Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 397: Giữa Hai Dòng Nước
Đêm đã rút lui, nhường chỗ cho một rạng đông ảm đạm. Tại bến xe khách thị trấn, màn sương mỏng như tấm lụa trắng giăng mắc, ôm trọn những hàng cây, mái nhà, và cả những số phận đang dịch chuyển. Ánh đèn vàng yếu ớt từ cột điện cao áp hắt xuống, cắt xuyên qua làn sương, tạo nên những vệt sáng hư ảo. Không khí se lạnh, hơi ẩm từ sông phả vào, thấm tháp qua lớp áo khoác mỏng của Trần Hạo. Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá cũ kỹ, thân hình cao lớn tựa vào thành ghế lạnh buốt, đôi mắt nhìn xa xăm về phía thị trấn còn chìm trong màn bạc. Bên cạnh anh, chiếc vali da màu đen đứng im lìm, hành lý gọn gàng như chính cách anh đã sắp xếp lại cuộc đời mình sau đêm qua.
Tiếng còi xe khách từ xa vọng lại, nghe như tiếng thở dài của buổi sớm, xen lẫn tiếng loa rè rè thông báo chuyến đi đến một thành phố nào đó, xa xôi và lạ lẫm. Mùi xăng dầu nồng hắc quyện với mùi ẩm mốc của đất đá, và chút hương khói bếp len lỏi từ những ngôi nhà mới thức giấc, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả, nhưng lại rất quen thuộc, rất thị trấn. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi cái cảm giác nghẹn ứ nơi lồng ngực. Hình ảnh Lê An tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy dưới ánh đèn đường, nụ cười dịu dàng của cô khi nhận lấy cái siết tay đầy khẳng định từ người đàn ông khác, cứ như những thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong tâm trí anh. Mỗi lần hình ảnh ấy hiện lên, trái tim anh lại nhói lên một nhịp, như có ai đó dùng lưỡi dao cùn cứa vào vết thương cũ mèm.
“Em… đã thực sự đi rồi sao?” Anh thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với khoảng không vô định trước mặt. Giọng anh khản đặc, mệt mỏi. Nỗi đau và sự hối tiếc dâng trào mãnh liệt, không thể kìm nén. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh quay về, chỉ cần anh xuất hiện, mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Nhưng anh đã lầm. Khoảng cách không chỉ là địa lý, mà còn là thời gian, là những lựa chọn, là những “lời nói không thành” đã chất chồng qua năm tháng. Cái “khoảng cách vô hình” ấy, giờ đây đã trở thành một vực sâu không đáy, ngăn cách anh và cô vĩnh viễn.
Anh rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi. Màn hình sáng lên, hiện rõ danh bạ, và tên "Lê An" nổi bật giữa vô vàn cái tên khác. Ngón tay anh lướt nhẹ, chậm rãi dừng lại ở số điện thoại của cô. Anh đã từng muốn gọi, rất nhiều lần. Để hỏi thăm, để chia sẻ, để nói ra những lời anh đã giữ kín trong lòng suốt bấy lâu. Nhưng rồi, anh lại cất nó đi. Anh biết, bây giờ mọi cuộc gọi đều là vô nghĩa. Mọi lời nói đều đã "chậm một nhịp". Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên vòm cây, nghe sao mà vô tư, mà khác xa với sự nặng nề trong tâm hồn anh. Tiếng loa bến xe lại vang lên, giục giã, như muốn đẩy anh đi thật nhanh, thật xa khỏi nơi này.
Anh thở dài, một hơi thở mang nặng sự chấp nhận và buông bỏ. Anh không thể thay đổi được gì nữa. Mọi thứ đã định đoạt. Anh đã “sai một bước, lỡ cả một đời”. Câu nói đó giờ đây không còn là lời than thở, mà là một sự thật khắc nghiệt, một phần không thể tách rời trong cuộc sống của anh. Nó sẽ đi theo anh, như một cái bóng, nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho sự e dè, cho sự chậm trễ. Anh đứng thẳng dậy, đôi vai vẫn còn mang nặng gánh nặng của đêm qua, nhưng bước chân đã dứt khoát hơn. Anh vác vali lên vai, sải bước về phía chiếc xe khách đang mở cửa, những ánh đèn pha rọi thẳng vào màn sương, cắt xé bóng đêm. Anh không ngoảnh đầu lại. Phía sau anh, thị trấn vẫn còn chìm trong giấc ngủ, những ký ức ngọt ngào và cay đắng vẫn còn vương vấn, nhưng anh biết, anh không thuộc về nơi đó nữa. Anh cần phải quay về thành phố, nơi có những tòa nhà cao ngất, những công việc bận rộn, những tham vọng không ngừng nghỉ, để vùi lấp đi nỗi đau này, để tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình.
***
Khi ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt vàng ấm áp, Lê An mới chậm rãi mở mắt. Cảm giác trống rỗng bao trùm, một sự mệt mỏi rã rời không chỉ từ thể xác mà còn từ sâu thẳm tâm hồn. Đêm qua, sau khi trở về từ cuộc đi dạo cùng Huy, cô đã trằn trọc rất lâu. Hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ dưới ánh đèn đường, ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự dằn vặt, cứ ám ảnh cô. Cô biết, anh đau khổ, và cô cũng vậy. Nhưng mọi chuyện đã quá rõ ràng.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh toát. Từ dưới bếp vọng lên tiếng lạch cạch của xoong nồi, và mùi phở bò thơm lừng, quen thuộc. Bà Mai đã thức dậy từ sớm, chuẩn bị bữa sáng. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, luôn là bến đỗ an yên cho cô. Bà là người phụ nữ duy nhất hiểu được những gợn sóng ngầm trong tâm hồn cô, dù cô không nói ra.
Lê An bước xuống bếp, thấy Bà Mai đang lúi húi múc phở. Ánh nắng dịu dàng từ vườn rọi vào, làm sáng bừng căn bếp nhỏ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió khẽ lay động tán cây, tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi sớm. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh, mùi hoa lài thoang thoảng, tất cả gợi nhớ về một tuổi thơ êm đềm, về những ngày tháng vô tư bên bờ sông cũ.
“An à, con dậy rồi đấy à? Mau ngồi xuống ăn sáng đi con, phở còn nóng hổi.” Bà Mai quay lại, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và lo lắng. Bà nhận thấy vẻ tiều tụy trên khuôn mặt cháu gái.
Lê An khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn. “Vâng, con chào bà ạ.” Giọng cô vẫn còn chút ngái ngủ và sự mệt mỏi. Cô cầm bát phở lên, hít hà mùi thơm, nhưng lại không có hứng thú ăn. Cô chỉ uống một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi chút nào đó sự trống rỗng trong lòng. Cô lẳng lặng nhìn ra vườn, nơi những khóm hoa đua nhau khoe sắc, những giọt sương mai còn đọng lại trên kẽ lá.
Bà Mai ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt dò xét. “Con bé An nhà mình lớn rồi… Chuyện hôm qua, con có suy nghĩ gì không?” Bà hỏi, giọng nhẹ nhàng, không ép buộc. Bà biết, Lê An cần thời gian để tự mình sắp xếp lại mọi thứ.
Lê An khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu. “Con… con cũng không biết nữa, bà ạ. Con chỉ thấy mệt mỏi quá. Con chỉ muốn tìm một chút bình yên thôi, không còn muốn suy nghĩ nhiều nữa.” Cô nói, giọng mang vẻ cam chịu, thản nhiên, như thể đang nói về một điều gì đó rất xa xôi, không liên quan đến mình. Cô đã trải qua quá nhiều sự giằng xé, quá nhiều nỗi buồn, và giờ đây, cô chỉ khao khát một bến đỗ, dù không phải là bến đỗ của tình yêu mãnh liệt, mà là của sự an ổn. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều, và giờ đây, sự chờ đợi ấy đã biến thành mệt mỏi. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy đã từng là nỗi ám ảnh, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một tiếng thở dài.
Bà Mai đặt tay lên vai cô, một cái chạm nhẹ nhưng đầy ấm áp. “Được thôi con. Cứ làm những gì con thấy thanh thản nhất. Bà chỉ mong con được hạnh phúc.”
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Cô khẽ gật đầu, như đang chấp nhận một điều gì đó, chấp nhận một con đường mới, một sự lựa chọn đã được định hình. Dù trong lòng vẫn còn những gợn sóng nhỏ, những hình ảnh, những kỷ niệm về “bên bờ sông cũ” vẫn còn vương vấn, nhưng cô biết, cô phải bước tiếp. Cô phải tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, điều mà cô đã khao khát bấy lâu.
***
Chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả công viên thị trấn. Gió nhẹ lay động những tán cây xanh rì, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng. Tiếng cười đùa trẻ con rộn ràng từ khu vui chơi, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên, thơ mộng. Nguyễn Hoàng Huy đến đón Lê An, anh không nói nhiều về chuyện xảy ra đêm qua, chỉ lặng lẽ đi bên cô, một sự im lặng đầy thấu hiểu và sẻ chia. Anh biết, cô cần không gian, và anh sẵn sàng cho cô điều đó.
Họ đi bộ dọc theo con đường lát đá quanh công viên. Huy thỉnh thoảng kể những câu chuyện vui về công việc, về những dự định tương lai của anh, hoặc chỉ đơn giản là chỉ cho cô xem một bông hoa đẹp, một đàn chim đang đậu trên cành. Anh không tìm cách lấp đầy khoảng trống bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện vững chãi của mình. Lê An cảm nhận được sự ổn định và chân thành từ anh. Bên cạnh anh, cô cảm thấy an toàn, một cảm giác mà đã lâu lắm rồi cô mới có lại. Đây không phải là cảm giác bùng cháy, nồng nhiệt như những gì cô từng mơ ước, nhưng nó lại là một sự an ủi sâu sắc, một bến đỗ mà cô biết mình có thể dựa vào.
“Em dạo này công việc thế nào rồi, An? Có vất vả lắm không?” Huy hỏi, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
Lê An khẽ mỉm cười. “Cũng ổn anh ạ. Vẫn thế thôi. Cũng không có gì đặc biệt.” Cô nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối ngày đang dần tắt. “Anh thì sao? Công việc có thuận lợi không?”
“Mọi thứ đều tốt. Anh đang có một vài dự án mới, hy vọng sẽ sớm hoàn thành.” Anh đáp, rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Em không cần phải lo lắng gì cả. Mọi thứ cứ để anh lo.” Câu nói của anh, dù đơn giản, lại mang một sức nặng của sự bảo bọc, của một lời hứa thầm lặng. Nó không phải là một lời hứa hẹn xa vời về tình yêu vĩnh cửu, mà là một sự cam kết về sự ổn định, về một bờ vai vững chắc. “Anh ở đây, bất cứ khi nào em cần.” Anh nói thêm, và lần này, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, kiên định và chân thành.
Lê An không đáp lại bằng lời hứa hẹn nào. Cô chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười đã dịu đi nhiều so với buổi sáng. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Có lẽ, đây chính là điều cô cần. Một người đàn ông kiên định, thấu hiểu, mang lại cảm giác an toàn. Có thể, tình yêu không nhất thiết phải là những cơn sóng dữ dội, mà đôi khi, nó chỉ là một dòng sông êm đềm, chảy lặng lẽ qua cuộc đời.
Họ dừng lại bên một chiếc ghế đá dưới gốc cây cổ thụ. Huy đưa tay nắm lấy bàn tay Lê An, siết nhẹ. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, khác hẳn với sự lạnh lẽo mà cô đã cảm nhận được trong những đêm dài chờ đợi. Lê An không rút tay lại. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự bình yên hiếm hoi, một sự thanh thản đã lâu không có. Dù trong lòng vẫn còn những gợn sóng nhỏ, những hình bóng cũ kỹ thỉnh thoảng vẫn hiện về, nhưng cô biết, cô đã đưa ra lựa chọn của mình.
Đây không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như cô từng đọc trong tiểu thuyết, cũng không phải là tình yêu thanh mai trúc mã đầy hoài niệm mà cô từng có với Trần Hạo. Đây là một thứ tình cảm khác, tĩnh lặng hơn, thực tế hơn. Một bến đỗ an yên, nơi cô có thể gác lại mọi lo toan, mọi nỗi buồn. Cô đã chấp nhận. Chấp nhận rằng quá khứ đã khép lại, chấp nhận rằng cô cần một cuộc sống ổn định, một bờ vai để tựa vào. Có lẽ, cuộc đời không phải lúc nào cũng trao cho ta điều ta khao khát nhất, mà là điều ta cần nhất. Và giờ đây, điều cô cần nhất chính là sự bình yên này, bên Nguyễn Hoàng Huy. Cô biết, cuộc sống của cô có thể sẽ êm đềm, nhưng thiếu đi những màu sắc rực rỡ của tình yêu đầu, thiếu đi những cung bậc cảm xúc dữ dội. Nhưng cô đã sẵn sàng cho điều đó. Cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi một điều gì đó đã "chậm một nhịp".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.