Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 405: Cánh Cửa Khép Lại, Lối Đi Mới
Trần Hạo ngồi thu mình tại một góc quán ăn vỉa hè quen thuộc, nơi ánh đèn đường vàng vọt cố gắng xua đi bóng đêm cuối mùa xuân ẩm ướt của thành phố. Khói phở nghi ngút bốc lên từ bát của anh, mang theo mùi hành, mùi thịt bò hăng nồng, nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài một khoảng trống rỗng lạnh lẽo đang lan rộng trong lồng ngực. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói ồn ào từ những bàn bên cạnh, tiếng rao của người bán hàng rong lướt qua như một bức tường âm thanh, càng nhấn chìm anh vào sự cô độc của chính mình. Anh gắp vội vài đũa phở, cố gắng nuốt trôi, nhưng vị giác như tê liệt, mỗi miếng ăn đều trở nên vô vị, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Nỗi đau từ lời từ chối của Lê An vẫn còn tươi rói, đâm sâu vào tâm trí anh như một nhát dao. Anh nhắm mắt lại, lại thấy rõ ánh mắt kiên định nhưng đau khổ của cô khi cô nói: "Thích thì không đủ. Và anh đã 'chậm một nhịp' quá lâu rồi." Từng chữ, từng câu nói đó giờ đây hóa thành những mũi kim châm vào trái tim anh, nhắc nhở anh về sự hèn nhát, về sự trì hoãn đã đánh đổi cả một đời người. Anh tự trách mình đã không đủ dũng khí, không đủ nhanh nhẹn để nắm giữ lấy tình yêu của đời mình. Nếu như ngày đó, nếu như anh đã nói sớm hơn một chút, nếu như anh đã không để "khoảng cách vô hình" lớn dần đến mức không thể nào lấp đầy… Những câu hỏi "nếu như" đó giờ đây cứ quẩn quanh, xoáy sâu vào tâm can, bào mòn từng chút sinh lực cuối cùng của anh.
Anh nhớ lại đêm thức trắng ở căn phòng trọ nhỏ bé, khi anh đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng, và một ký ức tươi đẹp về Lê An đã kéo anh trở lại. Anh đã tự nhủ phải cố gắng, phải thành công để xứng đáng với cô. Nhưng giờ đây, khi anh đã có đủ dũng khí để đối mặt, để thổ lộ, thì mọi thứ đã quá muộn màng. Nụ cười bình thản của Lê An, sự kiên định trong ánh mắt cô khi cô chọn một lối đi khác, đã xé nát hy vọng cuối cùng trong anh.
Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của sự hối tiếc. Anh rút chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra khỏi túi quần. Màn hình điện thoại đã mờ đi theo năm tháng, nhưng cái tên "Lê An" trong danh bạ vẫn hiện rõ ràng, như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Anh ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, lưỡng lự. Gọi điện sao? Để làm gì? Để nghe lại sự lạnh lùng của cô, hay để tự dằn vặt mình thêm một lần nữa? Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Lời nói đã không thành, tình yêu đã không thành, giờ đây đến cả một cuộc điện thoại cũng trở nên vô nghĩa. Anh cất chiếc điện thoại trở lại túi, quyết định không gọi. Không cần phải làm tổn thương nhau thêm nữa.
Anh đã mất cô. Mất thật rồi.
Vậy thì, chỉ còn một con đường duy nhất. Phải thành công. Phải thành công bằng mọi giá. Đó là cách duy nhất để anh có thể tồn tại sau nỗi đau này, cách duy nhất để anh có thể chứng minh với bản thân rằng tất cả những nỗ lực của anh không phải là vô nghĩa, dù cho cô không còn ở bên anh để chứng kiến nữa. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, vào những dự án không ngừng nghỉ, cho đến khi sự mệt mỏi về thể xác lấn át cả nỗi đau trong tâm hồn. Anh sẽ biến nỗi đau thành động lực, thành nhiên liệu để đốt cháy ngọn lửa tham vọng, để đạt được thành công mà anh từng nghĩ là để dành cho cô. Chỉ có cách đó, anh mới có thể quên đi tất cả, quên đi ánh mắt buồn bã của cô, quên đi những lời nói cắt cứa trái tim anh.
"Phải thành công, phải thành công. Chỉ có cách đó mới quên được..." Anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của phố xá. Một lời thề, cũng là một lời nguyền. Anh gắp vội vài đũa phở cuối cùng, nhưng vẫn không nuốt nổi. Cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo trong lòng vẫn nguyên vẹn. Anh gọi tính tiền, nhanh chóng đặt tờ tiền lên bàn, không đợi thối lại. Rồi anh đứng dậy, bước đi thật nhanh, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố, hướng về phía công ty – nơi có những ánh đèn văn phòng vẫn còn sáng trưng, nơi anh biết rằng sẽ có một núi công việc đang chờ đợi để giúp anh lãng quên. Màn đêm thành phố như nuốt chửng bóng dáng cô đơn của Trần Hạo, để lại phía sau chỉ là bát phở nguội lạnh và một trái tim tan vỡ. Anh sẽ làm việc, làm việc đến kiệt sức, cho đến khi không còn sức lực để nhớ, để đau. Anh biết, con đường phía trước sẽ là sự thành công rực rỡ, nhưng cũng là sự cô độc vĩnh viễn, một cái giá đắt đỏ cho sự "chậm một nhịp" của mình.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn dịu dàng vương trên những mái ngói rêu phong của thị trấn ven sông, Lê An cùng Chi Mai dạo bước trong khu Chợ Dân Sinh. Chợ đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang lên lảnh lót, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt lách cách từ quầy thịt cá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ và mùi đất ẩm ướt quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của chợ quê.
Lê An khoác tay Chi Mai, mái tóc dài buông xõa trên vai, đôi mắt cô vẫn còn ẩn chứa một chút u buồn khó tả, nhưng cô đã cố gắng che giấu nó bằng một nụ cười mỉm nhẹ. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và vẻ ngoài năng động, quan sát bạn thân một cách tinh tế. Cô biết Lê An đang trải qua một giai đoạn khó khăn, một cuộc đấu tranh nội tâm lớn sau cuộc gặp gỡ định mệnh với Trần Hạo ngày hôm qua.
"Cậu ổn không An? Tớ thấy cậu..." Chi Mai bắt đầu, giọng nói đầy vẻ lo lắng, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An. Cô không cần nói hết câu, chỉ cần nhìn thấy sự nặng trĩu trong đôi mắt bạn là đủ để cô hiểu.
Lê An khẽ siết nhẹ tay Mai, đôi môi nở một nụ cười gượng gạo. "Tớ ổn. Chỉ là... tớ mệt rồi Mai ạ. Tớ cần một cuộc sống thực tế hơn." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng lại mang một vẻ cam chịu, thản nhiên đến lạ, như thể cô đang nói về một điều gì đó đã được định sẵn, không thể thay đổi. "Tớ đã kể cho cậu nghe về cuộc gặp hôm qua rồi đấy. Anh ấy... cuối cùng cũng nói ra. Nhưng mà..." Cô dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những sạp rau xanh mướt. "Cậu nói đúng. Thích thì không đủ. Và tớ đã chờ đợi quá lâu rồi. Đã đến lúc tớ phải tự tìm cho mình một bến đỗ, một sự bình yên mà tớ xứng đáng được có."
Chi Mai nắm chặt tay Lê An, truyền cho cô sự ấm áp và động viên. "Tớ hiểu mà, An. Cậu đã kiên cường lắm rồi. Ai cũng có giới hạn của mình. Và cậu... cậu đã cố gắng hết sức." Chi Mai nhìn những bông hoa cúc trắng tinh khôi đang được bày bán trong một sạp hàng gần đó. "Vậy cậu đã quyết định rồi à?"
Lê An gật đầu, ánh mắt cô vẫn buồn nhưng kiên định. "Tớ cần một người ở bên cạnh tớ, thực sự ở bên cạnh tớ. Một người không để tớ phải chờ đợi, không để tớ phải tự hỏi liệu mình có xứng đáng hay không. Một người cho tớ sự bình yên, an toàn, và sự chắc chắn." Cô không nhắc đến tên Nguyễn Hoàng Huy, nhưng cả hai đều hiểu người cô muốn nói đến là ai.
Họ tiếp tục dạo quanh chợ, Lê An dừng lại ở một sạp hoa tươi, nơi những bó cúc, bó hồng, bó lay ơn khoe sắc rực rỡ. Cô cẩn thận chọn mua vài bó cúc trắng và vài cành lay ơn màu tím nhạt, bàn tay vuốt ve từng cánh hoa mềm mại. Trong sự ồn ào, tấp nập của chợ, khoảnh khắc cô nâng niu những bông hoa như đang tìm kiếm một chút thanh thản, một chút hy vọng mong manh. Những bông hoa trắng tinh khôi, tượng trưng cho sự thuần khiết, nhưng cũng là sự khởi đầu mới, một sự chấp nhận.
"Tớ nghĩ cậu ấy sẽ là một người tốt, An," Chi Mai nói, giọng cô dịu dàng, nhưng vẫn pha chút cái chất tự nhiên, thẳng thắn của mình. "Hoàng Huy ấy. Cậu ấy tử tế, chu đáo. Và cậu ấy ở đây, ngay bây giờ. Đó là điều quan trọng nhất."
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười lần này chân thật hơn một chút, dù vẫn còn chút đượm buồn. "Tớ cũng nghĩ vậy. Tớ không cần một tình yêu quá mãnh liệt nữa, Mai ạ. Tớ chỉ cần một sự bình yên, một sự ổn định. Một người hiểu và chấp nhận con người tớ, ngay cả khi tớ không hoàn hảo." Cô nói, ánh mắt nhìn những bông hoa cúc trắng, như thể chúng đang lắng nghe câu chuyện của cô. "Tớ biết, chuyện tình của tớ với Hạo... sẽ mãi là một phần của tớ. Nhưng tớ không thể sống mãi trong quá khứ được. Tớ phải bước tiếp."
Chi Mai gật đầu, nắm chặt tay Lê An một lần nữa. "Đúng vậy. Cuộc sống là phải bước tiếp thôi, bà. Cậu xứng đáng được hạnh phúc." Chi Mai biết, đây là một quyết định khó khăn đối với Lê An, nhưng cũng là một quyết định cần thiết. Cô tin rằng Lê An đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau này và tìm thấy hạnh phúc mới. Trong khoảnh khắc đó, giữa những âm thanh, mùi vị hối hả của chợ, Lê An cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù vẫn còn một chút day dứt khôn nguôi. Cô đã buông tay, chấp nhận rằng mối tình thanh mai trúc mã ấy đã "lỡ cả một đời", và giờ đây, cô phải mở lòng để đón nhận một "lối đi mới."
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của quán cà phê quen thuộc, nơi Lê An và Trần Hạo từng có biết bao nhiêu kỷ niệm. Không gian quán vẫn yên tĩnh và ấm cúng như mọi khi, với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng ru dương và hương cà phê thơm dịu lan tỏa. Lê An ngồi một mình ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, đôi mắt nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng cuối ngày đang vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông. Cô nhấp một ngụm cà phê đen, cảm nhận vị đắng tan dần trên đầu lưỡi, rồi lan tỏa khắp khoang miệng. Vị đắng đó, lạ thay, lại mang đến một cảm giác thanh thản, như thể nó đang rửa trôi đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng cô.
Cô đã ở đây, ngay tại nơi này, lắng nghe lời thổ lộ muộn màng của Trần Hạo. Giờ đây, mọi thứ dường như đã lùi vào quá khứ, chỉ còn lại một nỗi buồn xa xăm và một sự chấp nhận nhẹ nhàng. Trái tim cô vẫn còn một chút nhói đau khi nghĩ về anh, về những "nếu như ngày đó," nhưng nó đã không còn rung động dữ dội như xưa nữa. Sự mệt mỏi vì chờ đợi, vì hy vọng hão huyền đã khiến trái tim cô chai sạn đi ít nhiều.
Đúng lúc đó, Nguyễn Hoàng Huy bước vào quán. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, ánh mắt anh ấm áp và đầy sự thấu hiểu. Anh đi thẳng đến bàn, lặng lẽ ngồi xuống đối diện cô, đặt một chiếc túi giấy nhỏ màu nâu lên bàn. Mùi bánh ngọt thơm lừng lập tức lan tỏa, xua đi một phần hương cà phê nồng đậm. Anh biết cô không muốn nói chuyện, và sự hiện diện của anh, một cách lặng lẽ và chu đáo, đã đủ để an ủi cô trong khoảnh khắc này. Anh không hỏi han, không gặng hỏi, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, như một điểm tựa vững chắc mà cô hằng mong muốn.
Nguyễn Hoàng Huy nhìn cô, ánh mắt kiên nhẫn và bình tĩnh. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng cất lên, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. "Anh ghé mua chút bánh. Em ăn đi."
Lê An khẽ ngước nhìn anh. Trong ánh mắt anh, cô nhìn thấy sự quan tâm chân thành, không đòi hỏi, không phán xét. Một cảm giác bình yên lạ lùng dâng lên trong lòng cô, như một dòng suối mát lành tưới lên mảnh đất khô cằn. Nó không phải là sự bùng cháy mãnh liệt của tình yêu đầu, mà là sự ấm áp, an toàn của một bến đỗ.
"Cảm ơn anh, Huy," Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn gượng gạo, mà là sự nhẹ nhõm chân thành. Cô cầm lấy chiếc bánh ngọt nhỏ trong túi, hương vani thoang thoảng kích thích khứu giác cô. Cử chỉ đó, tuy nhỏ bé, nhưng lại chất chứa một ý nghĩa lớn lao: cô đang dần mở lòng, chấp nhận sự an ủi và quan tâm từ Huy.
Nguyễn Hoàng Huy vẫn ngồi đó, im lặng, chỉ đơn giản là ở bên cạnh cô. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện của mình. Anh hiểu rằng Lê An cần không gian để tự hàn gắn, và anh sẵn lòng chờ đợi. Sự kiên nhẫn của anh, sự thấu hiểu không cần lời, đã chạm đến trái tim đang tổn thương của Lê An. Cô cảm thấy mình không cần phải cố gắng che giấu cảm xúc, không cần phải mạnh mẽ hơn những gì cô thực sự là.
Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chạng vạng. Cô đưa bàn tay phải của mình ra, đặt nhẹ lên bàn, rồi khẽ chạm vào mu bàn tay của Nguyễn Hoàng Huy đang đặt gần đó. Đó là một cái chạm nhẹ, mong manh, nhưng lại đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định không lời về quyết định của cô, về sự chấp nhận của cô đối với con đường mới này. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, một sự ấm áp thực tế, hiện hữu, khác hẳn với sự lạnh lẽo mà cô đã phải chịu đựng bấy lâu nay.
Lê An đã chọn. Cô đã chọn buông bỏ quá khứ, buông bỏ mối tình "chậm một nhịp" đã ám ảnh cô suốt bao năm. Cô đã chọn một lối đi mới, một tương lai bình yên và chắc chắn bên Nguyễn Hoàng Huy. Cái chạm tay nhẹ nhàng ấy chính là dấu chấm hết cho mối tình thanh mai trúc mã, và là khởi đầu cho một hành trình mới. Dù vẫn còn đó chút tiếc nuối, chút hoài niệm về "nếu như ngày đó," nhưng Lê An biết rằng cô phải sống cho hiện tại, cho những gì đang hiện hữu, và cho một bến đỗ an yên mà cô xứng đáng được có. Cánh cửa quá khứ đã khép lại, và một cánh cửa mới đang từ từ hé mở.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.