sự căng thẳng trong Lê An. Tiếng nhạc acoustic từ chiếc radio cũ vẫn du dương, nhưng cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn Nguyễn Hoàng Huy, người đang ngồi đối diện với ánh mắt kiên định và đầy hy vọng.
Lê An cảm thấy tội lỗi, một làn sóng tội lỗi cuộn trào trong lòng. Cô biết Huy là một người đàn ông tốt, một người chân thành và đáng tin cậy. Anh đã kiên nhẫn ở bên cô, trao cho cô sự quan tâm và ổn định mà cô hằng mong ước. Nhưng tại sao, vào khoảnh khắc quan trọng này, khi một tương lai yên bình đang rộng mở trước mắt, trái tim cô vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ được những bóng hình cũ kỹ? "Khoảng cách vô hình" mà cô cảm thấy không chỉ là giữa cô và Huy, mà còn là khoảng cách giữa lý trí và cảm xúc của chính cô. Lý trí mách bảo cô phải nắm lấy bến đỗ này, phải trân trọng người đàn ông trước mặt, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, một "nếu như ngày đó" vẫn âm ỉ cháy, như một đốm than hồng chưa bao giờ tắt hẳn.
Cô nhớ lại lời Chi Mai, cô nhớ lại hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ bên bờ sông cũ, bóng lưng cô độc và ánh mắt đầy tiếc nuối. Cái cảm giác bối rối, giằng xé mà cô đã trải qua sau cuộc gặp gỡ đó lại ùa về. Nó không phải là tình yêu bùng cháy, mà là một sự vương vấn dai dẳng, một sự tiếc nuối cho một điều chưa bao giờ bắt đầu trọn vẹn, một "lời nói không thành" đã trở thành vết sẹo trong tâm hồn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô đã chọn Huy, cô phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó. Cô không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi ôm ấp những điều đã lỡ.
“Anh biết em cần thời gian,” Huy nói tiếp, giọng anh kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Anh siết chặt tay cô thêm một chút, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không cho phép cô lẩn tránh. “Nhưng anh muốn em biết, anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em. Không ai có thể thay đổi điều đó.”
Lời nói của Huy không chỉ là một lời hứa, mà còn là một tuyên bố. Nó mang một sắc thái sở hữu rõ rệt, như thể anh đang nói với một bóng hình vô hình nào đó rằng Lê An là của anh. Cô cảm nhận được sự chân thành mãnh liệt từ anh, nhưng cũng cảm thấy một gánh nặng đè lên vai mình. Nó như một lời nhắc nhở rằng cô không còn là cô gái của những mộng mơ nữa, cô là người phụ nữ trưởng thành, phải đưa ra lựa chọn và chịu trách nhiệm với nó. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, một lần nữa mang đến cho cô cảm giác an toàn, nhưng lần này, đi kèm với nó là một áp lực vô hình. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như lông hồng, nhưng trong lòng cô là cả một trận bão.
Huy mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh lại trở nên dịu dàng hơn, xoa dịu đi sự căng thẳng trong Lê An. Anh buông tay cô ra, rồi từ từ đặt chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh sẫm lên bàn, đẩy nhẹ về phía cô. Chiếc hộp bé xíu, nhưng sức nặng của nó dường như lớn hơn rất nhiều. Cô nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn anh. Cô biết đó là gì. Đó là chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn cưới, hay nhẫn đính hôn. Biểu tượng của sự gắn kết, của một cuộc đời chung. Mùi cà phê ấm áp, mùi bánh ngọt dịu nhẹ bỗng trở nên nhạt nhòa. Tiếng nhạc acoustic cũng như xa dần. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Món quà này không chỉ là một vật chất, nó là cả một lời cam kết nặng nề, một sự ràng buộc mà cô đã chọn. Cô đang cố gắng, cố gắng để buông bỏ, để bước tiếp, để hoàn toàn thuộc về anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cái bóng của Trần Hạo, của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", vẫn lẩn khuất đâu đó, như một khoảng cách vô hình, khiến cô chưa thể hoàn toàn trao trọn trái tim mình cho Nguyễn Hoàng Huy. Cô đang cố gắng, nhưng sự bối rối và giằng xé vẫn còn đó, lơ lửng giữa hiện tại đầy ấm áp và quá khứ đầy tiếc nuối. Chiếc hộp nhung xanh nằm lặng lẽ trên bàn, như một lời thách thức, một lời khẳng định không thể chối từ, đang chờ đợi một câu trả lời từ trái tim cô.
Lê An khẽ chạm vào chiếc hộp, cảm nhận lớp nhung mềm mại dưới đầu ngón tay. Lạnh. Lạnh như chính trái tim cô lúc này, một sự lạnh lẽo không biết từ đâu tới. Cô ngước nhìn Huy, cố gắng tìm kiếm trong ánh mắt anh sự thấu hiểu, hay ít nhất là một chút thời gian để thở. Anh vẫn kiên nhẫn, vẫn dịu dàng, nhưng cô cảm nhận được sự chờ đợi trong ánh mắt ấy. Đó không phải là một sự chờ đợi bốc đồng, mà là một sự chờ đợi đã được cân nhắc kỹ lưỡng, một sự kiên định không hề lay chuyển.
“Anh Huy,” cô khẽ nói, giọng cô nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng nhạc. Cô muốn nói điều gì đó để trì hoãn, để giải thích, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng. Cô không thể nói rằng cô vẫn còn vương vấn một bóng hình cũ, một người đã không dám nói ra lời yêu. Cô không thể nói rằng cô sợ hãi sự ràng buộc này, không phải vì không tin tưởng anh, mà vì không tin tưởng chính mình.
Huy mỉm cười, một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết đoán. Anh không đòi hỏi cô phải trả lời ngay lập tức. Anh chỉ muốn cô biết rằng anh đã sẵn sàng, và anh tin tưởng vào sự lựa chọn của cô. Anh rót thêm trà cho cô, hương lài thoang thoảng bay lên, hòa lẫn với mùi cà phê.
“Em dạo này có vẻ hay suy nghĩ nhiều,” anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. “Có chuyện gì cứ chia sẻ với anh.”
Lê An lắc đầu nhẹ, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Không có gì đâu anh, chỉ là công việc bận rộn một chút thôi. Em ổn mà.” Cô nói dối, và cô biết Huy cũng biết. Nhưng anh không truy vấn thêm. Anh luôn tôn trọng không gian riêng tư của cô, một điều mà cô rất trân trọng.
“Anh biết em là người mạnh mẽ, nhưng cũng đừng cố gắng một mình,” Huy nói, giọng anh dịu dàng nhưng chứa đựng một lời nhắn nhủ sâu sắc. “Có anh ở đây.” Anh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay cô đang đặt trên bàn, xoa nhẹ. Lần này, cô không giật mình. Cô để mặc bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Hơi ấm đó như một lời cam đoan, một lời mời gọi cô bước vào một tương lai không có "nếu như ngày đó", một tương lai chỉ có hiện tại và anh.
Họ ngồi đó thêm một lúc, không gian quán cà phê trở nên tĩnh lặng hơn khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn lồng dịu nhẹ. Tiếng chuông gió leng keng khi một vài vị khách ra về, mang theo một làn gió mát lành. Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một góc trời. Những suy nghĩ cứ chập chờn trong tâm trí cô, như những cánh chim không tìm thấy tổ. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những lúc anh lặng lẽ đi bên cô, chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng ve kêu. Khi đó, cô đã từng mong anh nói ra một lời, một lời thôi, để mọi thứ không trở nên "chậm một nhịp". Giờ đây, cô có một người đàn ông sẵn sàng nói ra tất cả, sẵn sàng trao cho cô một chiếc nhẫn, một lời hứa. Nhưng tại sao, trái tim cô vẫn không thể hoàn toàn yên ổn? Đó là một sự day dứt khó tả, một sự giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa tiếc nuối và chấp nhận. Cô biết, đã đến lúc cô phải đưa ra quyết định, không phải cho Trần Hạo, không phải cho Huy, mà là cho chính cuộc đời mình. Cô khẽ nắm lấy bàn tay Huy, một cử chỉ nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa. Có lẽ, đây là bước đầu tiên để cô buông bỏ, để cô thực sự bước về phía trước.
Buổi chiều dần buông xuống, ánh nắng vàng vọt còn sót lại như những vệt mực loang trên nền trời xanh thẫm. Lê An và Huy rời quán cà phê, bước đi trên con đường phố trung tâm thị trấn quen thuộc. Tiếng xe máy thưa thớt qua lại, tiếng rao hàng từ xa vẳng lại, tiếng trẻ con cười đùa ở một góc phố nào đó. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng vẫn còn vương vấn, hòa với mùi hoa sữa thoang thoảng, tạo nên một không khí đặc trưng của thị trấn khi vào chiều tối. Huy nhẹ nhàng khoác vai Lê An, cử chỉ thân mật và tự nhiên, như một thói quen đã ăn sâu vào cuộc sống của họ. Cả hai trò chuyện vui vẻ, những câu chuyện phiếm về công việc, về những người quen trong thị trấn, nhưng Lê An vẫn cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ trong lòng. Cô cố gắng hòa mình vào sự vui vẻ đó, cố gắng để nụ cười trên môi là thật, nhưng ánh mắt cô đôi khi vẫn lạc đi, vô thức lướt qua những góc phố quen, những nơi gợi nhắc về một quá khứ đã lùi xa.
Trần Hạo, lúc này đang đi bộ trên vỉa hè đối diện. Anh vừa ghé qua quán 'Chú Nam' để mua vài gói thuốc lá và trò chuyện dăm ba câu chuyện phiếm. Quán của chú Nam là nơi anh vẫn thường ghé qua mỗi khi về thị trấn, một góc nhỏ lưu giữ những ký ức tuổi thơ. Giờ đây, anh đang trên đường về căn nhà nhỏ mà anh thuê tạm trong những ngày ở lại đây. Bước chân anh chậm rãi, ánh mắt vô định lướt qua những gương mặt xa lạ và quen thuộc trên phố. Kể từ khi gặp lại Lê An, cả thế giới trong anh dường như bị đảo lộn. Anh đã cố gắng tìm kiếm cô, cố gắng để nói ra những lời mà anh đã giữ kín bao nhiêu năm, nhưng dường như mọi thứ đã quá muộn. Mỗi lần nhìn thấy cô, dù chỉ là thoáng qua, trái tim anh lại nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Anh biết anh không thể níu kéo, nhưng anh cũng không thể rời đi ngay lập tức. Anh như một kẻ lạc loài, một hồn ma vất vưởng trong chính thị trấn đã từng là tất cả của mình.
Bỗng nhiên, bước chân Trần Hạo khựng lại. Ánh mắt anh vô tình chạm vào hình ảnh Lê An và Huy đang đi về phía anh, nhưng ở vỉa hè đối diện. Huy khoác vai cô, đầu hơi nghiêng về phía cô, cả hai đang cười nói vui vẻ. Nụ cười của Lê An rạng rỡ dưới ánh nắng chiều tà, mái tóc cô khẽ bay trong gió. Trái tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo sau là một cơn đau nhói. Anh đã thấy những điều này, những cử chỉ thân mật này rất nhiều lần trong những ngày qua, nhưng không lần nào anh có thể thực sự chấp nhận nó. Cảm giác bất lực và hối tiếc dâng trào, nuốt chửng mọi suy nghĩ khác.
Huy cũng nhận ra ánh mắt đó. Anh quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt anh kiên định, không hề né tránh. Không một lời nói, không một động tác thừa, nhưng ánh mắt ấy như một lời tuyên bố rõ ràng: "Cô ấy là của tôi". Đó là một sự khẳng định quyền sở hữu, một sự đánh dấu lãnh thổ đầy mạnh mẽ nhưng lịch thiệp. Lê An cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột bên cạnh mình. Cô ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt Huy, và rồi, cô cũng thấy Trần Hạo. Anh đứng sững sờ ở vỉa hè đối diện, ánh mắt anh tối s��m, đầy những cảm xúc mà cô không thể gọi tên.
Khoảnh khắc ba ánh mắt giao nhau. Ánh mắt đau đáu, đầy tiếc nuối của Trần Hạo. Ánh mắt kiên định, thách thức của Nguyễn Hoàng Huy. Và ánh mắt bối rối, ngập ngừng của Lê An, một ánh mắt chất chứa cả sự tội lỗi và một chút nhẹ nhõm đến lạ lùng. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng sự căng thẳng trong không khí đặc quánh đến nghẹt thở. Tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười đùa bỗng chốc trở nên xa xăm, mờ ảo. Chỉ còn lại ba con người, ba ánh mắt, ba định mệnh đang giao thoa và phân kỳ.
Trần Hạo cảm thấy một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực. Hình ảnh Lê An tựa vào vai Huy, nụ cười rạng rỡ của cô không dành cho anh, lời nói không thành của anh... tất cả như một thước phim quay chậm, giày vò tâm can anh. Anh nhớ lại lời nói của Lê An "thích thì không đủ" và giờ đây, anh hiểu một cách rõ ràng và đau đớn nhất, ý nghĩa thực sự của câu nói đó. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm đó đã khiến anh lỡ cả một đời. Anh siết chặt bàn tay, những ngón tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh muốn quay lưng bỏ đi, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Anh muốn chạy đến kéo Lê An lại, nhưng anh biết anh không có quyền làm điều đó. Mọi thứ đã quá muộn.
Huy khẽ siết nhẹ vai Lê An, một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để khẳng định vị trí của mình và trấn an cô. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, cảm nhận được sự vững chãi của anh. Cô khẽ tựa đầu vào vai Huy, như một sự chấp nhận, một sự lựa chọn cuối cùng. Khoảnh khắc ấy, Trần Hạo thấy rõ ràng, anh đã mất cô thật rồi. Không phải vì tình yêu của anh không đủ, mà vì nó đến quá chậm. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Nỗi đau này, anh biết, sẽ theo anh suốt phần đời còn lại. Ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng, nhưng cũng có một sự chấp nhận khắc nghiệt. Anh quay đi, bước chân anh nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một gánh nặng của quá khứ và sự hối tiếc. Anh biết, đã đến lúc anh phải rời khỏi nơi này.
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, để lại thị trấn chìm trong bóng tối nhập nhoạng. Trần Hạo vội vã rời khỏi con đường đông người, tìm một nơi vắng vẻ, một góc khuất để đối diện với chính mình. Anh bước đi như một cái bóng, tiếng bước chân vội vã của anh vang vọng trên con đường lát đá cũ kỹ. Anh bỏ lại sau lưng tiếng xe máy thưa thớt, tiếng cười nói xa xăm của những người đang tận hưởng buổi tối bình yên. Anh cần sự tĩnh lặng, cần một không gian để nỗi đau được phép bùng nổ, không bị kiềm nén. Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường không thể chiếu tới, chỉ có ánh trăng non bắt đầu ló dạng, chiếu những vệt sáng mờ ảo qua kẽ lá.
Anh tựa lưng vào thân cây cổ thụ già cỗi, vỏ cây sần sùi và lạnh lẽo. Mùi lá khô ẩm mục, mùi đất sau cơn mưa nhẹ buổi sáng vẫn còn vương vấn, hòa với mùi hoa sữa thoang thoảng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và nỗi buồn. Tiếng gió lùa qua tán cây xào xạc, nghe như những lời thì thầm của quá khứ. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nặng nề của không gian. Trần Hạo buông thõng vai, anh ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa rồi. Nhưng vô ích. Khuôn mặt rạng rỡ của Lê An khi tựa vào vai Huy, ánh mắt kiên định của Huy, và cả cái siết nhẹ vai đầy khẳng định của anh ta – tất cả cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như những nhát dao cứa vào trái tim.
Nỗi đau và sự hối tiếc dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã mất cô thật rồi. Mất cô một cách rõ ràng và không thể cứu vãn. Anh nhớ lại những buổi chiều bên bờ sông cũ, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên. Anh nhớ những lúc anh muốn nói ra tình cảm của mình, nhưng lại e dè, lại sợ hãi, lại chần chừ. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó giờ đây không còn là một giả định, mà là một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh. Cái "khoảng cách vô hình" đã hình thành từ những ngày đó, từ chính sự e dè của anh, và giờ đây, nó đã biến thành một bức tường kiên cố, không thể nào phá vỡ.
Anh ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Anh rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi, màn hình sáng lên, hiện rõ danh bạ, và tên "Lê An" nổi bật giữa vô vàn cái tên khác. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở số điện thoại của cô. Anh đã từng muốn gọi, rất nhiều lần. Để hỏi thăm, để chia sẻ, để nói ra những lời anh đã giữ kín. Nhưng rồi, anh lại cất nó đi. Anh biết, bây giờ mọi cuộc gọi đều là vô nghĩa. Mọi lời nói đều đã "chậm một nhịp".
Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, món quà tự thưởng cho những thành công trong sự nghiệp, bỗng trở nên nặng nề trên cổ tay. Nó là biểu tượng của sự thành đạt, của những gì anh đã cố gắng gây dựng nơi thành phố xa hoa. Nhưng ngay lúc này đây, nó lại nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho sự tham vọng và sự chậm trễ trong tình cảm. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.
"Em… đã thực sự đi rồi sao?" Anh thì thầm, giọng anh khản đặc, như thể đã kiệt sức. "Mình đã sai ở đâu? Mình đã làm gì thế này?" Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can anh. Anh đã sai khi không dám nói ra, sai khi để sự nghiệp cuốn đi, sai khi nghĩ rằng cô sẽ mãi chờ đợi. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Cảm giác lạnh lẽo của nỗi đau thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Anh là một người đàn ông mạnh mẽ, đã từng vượt qua bao khó khăn trong sự nghiệp, nhưng trước sự mất mát này, anh cảm thấy mình thật yếu đuối.
Trong sự tĩnh mịch của đêm, một quyết định lạnh lẽo, dứt khoát dần hình thành trong tâm trí anh. Anh không thể ở lại đây thêm nữa. Mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi cơn gió thoảng qua đều gợi nhắc anh về cô, về quá khứ đã lỡ. Anh cần phải rời đi, không phải để trốn tránh, mà để chấp nhận. Chấp nhận sự thật phũ phàng rằng Lê An đã chọn một con đường khác, một bến đỗ khác. Chấp nhận rằng anh đã để lỡ cơ hội của mình.
Anh mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi. Đã đến lúc anh phải quay về nơi thuộc về anh, nơi anh đã xây dựng sự nghiệp, nơi có thể anh sẽ tìm thấy một sự an ủi nào đó trong công việc. Quyết định rời thị trấn của anh không phải là một sự bỏ cuộc, mà là một sự chấp nhận nghiệt ngã. Anh biết, nỗi đau này sẽ không biến mất, nhưng anh sẽ phải học cách sống chung với nó. Anh sẽ phải học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Anh cất điện thoại vào túi, đứng thẳng dậy, bóng lưng anh cô độc dưới ánh trăng, nhưng bước chân anh đã mang một sự quyết tâm mới, một sự quyết tâm đau đớn nhưng không thể lay chuyển. Ngày mai, anh sẽ rời đi. Rời khỏi thị trấn này, rời khỏi những ký ức đau đáu, và rời khỏi một tình yêu đã "lời nói không thành".
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.