Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 399: Lời Chấm Dứt Không Hối Hận
Đêm đã về khuya, và quán cà phê "Góc Yên Bình" giờ đây chỉ còn lại ánh đèn vàng leo lét hắt hiu trên những bức tường gạch trần cũ kỹ. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, như một pho tượng tạc từ nỗi tuyệt vọng. Chiếc ghế gỗ dưới thân anh dường như cũng oằn mình chịu đựng sức nặng của sự mất mát. Mùi cà phê rang xay quen thuộc, mùi gỗ cũ của bàn ghế, mùi ẩm của đêm thị trấn se lạnh, tất cả đều trở nên vô vị, thậm chí còn khắc khoải hơn trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ này. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt anh không rơi, nhưng trái tim anh như đang bị xé toạc thành trăm mảnh, từng mảnh vỡ găm sâu vào lồng ngực. Anh đã mất cô, thật sự mất cô rồi. Lời chấp nhận ấy cứ vang vọng trong đầu, như một bản án chung thân không thể kháng cự.
"Sai một bước, lỡ cả một đời." Câu nói ấy, hay đúng hơn là cảm giác ấy, giờ đây không chỉ là một phán quyết cho mối tình của anh, mà còn là một định nghĩa cho chính cuộc đời anh. Anh đã chấp nhận, nhưng sự chấp nhận đó không mang lại chút bình yên nào. Nó chỉ là một hố đen sâu hun hút, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng, mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại. Anh nhìn lên, ánh mắt vô hồn lướt qua những chậu cây xanh nhỏ treo lơ lửng trên tường, qua kệ sách cũ kỹ với những cuốn tiểu thuyết đã ngả màu thời gian. Chúng vẫn ở đó, yên bình, vô tri trước bão tố trong lòng anh.
Từ quầy pha chế, chú Nam vẫn lẳng lặng quan sát. Ánh mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ suy tư, buồn bã. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu đến rồi đi trong quán cà phê nhỏ của mình. Ông hiểu, có những tình cảm, dù sâu đậm đến mấy, nhưng nếu "chậm một nhịp", thì cũng đành phải "lỡ cả một đời". Trần Hạo, dù có thành công đến đâu đi chăng nữa, thì giờ đây, anh đã phải đối mặt với sự thật phũ phàng rằng tình yêu của anh với Lê An đã mãi mãi trở thành một phần của quá khứ. Một quá khứ đẹp đẽ, nhưng không thể nào quay trở lại.
Bỗng nhiên, một tia sét lóe lên trong tâm trí Trần Hạo. Không! Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này. Không thể nào. Anh không thể đơn giản là ngồi đây và chấp nhận. Một tia hy vọng mong manh, một chút bướng bỉnh cuối cùng trỗi dậy từ sâu thẳm nỗi tuyệt vọng. Anh phải làm gì đó, dù là vô vọng. Anh phải nói ra tất cả, dù chỉ để sau này không phải hối tiếc vì đã không cố gắng đến cùng. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Đôi vai anh vẫn còn run rẩy, nhưng một ý chí sắt đá hơn đã trỗi dậy.
Anh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ cọ sát sàn nhà tạo nên một tiếng động chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng động ấy như một tiếng trống trận trong lòng anh, thúc giục anh phải hành động. Chú Nam khẽ giật mình, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Trần Hạo. Trần Hạo không quay lại, bước chân anh vội vã, nặng nề, nhưng kiên quyết, tiến về phía cánh cửa nơi Lê An vừa bước qua. Anh không biết mình hy vọng điều gì, chỉ là một bản năng muốn níu giữ, muốn chống lại số phận đã an bài. Anh không thể để cô khuất hẳn khỏi tầm mắt mình mà không nói thêm một lời nào.
Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng. Ánh đèn vàng của quán đổ dài ra hiên. Không khí bên ngoài lạnh hơn, mang theo hơi sương mỏng manh của thị trấn về đêm. Anh nhìn thấy cô, Lê An, vẫn còn đó. Cô không đi xa, chỉ đứng lặng lẽ bên hiên quán, tựa người vào cột gỗ, ánh mắt mơ hồ nhìn vào khoảng không đêm khuya, nơi những ngôi sao đang lấp lánh yếu ớt. Bóng lưng cô nhỏ bé, cô độc, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. Có lẽ, cô cũng đang tìm kiếm một khoảng lặng cho riêng mình, để đối diện với quyết định vừa đưa ra.
Trần Hạo bước đến gần cô, từng bước chân như nện vào trái tim anh. Anh đứng cách cô một sải tay, hít thở thật sâu mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ cạnh hiên quán, mùi hương mà anh đã từng rất yêu thích vì nó luôn gợi nhớ về cô.
"An... anh không thể cứ thế mà đi được." Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng vọng từ vực sâu của nỗi đau. Anh không dám chạm vào cô, sợ rằng một cái chạm nhẹ cũng sẽ khiến cô tan biến như một giấc mơ.
Lê An khẽ giật mình, cô quay đầu lại, đôi mắt cô vẫn bình thản, không một gợn sóng, không một chút cảm xúc dao động, đúng như những gì anh đã thấy vài phút trước. Ánh mắt ấy, giờ đây, không còn là sự thờ ơ lạnh nhạt nữa, mà là một vẻ kiên quyết đến tàn nhẫn. Nó không phải là ánh mắt giận dữ hay trách móc, mà là sự dứt khoát đến vô cùng, một sự từ bỏ không còn chỗ cho bất kỳ hy vọng nào.
"Hạo, anh về đi. Em đã quá mệt mỏi rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như mọi khi, nhưng lại mang theo một sự kiên định sắt đá, không chút lay chuyển. Mỗi từ cô nói ra như một nhát dao sắc lẹm cứa vào lồng ngực anh, sâu hơn, đau hơn bất kỳ sự từ chối nào trước đây. Mệt mỏi. Hai từ ấy như gông cùm trói chặt mọi ý định níu kéo của anh.
Anh cảm thấy một cơn tuyệt vọng trào dâng, nuốt chửng lấy anh. "Anh biết... anh đã sai. Nhưng em có thể cho anh một cơ hội nữa không? Một cơ hội để sửa chữa... để anh làm lại từ đầu?" Lời nói của anh run rẩy, yếu ớt, nhưng lại chất chứa tất cả nỗi khát khao, tất cả sự hối tiếc của một người đàn ông đã nhận ra mình đã đánh mất đi điều quý giá nhất. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cầu xin một tia hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi trong đêm tối mịt mùng. Anh muốn gào lên, muốn hét lên rằng anh yêu cô, rằng anh không thể sống thiếu cô, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự kiệt sức của những năm tháng chờ đợi, những hy vọng đã tan vỡ. Cô nhìn anh, ánh mắt vẫn không chút thay đổi, không hề dao động trước sự tuyệt vọng của anh. Điều đó càng khiến Trần Hạo nhận ra sự thật nghiệt ngã.
"Hạo à, em đã chờ đợi quá lâu rồi." Giọng cô vẫn đều đều, không cao không thấp, nhưng từng âm tiết như khắc sâu vào tâm khảm anh. "Những lời hứa, những hy vọng... chúng đã bào mòn em. Em đã từng tin vào những lời nói không thành, tin vào một tình yêu chỉ tồn tại trong những giấc mơ. Nhưng giờ đây, em nhận ra, em cần một cuộc sống ổn định, một người đàn ông thực sự ở bên cạnh em, chứ không phải một ảo ảnh xa vời." Cô nói, mỗi từ như một nhát dao chí mạng, kết thúc tất cả. Bình yên. Đó là điều cô cần. Và anh, anh đã không thể mang lại sự bình yên đó cho cô. Anh chỉ có thể mang đến những sự chờ đợi mỏi mòn, những nỗi buồn không tên, những lời hứa không thành. Một "khoảng cách vô hình" đã lớn dần, và giờ đây, nó đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
"Anh sẽ thay đổi! Anh sẽ trở về! Chỉ cần em chờ anh..." Trần Hạo tuyệt vọng thốt lên, giọng anh lạc đi, như một đứa trẻ đang bấu víu vào điều cuối cùng còn sót lại. Anh muốn níu lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn dùng tất cả sức lực của mình để giữ cô lại, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Lê An khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động trong gió đêm. "Không phải là chờ hay không chờ nữa, Hạo. Mà là em không còn muốn chờ nữa." Cô nói, giọng cô vẫn đều đều, nhưng lại chất chứa một sự kiên quyết đến lạnh lùng. "Em cần một bến đỗ, không phải một cuộc hành trình không điểm đến." Cô nhấn mạnh từng từ, như muốn khắc sâu vào tâm trí anh. Câu nói ấy như một nhát búa cuối cùng, đập tan tành mọi mảnh vỡ hy vọng còn sót lại trong lòng Trần Hạo.
Trần Hạo cúi gằm mặt xuống, đôi vai anh khẽ run lên bần bật. Bàn tay anh siết chặt dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn. Nỗi đau trong tim đã lấn át tất cả. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, mang theo tất cả sự thất vọng, sự đau khổ tột cùng. Anh không còn lời nào để nói, không còn điều gì để níu kéo. Mọi nỗ lực của anh, mọi hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm, giờ đây đều đã tan thành mây khói. Anh đã cố gắng tái hiện lại quá khứ, nhưng quá khứ đã không còn tồn tại trong trái tim Lê An nữa. Nó chỉ còn là những kỷ niệm mờ nhạt, một câu chuyện đã khép lại, một hồi ức "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể xảy ra. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, và Lê An, cô ấy đã buông tay anh ra, để anh rơi tự do vào bóng tối.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng nhìn vào Lê An một lần cuối. Anh cố gắng nắm lấy tay cô, nhưng cô nhẹ nhàng rút tay lại, không chút do dự, không chút nuối tiếc. Cô không hề giằng co, chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể bàn tay anh là một thứ xa lạ, không hề liên quan đến cô. Anh nhìn thấy sự trống rỗng trong ánh mắt cô, không còn chút tình cảm nào mà anh từng biết, không còn chút dấu vết nào của cô gái đã từng cùng anh dệt nên những giấc mơ thanh xuân. Cô đã thực sự buông bỏ, và giờ đây, anh cũng phải học cách buông bỏ.
Chú Nam, từ xa, lặng lẽ đặt ly nước xuống quầy, ánh mắt ông buồn bã nhìn cảnh tượng trước mắt. Ông không nói một lời, chỉ quay lưng đi, để lại không gian riêng cho hai người, cho khoảnh khắc chia ly cuối cùng này. Ông biết, có những câu chuyện, dù bi thương đến mấy, cũng phải có hồi kết.
Lê An khẽ xoay người, hướng về phía con đường mòn quen thuộc dẫn ra phố. Cô nhìn Trần Hạo lần cuối, ánh mắt vẫn không chút thay đổi, không một chút cảm xúc nào thể hiện sự day dứt. Có lẽ, cô cũng đang cảm thấy chút buồn, một nỗi buồn mờ nhạt cho những gì đã qua, nhưng nỗi buồn đó không đủ lớn để làm cô lung lay quyết định của mình. Cô đã quá mệt mỏi với những sự chờ đợi, với cái "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Cô cần một bến đỗ an yên, một cuộc sống thực tế, không còn những mơ mộng viển vông về một tình yêu đã "chậm một nhịp". Bóng cô khuất dần trong màn đêm lạnh lẽo, mang theo tất cả những gì còn sót lại của mối tình đầu của Trần Hạo.
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, như thể thời gian đã ngừng lại. Anh nhìn theo bóng lưng Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất trong màn đêm mờ sương. Cơn gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt, nhưng anh không còn cảm thấy gì. Tâm hồn anh giờ đây chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông, một sự trống rỗng đến cùng cực. "Sai một bước, lỡ cả một đời." Anh khẽ lẩm bẩm, giọng anh lạc đi trong gió. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, chấp nhận rằng họ đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh đã thực sự mất cô, mãi mãi. Nỗi đau này, nó không chỉ là vết sẹo, mà là một phần xương thịt của anh, sẽ theo anh suốt cả cuộc đời.
***
Vài giờ sau, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp hé rạng nơi chân trời, bến xe khách liên tỉnh vẫn còn vắng vẻ, chìm trong màn sương mờ ảo và cái lạnh buốt xương của buổi tờ mờ sáng. Trần Hạo đứng giữa bến xe, bóng anh đổ dài trên nền bê tông ẩm ướt. Chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, không chỉ chứa đựng vài bộ quần áo mà còn chất chứa tất cả gánh nặng của mối tình tan vỡ, của những hối tiếc và nỗi đau không thể gọi tên. Mùi xăng dầu, mùi khói xe thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và chút hơi nước đọng lại từ sương đêm, tạo nên một thứ mùi khó chịu, ngột ngạt.
Xung quanh anh, vài chiếc xe khách đã nổ máy, tiếng động cơ đều đều rì rì vang vọng, như một bản nhạc buồn bã cho sự chia ly. Tiếng loa thông báo của bến xe vang lên lảnh lót, giọng nói vô cảm của người phụ nữ thông báo về các chuyến xe sắp khởi hành, về những điểm đến xa xôi. Tiếng người gọi khách eo éo, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng còi xe hú dài, tạo nên một bầu không khí hối hả, ồn ào và có chút hỗn loạn, nhưng lại không thể lấp đầy được sự trống rỗng trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn quanh, những gương mặt xa lạ lướt qua, vội vã, hối hả, mỗi người mang một câu chuyện, một hành trình riêng. Không ai quan tâm đến nỗi đau câm lặng của anh, và anh cũng không muốn ai biết.
Anh bước đến quầy vé, giọng nói trầm khàn yêu cầu một tấm vé đi thành phố, chuyến sớm nhất. Người bán vé liếc nhìn anh một cách thờ ơ, rồi đưa ra tấm vé xe cũ kỹ. Trần Hạo cầm lấy, cảm giác lạnh ngắt của tờ giấy mỏng manh trong tay anh như phản chiếu sự lạnh giá trong tâm hồn. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình phải rời khỏi nơi này, rời khỏi thị trấn ven sông yên bình, nơi mà từng góc phố, từng con đường, từng hơi thở của gió đều mang theo hình bóng Lê An, đều khắc sâu những kỷ niệm đau đớn. Anh phải rời đi, để tự giải thoát mình khỏi cái bóng của quá khứ, khỏi những "nếu như ngày đó" không ngừng ám ảnh.
Mỗi bước chân anh đi đều nặng nề, như mang theo cả gánh nặng của mối tình đã vỡ, của những lời nói không thành, của "khoảng cách vô hình" đã vĩnh viễn chia cắt anh và Lê An. Anh lê bước đến chiếc xe khách màu xanh lam đã cũ kỹ, cửa xe mở toang, mời gọi những cuộc hành trình mới. Anh lên xe, chọn một ghế cạnh cửa sổ, ở hàng ghế cuối cùng, nơi anh có thể ẩn mình trong bóng tối và sự cô độc. Anh không một lần quay đầu nhìn lại, dù trong lòng vẫn còn dâng lên một nỗi khao khát cháy bỏng muốn được nhìn thấy thị trấn lần cuối, nhìn thấy nơi đã dệt nên tuổi thơ và mối tình đầu của anh. Nhưng anh biết, nếu anh quay đầu, anh sẽ không thể rời đi.
Trần Hạo ngồi xuống, tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt. Sương phủ mờ bên ngoài, biến khung cảnh thị trấn thành một bức tranh thủy mặc buồn bã, mờ ảo. Anh nhắm mắt lại, cố nén những giọt nước mắt chực trào. Chúng như những viên pha lê nóng bỏng, chực vỡ òa ra khỏi khóe mắt anh, nhưng anh không cho phép. Anh đã khóc đủ rồi. Giờ đây, anh phải mạnh mẽ. Anh phải rời đi, phải tập trung vào sự nghiệp, vào những mục tiêu mà anh đã từng đặt ra. Đó là cách duy nhất để anh sống sót, cách duy nhất để anh không hoàn toàn chìm đắm trong nỗi đau này.
"Xe chạy đây! Ai chưa lên nhanh chân!" Tiếng tài xế nói qua loa, vang vọng khắp bến xe. Cánh cửa xe khẽ đóng lại với một tiếng "cạch" khô khốc, như một lời kết thúc cho một chương của cuộc đời anh. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rồi nhanh dần, đưa anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An, rời xa tất cả những gì anh từng cho là mãi mãi. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nỗi đau này, nó không chỉ là vết sẹo, mà là một phần xương thịt của anh, sẽ theo anh suốt cả cuộc đời.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hàng cây ven đường, những mái nhà lụp xụp của thị trấn dần lùi về phía sau, rồi khuất hẳn trong màn sương và bóng tối. Hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tất cả ùa về như một thước phim quay chậm. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những vết thương lòng, những nhát dao cứa sâu vào trái tim anh. Chúng không còn là những kỷ niệm ngọt ngào nữa, mà là minh chứng cho một sự thật nghiệt ngã: anh đã "chậm một nhịp", và anh đã "lỡ cả một đời".
Hơi sương bên ngoài cửa kính xe ngày càng dày đặc, như muốn che khuất đi tất cả. Trần Hạo tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, cảm nhận sự rung lắc đều đều của chiếc xe. Nó đang đưa anh đến một nơi xa lạ, một cuộc đời mới, nơi anh sẽ vùi đầu vào công việc, vào sự nghiệp, để chạy trốn khỏi nỗi đau này. Anh sẽ trở thành một người đàn ông thành công, một người đàn ông có tất cả mọi thứ, trừ một trái tim trọn vẹn. Sự ra đi dứt khoát này sẽ là động lực lớn nhất để anh vùi đầu vào công việc, đạt được thành công vượt bậc nhưng cũng đẩy anh vào sự cô đơn và trống rỗng trong cảm xúc. Nỗi nuối tiếc và sự mất mát trong chương này sẽ trở thành "khoảng cách vô hình" vĩnh viễn giữa hai người. Anh biết, anh sẽ không bao giờ tìm thấy một Lê An thứ hai trong cuộc đời mình.
***
Cùng lúc đó, khi Trần Hạo đang trên chuyến xe rời khỏi thị trấn, Lê An đã trở về nhà. Căn nhà quen thuộc nay dường như rộng lớn hơn, tĩnh lặng hơn trong đêm vắng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà gỗ cũ kỹ. Không khí trong nhà se lạnh, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà lâu năm, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc, an toàn.
Cô bước vào phòng khách, nơi có chiếc ghế bành cũ kỹ mà cô thường ngồi đọc sách. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chút trống rỗng sau cuộc nói chuyện với Trần Hạo vẫn còn đọng lại trong lòng cô. Cô biết mình đã làm điều đúng đắn, đã đưa ra một quyết định sáng suốt cho cuộc đời mình. Nhưng không thể tránh khỏi sự nuối tiếc cho một mối tình thanh xuân đã vĩnh viễn khép lại, cho những giấc mơ đã từng cùng nhau dệt nên bên bờ sông cũ. Giọt nước mắt nào đó đã lăn dài trên má cô khi cô đứng bên hiên quán, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự đau đớn, mà là của sự chấp nhận, của sự buông bỏ.
Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Đêm tối bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên. Cô đứng đó, tựa vào khung cửa sổ lạnh ngắt, hít một hơi thật sâu, như thể đang hấp thụ sự bình yên của đêm khuya. "Mình đã lựa chọn. Không thể quay đầu nữa." Cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết đến lạ. Cô đã quá mệt mỏi với những sự chờ đợi, với những lời hứa hão huyền, với những "khoảng cách vô hình" không thể nào vượt qua. Cô cần một cuộc sống thực tế, một bến đỗ an yên, nơi cô có thể cảm nhận được sự ổn định và an toàn.
Lê An khẽ chạm vào chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bậu cửa sổ. Màn hình điện thoại vẫn còn sáng, hiển thị một tin nhắn cuối cùng từ Nguyễn Hoàng Huy: "Em đã về nhà an toàn chưa? Mai anh ghé đón em đi ăn sáng nhé." Một nụ cười nhẹ, thoáng qua trên môi cô. Nguyễn Hoàng Huy, anh ấy là hiện thân của sự ổn định, của sự quan tâm chu đáo mà cô hằng khao khát. Anh ấy không mang đến những lời hứa hẹn xa vời, mà mang đến những hành động cụ thể, những sự chăm sóc thực tế. Cô đã từng nghi ngờ, đã từng do dự, nhưng giờ đây, cô biết mình đã đưa ra lựa chọn đúng đắn.
"Bình yên... đó là điều mình cần nhất bây giờ." Cô tự nhủ, ánh mắt cô hướng về phía khoảng sân tối, nơi có thể Nguyễn Hoàng Huy đang chờ đợi, không phải chờ đợi trong vô vọng, mà là chờ đợi một tương lai rõ ràng, một cuộc sống ổn định. Lê An chấp nhận một cuộc sống ổn định với Nguyễn Hoàng Huy, báo hiệu cho một cuộc hôn nhân không dựa trên tình yêu say đắm nhưng mang lại sự an toàn và bình yên mà cô hằng mong muốn. Nó có thể không rực rỡ như tình yêu đầu, nhưng nó là thật, là hiện hữu, không còn là ảo ảnh.
Cô đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, đặt chiếc điện thoại xuống. Cô không trả lời tin nhắn của Huy ngay lập tức. Cô muốn dành một khoảng lặng cho riêng mình, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này: khoảnh khắc của sự chấp nhận, của sự buông bỏ, và của một khởi đầu mới. Cô nhìn ra khoảng sân tối, nơi những hạt sương đêm vẫn còn đọng lại trên từng ngọn cỏ.
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, không phải vì đau đớn mà vì sự chấp nhận, vì sự giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ. Đó là giọt nước mắt của sự nuối tiếc cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", nhưng cũng là giọt nước mắt của sự bình yên khi cuối cùng cô đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng về một tương lai ổn định, không có những bất an và chờ đợi, một cuộc đời êm đềm, dù có thể thiếu đi những màu sắc rực rỡ của tình yêu đầu. Cô đã chọn. Và cô sẽ không quay đầu lại.
Đêm dần tàn, và một ngày mới sắp sửa bắt đầu, mang theo những khởi đầu mới cho cả Trần Hạo và Lê An. Một người rời đi với trái tim đầy vết sẹo nhưng mang theo quyết tâm nghiệt ngã để thành công, một người ở lại với sự bình yên và một bến đỗ an toàn, dù có thể thiếu đi sự cuồng nhiệt của tình yêu. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." câu hỏi đó sẽ mãi mãi là một lời thì thầm trong gió, một "khoảng cách vô hình" vĩnh viễn giữa hai con người, hai số phận đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.