Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 403: Giữa Bờ Vực: Ánh Sáng Ký Ức

Trần Hạo bước đi khỏi căn tin lạnh lẽo, tiếng bước chân anh vang vọng đơn độc trên hành lang vắng ngắt. Thành phố về đêm như một con quái vật khổng lồ đang say ngủ, hơi thở của nó là tiếng còi xe vẳng xa, tiếng gió lùa qua những tòa nhà cao tầng, và ánh đèn điện mờ ảo xuyên qua màn mưa phùn giăng mắc. Anh đi thẳng về căn phòng trọ của mình, một căn phòng nhỏ bé, nằm khuất trong con hẻm sâu hút của một khu dân cư cũ kỹ. Nó chỉ là một phần rất nhỏ, rất vô định trong cái thành phố bao la này, giống như chính anh vậy.

Khi cánh cửa cũ kỹ khẽ kẽo kẹt đóng lại, Trần Hạo không bật đèn. Anh thích bóng tối, thích sự bao bọc của nó sau một ngày dài làm việc đến kiệt sức. Ánh sáng duy nhất lọt vào là từ khe cửa sổ nhỏ, hắt lên một vệt sáng yếu ớt từ ngọn đèn đường phía xa, đủ để anh không vấp ngã. Căn phòng trọ của anh là một mớ hỗn độn của tham vọng và sự cô độc. Sách vở, tài liệu chuyên ngành, bản vẽ kỹ thuật, những trang giấy chi chít công thức và sơ đồ chất chồng lên nhau từ bàn làm việc xuống sàn nhà. Màn hình máy tính xách tay vẫn sáng lờ mờ, hiển thị một biểu đồ phức tạp mà anh đã cố gắng phân tích suốt cả ngày. Mùi cà phê nguội, mùi giấy cũ và một chút ẩm mốc quẩn quanh trong không khí, tạo nên một bầu không khí đặc quánh của sự mệt mỏi và áp lực.

Anh không ngồi lên chiếc ghế xoay ọp ẹp, mà gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường bong tróc. Anh bó gối, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, cố gắng xua đi cái nhức nhối đang xâm chiếm từng tế bào thần kinh. Hơi lạnh từ sàn nhà thấm qua lớp quần áo mỏng, bò lên da thịt, nhưng anh dường như không cảm thấy. Anh chỉ cảm thấy một sự nặng nề vô tận đang đè nén lên lồng ngực, một gánh nặng của công việc, của những kỳ vọng, và hơn hết là của nỗi cô đơn không tên. Tiếng xe cộ vẫn đều đặn vẳng xa, như tiếng ru đều đều của một giấc ngủ không bao giờ đến. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, vùi đầu vào những con số, những dự án, những kế hoạch để quên đi. Quên đi cái cảm giác trống rỗng khi màn hình điện thoại vẫn im lìm, quên đi cái ánh mắt dịu dàng của một người con gái, quên đi cái "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao lâu nay.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, chiếc điện thoại anh dùng để liên lạc với Lê An trước kia, nằm trên chồng tài liệu gần đó. Nó là một biểu tượng, một sợi dây liên lạc mỏng manh giờ đã gần như đứt lìa. Anh biết mình không nên nghĩ đến nó, không nên mong chờ gì nữa. Nhưng đôi khi, vào những giây phút yếu lòng nhất, khi sự kiệt sức lên đến đỉnh điểm, anh lại không thể kìm lòng. Anh đưa mắt nhìn về phía chiếc điện thoại, ngón tay vô thức lướt nhẹ trên sàn nhà, như đang chạm vào một cái tên quen thuộc. Tên cô, Lê An, vẫn còn lưu trong danh bạ, một cái tên mà anh đã từng gọi hàng trăm lần, một cái tên mà giờ đây anh không còn đủ dũng khí để chạm vào nút gọi.

"Liệu có đáng không... những thứ này?" Anh tự độc thoại nội tâm, giọng nói khản đặc trong bóng tối. Nó không phải là một câu hỏi hướng về ai khác, mà là một sự tự vấn đau đớn. "Mình đang làm gì ở đây? Cố gắng vì cái gì? Để rồi... để rồi cuối cùng thì được gì?" Anh cảm thấy mình đang lạc lối trong một mê cung không lối thoát, một mê cung do chính anh tạo ra. Anh đã chọn con đường này, con đường của thành công, của sự nghiệp, con đường mà anh nghĩ rằng sẽ khiến anh xứng đáng với cô. Nhưng càng đi, anh càng thấy mình xa cách cô hơn, và cái giá phải trả cho mỗi bước tiến là nỗi cô đơn ngày càng lớn.

Anh vò đầu bứt tai, cảm giác tội lỗi dâng lên như một cơn thủy triều. Anh đã bỏ bê cô, đã để cô một mình đối mặt với những lo toan, đã không ở bên cô khi cô cần nhất. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, tất cả đều là do anh. Anh đã tin rằng cô sẽ hiểu, cô sẽ đợi anh. Nhưng giờ đây, khi nghĩ đến việc cô đã tìm thấy "bình yên" bên một người khác, anh mới nhận ra sự ngây thơ, sự ích kỷ của chính mình. "Khoảng cách vô hình" không phải chỉ là địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh đã để nó lớn dần, lớn đến mức anh không còn nhìn thấy được con đường quay về.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo tất cả sự tuyệt vọng và hối tiếc. Anh gục mặt sâu hơn vào đầu gối, cảm thấy mình đang ở điểm thấp nhất, một điểm mà từ đó, anh không biết liệu mình có thể đứng dậy được nữa hay không. Hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt của cô, tất cả đều mờ dần trong tâm trí anh, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và nỗi đau âm ỉ. Anh muốn buông xuôi tất cả, muốn từ bỏ tất cả những tham vọng này, muốn trở về thị trấn, dù chỉ để hít thở chung một bầu không khí với cô một lần nữa. Nhưng anh biết, đã quá muộn. Mọi thứ đã lỡ "chậm một nhịp".

Đúng vào khoảnh khắc Trần Hạo cảm thấy mình gần như gục ngã hoàn toàn, một tia sáng vụt qua trong tâm trí anh, không phải ánh sáng điện yếu ớt, mà là ánh sáng của một ký ức. Nó không đến như một sự kiện có trình tự, mà là một cảm giác đột ngột, một hương vị quen thuộc của nắng chiều và gió sông. Dù anh đang ở trong căn phòng trọ lạnh lẽo, mùi cà phê nguội, nhưng bỗng chốc, mùi hương của cỏ dại ven sông, mùi phù sa thoang thoảng và cả mùi thơm nhẹ nhàng từ mái tóc của Lê An lại ùa về, sống động đến lạ thường.

Anh nhắm mắt lại, và trước mắt anh hiện lên một khung cảnh quen thuộc như mới hôm qua. Đó là một buổi chiều hoàng hôn vàng dịu bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ của anh và Lê An đã được dệt nên. Nắng chiều đổ dài trên mặt sông lấp loáng, dát vàng lên từng gợn sóng nhỏ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành và vuốt ve mái tóc dài óng ả của Lê An. Cô ngồi ngay cạnh anh trên bờ kè đá, đôi chân trần vẫy nhẹ trong dòng nước mát. Ánh mắt cô đen láy, lấp lánh như những vì sao đầu tiên của buổi tối, và nụ cười của cô rạng rỡ như chính ánh nắng hoàng hôn đang dần buông.

"Hạo này, anh nhìn kìa!" Giọng cô trong veo, ấm áp, vang vọng rõ ràng trong tâm trí anh, như thể cô đang ở ngay bên cạnh. Cô đưa ngón tay thon dài chỉ xuống dòng nước trong veo, nơi một đàn cá nhỏ đang bơi lội tung tăng, phản chiếu ánh hoàng hôn. "Đáng yêu quá, phải không?"

Anh nhớ rõ cảm giác khi bàn tay cô khẽ chạm vào tay anh, một cái chạm nhẹ nhàng, vô tư nhưng đầy thân mật. Hơi ấm từ da thịt cô truyền sang anh, một hơi ấm mà anh đã tưởng như đã quên mất. Anh quay sang nhìn cô, và bắt gặp ánh mắt trong veo ấy, đầy tin tưởng và rạng rỡ.

"Hạo này," cô nói tiếp, giọng cô mơ màng như đang vẽ ra một giấc mơ. "Sau này chúng mình sẽ xây một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông này nhé, có một vườn hoa thật đẹp và nuôi một đàn gà con. Sáng sớm, mình sẽ ra bờ sông câu cá, rồi chiều về lại ra vườn tưới hoa. Đêm đến, mình sẽ ngồi đây, ngắm sao và nghe tiếng sóng vỗ. Sẽ bình yên lắm, phải không?"

Anh nhớ mình đã gật đầu, không nói nên lời. Lúc đó, anh chỉ muốn ôm chặt lấy cô, muốn hứa với cô rằng anh sẽ biến tất cả những ước mơ giản dị ấy thành hiện thực. Nhưng "lời nói không thành" đã kìm giữ anh lại. Anh đã nghĩ, không cần phải nói, cô sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, anh sẽ dùng hành động để chứng minh. Nhưng anh đã sai. Anh đã "chậm một nhịp", để rồi bây giờ, những lời nói chưa kịp thốt ra ấy, những ước mơ chưa kịp thực hiện ấy, lại trở thành vết cứa sâu nhất trong trái tim anh.

Tiếng cười trong trẻo của Lê An vẫn vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, một tiếng cười hồn nhiên, vô tư, không chút vướng bận. Nó là âm thanh của một hạnh phúc đã mất, một sự bình yên mà anh đã từng có thể nắm giữ trong tầm tay. Cái cảm giác ấm áp từ bàn tay cô, ánh mắt tin tưởng cô dành cho anh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng hoàng hôn ấy, tất cả đều hiện lên rõ nét, như một đoạn phim quay chậm được tua đi tua lại trong tâm trí anh. Nó đối lập hoàn toàn với thực tại tàn nhẫn của anh lúc này: cô đơn, kiệt sức, và gần như buông xuôi.

Trần Hạo mở mắt. Căn phòng trọ vẫn chìm trong bóng tối, nhưng ánh sáng từ ngọn đèn đường bên ngoài đã nhạt dần, báo hiệu bình minh đang ló dạng. Không khí trong phòng vẫn se lạnh, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy như trước nữa. Trong anh, một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ nhưng kiên định, đã được thắp lên từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng. Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh vẫn còn đó, đôi mắt vẫn thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn của anh đã thay đổi. Nó không còn là sự trống rỗng, mà là một sự kiên định đến đau đáu.

Ký ức về Lê An, về ước mơ giản dị của cô, đã trở thành một thứ gì đó lớn hơn cả một kỷ niệm đẹp. Nó là lời nhắc nhở, là động lực, là sợi dây duy nhất níu giữ anh lại khỏi bờ vực của sự buông xuôi. Anh không thể bỏ cuộc. Anh không thể để những ước mơ của cô chỉ mãi là những lời nói không thành, chỉ mãi là những hình ảnh mờ nhạt trong quá khứ. Anh phải thành công. Phải trở nên xứng đáng. Không phải chỉ vì bản thân anh, mà là vì cô. Vì cái lời hứa thầm lặng anh đã dành cho cô bên bờ sông cũ.

"Không thể bỏ cuộc..." Anh tự nhủ, giọng nói khản đặc nhưng chất chứa một ý chí sắt đá. "Không thể để em chờ đợi vô ích... Anh phải thành công, vì em." Anh biết, con đường anh đang đi có thể không phải là con đường mà Lê An mong muốn. Anh biết, việc anh vùi đầu vào công việc, xây dựng sự nghiệp thành công về vật chất, có thể không phải là cách trực tiếp để hàn gắn "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Thậm chí, nó có thể khiến mọi thứ "chậm một nhịp" hơn nữa. Nhưng tại thời điểm này, trong sự mù quáng của nỗi đau và tham vọng, anh tin rằng đó là cách duy nhất để anh có thể thực hiện lời hứa dang dở, để một ngày nào đó, anh có thể quay về và mang lại cho cô cuộc sống bình yên mà cô hằng mơ ước, một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, một vườn hoa, một đàn gà con...

Trần Hạo đứng dậy. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà vang lên khô khốc, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự nặng nề của tuyệt vọng nữa, mà là âm thanh của một sự khởi đầu mới. Anh tắt màn hình máy tính xách tay, ánh sáng xanh lạnh lẽo vụt tắt, trả lại căn phòng cho bóng tối hòa lẫn với ánh bình minh đang len lỏi. Anh bắt đầu sắp xếp lại đống tài liệu lộn xộn trên bàn, từng trang giấy được đặt ngay ngắn, từng cuốn sách được xếp chồng gọn gàng. Một quyết tâm mới, đau đáu nhưng rõ ràng, hiện lên trong đôi mắt anh khi anh nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm hồng một góc trời xám xịt của thành phố.

Anh biết, con đường phía trước sẽ còn dài và khó khăn. Nỗi cô đơn vẫn sẽ ám ảnh anh, và những "nếu như ngày đó" vẫn sẽ thì thầm trong tâm trí anh. Nhưng giờ đây, anh đã có một lý do để tiếp tục, một ngọn hải đăng để hướng tới, dù nó chỉ là một ký ức xa vời. Anh sẽ không buông bỏ Lê An, nhưng cách anh chọn để "giữ" cô lại lại là thông qua thành công vật chất, một lựa chọn mà anh không hề hay biết sẽ dẫn đến một sự chậm trễ không thể cứu vãn, và những nuối tiếc sâu sắc hơn nữa trong tương lai. Anh đã chọn. Và với ánh bình minh đang lên, anh sẽ lại lao vào guồng quay hối hả của thành phố, mang theo hình bóng cô như một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh, trên con đường mà anh tin rằng sẽ dẫn anh trở về với cô.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free