Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 400: Vực Sâu Tuyệt Vọng, Lựa Chọn Bình Yên

Đêm trùm lên thị trấn nhỏ như một tấm chăn dày, tĩnh mịch và lạnh lẽo. Chiếc xe khách chầm chậm rời khỏi bến, xé toạc màn đêm bằng ánh đèn pha vàng vọt. Trần Hạo ngồi co ro bên cửa sổ, tấm kính lạnh buốt áp vào má, cảm nhận rõ từng rung động của động cơ, từng tiếng rít khe khẽ của gió lùa qua khe cửa. Những ánh đèn đường lùi dần, nhỏ bé và yếu ớt như những đốm lửa tàn. Thị trấn, với biết bao kỷ niệm, biết bao thương nhớ, đang thu mình lại, chìm vào bóng tối phía sau.

Trong tâm trí Trần Hạo, lời từ chối của Lê An vẫn văng vẳng, không ngừng vang vọng như một điệp khúc bi thương. "Em đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, Hạo." "Em cần một cuộc sống thực tế, cần một người ở bên em." Từng câu, từng chữ cứa vào tim anh, đập nát mọi hy vọng cuối cùng, nghiền nát những mảnh vỡ mỏng manh của quá khứ mà anh đã cố gắng chắp vá. Anh cảm nhận rõ ràng một vực sâu hun hút đang mở ra trước mắt, nuốt chửng lấy anh, kéo anh chìm vào sự trống rỗng và hối tiếc khôn nguôi. Nỗi đau ấy không phải là một nhát dao sắc lẹm, mà là hàng ngàn vết cứa nhỏ, âm ỉ, dai dẳng, khiến toàn thân anh tê dại.

Tiếng động cơ xe đều đều như tiếng trống đưa tiễn, mang anh đi xa khỏi nơi anh đã từng thuộc về. Qua khung cửa kính mờ hơi sương, anh cố gắng tìm kiếm, níu giữ lấy một hình bóng thân quen, một góc phố cũ, nhưng tất cả chỉ còn là những mảng màu nhòe nhoẹt, xa lạ. Giống như cuộc đời anh và Lê An, đã từng gắn bó khăng khít, giờ đây đang trôi về hai phía hoàn toàn khác biệt. Anh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc áo khoác màu be, với đôi mắt đượm buồn nhưng đầy kiên quyết. Nhưng càng cố gắng, hình bóng ấy lại càng hiện rõ mồn một, sống động đến đau lòng. Mùi cà phê thoang thoảng còn vương trên quần áo anh, hòa lẫn với mùi xăng dầu hăng hắc trong xe, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, gợi nhắc về cuộc gặp gỡ cuối cùng, về lời nói không thành, về những điều đã mãi mãi vụt mất.

"Anh đã cố gắng... nhưng đã quá muộn rồi, An à," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn lại, khô khốc. "Em đã không còn đợi anh nữa." Điều đó đúng. Anh đã chậm một nhịp, chậm một nhịp quá lâu. Anh đã để thời gian, khoảng cách, và cả sự e dè của chính mình tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người, mà giờ đây, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể nào vượt qua. Nắm tay anh siết chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải từ không khí đêm, mà từ sâu thẳm bên trong, từ trái tim đã hóa đá của mình.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ nằm im lìm trong túi áo, một vật vô tri nhưng chất chứa bao kỷ niệm. Anh không dám lấy nó ra, sợ rằng chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ để đánh thức những bóng ma quá khứ, để những tin nhắn đã không bao giờ gửi, những cuộc gọi đã không bao giờ thực hiện, bùng lên thành ngọn lửa thiêu đốt anh một lần nữa. Anh nhớ lại những lời hứa hẹn ngày xưa, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính anh, chính sự hèn nhát của anh, đã tự tay phá vỡ điều mặc định ấy. "Tất cả là do anh. Anh đã tự đánh mất em." Câu nói ấy vang lên trong đầu anh, không phải là một lời trách móc, mà là một sự thật nghiệt ngã, một bản án anh tự tuyên cho chính mình. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thị trấn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và những hàng cây ven đường xám xịt lướt qua trong ánh đèn xe. Anh biết, khi mặt trời mọc, khi chiếc xe này dừng lại ở một thành phố xa lạ, cuộc đời anh sẽ bước sang một chương mới. Một chương không có Lê An, một chương mà anh sẽ phải bắt đầu lại từ con số không, với một trái tim đầy vết sẹo và một tâm hồn trống rỗng. Chiếc xe lao đi, mang theo anh và nỗi đau của anh, đi về phía một tương lai không định trước, nơi anh sẽ phải học cách tồn tại mà không có cô.

***

Cùng lúc đó, tại quán cà phê 'Góc Yên Bình', không khí đã trở nên lắng đọng hơn rất nhiều. Tiếng động cơ xe khách của Trần Hạo vừa tắt hẳn, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho con phố nhỏ. Lê An vẫn ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh. Mùi cà phê rang xay đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ kỹ của quán vẫn còn đó, nhưng tất cả dường như chùng xuống, mang một sắc thái trầm buồn hơn. Ánh đèn lồng giấy vàng vọt hắt xuống, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo trên tường gạch trần, như thể chính ánh sáng cũng đang mang một nỗi niềm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, giờ đây nghe càng thêm ai oán, như một lời chia tay không nói thành lời.

Cô không còn cảm thấy sự giằng xé, sự đấu tranh nội tâm dữ dội như vài giờ trước. Thay vào đó, là một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng như làn sương đêm, nhưng sâu thẳm. Kèm theo nỗi buồn ấy là một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Cô nhìn ra cánh cửa quán, nơi Trần Hạo vừa biến mất. Khoảnh khắc anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy khuất dần vào màn đêm, đã để lại một khoảng trống trong lòng cô, nhưng đó là một khoảng trống mà cô biết mình phải chấp nhận. Cô thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự mệt mỏi của những năm tháng chờ đợi, của những lời hứa hão huyền, của những "khoảng cách vô hình" đã dần dần trở thành hố sâu không thể lấp đầy.

Cô biết mình đã làm điều đúng đắn. Dù nó đau đớn cho cả hai, nhưng đó là sự thật. "Em xin lỗi, Hạo. Nhưng em không thể chờ đợi mãi được nữa," cô thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết hơn bao giờ hết, nhưng vẫn ẩn chứa một chút xót xa. Nỗi nhớ về những kỷ niệm bên bờ sông cũ chợt ùa về, những hình ảnh của một thời thanh xuân tươi đẹp, ngây thơ, khi cả hai còn cùng nhau mơ mộng về một tương lai xa xôi. Nhưng những giấc mơ ấy, giờ đây, đã vỡ tan như bong bóng xà phòng. Cô đã từng tin vào những lời nói không thành, tin vào sự thấu hiểu qua ánh mắt, tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi thử thách. Nhưng cuộc đời không phải là một câu chuyện cổ tích.

Lê An chậm rãi đứng dậy, thu dọn vài vật dụng cá nhân còn sót lại trên bàn. Bàn tay cô khẽ vuốt ve mặt bàn gỗ sẫm màu, cảm nhận sự chai sạn của thời gian. Cô đi ngang qua quầy bar, nơi Chú Nam đang lau dọn những chiếc cốc cuối cùng. Chú không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, ánh mắt tinh anh thoáng qua một nỗi thương cảm, trầm tư. Chú đã chứng kiến bao nhiêu cuộc tình đến rồi đi ở cái quán nhỏ này, bao nhiêu mối duyên được dệt nên và bao nhiêu lời chia ly được thốt ra. Chú Nam dường như hiểu rõ hơn ai hết cái định mệnh "chậm một nhịp" đã đeo bám Trần Hạo và Lê An. Cô cũng khẽ gật đầu đáp lại, rồi bước ra khỏi quán.

Không khí đêm se lạnh ùa vào mặt cô, làm tan đi chút hơi nóng còn vương vấn trong quán. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên cạnh hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa, mang đến một cảm giác thanh bình nhưng cũng đầy cô đơn. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh tràn vào buồng phổi, như thể đang cố gắng làm dịu đi những vết thương lòng. Ánh mắt cô hướng về phía con đường dẫn ra bến sông, nơi những ánh đèn lồng thưa thớt còn lấp lánh như những vì sao lạc. "Em cần một cuộc sống thực tế, cần một người ở bên em," cô lặp lại trong tâm trí, không còn chút do dự nào. Cuộc đời cô đã quá nhiều sự bất an và chờ đợi. Giờ đây, cô chỉ muốn một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể đặt chân xuống và cảm nhận sự vững chãi, chứ không phải một ảo ảnh chập chờn. Cô bước đi, từng bước chân chậm rãi nhưng kiên định, tiến về phía bến sông, nơi có một người đang chờ đợi cô, không phải trong vô vọng, mà trong sự chân thành và hiện hữu.

***

Bến sông về đêm thường vắng vẻ, nhưng hôm nay, có một bóng người đang đứng đó, kiên nhẫn đợi chờ. Nguyễn Hoàng Huy tựa lưng vào lan can đá, ánh mắt dõi theo con đường nhỏ dẫn từ thị trấn ra. Anh không sốt ruột, không thúc giục, chỉ đơn giản là đợi. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông, tất cả tạo nên một bản nhạc đêm tĩnh lặng, như để xoa dịu những lo toan của cuộc sống. Mùi nước sông trong lành, pha lẫn mùi đất ẩm và hơi sương đêm, lướt qua anh, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.

Khi thấy bóng Lê An xuất hiện từ phía xa, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát, Nguyễn Hoàng Huy khẽ nở nụ cười hiền lành. Nụ cười ấy không rạng rỡ, không cuồng nhiệt, nhưng ấm áp và chân thành, như ánh trăng vằng vặc trên mặt sông. Anh đã chờ đợi cô, không phải chỉ hôm nay, mà là cả một khoảng thời gian dài, kiên nhẫn và thấu hiểu. Anh hiểu những đấu tranh trong lòng cô, hiểu những vết sẹo mà quá khứ đã để lại. Anh không đòi hỏi cô phải yêu anh cuồng nhiệt, chỉ cần cô cho anh một cơ hội để ở bên, để chăm sóc.

Lê An bước đến bên anh, gương mặt cô thoáng hiện nét mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã không còn sự giằng xé. Cô nhìn anh, rồi khẽ tựa đầu vào vai anh, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. Đó không phải là cử chỉ của một tình yêu say đắm bùng cháy, mà là sự chấp nhận, sự tin tưởng, và một lời thầm thì rằng cô đã chọn anh làm bến đỗ. Hơi ấm từ vai anh lan tỏa qua lớp áo mỏng, sưởi ấm cô giữa cái lạnh của đêm khuya, mang lại một cảm giác an toàn mà cô hằng khao khát.

"Em đến rồi. Anh biết em sẽ đến," Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng nói, giọng anh trầm ấm, không hề có chút trách móc hay truy vấn nào. Anh không cần cô phải giải thích, không cần cô phải nói ra những lời hoa mỹ. Anh chỉ cần sự hiện diện của cô, sự chấp nhận của cô.

Lê An khẽ ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh. "Em xin lỗi, để anh đợi lâu," giọng cô mệt mỏi nhưng chân thành, mang theo chút cảm giác tội lỗi.

Anh khẽ lắc đầu, đưa tay ôm nhẹ vai cô, động tác dịu dàng nhưng vững chãi. "Không sao. Chỉ cần em đến là được." Câu nói đơn giản ấy, cùng với cái ôm ấm áp, đã xoa dịu biết bao nhiêu giông bão trong lòng Lê An. Nó không phải là một lời hứa hẹn xa vời, mà là một sự hiện diện thực tế, một chỗ dựa vững chắc. Anh nắm lấy tay cô, những ngón tay anh đan vào ngón tay cô, ấm áp và kiên định. Bàn tay anh không phải là bàn tay của một người tình lãng mạn, mà là bàn tay của một người bạn đồng hành, một người đàn ông đáng tin cậy.

Họ không nói thêm gì, chỉ im lặng đi dạo dọc bờ sông cũ. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống mặt nước lấp lánh, phản chiếu những vì sao xa xôi. Lê An tựa đầu vào vai anh một lần nữa, nhắm mắt lại. Cô hít thở không khí trong lành của đêm khuya, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, cảm nhận từng bước chân vững chãi của Nguyễn Hoàng Huy bên cạnh. Tất cả những cảm giác đó, sự ấm áp, sự an toàn, sự hiện hữu, đã dần dần xoa dịu tâm hồn cô. Nó không phải là tình yêu rực rỡ như thuở thanh xuân, nhưng nó là sự bình yên mà cô cần, là sự ổn định mà cô lựa chọn. Cô đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều "khoảng cách vô hình" khiến cô mệt mỏi. Giờ đây, cô chỉ muốn một cuộc sống đơn giản, thực tế, bên một người đàn ông quan tâm và luôn ở bên cô. Dù biết rằng một phần trái tim cô sẽ mãi mãi mang theo nỗi nuối tiếc về một tình yêu đã "chậm một nhịp", nhưng cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một con đường mới, không có anh, và có anh.

***

Rạng sáng hôm sau, chiếc xe khách ì ạch dừng lại ở bến cuối, giữa lòng một thành phố lớn. Ánh đèn đường vẫn còn rực rỡ, nhưng đã bắt đầu lụi dần trước rạng đông. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, tạo nên một màn sương mờ ảo cho những tòa nhà cao tầng sừng sững. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng loa thông báo từ bến xe vang lên liên hồi, tiếng người hối hả gọi nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bận rộn và vội vã. Mùi xăng dầu, mùi khói bụi, mùi ẩm ướt của đêm thành phố tràn vào khoang xe, khác hẳn với mùi cỏ cây, sông nước ở thị trấn nhỏ.

Trần Hạo bước xuống xe, hòa vào dòng người tấp nập. Anh kéo chiếc vali cũ kỹ, cảm nhận sự nặng trịch của nó, không chỉ là trọng lượng của hành lý, mà còn là gánh nặng của cả một quá khứ. Anh nhìn quanh, ánh mắt xa lạ và có chút trống rỗng. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy đủ màu sắc, dòng người hối hả lướt qua nhau như những bóng ma, tất cả đều là một khung cảnh hoàn toàn đối lập với thị trấn yên bình mà anh vừa rời bỏ. Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, âm ỉ trong lồng ngực, nhưng trong ánh mắt anh đã hiện lên một tia nhìn kiên định đến nghiệt ngã. Nó không phải là sự hờn dỗi hay tuyệt vọng, mà là một quyết tâm sắt đá, một lời thề ngầm với chính mình.

"Thành phố này... sẽ là nơi anh bắt đầu lại. Bắt đầu một cuộc sống không có em," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm lạnh lùng và dứt khoát. Lê An đã chọn con đường của cô ấy, và anh cũng phải chọn con đường của mình. Con đường này, sẽ không có chỗ cho sự yếu đuối, không có chỗ cho những tiếc nuối vô ích. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào tham vọng, vào những cuộc đua không ngừng nghỉ của thành thị để lấp đầy khoảng trống trong tim. Anh sẽ chứng minh cho bản thân, và có lẽ là cho cả Lê An, rằng anh có thể thành công, có thể sống tốt, dù không có cô bên cạnh.

Trần Hạo kéo chiếc vali, bước đi giữa dòng người. Anh không ngoảnh đầu lại. Không một giây phút nào anh ngoảnh lại nhìn về phía chiếc xe vừa đưa anh đến, hay nhìn về phía con đường dẫn về thị trấn cũ. Gương mặt anh lạnh lùng, đường nét cứng rắn, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh đưa tay vào túi áo khoác, chạm vào chiếc điện thoại di động thế hệ cũ. Nó vẫn nằm im lìm ở đó, một vật kỷ niệm của một thời đã qua. Anh không mở nó ra, không cần đọc bất kỳ tin nhắn nào, không cần xem bất kỳ hình ảnh nào. Chiếc điện thoại giờ đây chỉ là một biểu tượng, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và quá khứ, một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đã kết thúc. Anh sẽ không dùng nó để liên lạc với Lê An nữa.

Anh bước đi, từng bước chân mạnh mẽ và dứt khoát, hòa mình vào nhịp sống hối hả của thành phố. Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng anh đã chọn cách đối mặt với nó bằng sự nghiệt ngã của lý trí và tham vọng. Anh sẽ xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống thành công về vật chất. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, anh biết rằng, dù có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì khoảng trống mà Lê An để lại vẫn sẽ mãi mãi ở đó, một vết sẹo không bao giờ lành, một lời thì thầm "nếu như ngày đó..." sẽ mãi mãi ám ảnh anh, nhắc nhở anh về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh đã chọn. Và giờ đây, anh sẽ phải sống với lựa chọn ấy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free