Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 407: Chuyến Xe Buồn: Khởi Hành Cùng Nỗi Tiếc Nuối

Trần Hạo nằm bất động trên chiếc giường cũ kỹ, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà đã ngả màu ố vàng. Đêm đã qua đi như một cơn mê, không một giây phút nào anh chợp mắt. Từng lời nói, từng ánh mắt của Lê An ngày hôm qua vẫn giằng xé trong tâm trí, sắc lạnh và dứt khoát như một nhát dao cứa vào tận cùng trái tim anh. “Tất cả đã là quá khứ, em không thể quay lại và cần một khởi đầu mới cho riêng mình.” Giọng nói ấy vẫn văng vẳng, khô khốc và tàn nhẫn, dập tắt mọi tia hy vọng mỏng manh còn sót lại.

Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ cũ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà gỗ. Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, mỗi tiếng động nhỏ đều bị khuếch đại – tiếng côn trùng rả rích đâu đó ngoài vườn, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió heo may đầu mùa, và cả tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, nặng nề như một hồi chuông báo tử. Căn phòng, nơi đã chứng kiến bao nhiêu giấc mơ, bao nhiêu nỗi niềm tuổi thơ, giờ đây chỉ còn là một nhà tù giam giữ nỗi đau của riêng anh. Hạt bụi lơ lửng trong không khí, vô tri và thản nhiên, như trêu ngươi sự hỗn loạn trong tâm hồn Trần Hạo. Anh vươn tay, chạm vào chiếc điện thoại cũ đặt trên đầu giường. Màn hình đen kịt, lạnh lẽo, phản chiếu một hình ảnh tiều tụy – đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, và một nỗi trống rỗng hiện hữu không thể che giấu. Đó là gương mặt của một kẻ bại trận, của một người đàn ông đã đánh mất tất cả.

Anh nhớ lại khoảnh khắc Lê An quay lưng bước đi khỏi quán cà phê hôm qua, dáng người nhỏ bé nhưng kiên định đến lạ lùng. Anh đã muốn gọi cô lại, muốn chạy theo níu giữ, muốn nói thêm vạn lời hối lỗi, vạn lời yêu thương mà bấy lâu nay anh đã chôn giấu. Nhưng tất cả đã bị kẹt lại nơi cuống họng, hóa thành “lời nói không thành” một cách bất lực. Cái cảm giác ấy, như một thứ xiềng xích vô hình, đã trói buộc anh bao năm qua, ngăn anh không thể thổ lộ, không thể hành động đúng lúc. Và giờ đây, nó đã cướp đi của anh người con gái anh yêu nhất.

Trần Hạo chậm rãi ngồi dậy, tấm lưng anh còng xuống, như thể mang trên vai gánh nặng của cả một đời tiếc nuối. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà lạnh buốt, cảm giác ấy xuyên thấu tận xương tủy, nhưng không đau đớn bằng cái lạnh giá trong tim. Anh tiến đến góc phòng, nơi chiếc balo đã được chuẩn bị sẵn từ đêm qua. Anh mở khóa kéo, nhìn vào bên trong. Vài bộ quần áo đơn giản, một cuốn sách cũ, và một khung ảnh nhỏ có hình anh và Lê An chụp chung ngày còn bé, bên bờ sông cũ. Bàn tay anh run rẩy chạm vào khung ảnh, vuốt ve khuôn mặt cô bé Lê An tươi cười rạng rỡ. Đôi mắt anh cay xè, nhưng giọt nước mắt lại không thể rơi. Có lẽ, nỗi đau đã quá lớn, quá sức chịu đựng, đến mức nước mắt cũng đã khô cạn.

“Nếu như ngày đó… nếu như anh đủ dũng cảm hơn một chút…”, anh tự nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn ngào. Cụm từ "nếu như ngày đó" giờ đây trở thành một điệp khúc ám ảnh, một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng không ngừng. Anh đã có quá nhiều "nếu như" trong cuộc đời mình, và tất cả đều quy tụ về một điểm: sự chậm trễ của anh. Chậm một nhịp. Chỉ chậm một nhịp thôi, mà cả một đời đã lỡ. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa hai người, nay đã trở thành một vực sâu không đáy, không thể nào lấp đầy.

Anh bắt đầu thu dọn vài món đồ cá nhân còn sót lại, một cách vô định. Chiếc bàn học cũ, nơi anh từng ngồi hàng giờ để giải những bài toán khó, cũng là nơi anh từng viết trộm tên cô vào một góc vở. Tủ quần áo, nơi cất giữ những bộ đồ mà mẹ đã may cho anh từ thuở bé. Mọi thứ trong căn phòng này đều nhuốm màu kỷ niệm, đều gợi nhắc về một quá khứ không thể quay lại, về một Lê An đã thuộc về một người khác. Anh cảm thấy mình đang là một kẻ lang thang trong chính ngôi nhà của mình, một hồn ma không có nơi nương tựa.

Hành trình trở về thành phố lần này không còn là sự háo hức của một chàng trai trẻ ôm ấp hoài bão, mà là sự trốn chạy của một người đàn ông tan vỡ. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số, những dự án, như một cách để giết chết cảm xúc, để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng. Anh biết, nó sẽ không bao giờ lấp đầy được, nhưng đó là cách duy nhất anh có thể tồn tại. Sự nghiệp có thể mang lại thành công, nhưng liệu nó có mang lại hạnh phúc? Liệu nó có xoa dịu được nỗi đau mất mát này? Trần Hạo không biết, và anh cũng không muốn biết. Điều anh biết chỉ là anh không còn Lê An nữa. Và đó là sự thật tàn khốc nhất mà anh phải đối mặt.

Anh đặt khung ảnh trở lại balo, khóa kéo lại. Tiếng khóa kéo nghe thật chói tai trong không gian im ắng. Một sự kết thúc. Một sự đoạn tuyệt. Anh đứng dậy, nhìn quanh căn phòng một lần cuối. Mọi thứ vẫn ở đó, nhưng anh đã không còn ở đó nữa. Một phần của anh đã chết đi cùng với tình yêu mà anh đã đánh mất.

***

Khoảng bảy giờ sáng, mùi phở thơm lừng từ dưới bếp bay lên, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà. Nguyễn Thị Tư đã dậy từ sớm, chuẩn bị bữa sáng cho con trai. Bà đặt một bát phở nóng hổi lên chiếc bàn gỗ đã sờn màu thời gian, rồi quay sang nhìn Trần Hạo đang bước xuống từ cầu thang. Ánh mắt bà đầy lo lắng, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm bởi một đêm trằn trọc. Bà hiểu con trai mình đang trải qua điều gì, bởi bà đã chứng kiến anh lớn lên cùng Lê An, đã nhìn thấy ánh mắt anh mỗi khi nhắc đến cô bé hàng xóm.

"Con ăn đi, còn đường dài mà," bà khẽ nói, giọng bà trầm ấm nhưng cũng chứa đựng một nỗi xót xa không thể giấu. Bà biết con trai bà không còn muốn ăn uống gì nữa, nhưng ít nhất, bà muốn anh có chút sức lực để đối mặt với chặng đường phía trước. Bà lặng lẽ rót thêm một chén trà nóng, đặt cạnh bát phở. Hơi nóng từ chén trà bốc lên nghi ngút, làm mờ đi đôi mắt đã nhuốm màu thời gian của bà.

Trần Hạo ngồi xuống đối diện mẹ, gắp từng sợi phở một cách chậm rãi, như một cái máy. Anh không cảm nhận được vị ngon của món ăn, chỉ cố nuốt xuống để mẹ anh yên lòng. Mỗi sợi phở như một gánh nặng trôi xuống cổ họng, nghẹn đắng. Anh nhìn vào bát phở, hơi nước bốc lên làm mờ đi cảnh vật xung quanh, như chính cuộc đời anh lúc này, mờ mịt và không rõ ràng. Mùi thịt bò, rau thơm quen thuộc, mùi nước dùng đậm đà, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Bà Tư ngồi xuống ghế, nhìn con trai với ánh mắt trìu mến. "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi con," bà nói, giọng bà đầy sự an ủi nhưng cũng chứa đựng một nỗi bất lực sâu sắc. Bà muốn ôm lấy con trai, muốn vỗ về, muốn nói rằng thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng bà biết, những lời an ủi sáo rỗng ấy không thể xoa dịu được nỗi đau mà anh đang gánh chịu. Bà chỉ có thể ở bên cạnh, im lặng, và cầu mong cho con trai mình. Bà biết Trần Hạo là một người mạnh mẽ, nhưng trước tình yêu, trước sự mất mát, ai rồi cũng trở nên yếu đuối.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Anh không thể nói. Mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ muốn bỏ lại tất cả phía sau, rời khỏi nơi này, nơi mà mọi ngóc ngách đều in hằn bóng hình Lê An. Anh đã từng nghĩ rằng thị trấn này là nơi anh thuộc về, nơi có tình yêu của anh, có gia đình anh. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vết sẹo, một nỗi ám ảnh.

Anh đẩy bát phở sang một bên, dù nó vẫn còn gần như nguyên vẹn. "Con no rồi, mẹ ạ," anh khẽ nói, giọng anh trầm khàn, đứt quãng. Mẹ anh nhìn anh, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ thở dài. Bà biết không thể ép con. Bà đứng dậy, lặng lẽ dọn dẹp. Sự im lặng của bà còn nặng nề hơn vạn lời nói, nó chất chứa sự thấu hiểu, sự xót xa và cả sự bất lực của một người mẹ.

Trần Hạo đứng dậy, đeo chiếc balo lên vai. Chiếc balo nặng trĩu, không phải vì đồ đạc bên trong, mà vì gánh nặng của nỗi tiếc nuối và sự hối hận. Anh cúi người, khẽ ôm lấy mẹ. Vòng tay mẹ anh ấm áp, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của anh. "Con đi đây, mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe," anh thì thầm, giọng anh lạc đi.

Bà Tư vỗ nhẹ vào lưng con trai. "Đi đường cẩn thận con nhé. Mẹ tin con sẽ ổn." Bà nói, nhưng trong lòng bà, một nỗi lo lắng vô bờ bến đang dâng lên. Bà biết, con trai bà sẽ không bao giờ "ổn" hoàn toàn sau vết thương này. Nó sẽ trở thành một phần của anh, định hình con người anh, khiến anh trở nên gai góc hơn, nhưng cũng cô độc hơn. Anh sẽ thành công, bà biết, nhưng cái giá phải trả sẽ là gì? Bà nhìn bóng lưng con trai dần khuất sau cánh cửa, ánh mắt bà đong đầy nước mắt. Mùi phở vẫn còn thoang thoảng trong không khí, nhưng sự ấm áp của bữa sáng đã tan biến, nhường chỗ cho một nỗi buồn u uất.

***

Giữa buổi sáng, bến xe khách đã nhộn nhịp hơn một chút, nhưng vẫn mang một vẻ đìu hiu cố hữu của một thị trấn nhỏ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại xôn xao, mùi khói xe và xăng dầu trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp đến khó chịu. Trần Hạo bước đi, không vội vã, cũng không chậm chạp, như một cái bóng giữa dòng người. Anh không ngoảnh đầu lại nhìn người mẹ đang đứng lặng lẽ phía xa, đôi mắt bà đỏ hoe và bà đang đưa tay vẫy chào một cách yếu ớt. Anh cũng không nhìn lại thị trấn đang dần khuất sau những mái nhà. Anh sợ, sợ rằng nếu nhìn lại, anh sẽ không thể rời đi. Sợ rằng những hình ảnh quen thuộc ấy sẽ xiềng xích anh lại, khiến anh mãi mãi chìm đắm trong quá khứ.

Chiếc xe khách cũ kỹ đậu sẵn ở bến, động cơ nổ ù ù, rung lắc nhẹ nhàng như một con quái vật đang chờ đợi con mồi. Trần Hạo đưa vé cho người soát vé, bước lên xe. Anh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ở hàng ghế cuối cùng, nơi anh có thể quan sát mọi thứ mà không bị ai làm phiền, nơi anh có thể giấu đi nỗi đau của mình. Qua ô kính bẩn thỉu, cảnh vật bên ngoài bắt đầu trôi ngược. Những con đường quen thuộc, nơi anh và Lê An từng đạp xe chung mỗi buổi tan trường. Những hàng cây cổ thụ, nơi họ từng trú mưa, từng thì thầm bao nhiêu câu chuyện vu vơ. Những mái nhà ngói đỏ, nơi cất giấu bao kỷ niệm ấu thơ. Tất cả đều mờ dần, rồi biến mất hút sau lưng.

Anh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Âm thanh rè rè của loa thông báo về chuyến đi, tiếng lạch cạch của động cơ, tiếng nói chuyện ồn ào của những hành khách khác, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa. Trong thế giới của Trần Hạo, giờ đây chỉ còn là một sự im lặng chết chóc. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao đang nuốt chửng mình, từ trong ra ngoài. Nó không phải là một sự trống rỗng bình yên, mà là một sự trống rỗng đau đớn, một khoảng không lạnh lẽo nơi từng tồn tại tình yêu và hy vọng.

"Vĩnh biệt, Lê An," anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói không thành lời, chỉ là một làn hơi mỏng manh tan vào không khí đặc qu��nh mùi dầu diesel. "Vĩnh biệt, tuổi thơ của anh." Mỗi từ như một nhát cứa vào tận cùng trái tim anh. Anh biết, chuyến đi này không phải là một sự khởi đầu mới, không phải là một chương mới đầy hứa hẹn. Đây là một sự trốn chạy, một sự đầu hàng trước số phận nghiệt ngã, trước chính những sai lầm của bản thân. Anh đã đánh mất cô, vì sự e dè, vì sự chậm trễ, vì cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra.

Nỗi tiếc nuối cuộn trào, dâng lên trong lòng anh như một cơn sóng dữ. Anh đã có cơ hội, rất nhiều cơ hội, để nói ra, để hành động, để níu giữ. Nhưng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để thời gian trôi qua một cách vô ích. Giờ đây, tất cả đã quá muộn. Lê An đã chọn một con đường khác, một bến đỗ bình yên bên một người đàn ông khác – người đã ở đó, đã quan tâm cô một cách hiện hữu, không phải là những lời nói không thành hay những ý định chưa bao giờ được thực hiện.

Cơn gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của buổi sớm mai. Nó không thể làm dịu đi ngọn lửa đang đốt cháy trong lòng Trần Hạo, ngọn lửa của sự hối hận và mất mát. Anh biết, dù anh có trở nên thành công đến mấy ở thành phố lớn, có đạt được bao nhiêu vinh quang, thì cái khoảng trống trong lòng anh, cái "vết sẹo tình cảm sâu sắc" này sẽ không bao giờ lành lại. Nó sẽ mãi mãi là lời nhắc nhở về một mối tình "chậm một nhịp", về một khoảnh khắc "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra.

Chiếc xe khách dần tăng tốc, lao đi trên con đường quốc lộ, bỏ lại phía sau thị trấn nhỏ ven sông, bỏ lại phía sau những ký ức đau buồn và một trái tim tan nát. Trần Hạo vẫn nhắm mắt, khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cuộc đời anh đã vĩnh viễn thay đổi. Anh đã mất đi ánh sáng của đời mình, và giờ đây, anh chỉ còn lại bóng tối và sự cô độc. Đây là cái giá của sự chậm trễ, là hậu quả của một "khoảng cách vô hình" đã trở thành hiện thực nghiệt ngã.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free