Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 401: Lựa Chọn Bình Yên: Nỗi Lòng Giữa Hai Bờ
Ánh hoàng hôn buông lơi trên thị trấn ven sông, nhuộm đỏ những đám mây cuối ngày và hắt lên mặt sông một vệt màu cam rực rỡ, rồi dần phai đi, để lại một màu tím thẫm của sự chia ly. Lê An ngồi trong Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình', nơi những kỷ niệm cũ dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, hít thở mùi cà phê rang xay quen thuộc, mùi bánh ngọt dịu nhẹ và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ. Cô khẽ khuấy cốc cà phê đã nguội ngắt bằng chiếc thìa nhỏ, tiếng kim loại chạm vào thành cốc khẽ khàng, như một tiếng thở dài bị kìm nén. Chi Mai ngồi đối diện, mái tóc ngắn cá tính nay được uốn nhẹ, đôi mắt tinh anh lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn người bạn thân. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ lùng, nhưng tâm hồn Lê An lại chẳng thể nào tĩnh lặng.
“Dạo này trông bà cứ như người mất hồn vậy,” Chi Mai lên tiếng, giọng nói tự nhiên nhưng đầy sự quan tâm. Cô đặt tay lên bàn, gõ nhẹ vài cái như muốn thu hút sự chú ý của Lê An. “Huy không làm bà vui à? Tao thấy anh ấy chăm sóc bà chu đáo lắm mà.”
Lê An ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm lướt qua khung cửa sổ. Ánh nắng chiều tàng chiếu qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên nền tường gạch trần. Cô mỉm cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. “Không phải… Anh ấy rất tốt. Thật sự rất tốt.” Cô ngập ngừng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đang chầm chậm lìa cành, gợi nhắc về một sự kết thúc, một sự buông bỏ. “Chỉ là…”
Lời nói của Lê An bỏ lửng, tan vào không gian như làn khói mỏng. Chi Mai kiên nhẫn chờ đợi, biết rằng bạn mình đang giằng xé nội tâm. Cô không thúc giục, chỉ nhẹ nhàng rót thêm trà hoa cúc vào tách của mình, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi hương thanh khiết, cố gắng tìm kiếm sự bình yên mà Lê An đang thiếu vắng. “Chỉ là cái gì, hả bà? Có chuyện gì cứ nói với tao. Mày cứ giữ trong lòng mãi thế, tao nhìn mà thấy xót.”
Lê An chậm rãi đặt chiếc thìa xuống, tiếng động nhỏ xíu như một lời thú tội. “Chỉ là… tao không biết mình có đang làm đúng không, Mai ạ.” Cô khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm, sợ rằng những lời nghi ngờ của mình sẽ làm vỡ tan bầu không khí yên bình của quán cà phê. “Huy là một người đàn ông tuyệt vời, Mai ạ. Anh ấy luôn ở bên, luôn lo lắng cho tao từng chút một. Anh ấy không bao giờ để tao phải chờ đợi, không bao giờ để tao cảm thấy cô đơn. Anh ấy hiện diện thực sự trong cuộc sống của tao. Tao cảm thấy bình yên… Rất bình yên.”
Cô nhấn mạnh từ “bình yên” như một sự khẳng định, nhưng trong ánh mắt cô, Chi Mai vẫn đọc được sự hoài nghi sâu sắc. Bình yên đó không phải là sự thanh thản tuyệt đối, mà là một thứ bình yên có pha lẫn nỗi day dứt, một sự chấp nhận có điều kiện. Lê An thở dài, những sợi tóc lòa xòa trên trán, che đi một phần ánh mắt buồn bã. Cô vẫn không nhìn Chi Mai trực diện, mà dán mắt vào những chiếc lá phong đang rơi, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ chính những vòng xoay của tự nhiên. Cô biết, Chi Mai, người bạn thân nhất, luôn là bờ vai vững chắc để cô tựa vào, để cô trút hết những nỗi niềm chất chứa bấy lâu.
“Mày biết không, Mai?” Lê An tiếp tục, giọng cô nghèn nghẹn, như có một cục nghẹn đang mắc kẹt nơi cổ họng. “Những năm tháng qua, tao đã chờ đợi quá nhiều. Chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời hứa… chờ đợi một người mà tao cứ ngỡ là của mình. Nhưng rồi, những lời nói không thành, những cử chỉ vô hình, những khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên, cho đến khi tao nhận ra mình đã quá mệt mỏi.” Cô vuốt nhẹ những đường vân trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp, chai sạn của thời gian. “Huy đến vào lúc tao yếu lòng nhất, lúc tao chỉ muốn một bến đỗ an yên, một nơi chốn không cần phải đấu tranh, không cần phải chờ đợi. Anh ấy cho tao tất cả những điều đó. Sự quan tâm, sự hiện diện, sự ổn định.”
Chi Mai lặng lẽ lắng nghe, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Lê An, truyền đi một chút hơi ấm. Cô hiểu bạn mình đang trải qua điều gì. Cô đã chứng kiến Lê An chờ đợi Trần Hạo suốt bao năm, đã thấy Lê An héo hon vì những hy vọng hão huyền và những lời hứa hững hờ. Giờ đây, khi Lê An tìm thấy một sự bình yên, dù không hoàn hảo, Chi Mai cũng không muốn phá vỡ nó.
“Nhưng Mai à, liệu tao có đang sai lầm không?” Lê An đột ngột quay sang nhìn Chi Mai, ánh mắt đỏ hoe, chất chứa bao nhiêu nghi vấn. Nước mắt lưng tròng, nhưng cô cố kìm nén để không bật khóc. “Có phải tao đã chọn sự an toàn thay vì… tình yêu từng có? Tình yêu mà mày biết đấy, nó khác lắm…” Giọng cô nghẹn lại, run rẩy. Cô nhớ về những chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện bên bờ sông cũ, những cảm xúc mãnh liệt mà chỉ Trần Hạo mới có thể mang lại. Nó không phải là bình yên, mà là một ngọn lửa, một cơn sóng dữ dội của tuổi trẻ. “Liệu tao có đang vì mệt mỏi mà buông bỏ đi một thứ gì đó… quý giá hơn không?”
Chi Mai nhìn sâu vào mắt Lê An, bàn tay siết nhẹ lấy tay bạn. Cô biết Lê An đang nghĩ đến Trần Hạo. Hình bóng anh, dù đã xa, vẫn là một vết sẹo khó lành trong trái tim Lê An. Cô cũng cảm nhận được sự day dứt, nỗi hoài niệm của bạn mình. “An à,” Chi Mai nói, giọng cô trầm ấm, đầy sự thấu hiểu. “Tình yêu mãnh liệt có nuôi sống được mày không? Nó có giúp mày vượt qua những đêm một mình không? Nó có ở bên cạnh mày khi mày cần nhất không?” Cô lắc đầu nhẹ. “Mày đã chờ đợi đủ rồi. Mày đã cho Trần Hạo quá nhiều cơ hội. Nhưng anh ấy đã không nắm bắt được. Mày có nhớ câu tao hay nói không?”
Lê An khẽ gật đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
“Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!” Chi Mai lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này không phải là một câu nói đùa, mà là một lời nhắc nhở nghiêm túc, một sự thật phũ phàng. “Anh ấy đã không nói, An ạ. Anh ấy đã để những lời nói không thành, để mọi thứ trôi đi trong im lặng. Mày không thể cứ mãi sống trong một cái 'nếu như ngày đó' được. Ai cũng có quyền được hạnh phúc, được bình yên. Và nếu bình yên là điều mày cần lúc này, thì hãy cứ nắm giữ nó.”
Lê An gục đầu vào vai Chi Mai, nước mắt chảy dài, thấm ướt một mảng áo của bạn. Cô không nói gì, chỉ để những giọt nước mắt tuôn rơi, rửa trôi đi phần nào những nỗi niềm chất chứa. Chi Mai ôm lấy bạn, vỗ nhẹ lưng an ủi, cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể Lê An. Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, ánh đèn lồng dịu nhẹ trong quán cà phê bắt đầu tỏa sáng, hắt lên hai bóng người đang ôm nhau, một người đang tìm kiếm sự thanh thản, và một người đang cố gắng trao đi sự vững chãi.
Bên ngoài, gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt. Xa xa, tiếng còi xe từ con đường lớn thỉnh thoảng vọng đến, như một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một nhịp sống khác, nơi có người đang vùi mình vào công việc, vào những tham vọng không ngừng.
***
Trong khi Lê An đang trút bầu tâm sự với Chi Mai tại thị trấn nhỏ, ở một góc khác của cuộc đời, Trần Hạo đang đối mặt với một thực tại hoàn toàn khác. Đêm đã muộn, khoảng 10 giờ tối. Căn tin công ty – một không gian rộng lớn, sáng trưng với ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo – giờ đây chỉ còn lác đác vài người. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi khử trùng công nghiệp ám trong không khí, tạo nên một cảm giác cô độc và vô vị. Trần Hạo ngồi trước chiếc máy tính cũ kỹ, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt anh, để lộ rõ sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Vai anh hơi chùng xuống, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề có chút xao nhãng. Anh vừa kết thúc một ca làm thêm dài, những con số, biểu đồ và báo cáo vẫn còn nhảy múa trong đầu.
Tiếng gõ phím của anh đều đặn, dứt khoát, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Anh không cho phép bản thân nghỉ ngơi, không cho phép tâm trí mình lang thang về những điều đã cũ. Anh tin rằng, chỉ có làm việc, làm việc không ngừng nghỉ, mới có thể lấp đầy được khoảng trống mênh mông trong tim. Khoảng trống mà Lê An đã để lại. Khoảng trống của một tình yêu đã "chậm một nhịp", của những lời nói không thành, của một tương lai "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra.
Một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt cạnh bàn phím. Trần Hạo giật mình, theo thói quen, anh vội vã đưa tay ra. Nhưng rồi anh nhận ra, đó chỉ là một tin nhắn công việc, một thông báo về dự án sắp tới. Anh đọc lướt qua, nội dung ngắn gọn: "Dự án A2 có vấn đề cần xử lý gấp. Sáng mai họp sớm." Anh khẽ nhíu mày, không chút chần chừ, ngón tay anh nhanh chóng gõ phím phản hồi. “Đã rõ. Sẽ kiểm tra lại số liệu ngay.” Giọng nói nội tâm của anh lạnh lùng và dứt khoát, không để lộ bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.
"Phải làm việc. Chỉ có làm việc mới lấp đầy được khoảng trống này." Anh thầm nhủ, như một lời tự trấn an, một lời thề ngầm với chính mình. Anh không có thời gian cho những suy nghĩ cá nhân, cho những tiếc nuối vô ích. Thành phố này, với nhịp sống hối hả và sự cạnh tranh khốc liệt, đã trở thành nơi trú ẩn an toàn nhất cho anh, nơi anh có thể vùi mình vào những con số, những kế hoạch, những tham vọng.
Anh tắt máy tính, màn hình vụt tắt, để lại một khoảng tối bất ngờ. Trần Hạo cầm lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên bàn, ngón cái lướt qua màn hình trống không. Không có tin nhắn nào từ Lê An. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Nó vẫn nằm im lìm ở đó, một vật kỷ niệm của một thời đã qua, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và quá khứ. Anh không mong chờ gì nữa. Anh đã tự buộc mình phải cắt đứt mọi liên hệ, mọi hy vọng mong manh. Chiếc điện thoại giờ đây chỉ là một biểu tượng, một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đã kết thúc, và anh phải đối mặt với nó bằng sự nghiệt ngã của lý trí.
Trần Hạo đứng dậy, vai hơi chùng xuống vì mệt mỏi, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng. Anh rời khỏi căn tin, bóng anh đổ dài trên hành lang sáng đèn. Bên ngoài cửa kính, những tòa nhà cao tầng vẫn vươn lên kiêu hãnh trong màn đêm, ánh đèn lấp lánh như những vì sao nhân tạo. Tiếng còi xe từ xa, tiếng gió đêm luồn qua khe cửa, tất cả đều là một phần của bản giao hưởng ồn ào nhưng cô độc của thành phố lớn.
Anh bước đi, từng bước chân mạnh mẽ và dứt khoát, hòa mình vào nhịp sống hối hả, dù chỉ là một phần nhỏ bé của nó vào lúc đêm khuya. Dù nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ như m��t vết sẹo không bao giờ lành, nhưng anh đã chọn cách đối mặt với nó bằng sự nghiệt ngã của lý trí và tham vọng. Anh sẽ xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống thành công về vật chất. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, anh biết rằng, dù có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì khoảng trống mà Lê An để lại vẫn sẽ mãi mãi ở đó, một lời thì thầm "nếu như ngày đó..." sẽ mãi mãi ám ảnh anh, nhắc nhở anh về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh đã chọn. Và giờ đây, anh sẽ phải sống với lựa chọn ấy, trong sự cô độc và vĩnh viễn không có cô bên cạnh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.