Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 398: Dấu Xưa, Nỗi Lạnh Lùng

Dù trong lòng vẫn còn những gợn sóng nhỏ, những hình bóng cũ kỹ thỉnh thoảng vẫn hiện về, nhưng cô biết, cô đã đưa ra lựa chọn của mình.

Đây không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như cô từng đọc trong tiểu thuyết, cũng không phải là tình yêu thanh mai trúc mã đầy hoài niệm mà cô từng có với Trần Hạo. Đây là một thứ tình cảm khác, tĩnh lặng hơn, thực tế hơn. Một bến đỗ an yên, nơi cô có thể gác lại mọi lo toan, mọi nỗi buồn. Cô đã chấp nhận. Chấp nhận rằng quá khứ đã khép lại, chấp nhận rằng cô cần một cuộc sống ổn định, một bờ vai để tựa vào. Có lẽ, cuộc đời không phải lúc nào cũng trao cho ta điều ta khao khát nhất, mà là điều ta cần nhất. Và giờ đây, điều cô cần nhất chính là sự bình yên này, bên Nguyễn Hoàng Huy. Cô biết, cuộc sống của cô có thể sẽ êm đềm, nhưng thiếu đi những màu sắc rực rỡ của tình yêu đầu, thiếu đi những cung bậc cảm xúc dữ dội. Nhưng cô đã sẵn sàng cho điều đó. Cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục chờ đợi một điều gì đó đã "chậm một nhịp".

***

Chuyến xe khách chầm chậm lăn bánh, tạo ra một sự rung lắc nhè nhẹ, đều đặn. Trần Hạo ngồi sát cửa sổ, đầu tựa vào lớp kính lạnh lẽo, nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng ma mị, thỉnh thoảng lại hiện lên một bóng cây, một ngôi nhà rồi nhanh chóng biến mất. Mùi xăng dầu đặc trưng của xe khách quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những chiếc ghế cũ kỹ, tạo thành một thứ hỗn hợp khó chịu, xộc thẳng vào khứu giác. Tiếng động cơ gầm gừ đều đều, hòa cùng tiếng loa phát thanh rè rè thông báo trạm dừng kế tiếp, và cả tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng trẻ con khóc thút thít ở phía cuối xe. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hối hả, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, mọi thứ lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Anh đã quyết định rời đi, như một kẻ thất bại chạy trốn. Chuyến xe này đáng lẽ phải đưa anh về thành phố, về với guồng quay công việc, về với cái vỏ bọc thành công mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng trái tim anh, lúc này, lại nặng trĩu một nỗi đau không tên, một sự day dứt không ngừng gặm nhấm. Hình ảnh Lê An đứng bên Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô nhìn anh ta đầy sự tin cậy, nụ cười cô dành cho anh ta sự bình yên – tất cả những điều đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một cuốn phim quay chậm, không ngừng hành hạ. Anh đã bỏ lỡ, bỏ lỡ quá nhiều. "Nếu như ngày đó…", câu nói cũ rích ấy lại vang vọng, bóp nghẹt lồng ngực anh. Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm, đủ quyết đoán, đủ chân thành để bày tỏ tình cảm của mình, liệu mọi chuyện có khác không? Liệu Lê An có còn mỉm cười với anh, với ánh mắt ấm áp như ngày thơ bé?

Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự giày vò trong tâm hồn. Anh đã thấy sự chấp nhận trong ánh mắt cô, sự bình yên mà cô đang tìm kiếm. Nó không phải là anh. Nó chưa bao giờ là anh, kể từ khoảnh khắc anh quay lưng bước đi, bỏ lại thị trấn, bỏ lại cô một mình. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, giờ đây đã biến thành một bức tường kiên cố, sừng sững chắn ngang giữa hai người, không thể nào phá vỡ được nữa. Cô đã quá mệt mỏi để chờ đợi, quá mệt mỏi để níu giữ một sợi dây tình cảm mỏng manh, đã quá mệt mỏi để phải tự mình tìm kiếm hạnh phúc. Và anh, chính anh, đã đẩy cô vào vòng tay của người khác.

Một tiếng còi xe khách dài vọng lên, đánh thức anh khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Trạm dừng chân T, ai xuống xe xin mời xuống ạ!" Giọng cô phụ xe lanh lảnh vang lên qua loa. Đây không phải điểm đến của anh, cũng không phải thị trấn của cô. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một tia hy vọng mong manh, điên rồ lóe lên trong đầu Trần Hạo. Một ý nghĩ bốc đồng, gần như là một lời cầu xin cuối cùng từ trái tim anh. Anh không thể cứ thế mà rời đi. Anh không thể. Anh cần phải làm gì đó, dù chỉ là một lần cuối cùng, để chứng minh rằng anh đã từng yêu cô nhiều đến nhường nào, để níu kéo một chút gì đó đã vụt mất. Anh phải quay lại. Dù cô có chấp nhận hay không, anh cũng cần một lời giải đáp rõ ràng, một sự đóng lại không còn day dứt.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, đứng bật dậy. Đôi chân anh hơi loạng choạng theo nhịp xe. Anh bước nhanh về phía cửa, nơi cô phụ xe đang đứng. "Chị ơi, cho tôi xuống ở đây." Giọng anh trầm khàn, vang lên giữa tiếng ồn ào. Cô phụ xe ngạc nhiên nhìn anh, có lẽ vì anh là hành khách duy nhất quyết định xuống ở một trạm dừng không quan trọng vào đêm khuya thế này. "Anh chắc không? Còn xa mới về đến thành phố đấy." Cô hỏi, ánh mắt nghi hoặc. Trần Hạo gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh không cần về thành phố nữa. Anh cần quay lại thị trấn, đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu đi chăng nữa.

Khi anh bước xuống xe, một luồng gió lạnh buốt táp vào mặt, làm anh rùng mình. Tiếng xe khách hú còi lần cuối rồi xa dần trong màn đêm, để lại anh một mình giữa trạm dừng heo hút. Anh lấy điện thoại ra, màn hình điện thoại thế hệ cũ sáng lên trong bóng tối. Anh gọi một chiếc taxi, mặc kệ chi phí, mặc kệ mọi thứ. Anh chỉ biết, anh phải quay lại. Anh phải làm điều đó. Có lẽ, đây là cơ hội cuối cùng để anh không phải hối tiếc thêm một lần nào nữa trong cuộc đời này. Hay có lẽ, đây chỉ là một sự cố chấp vô vọng, một nỗ lực để tự lừa dối bản thân rằng mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn. Nhưng anh cần phải thử. Anh cần phải đối mặt với Lê An, một lần cuối cùng.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời thị trấn ven sông. Quán cà phê của chú Nam, với những chậu hoa giấy rực rỡ treo trên ban công và mùi cà phê rang xay thơm lừng, vẫn giữ nguyên vẻ yên bình và lãng mạn như thuở nào. Trần Hạo ngồi đối diện Lê An, trong góc quen thuộc nơi họ vẫn thường ngồi ngày xưa. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, làm nổi bật những đường nét thanh tú trên gương mặt cô, nhưng cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi và chút xa cách trong ánh mắt. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, bài hát "Dòng thời gian" của Nguyễn Duy Hùng, lơ đãng trôi trong không gian, như một lời nhắc nhở về những điều đã qua.

Trần Hạo đã dành cả buổi sáng để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này. Anh đã đến quán sớm, dặn dò chú Nam pha một ly cà phê sữa đá không đường cho anh, và một ly trà hoa nhài cho Lê An, đúng như sở thích của họ ngày xưa. Anh còn nhờ chú Nam mở bản nhạc mà Lê An từng yêu thích, một bài hát có giai điệu buồn nhưng sâu lắng, gợi nhớ về những buổi chiều tan học, họ cùng nhau ngồi ngắm hoàng hôn bên bờ sông. Anh hy vọng, những chi tiết nhỏ nhặt này sẽ chạm đến một góc nào đó trong trái tim cô, sẽ gợi lại chút ký ức đẹp đẽ, chút cảm xúc đã ngủ quên.

Anh nhìn Lê An, ánh mắt chất chứa biết bao điều muốn nói, bao nhiêu sự hối tiếc và hy vọng mong manh. Cô vẫn dịu dàng, vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng có một điều gì đó đã thay đổi. Một bức tường vô hình, một khoảng cách không thể lấp đầy, giờ đây sừng sững giữa hai người. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang bủa vây.

"Em còn nhớ lần đầu tiên mình đến đây không?" Trần Hạo cất lời, giọng anh trầm ấm, mang theo chút hoài niệm. "Anh đã từng lén bỏ đường vào cà phê của em, vì em bảo cà phê đắng quá." Anh mỉm cười nhẹ, cố gắng gợi lại hình ảnh một chàng trai trẻ rụt rè, vụng về ngày ấy.

Lê An khẽ nhấp một ngụm trà hoa nhài, hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn sau rặng tre. "Em nhớ." Giọng cô đều đều, không chút gợn sóng. "Hồi đó ngây ngô thật." Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi cô, nhưng nụ cười ấy không chạm tới đôi mắt, chỉ dừng lại ở khóe môi. Nó giống như một sự chấp nhận của quá khứ, hơn là một sự hoài niệm sâu sắc.

Trần Hạo cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã hy vọng cô sẽ cười rạng rỡ hơn, sẽ nhìn anh với ánh mắt lấp lánh của những ký ức. Nhưng không. Cô chỉ đơn thuần là "nhớ". Anh cố gắng tiếp tục, như một người đang đuối nước cố gắng vươn tay tìm một cọng rơm.

"Anh vẫn nhớ ánh mắt em khi anh tặng em chiếc kẹp tóc hình hoa sứ..." Anh kể, giọng anh vẫn chất chứa sự dịu dàng. "Em đã vui lắm." Anh nhớ như in buổi chiều hôm đó, khi anh lén lút mua chiếc kẹp tóc nhỏ xinh, rồi giả vờ tình cờ gặp cô ở cổng trường để tặng. Ánh mắt cô khi ấy, rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến trái tim anh rung động khôn nguôi. Đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của họ, một lời nói không thành của tình yêu non dại.

Lê An quay mặt lại nhìn anh, nhưng ánh mắt cô vẫn xa xăm, không tập trung. Cô khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động. "Đó là chuyện của rất lâu rồi, Hạo." Cô nói, nụ cười nhẹ trên môi vẫn không thay đổi, vẫn là một nụ cười hờ hững, không cảm xúc. Câu nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mọi hy vọng mong manh của Trần Hạo. Nó không phải là một lời trách móc, cũng không phải là sự giận dỗi. Nó chỉ đơn thuần là một sự thật, một sự thật phũ phàng và lạnh lùng, rằng thời gian đã trôi đi, và mọi thứ đã thay đổi.

Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh đã cố gắng tạo ra một khoảnh khắc lãng mạn, một sự gợi nhớ về "bên bờ sông cũ", về những lời hứa không thành. Nhưng cô thì sao? Cô chỉ nhìn anh như nhìn một người bạn cũ, một người đã từng đi qua cuộc đời cô, và giờ đây, chỉ còn là một phần của quá khứ, một ký ức mờ nhạt. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế của chú Nam bỗng trở nên chói tai. Tiếng chim hót líu lo từ cây xanh bên ngoài cũng nghe như những âm thanh vô nghĩa. Cả không gian quán cà phê, vốn yên bình và lãng mạn, bỗng trở nên ngột ngạt và nặng nề.

Trần Hạo muốn nói thêm điều gì đó, muốn níu kéo thêm chút nữa. Nhưng anh lại thấy hụt hẫng. Những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể nào thốt ra. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút lửa, một chút gì đó của Lê An ngày xưa, người con gái đã từng chờ đợi anh, đã từng vì anh mà buồn vui. Nhưng anh chỉ thấy sự trống rỗng, sự bình thản đến đáng sợ. Giống như một dòng sông đã cạn, không còn sức sống, không còn những con sóng dữ dội của tuổi trẻ. Anh biết, anh đã chậm một nhịp. Chậm một nhịp, và lỡ cả một đời.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thị trấn bằng một tấm màn nhung đen kịt. Quán cà phê của chú Nam vẫn sáng đèn vàng ấm áp, nhưng bên trong, bầu không khí lại đặc quánh sự lạnh lẽo và trống rỗng. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và buồn bã. Ngoài trời, gió đêm thổi hiu hiu, mang theo chút hơi ẩm và mùi đất, mùi sông. Thỉnh thoảng, tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, nghe như một lời than thở của đêm.

Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh đầy vẻ tuyệt vọng. Anh đã cố gắng, đã dùng hết tất cả những gì anh có thể nghĩ ra để khơi gợi lại chút tình cảm xưa cũ. Nhưng tất cả đều vô ích. Cô vẫn ngồi đó, bình thản đến đáng sợ, như một pho tượng. Cô đã đặt ly trà xuống bàn, hai tay cô đan vào nhau trên đùi, dáng vẻ điềm tĩnh, không một chút biểu cảm nào cho thấy sự dao động trong lòng. Anh có thể cảm nhận được bức tường vô hình giữa họ càng lúc càng cao, càng lúc càng kiên cố. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, không thể nào vượt qua.

Anh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm còn lại, giọng nói anh run rẩy, gấp gáp, như sợ rằng nếu không nói ra ngay, anh sẽ không bao giờ có cơ hội nào nữa. "Em... em có bao giờ nghĩ rằng chúng ta... có thể bắt đầu lại không?" Lời nói của anh, dù yếu ớt, nhưng lại mang theo tất cả nỗi khát khao, tất cả sự hối tiếc của một người đàn ông đã nhận ra mình đã đánh mất đi điều quý giá nhất. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cầu xin một tia hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi.

Lê An khẽ nhấc tay, đặt nhẹ nhàng lên chiếc cốc đã cạn. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt cô vẫn bình thản, không một gợn sóng, không một chút cảm xúc dao động. Nó không phải là ánh mắt giận dữ hay trách móc, mà là sự thờ ơ lạnh nhạt, một sự dứt khoát đến vô cùng. Chính ánh mắt ấy đã khiến Trần Hạo hiểu rằng, mọi thứ đã kết thúc, thật sự kết thúc rồi.

"Hạo à, em xin lỗi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như mọi khi, nhưng lại mang theo một sự kiên định sắt đá. "Em đã mệt mỏi rồi. Giờ đây, em chỉ muốn sự bình yên." Cô nói, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Bình yên. Đó là điều cô cần. Và anh, anh không thể mang lại sự bình yên đó cho cô. Anh chỉ có thể mang đến những sự chờ đợi mỏi mòn, những nỗi buồn không tên, những lời hứa không thành.

Trần Hạo cúi gằm mặt xuống, đôi vai anh khẽ run lên. Bàn tay anh siết chặt dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào da thịt. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo tất cả sự thất vọng, sự đau khổ tột cùng. Anh không còn lời nào để nói, không còn điều gì để níu kéo. Mọi nỗ lực của anh, mọi hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm, giờ đây đều đã tan thành mây khói. Anh đã cố gắng tái hiện lại quá khứ, nhưng quá khứ đã không còn tồn tại trong trái tim Lê An nữa. Nó chỉ còn là những kỷ niệm mờ nhạt, một câu chuyện đã khép lại.

Lê An khẽ đứng dậy, chiếc ghế gỗ cọ sát sàn nhà tạo nên một tiếng động nhỏ. Cô nhìn Trần Hạo lần cuối, ánh mắt vẫn không chút thay đổi. "Em về đây." Cô nói, giọng cô vẫn đều đều, không một chút cảm xúc nào thể hiện sự day dứt. Có lẽ, cô cũng đang cảm thấy chút buồn, nhưng nỗi buồn đó không đủ lớn để làm cô lung lay quyết định của mình. Cô đã quá mệt mỏi với những sự chờ đợi, với cái "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Cô cần một bến đỗ an yên, một cuộc sống thực tế, không còn những mơ mộng viển vông về một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Khi Lê An bước qua cánh cửa, bóng cô khuất dần trong màn đêm, Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động. Ánh mắt anh vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Mùi cà phê rang xay quen thuộc, mùi gỗ cũ của quán, mùi ẩm của đêm thị trấn, tất cả đều trở nên vô vị. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt anh không rơi, nhưng trái tim anh như đang bị xé toạc. Anh đã mất cô, thật sự mất cô rồi.

Từ quầy pha chế, chú Nam lẳng lặng quan sát tất cả. Ánh mắt ông tinh anh, ánh lên vẻ suy tư. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu đến rồi đi trong quán cà phê nhỏ của mình. Ông hiểu, có những tình cảm, dù sâu đậm đến mấy, nhưng nếu "chậm một nhịp", thì cũng đành phải "lỡ cả một đời". Trần Hạo, dù có thành công đến đâu đi chăng nữa, thì giờ đây, anh đã phải đối mặt với sự thật phũ phàng rằng tình yêu của anh với Lê An đã mãi mãi trở thành một phần của quá khứ. Một quá khứ đẹp đẽ, nhưng không thể nào quay trở lại.

Trần Hạo vẫn ngồi đó, trong quán cà phê của chú Nam, giữa đêm khuya thanh vắng, khi những ánh đèn cuối cùng của thị trấn dần tắt. Anh biết, anh phải rời đi. Rời khỏi nơi này, rời khỏi những ký ức, rời khỏi Lê An. Rời đi, để bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc đời đầy thành công trong sự nghiệp, nhưng có lẽ sẽ mãi mãi trống rỗng trong tình cảm, với một tâm hồn đầy vết sẹo. Còn Lê An, cô sẽ tìm thấy sự bình yên mà cô khao khát, bên một người đàn ông khác, trong một cuộc sống êm đềm, dù có thể thiếu đi những màu sắc rực rỡ của tình yêu đầu. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, chấp nhận rằng họ đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free