Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 406: Quá Khứ Đã Ngủ Yên: Lời Tạm Biệt Quyết Định

Cánh cửa quá khứ đã khép lại, và một cánh cửa mới đang từ từ hé mở. Lê An đã chọn. Cô đã chọn buông bỏ quá khứ, buông bỏ mối tình "chậm một nhịp" đã ám ảnh cô suốt bao năm. Cô đã chọn một lối đi mới, một tương lai bình yên và chắc chắn bên Nguyễn Hoàng Huy. Cái chạm tay nhẹ nhàng ấy chính là dấu chấm hết cho mối tình thanh mai trúc mã, và là khởi đầu cho một hành trình mới. Dù vẫn còn đó chút tiếc nuối, chút hoài niệm về "nếu như ngày đó," nhưng Lê An biết rằng cô phải sống cho hiện tại, cho những gì đang hiện hữu, và cho một bến đỗ an yên mà cô xứng đáng được có. Cánh cửa quá khứ đã khép lại, và một cánh cửa mới đang từ từ hé mở.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè hé mình qua rặng cây phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây lưa thưa, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách của thị trấn nhỏ ven sông. Anh vừa xuống chuyến xe đêm, cả cơ thể rã rời vì thiếu ngủ và sự căng thẳng tột độ. Mùi xăng dầu, mùi khói xe trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của bến xe cũ kỹ xộc thẳng vào cánh mũi, khiến anh khẽ nhíu mày. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng lốp xe rít lên ken két, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng rao hàng của những cô bán xôi, bán bánh mì vang lên hỗn loạn, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đến nhức óc. Thế nhưng, trong cái mớ âm thanh và mùi vị hỗn độn ấy, Trần Hạo vẫn cảm nhận được một điều gì đó quen thuộc, một hương vị của ký ức mà đã lâu lắm rồi anh mới có dịp hít thở. Đó là mùi của thị trấn, mùi của tuổi thơ, mùi của Lê An.

Ánh mắt anh mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hiện rõ sau một đêm thức trắng trên xe. Chiếc áo sơ mi anh mặc đã nhàu nhĩ, nhưng anh không bận tâm. Tất cả sự chú ý của anh dồn vào một tia hy vọng mỏng manh, một tia sáng yếu ớt le lói trong lòng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi sự bồn chồn đang cồn cào trong dạ dày, xua đi cảm giác lo sợ rằng anh đã quá muộn, rằng mọi nỗ lực đều sẽ là vô ích. Mỗi bước chân anh đi, rời khỏi bến xe lộn xộn, đều nặng trĩu. Cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm luồn qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt, nhưng trái tim anh lại đang cháy bỏng một niềm khao khát được gặp cô, được nói ra tất cả.

Anh rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi túi quần, màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi nhỡ từ công ty. Anh đã tắt chuông từ đêm qua, bỏ mặc mọi công việc, mọi dự án đang dang dở ở thành phố. Đối với anh lúc này, không gì quan trọng bằng việc trở về đây, gặp Lê An. Anh biết, đây có thể là cơ hội cuối cùng, "lần cuối cùng" anh có thể nắm giữ vận mệnh của mình và của cô.

Trần Hạo bắt đầu đi bộ qua con đường nhỏ dẫn vào trung tâm thị trấn. Hai bên đường, những cửa hàng tạp hóa cũ kỹ vẫn còn đóng cửa im ỉm, vài quán phở, bún đã bắt đầu bốc hơi nghi ngút, thu hút những người lao động sớm. Anh đi ngang qua ngôi nhà mái ngói đỏ thắm mà anh và An từng trốn mưa, ngang qua cây bàng già nơi họ khắc tên mình. Từng hình ảnh, từng mùi hương, từng âm thanh nhỏ bé của thị trấn đều gợi lên trong anh một nỗi nhớ da diết, một sự hối tiếc đến tận xương tủy về "nếu như ngày đó."

Anh nhớ lại những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những lời nói không thành mà anh đã giữ kín. Anh nhớ đôi mắt trong veo của Lê An, nụ cười dịu dàng của cô. Bao nhiêu năm qua, anh đã vùi đầu vào công việc, vào sự nghiệp, cố gắng quên đi hình bóng cô, nhưng càng cố quên, cô lại càng hiện hữu rõ nét trong tâm trí anh. Giờ đây, khi anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước ở thành phố lớn, anh nhận ra rằng những thứ đó hoàn toàn vô nghĩa nếu không có cô ở bên.

Anh bước đi, cảm nhận cái se lạnh của không khí buổi sớm mơn man trên má. Nghe tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá. Mọi thứ thật yên bình, thật thân thuộc, nhưng trong lòng anh lại là một cơn bão tố. "Mình phải làm gì đó... lần cuối cùng," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn ngào, pha lẫn sự tuyệt vọng và dũng khí. Anh biết, dù kết quả có thế nào, anh cũng không thể tiếp tục sống với sự day dứt này. Anh cần một lời giải đáp, cần một sự kết thúc, hoặc một khởi đầu mới, dù chỉ là một hy vọng mong manh đến nhường nào. Anh đã để "khoảng cách vô hình" chia cắt họ quá lâu, đã để "lời nói không thành" chôn vùi tình cảm của mình. Giờ đây, anh phải phá vỡ tất cả, dù có phải đối mặt với sự thật phũ phàng nhất.

Anh nhìn lên bầu trời, ánh nắng đã lên cao hơn một chút, hứa hẹn một ngày quang đãng. Nhưng trong lòng anh, một đám mây đen vẫn đang vần vũ, chờ đợi một cơn giông tố có thể ập đến bất cứ lúc nào. Anh chỉ còn biết bước tiếp, từng bước, từng bước một, hướng về nơi anh tin rằng có thể tìm thấy Lê An, nơi định mệnh của anh đang chờ đợi.

***

Trưa hôm đó, khi những tia nắng đã rải vàng rực rỡ khắp các con phố, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, Trần Hạo tìm thấy Lê An đang ngồi một mình ở góc quán cà phê quen thuộc, nơi họ từng có những buổi chiều trò chuyện hàng giờ liền. Quán vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng, cổ kính, với những bộ bàn ghế gỗ đã cũ sờn theo thời gian, những bức tranh sơn dầu phong cảnh thị trấn treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối chảy chậm, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách khác, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất trong không khí, đánh thức những ký ức ngọt ngào nhưng giờ đây lại mang theo một vị đắng chát khó tả.

Lê An ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, đôi mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ lớn, nơi ánh nắng nhảy múa trên mặt sông. Trông cô gầy hơn một chút, nhưng vẻ thanh thoát, dịu dàng thì vẫn nguyên vẹn. Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm vào anh, một tia bất ngờ lướt qua, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm và sự kiên định đến lạ lùng. Không khí giữa họ đặc quánh, nặng nề, như thể thời gian ngừng lại, chỉ còn lại hai người họ trong vũ trụ rộng lớn này.

Trần Hạo bước đến, lòng anh căng như dây đàn, mỗi bước đi đều như nén lại một khối đá tảng. Anh đứng đối diện cô, không nói nên lời. Hàng vạn câu từ cứ nghẹn ứ nơi cổ họng.

"An..." Anh khẽ gọi tên cô, giọng anh trầm khàn, pha lẫn sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng. "Anh... anh biết anh đã sai. Anh đã suy nghĩ rất nhiều... rất nhiều về tất cả mọi chuyện." Anh đặt tay lên mặt bàn, ánh mắt khẩn cầu nhìn thẳng vào cô, cố gắng truyền tải tất cả những dằn vặt, hối hận mà anh đã trải qua. "Anh có thể thay đổi, An. Anh hứa. Anh sẽ không bao giờ để em phải một mình nữa. Anh sẽ ở lại đây, cùng em."

Lê An lắng nghe, đôi mắt cô không rời khỏi anh. Trong ánh mắt cô, Trần Hạo thấy cả một trời ký ức, cả những tổn thương mà anh đã gây ra. Cô nhẹ nhàng đặt ly cà phê nguội lạnh xuống bàn, tạo nên một tiếng kêu khẽ, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đã không còn ấm nóng như xưa. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

"Hạo à..." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên định đến khó tin, như một viên đá tảng không thể lay chuyển. "Em hiểu. Em hiểu hết những gì anh nói. Nhưng... tất cả đã là quá khứ rồi." Cô ngừng lại, nuốt khan, trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy sự đau khổ dâng lên trong mắt anh. "Em không thể quay lại được nữa, Hạo."

Những lời nói đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Trần Hạo. Anh cảm thấy một cơn đau nhói, nhưng anh vẫn cố gắng níu kéo, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng.

"Không... không phải vậy. Anh sẽ từ bỏ mọi thứ, An. Anh sẽ từ bỏ công việc ở thành phố, từ bỏ tham vọng của mình. Nếu em cần, anh sẽ ở lại đây, cùng em xây dựng một cuộc sống. Anh sẽ bù đắp tất cả, anh hứa!" Anh nói, giọng anh càng lúc càng dồn dập, tuyệt vọng, như một người đang chìm dần và cố gắng vươn tay lên khỏi mặt nước. Anh đưa tay ra, cố gắng nắm lấy bàn tay cô, mong muốn một cái chạm tay có thể kết nối lại tất cả những gì đã mất.

Nhưng Lê An nhẹ nhàng rút tay về, như thể sợ hãi một vết bỏng vô hình. Cô nhìn anh, ánh mắt đau đáu nhưng đầy sự dứt khoát. "Không phải vậy, Hạo. Không phải chỉ là anh có ở đây hay không." Cô khẽ lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không cố gắng lau đi. "Em cần một khởi đầu mới cho riêng mình, Hạo. Một nơi mà em không cần phải chờ đợi, không cần phải hy vọng vào những điều xa vời nữa. Một nơi mà em không phải sống trong những 'nếu như ngày đó' đầy tiếc nuối."

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói dù nghẹn ngào nhưng vẫn kiên định, từng chữ từng chữ như khắc vào tâm can Trần Hạo. "Anh đã đến quá chậm, Hạo à. Tình cảm của anh... nó đến chậm một nhịp. Khoảng cách vô hình giữa chúng ta đã quá lớn, em không còn sức để lấp đầy nó nữa. Em đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời nói không thành. Thích thì không đủ, anh biết mà..."

Trần Hạo hoàn toàn suy sụp. Anh đứng đó, mọi lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt nhìn cô như cầu xin một tia thương xót cuối cùng, nhưng những lời cô nói ra không cho phép điều đó. Anh biết, anh hiểu. Anh đã đánh mất cô thật rồi.

Anh gục mặt xuống bàn, hai vai run lên bần bật. Tiếng nấc nhẹ thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào tiếng nhạc acoustic du dương của quán cà phê, tạo nên một sự tương phản đến tàn nhẫn. Ly cà phê nguội lạnh trên bàn, như chính tình yêu của họ, đã không còn hơi ấm. Mùi bánh ngọt thơm lừng giờ đây chỉ còn là một sự châm chọc, nhắc nhở anh về những ngọt ngào đã vụt mất. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy mình. "Thích thì không đủ." Lời nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, là bản án cuối cùng cho mối tình thanh mai trúc mã, cho những "nếu như ngày đó" mà anh đã không thể biến thành hiện thực. Anh đã "chậm một nhịp," và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.

Lê An nhìn anh, trái tim cô như bị xé làm đôi. Cô muốn ôm lấy anh, muốn an ủi anh, nhưng cô biết, cô không thể. Nếu cô làm vậy, tất cả sẽ lại trở về điểm khởi đầu, và cô sẽ lại chìm đắm trong vòng xoáy của sự chờ đợi vô vọng. Cô phải kiên định, phải mạnh mẽ, không chỉ vì cô, mà còn vì tương lai mà cô đã chọn. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đứng dậy.

"Em xin lỗi, Hạo," cô khẽ nói, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang sức nặng của một lời vĩnh biệt. Cô quay lưng bước đi, không dám ngoảnh lại nhìn anh, vì cô biết, nếu cô làm vậy, cô sẽ không thể giữ vững quyết định của mình. Tiếng bước chân cô nhẹ nhàng khuất dần khỏi quán cà phê, bỏ lại Trần Hạo một mình giữa không gian yên tĩnh đến lạnh lẽo, với trái tim tan nát và nỗi đau xé lòng không gì có thể hàn gắn. Quán cà phê vẫn vang lên tiếng nhạc, nhưng giờ đây, đối với Trần Hạo, nó chỉ còn là những âm thanh vô nghĩa, vọng lại từ một thế giới đã sụp đổ.

***

Lê An trở về nhà, bước chân cô nặng trĩu, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hơn một chút. Nỗi đau khi phải nói ra những lời cay nghiệt với Trần Hạo vẫn còn cồn cào trong lồng ngực, nhưng cô biết mình đã làm điều đúng đắn. Con đường nhỏ quen thuộc dẫn về nhà, hai bên là những hàng cây xanh mát, tiếng ve kêu râm ran báo hiệu một buổi chiều hè oi ả. Mùi cơm chiều thoang thoảng từ những căn bếp hàng xóm, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ từ vườn nhà, tạo nên một bầu không khí yên bình, quen thuộc đến nao lòng. Lê An bước đi, cảm nhận cơn gió nhẹ mơn man mái tóc, xua đi một phần hơi nóng của buổi trưa, và cả những gánh nặng vừa trút bỏ.

Vừa đến cổng nhà, cô đã nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đợi. Anh không hề hỏi han, không hề gặng hỏi, chỉ đơn giản là đợi cô, với nụ cười ấm áp và ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, những tia nắng cuối ngày đổ xuống khuôn mặt anh, khiến anh trông thật bình yên và vững chãi. Sự hiện diện của anh, một cách lặng lẽ và chu đáo, như một bến đỗ an toàn sau cơn bão tố cảm xúc mà cô vừa trải qua.

"Em về rồi à?" Nguyễn Hoàng Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. Anh bước lại gần, trên tay cầm một túi trái cây tươi rói. "Anh vừa ghé qua mang ít trái cây mẹ anh gửi cho em. Bà bảo em dạo này gầy đi nhiều."

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng có sự bình yên nội tại. "Cảm ơn anh, Huy," cô đáp, giọng cô khẽ khàng, chứa đựng sự biết ơn chân thành. Cô không cần phải giải thích gì cả, anh hiểu. Anh luôn hiểu. Điều đó làm cô cảm thấy được an ủi, được chở che một cách tự nhiên nhất.

Cô nhìn lên bầu trời hoàng hôn, những mảng màu cam, hồng, tím hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Khung cảnh đó như một lời nhắc nhở rằng một ngày đã kết thúc, và một ngày mới sắp bắt đầu. Cô đã phải đưa ra một quyết định khó khăn, một sự lựa chọn đau đớn, nhưng đó là sự lựa chọn cần thiết cho cuộc đời cô.

"Quá khứ đã ngủ yên rồi, An à," cô tự nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng và dứt khoát. "Đã đến lúc em phải sống cho hiện tại và tương lai của mình. Đã đến lúc em phải tìm kiếm sự bình yên, thay vì mãi chìm đắm trong những hoài niệm về 'nếu như ngày đó', về một mối tình 'chậm một nhịp'." Cô biết, con đường phía trước có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng ít nhất, nó sẽ là con đường do cô tự chọn, với những người thực sự ở bên cạnh cô, không phải là một "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" ám ảnh.

Lê An khẽ gật đầu với Huy, ánh mắt cô hướng về phía xa xăm một lúc, như để xác định lại phương hướng cho chính mình, rồi quay sang anh với vẻ quyết tâm. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chờ đợi trong vô vọng năm xưa. Cô đã trưởng thành, đã biết cách tự bảo vệ và lựa chọn hạnh phúc cho bản thân.

Cô bước vào nhà, Nguyễn Hoàng Huy lặng lẽ đi bên cạnh. Anh không nắm tay cô, không có một cử chỉ thân mật nào quá mức, chỉ đơn giản là bước đi cùng cô, như một người đồng hành thầm lặng và vững chắc. Tiếng nói cười của mẹ cô vọng ra từ trong bếp, mùi cơm thơm nồng nàn hơn. Đó là sự ấm áp của gia đình, sự bình yên của một bến đỗ mà cô hằng mong ước. Lê An biết rằng, dù trái tim cô vẫn còn một vết sẹo nhỏ của quá khứ, nhưng cô đã sẵn sàng để khép lại cánh cửa đó vĩnh viễn, và mở lòng đón nhận một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có Trần Hạo, nhưng có sự ổn định, sự hiện diện và sự quan tâm chân thành từ Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, không phải là tình yêu mãnh liệt, mà là sự bình yên và ổn định mà cô xứng đáng được có. Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo một lời hứa về một khởi đầu mới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free