Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 402: Bình Yên Đong Đầy, Quyết Định Dần Thành Hình
Ánh nắng chiều rải một lớp mật vàng óng lên những tán cây cổ thụ trong công viên thị trấn, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát gạch. Gió thổi nhẹ, mang theo chút hương đất ẩm sau cơn mưa buổi sớm, lẫn vào mùi cỏ xanh non và hoa đại đang thì nở rộ. Tiếng chim hót líu lo trên vòm cây, tiếng trẻ con cười đùa giòn tan từ phía sân chơi xa xa, tất cả dệt nên một bản hòa ca bình dị, êm đềm, khắc hẳn với sự ồn ào vội vã nơi thành phố mà Trần Hạo đang chìm đắm.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang sánh bước bên nhau trên con đường nhỏ rợp bóng mát. Lê An, trong chiếc váy vải linen màu be nhẹ nhàng, mái tóc dài xõa ngang vai, trông dịu dàng và thanh thoát như một nét vẽ của cảnh sắc xung quanh. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt nâu trầm lắng, chứa đựng một vẻ đẹp tĩnh lặng, pha chút ưu tư mà chỉ những người tinh ý mới nhận ra. Nguyễn Hoàng Huy đi cạnh cô, dáng người cao ráo, vững chãi, luôn giữ một khoảng cách vừa phải, đủ gần để quan tâm nhưng không đủ để gây áp lực. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tay áo xắn gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm, đáng tin cậy.
Huy kể những câu chuyện vui về công việc, về những dự định nhỏ của anh. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, pha chút hài hước khiến Lê An đôi lúc khẽ bật cười. Tiếng cười của cô nhẹ như gió thoảng, không còn cái sự vô tư, trong trẻo của thuở thiếu thời, mà là một nụ cười chấp nhận, một nụ cười của sự bình yên đã được lựa chọn. Khi Huy dừng lại bên một xe kem nhỏ, anh không hỏi cô muốn vị gì, mà chỉ đơn giản quay sang mỉm cười: "Em thích kem dâu, đúng không?" Lê An ngạc nhiên, rồi gật đầu. Đó là một chi tiết nhỏ, nhưng nó khiến cô cảm thấy ấm lòng. Huy luôn nhớ những điều nhỏ nhặt về cô, một sự quan tâm tỉ mỉ mà cô đã từng khao khát từ một người khác.
"Công việc của em dạo này thế nào? Có vất vả lắm không?" Huy hỏi, đưa cho cô que kem dâu mát lạnh. Anh không chờ đợi một câu trả lời than vãn, chỉ đơn giản là muốn cô biết anh luôn ở đây để lắng nghe.
Lê An đưa que kem lên miệng, vị dâu ngọt ngào lan tỏa đầu lưỡi. "Cũng ổn thôi anh," cô đáp khẽ, ánh mắt lướt qua những hàng cây xanh mướt. "Em thấy bình yên như vậy cũng tốt." Giọng cô mang vẻ cam chịu quen thuộc, một sự thản nhiên che giấu những ưu tư sâu kín. Trong lòng cô, một giọng nói thầm thì vang lên: *Một sự bình yên mà An chưa từng nghĩ mình sẽ tìm kiếm, thay vì sự cuồng nhiệt của tình yêu đầu.* Cô đã từng mơ về một tình yêu bùng cháy, mãnh liệt như những câu chuyện trong sách, một tình yêu có thể làm rung chuyển cả thế giới của cô. Nhưng giờ đây, thứ cô chọn lại là sự tĩnh lặng, an toàn, một bến đỗ không sóng gió.
Huy nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng, không một chút thúc ép. Anh không cố gắng dò xét suy nghĩ của cô, chỉ đơn thuần muốn cô được thoải mái. "Miễn là em vui, anh thấy em cười là đủ rồi," anh nói, giọng ấm áp như nắng chiều. "Anh không muốn em phải lo nghĩ gì cả." Câu nói đó như một dòng suối mát xoa dịu những góc khuất trong lòng Lê An. Anh không đòi hỏi, không chất vấn, chỉ mong cô được bình yên. Điều đó quý giá biết bao, sau bao năm tháng cô đã phải chờ đợi, phải tự mình chịu đựng những nỗi niềm không thể nói thành lời.
Họ tiếp tục bước đi. Đột nhiên, gót giày của Lê An vướng vào một hòn đá nhỏ, cô hơi loạng choạng. Ngay lập tức, bàn tay Huy đã kịp thời vươn ra, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay cô, giữ cô đứng vững. Một cái chạm nhẹ, nhưng đủ để Lê An cảm nhận được sự vững chãi, tin cậy. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Huy. "Em không sao chứ?" anh hỏi, giọng đầy quan tâm. "Không sao đâu anh," Lê An khẽ mỉm cười, cảm giác má hơi nóng lên. *Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang đến cảm giác được che chở, được an toàn.* Cô nghĩ. *Trần Hạo ngày xưa cũng từng như vậy, nhưng rồi những cử chỉ ấy cứ thưa dần, thưa dần, cho đến khi chỉ còn là một ký ức xa xăm.* Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, không chỉ là không gian địa lý, mà còn là sự thiếu vắng của những quan tâm thực tế như thế này. Huy không phải là Trần Hạo, và cô không còn là cô gái của ngày xưa, chìm đắm trong những mộng tưởng.
Khi nắng dần tắt, những tia sáng cuối cùng còn sót lại trên ngọn cây, họ tìm một chiếc ghế đá dưới tán bàng cổ thụ. Tiếng chim ngừng hót, thay vào đó là tiếng dế kêu ri ri trong đám cỏ. Lê An nhắm mắt lại, hít thở thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận làn gió mát nhẹ vuốt ve gò má. Sự bình yên này, liệu có phải là tất cả những gì cô cần? Hay trái tim cô vẫn còn khao khát một điều gì đó mãnh liệt hơn, một ngọn lửa đã từng le lói rồi vụt tắt? Cô mở mắt, nhìn bàn tay vững chãi của Huy đang đặt cạnh mình trên ghế đá. *Tình yêu không nhất thiết phải là ngọn lửa, đôi khi nó là dòng suối mát lành, là hơi ấm dịu dàng, là sự bình yên sau giông bão.* Lê An tự nhủ, cố gắng thuyết phục chính mình. Cô biết rằng, sự lựa chọn của cô không phải là sai, chỉ là nó đến chậm một nhịp, so với những gì cô từng mơ ước.
***
Đêm buông xuống, thị trấn chìm vào ánh đèn vàng ấm áp. Sau buổi đi dạo trong công viên, Nguyễn Hoàng Huy đưa Lê An đến quán cà phê quen thuộc của họ. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và ánh đèn lồng lung linh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt vừa ra lò, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và thân mật. Họ ngồi ở một góc yên tĩnh, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ về đêm, nơi những chiếc xe máy lướt qua vội vã.
Huy không nói nhiều, anh chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe, và quan tâm. Anh pha cho Lê An một tách trà hoa cúc ấm nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ đi đôi mắt cô. "Em có vẻ đăm chiêu," anh nói, giọng trầm ấm, "Có chuyện gì khiến em bận lòng à?" Anh không dùng câu hỏi ép buộc, mà là một lời mời gọi nhẹ nhàng, để cô có thể chia sẻ nếu muốn.
Lê An đưa hai tay ôm lấy tách trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương đêm đọng trên tấm kính, phản chiếu ánh đèn đường thành những chấm sáng mờ ảo. "Không có gì đâu anh," cô đáp, giọng vẫn giữ vẻ bình thản, "Chỉ là... em đang nghĩ về tương lai thôi." Câu nói đó, cô đã từng nói với Chi Mai, và giờ lại lặp lại với Huy. Nhưng lần này, nó không còn nặng nề như trước, mà pha chút suy tư, như một dòng nước chảy nhẹ, không vội vã nhưng vẫn tìm đường. *Liệu mình có đang đi đúng hướng? Tương lai này, dù bình yên, có đủ cho mình không?* Câu hỏi đó vẫn âm ỉ trong tâm trí cô, một hạt sạn nhỏ trong bát chè ngọt.
Huy mỉm cười nhẹ. "Tương lai là thứ mình tự xây dựng, em ạ. Anh chỉ mong có thể cùng em xây nên một tương lai thật vững chắc." Lời nói của anh không phải là một lời hứa hẹn sáo rỗng, mà là một cam kết chân thành, một nền tảng vững chắc mà anh đang cố gắng đặt xuống cho cả hai. Lê An quay lại nhìn anh. Trong ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê, gương mặt Huy hiện lên sự kiên định, sự chân thành, và một tình yêu thầm lặng mà anh dành cho cô. Anh không có vẻ ngoài hào nhoáng, không có những lời nói hoa mỹ, nhưng anh có một trái tim ấm áp và một sự kiên nhẫn vô bờ bến.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Lê An đặt úp trên bàn chợt rung lên bần bật. Một số lạ, không có trong danh bạ. Lê An liếc nhìn màn hình, rồi không chút do dự, cô đặt úp điện thoại trở lại. Cô không cần biết đó là ai, hay vì sao lại gọi cho cô vào giờ này. Mọi thứ thuộc về quá khứ, những cuộc gọi, những tin nhắn thưa dần, những lời nói không thành, đã là một phần của điều đã cũ. Cô không muốn bất cứ điều gì làm xáo trộn sự bình yên mong manh mà cô đang dần chấp nhận. Huy không hỏi, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô, như thể anh hiểu, hoặc đơn giản là anh tôn trọng sự riêng tư của cô. *Đúng vậy, anh ấy luôn là người như thế.* Lê An nghĩ. *Không bao giờ thúc ép, không bao giờ đòi hỏi.*
Họ tiếp tục trò chuyện về những chuyện vụn vặt, về công việc, về những cuốn sách hay. Lê An cảm thấy lòng mình dần nhẹ nhõm hơn. Sự hiện diện của Huy, sự quan tâm của anh, nó như một dòng chảy êm đềm, cuốn trôi đi những gợn sóng ưu tư trong lòng cô. Cô nhận ra rằng, dù tình yêu mà Huy dành cho cô không mãnh liệt như ngọn lửa, nhưng nó lại là dòng suối mát lành, là hơi ấm dịu dàng, là sự bình yên sau giông bão. *Có lẽ, đó mới là điều mình thực sự cần lúc này.* Cô thầm nghĩ. *Một bến đỗ an yên, một người đàn ông kiên nhẫn và chân thành, người sẵn lòng cùng mình xây dựng một tương lai vững chắc.* Chiếc điện thoại vẫn nằm úp trên bàn, như một minh chứng cho sự buông bỏ, cho một quyết định đang dần thành hình trong trái tim Lê An.
***
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một thành phố lớn chìm trong màn mưa phùn lất phất, Trần Hạo đang ngồi một mình trong căn tin công ty. Đã quá nửa đêm. Căn tin rộng lớn giờ đây vắng lặng đến rợn người, chỉ còn lác đác vài nhân viên bảo vệ, và anh. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo phản chiếu lên những chiếc bàn inox, tạo nên một không gian vô cảm, đối lập hoàn toàn với sự ấm cúng của quán cà phê nơi Lê An đang ngồi. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi khử trùng công nghiệp vẫn ám trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Trần Hạo ngồi trong góc khuất, trước mặt là hộp cơm đã nguội ngắt, dường như anh chỉ gắp vài đũa rồi bỏ dở. Gương mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng dưới ánh đèn, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn là một ngọn lửa tham vọng, một sự kiên định đến nghiệt ngã.
Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ của anh đặt trên bàn, cạnh hộp cơm. Vài phút trước, anh đã thử gọi cho Lê An từ số điện thoại mới của mình ở thành phố. Một lần. Rồi hai lần. Không có ai nhấc máy. Anh biết, cô sẽ không nhấc máy. Có lẽ cô còn không biết đó là số của anh. Hoặc có biết, cô cũng sẽ không trả lời. Anh đã tự buộc mình phải cắt đứt mọi liên hệ, mọi hy vọng mong manh, nhưng đôi khi, vào những giây phút yếu lòng nhất, đặc biệt là khi nỗi cô đơn của thành phố lớn ập đến, anh vẫn không thể kiềm chế được bản thân. Anh đã mong chờ một tiếng "ting" nhỏ, một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ từ cô, dù chỉ là một lời trách móc, cũng khiến anh cảm thấy vẫn còn tồn tại trong thế giới của cô. Nhưng không. Màn hình điện thoại vẫn tối đen, không một tín hiệu, không một thông báo.
Anh đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình trống không. *Không có tin nhắn nào từ Lê An. Không có cuộc gọi nhỡ nào.* Nó vẫn nằm im lìm ở đó, một vật kỷ niệm của một thời đã qua, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và quá khứ. Anh đã tự nhủ rằng mình không mong chờ gì nữa. Anh đã tự buộc mình phải cắt đứt mọi liên hệ, mọi hy vọng mong manh. Chiếc điện thoại giờ đây chỉ là một biểu tượng, một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đã kết thúc, và anh phải đối mặt với nó bằng sự nghiệt ngã của lý trí.
Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của căn tin. Mưa phùn vẫn rơi tí tách, tạo thành những vệt dài trên mặt kính. Ánh đèn cao ốc mờ ảo, lung linh trong màn mưa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng lạnh lẽo. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gió đêm luồn qua khe cửa, tất cả đều là một phần của bản giao hưởng ồn ào nhưng cô độc của thành phố lớn. Anh cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng tế bào. Nhưng anh không cho phép bản thân gục ngã. *Phải làm việc. Chỉ có làm việc mới lấp đầy được khoảng trống này.* Anh thầm nhủ, như một lời tự trấn an, một lời thề ngầm với chính mình.
Anh đứng dậy, vai hơi chùng xuống vì mệt mỏi, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng. Anh cầm lấy hộp cơm nguội và chiếc điện thoại, tiến đến chỗ thùng rác. Ánh mắt anh thoáng nhìn vào màn hình điện thoại một lần nữa, trước khi nhấn nút nguồn, tắt hẳn nó đi. Anh không muốn bất cứ điều gì làm phân tâm anh khỏi con đường mà anh đã chọn.
*Có lẽ, cô ấy đã tìm thấy sự bình yên rồi.* Anh nghĩ, tiếng nói nội tâm của anh lạnh lùng và dứt khoát, nhưng vẫn phảng phất một nỗi đau âm ỉ. *Mình... cũng phải tìm con đường của riêng mình.* Con đường của anh là sự nghiệp, là tham vọng, là những con số và những kế hoạch không ngừng nghỉ. Anh sẽ xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống thành công về vật chất. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, anh biết rằng, dù có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì khoảng trống mà Lê An để lại vẫn sẽ mãi mãi ở đó, một lời thì thầm "nếu như ngày đó..." sẽ mãi mãi ám ảnh anh, nhắc nhở anh về một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Trần Hạo bước đi, từng bước chân mạnh mẽ và dứt khoát, hòa mình vào nhịp sống hối hả, dù chỉ là một phần nhỏ bé của nó vào lúc đêm khuya. Dù nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ như một vết sẹo không bao giờ lành, nhưng anh đã chọn cách đối mặt với nó bằng sự nghiệt ngã của lý trí và tham vọng. Anh đã chọn. Và giờ đây, anh sẽ phải sống với lựa chọn ấy, trong sự cô độc và vĩnh viễn không có cô bên cạnh.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.