Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 404: Lời Khẩn Cầu Muộn Màng Bên Bờ Sông

Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm hồng một góc trời xám xịt của thành phố, cũng là lúc Trần Hạo bước chân lên chuyến xe khách muộn nhất trong đêm. Suốt chặng đường dài, anh không hề chợp mắt. Mắt anh mở thao láo, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định ngoài ô cửa kính mờ hơi sương, nơi những ánh đèn đường lùi lại phía sau như những vệt sáng của một thế giới anh đang cố gắng rời bỏ. Trong đầu anh, những lời nói đã được luyện tập suốt đêm cứ lặp đi lặp lại, như một lời kinh cầu khẩn. Anh biết mình phải làm điều này, phải đối mặt với cô, phải nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín bấy lâu, dù cho kết quả có thế nào đi chăng nữa. Ngọn lửa âm ỉ được thắp lên từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng cuối chương trước giờ đã bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt lòng anh, thôi thúc anh hành động.

Chiếc xe khách chầm chậm lăn bánh vào bến xe Liên Tỉnh khi trời đã rạng hẳn. Đồng hồ đeo tay cao cấp, món đồ duy nhất trên người anh còn sót lại chút hào nhoáng của thành phố, chỉ kim đã gần bảy giờ sáng. Ánh nắng sớm rọi xiên qua những mái che cũ kỹ, tạo thành những vệt sáng dài trên nền đất còn ẩm ướt hơi sương đêm. Không khí ở đây đặc quánh mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi thức ăn đường phố. Tiếng còi xe hú còi inh ỏi, tiếng loa thông báo rè rè vang vọng, tiếng người gọi khách xé toạc sự tĩnh lặng còn sót lại của buổi sớm mai. Bến xe hối hả, ồn ào, hỗn loạn, nhưng trong đôi mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một mảng mờ nhạt. Anh chỉ nhìn thấy con đường phía trước, con đường dẫn anh đến nơi có Lê An.

Anh bước xuống xe, bộ vest đã hơi nhàu nhĩ sau một đêm dài không ngủ, nhưng dáng người anh vẫn thẳng tắp, đầy vẻ quyết tâm. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời nhắc nhở về thế giới anh vừa bỏ lại phía sau, một thế giới mà anh đã từng nghĩ là đủ để xây đắp tương lai cho cả hai. Nhưng giờ đây, anh biết, tất cả những thành công vật chất ấy trở nên vô nghĩa nếu không có cô. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn một nỗi niềm không tên. "Lê An, anh phải nói với em tất cả," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng ồn ào của bến xe. Từng bước chân anh vững vàng trên nền đất sỏi đá, hướng về phía cổng ra, hòa mình vào dòng người đang hối hả ngược xuôi. Anh không muốn lãng phí thêm một giây phút nào nữa. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, anh đều cảm thấy như mình đang đánh mất điều gì đó quý giá. Nỗi sợ hãi mất cô vĩnh viễn giờ đây còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi đối diện với sự thật. Anh đã chọn đi con đường này, con đường mà anh tin là sẽ đưa anh trở về với cô, dù cho cách anh chọn để "giữ" cô lại lại là thông qua thành công vật chất, một lựa chọn mà anh không hề hay biết sẽ dẫn đến một sự chậm trễ không thể cứu vãn. Nhưng không, không phải bây giờ. Bây giờ, anh phải nói. Phải nói ra những "lời nói không thành" đã kìm nén suốt bao năm qua.

Khi Trần Hạo đến trung tâm thị trấn, mặt trời đã lên cao, nắng trải vàng ruộm khắp các con phố. Gió mát thổi nhẹ, mang theo hương vị trong lành của một buổi sáng yên ả, khác hẳn với sự ngột ngạt của thành phố lớn. Con đường quen thuộc dẫn đến quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm rợp bóng cây cổ thụ. Nơi đó, những ký ức ngọt ngào và dại khờ của tuổi thanh xuân như sống lại trong tâm trí anh. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe về cùng nhau, ghé vào quán, gọi hai ly bạc xỉu đá, và kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt của một ngày. Anh nhớ ánh mắt Lê An lấp lánh khi cô cười, tiếng chuông gió leng keng trên cửa, và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí anh, vừa là động lực, vừa là nỗi giày vò.

Trái tim anh đập thình thịch, một nhịp đập nhanh đến khó thở khi anh đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng chuông gió quen thuộc vang lên lảnh lót. Quán cà phê vẫn vậy, yên bình và thư thái, tựa như thời gian đã ngừng lại ở đây. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách. Thoang thoảng mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ, và cả mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ phía sau. Tất cả đều như một lời mời gọi về những tháng ngày đã qua.

Và rồi, anh nhìn thấy cô.

Lê An đang ngồi một mình ở góc quán, nơi mà họ thường chọn. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên mái tóc dài buông xõa của cô, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo. Cô đang đọc một cuốn sách, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt trên từng trang giấy. Vẻ mặt cô bình yên, thanh thản, tựa như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả. Một vẻ bình yên mà anh chưa từng thấy ở cô khi còn ở bên anh, một vẻ bình yên mà anh đã từng nghĩ mình sẽ mang lại cho cô, nhưng lại vô tình đánh mất.

Nhìn cô, Trần Hạo cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên tận cổ. Cô vẫn đẹp như ngày nào, nhưng có gì đó đã thay đổi. Một sự trưởng thành, một sự an nhiên mà anh chưa từng được chứng kiến. Anh đứng lặng hồi lâu, lưỡng lự không biết có nên bước tiếp hay không. Sức nặng của những lời nói chưa kịp thốt ra, của những hối tiếc chất chứa, giờ đây đè nặng lên vai anh. Nhưng anh đã đi đến đây, đã vượt qua bao nhiêu ngọn núi của sự hèn nhát, anh không thể lùi bước nữa.

Anh bước lại gần, từng bước chân như nặng trịch. Tiếng bước chân anh rất nhẹ, nhưng dường như đủ để phá vỡ sự yên tĩnh trong thế giới nhỏ bé của Lê An. Cô ngước lên, đôi mắt trong veo chạm vào ánh mắt anh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua, rồi dần thay bằng một chút bối rối, và sau đó là một sự xa cách mơ hồ. Một khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến đau lòng.

"An... Anh về rồi," Trần Hạo cất tiếng, giọng anh khản đặc, không còn sự tự tin như anh đã luyện tập. Anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, nói rằng anh nhớ cô nhiều đến nhường nào, rằng anh đã sai, rằng anh muốn quay lại. Nhưng anh biết, anh không thể.

Lê An khẽ nhíu mày, rồi mỉm cười nhẹ, một nụ cười xã giao mà anh chưa từng nhận được từ cô. "Hạo... Sao anh lại ở đây?" Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng không còn sự thân mật, vồn vã như ngày xưa. Nó mang theo một chút gì đó của sự cam chịu, của một người đã chấp nhận thực tại.

Trần Hạo nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm hình ảnh của Lê An ngày xưa, của cô gái đã từng say mê anh, đã từng chờ đợi anh. Nhưng anh chỉ thấy một ánh nhìn bình thản, kiên định. "Anh có chuyện muốn nói... chuyện rất quan trọng," anh nói, giọng nói đầy khẩn cầu. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất. Anh phải nắm lấy nó.

Lê An khép cuốn sách lại, nhẹ nhàng đặt nó lên bàn, một cử chỉ dứt khoát nhưng không hề thô lỗ. Cô không hỏi thêm, chỉ gật đầu nhẹ, như một lời mời anh ngồi xuống và bắt đầu câu chuyện. Anh ngồi đối diện cô, qua chiếc bàn nhỏ bằng gỗ sẫm màu, cảm giác như có một vực sâu ngăn cách giữa hai người. Anh có thể cảm nhận được mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm sự nặng nề trong không gian. Ánh nắng vẫn chiếu qua khung cửa, nhưng không thể xua đi sự u ám đang bao trùm lấy hai con người từng là cả thế giới của nhau. Lê An vẫn kiên nhẫn chờ đợi, đôi mắt không hề rời khỏi anh, như đang đọc thấu tâm can anh. Sự bình tĩnh của cô càng khiến trái tim Trần Hạo quặn thắt. Anh đã từng nghĩ, khi đối mặt với cô, anh sẽ nói ra mọi thứ một cách mạch lạc, dứt khoát. Nhưng giờ đây, trước ánh mắt của cô, mọi lời nói đều như mắc kẹt lại nơi cổ họng.

"Anh biết... anh đã sai," Trần Hạo bắt đầu, giọng anh khàn đặc, đầy sự hối lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. "Anh đã quá hèn nhát, quá ích kỷ. Anh đã để em một mình, đã bỏ mặc em giữa những ước mơ anh tự vẽ ra." Anh nhìn xuống bàn, không dám đối diện với ánh mắt của cô. Những lời nói không thành, những suy nghĩ đã từng là động lực, giờ đây lại trở thành những mũi dao cứa vào tim anh. Anh nhớ lại những đêm mất ngủ ở thành phố, khi hình bóng Lê An cứ hiện hữu trong tâm trí anh, vừa là nguồn sống, vừa là nỗi dằn vặt. Anh đã vùi đầu vào công việc, tin rằng đó là cách duy nhất để xây dựng một tương lai xứng đáng cho cô, để một ngày nào đó anh có thể quay về và mang lại cho cô cuộc sống bình yên mà cô hằng mơ ước. Nhưng anh đã quên mất, rằng bình yên không phải là thứ có thể mua được bằng thành công vật chất.

"Anh biết, anh đã làm em thất vọng nhiều lắm," anh tiếp tục, giọng anh nghẹn lại. "Anh đã nghĩ, anh sẽ dùng hành động để chứng minh, để khi anh thành công, anh sẽ quay về và nói với em tất cả. Anh đã nghĩ, em sẽ hiểu. Nhưng anh đã sai. Anh đã 'chậm một nhịp' quá lâu rồi." Anh ngước lên, ánh mắt đầy thống khổ. "Tất cả những gì anh làm, tất cả những nỗ lực ở thành phố, đều là vì muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cho chúng ta. Anh đã từng nghĩ, mình phải thật thành công, phải thật giỏi giang, thì mới xứng đáng với em. Mới có thể mang lại cho em một cuộc sống tốt đẹp nhất."

Lê An vẫn lắng nghe, đôi mắt rưng rưng, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Có lẽ, cô đã khóc quá nhiều cho mối tình này rồi. Ánh mắt cô nhìn anh đầy sự thấu hiểu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc. Cô không ngắt lời anh, chỉ im lặng để anh trút bỏ hết gánh nặng trong lòng. Quán cà phê vẫn vang tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng ly cốc va chạm từ xa, nhưng đối với hai người, mọi âm thanh dường như tan biến. Chỉ còn lại lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo và sự im lặng đầy áp lực của Lê An.

"Xin em... cho anh một cơ hội nữa," Trần Hạo nói, giọng anh gần như cầu xin, đầy tuyệt vọng. Anh đưa tay ra, đặt lên bàn, như muốn chạm vào tay cô, nhưng lại ngập ngừng. "Anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi nữa. Anh sẽ luôn ở bên em, sẽ cùng em xây dựng cuộc sống mà em mơ ước, một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, một vườn hoa, một đàn gà con... tất cả những gì em muốn. Anh xin em..."

Anh dừng lại, nhìn cô đầy hy vọng, đầy khao khát. Anh đã dốc hết gan ruột, dốc hết những gì còn lại trong mình để nói ra những lời này. Anh đã dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình. Giờ đây, anh chỉ có thể chờ đợi. Chờ đợi một phép màu.

Lê An hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô vẫn nhìn anh, nhưng ánh nhìn đã thay đổi. Nó không còn sự bối rối hay ngạc nhiên nữa, mà là một sự kiên định đến xót xa. Cô chậm rãi đặt tay lên cuốn sách đang nằm trên bàn, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách. Cử chỉ đó, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa một sự dứt khoát không thể lay chuyển.

"Hạo à," giọng Lê An vẫn ấm áp, nhưng lại mang một vẻ cam chịu, thản nhiên đến lạ. "Em biết anh đã phải trải qua nhiều thứ. Em biết anh đã nỗ lực. Và em cũng biết, anh đã từng có tình cảm với em." Cô dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh. "Nhưng em đã chờ đợi quá lâu rồi. Em đã chờ đợi anh nói những lời này, chờ đợi anh hành động, chờ đợi anh quay về... cho đến khi em không còn sức để chờ đợi nữa."

Trái tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Ánh mắt anh tan rã, mọi hy vọng vụt tắt. Anh biết, anh đã đến quá muộn. "Khoảng cách vô hình" giữa hai người giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy.

"Em không thể chờ đợi một tương lai không chắc chắn nữa, Hạo ạ," Lê An tiếp tục, giọng cô run nhẹ, nhưng vẫn kiên định. "Em cần một người ở bên em, ngay lúc này. Một người không để em phải chờ đợi, không để em phải tự hỏi liệu mình có xứng đáng hay không. Một người cho em sự bình yên, an toàn, và sự chắc chắn." Cô không nhắc đến tên Nguyễn Hoàng Huy, nhưng Trần Hạo hiểu. Anh hiểu tất cả.

"Em biết, anh đã từng rất thích em," Lê An nói, ánh mắt cô đong đầy một nỗi buồn xa xăm, một nỗi tiếc nuối cho quá khứ. "Nhưng Hạo à... thích thì không đủ. Và anh đã 'chậm một nhịp' quá lâu rồi."

Lời nói của cô như một bản án cuối cùng, đóng sập cánh cửa vào quá khứ. Trần Hạo cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, dù ánh nắng vẫn đang chiếu qua khung cửa. Anh nhìn Lê An, nhìn thấy sự trưởng thành, sự kiên định trong đôi mắt cô. Cô đã không còn là cô bé Lê An yếu đuối, chỉ biết chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy con đường của riêng mình, và trên con đường đó, không còn chỗ cho anh. Anh đã chọn. Và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả của sự lựa chọn đó, của những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Nỗi đau của Trần Hạo trong khoảnh khắc này sẽ là một vết sẹo tình cảm sâu sắc, định hình con người anh trong tương lai, một người đàn ông thành đạt, nhưng mang trong mình một trái tim tan vỡ, mãi mãi hối tiếc vì đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free