Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 408: Bình Yên Man Mác
Chiếc xe khách đã lăn bánh từ lâu, mang theo Trần Hạo rời khỏi thị trấn nhỏ ven sông, bỏ lại sau lưng những kỷ niệm và một mối tình dang dở. Nhưng ở lại, trong căn nhà nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ, Lê An vẫn còn đang đối diện với buổi bình minh của một ngày mới, một ngày mà cô biết, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một hướng khác.
***
Sáng sớm, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên nền nhà những vệt sáng vàng óng. Đêm qua trời có mưa, nên không khí buổi sáng trong lành và mát rượi lạ thường, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc bình yên đến lạ. Lê An khẽ cựa mình, từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự đau khổ hay giằng xé, mà là một sự trống rỗng bao trùm, nhưng không còn là trống rỗng của nỗi sợ hãi hay lo âu. Nó là một khoảng trống bình lặng, như mặt hồ sau cơn bão, mọi thứ đã lắng xuống.
Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống ngang eo, để lộ bờ vai gầy. Ánh nắng sớm mơn man trên làn da cô, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh không một gợn mây, và cảm nhận một sự nhẹ nhõm khó tả len lỏi vào từng tế bào. Cảm giác ấy giống như một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, một sợi dây vô hình đã được cắt đứt. Đó không phải là niềm vui bùng nổ, mà là một sự thanh thản từ tận đáy lòng, một sự chấp nhận mà cô đã phải đấu tranh rất lâu mới có được.
Vô thức, bàn tay cô với xuống dưới gối, tìm kiếm một vật quen thuộc. Đó là một cuốn sổ nhật ký cũ, bìa đã ngả màu cháo lòng, vài góc bị sờn rách theo thời gian. Cô nhẹ nhàng rút nó ra, lật giở những trang giấy đã ố vàng, những nét chữ viết vội, có lúc nguệch ngoạc, có lúc nắn nót, hiện lên trước mắt. Mỗi dòng chữ là một mảnh ghép của tuổi thơ, của những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt, của một mối tình đầu mà cô đã từng tin rằng sẽ vĩnh cửu.
“Ngày đó, Hạo vừa cho em một viên kẹo dẻo hình trái tim. Anh ấy không nói gì, chỉ đặt vào tay em rồi chạy đi. Mặt em nóng bừng, tim đập thình thịch.”
“Hôm nay trời mưa to, Hạo đã cõng em về nhà. Áo anh ấy ướt sũng, nhưng em thấy ấm áp lạ kỳ. Ước gì con đường về nhà dài mãi.”
“Anh ấy sắp đi thành phố rồi. Em sợ lắm, sợ anh ấy sẽ quên em. Nhưng Hạo hứa là không quên đâu. Em tin anh ấy.”
Đọc đến những dòng chữ ấy, ánh mắt Lê An dịu đi. Không còn sự đau khổ xé lòng như những lần trước, chỉ là một nỗi buồn man mác như làn sương mỏng giăng mắc trên mặt hồ vào buổi sớm. Nó không phải là nỗi buồn của sự mất mát, mà là nỗi buồn của việc khép lại một chương quan trọng trong cuộc đời. Cô đã từng yêu Trần Hạo bằng cả trái tim non trẻ, đã từng chờ đợi anh bằng cả tuổi thanh xuân, đã từng hy vọng vào một tương lai có anh. Nhưng tất cả giờ đây đã trở thành quá khứ. Cái ‘khoảng cách vô hình’ mà họ tạo ra, những ‘lời nói không thành’ đã khiến mọi thứ trở nên quá xa vời.
Cô nhớ lại những lời nói cuối cùng của mình với Trần Hạo, sự kiên định trong giọng nói, sự dứt khoát trong ánh mắt. Dù lòng cô vẫn còn xót xa, nhưng cô biết đó là điều đúng đắn. Cô cần một khởi đầu mới, một sự bình yên, một bến đỗ an yên không còn những hoài nghi và chờ đợi mỏi mòn. Trần Hạo đã quá chậm, ‘chậm một nhịp’ so với tốc độ của cuộc đời cô, của trái tim cô.
Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực Lê An, xen lẫn với một chút tiếc nuối. “Hạo... em đã thực sự buông tay rồi.” Cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, tan vào không khí trong lành. Cuốn nhật ký trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu. Nó không còn là kho báu cất giữ những giấc mơ, mà là một kỷ vật của một thời đã qua. Cô nhẹ nhàng khép cuốn sổ lại, đặt nó sang một bên chiếc gối, không phải là để cất giấu mà là để trân trọng. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bìa sổ, như một lời tạm biệt, một lời cảm ơn và một lời tha thứ cho chính mình, cho những năm tháng đã sống với ký ức.
Bên ngoài, ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi khắp căn phòng. Lê An đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít thở thật sâu luồng không khí trong lành. Cô nhìn thấy những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên phiến lá xanh biếc, lấp lánh như những hạt ngọc dưới nắng. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể cô. Nó không phải là sự bình yên tuyệt đối, bởi đâu đó vẫn còn vương vấn một chút u hoài, một chút man mác của những gì đã mất đi. Nhưng nó là sự bình yên của một tâm hồn đã tìm thấy lối thoát, đã chấp nhận buông bỏ để tiến về phía trước. Cô biết, con đường phía trước có thể không trải đầy hoa hồng, nhưng ít nhất, cô sẽ không còn phải bước đi trong sự mông lung và chờ đợi nữa. Cô sẽ tự tay kiến tạo nên sự bình yên cho chính mình.
***
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn khắp các con phố của thị trấn nhỏ. Gió nhẹ lùa qua những tán cây, mang theo hương hoa sữa đầu mùa thoang thoảng, một mùi hương đặc trưng của miền Bắc khi thu sang. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ quán cà phê quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo từng ghé qua không biết bao nhiêu lần thời thơ ấu. Quán không quá đông khách, chỉ có tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi, cùng tiếng lách cách của ly tách và tiếng trò chuyện thì thầm. Cô nhấp một ngụm trà lài nóng, vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa trong khoang miệng, làm dịu đi những suy tư còn vương vấn trong lòng.
Gương mặt Lê An đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều so với mấy ngày trước. Nỗi buồn man mác vẫn còn đọng lại trong ánh mắt cô, như một vệt mây nhỏ trên bầu trời chiều, nhưng nó không còn che khuất cả bầu trời tâm hồn cô nữa. Cô không còn cảm thấy sự giằng xé nội tâm, chỉ là một sự tĩnh lặng đến lạ. Có lẽ, việc đối diện và đưa ra quyết định cuối cùng đã mang lại cho cô một sự giải thoát, một sự nhẹ nhõm không ngờ. Cô đã chấp nhận rằng quá khứ không thể thay đổi, và tương lai cần được xây dựng từ những gì hiện có.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, Nguyễn Hoàng Huy bước vào quán. Anh vẫn giữ nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp quen thuộc, như một tia nắng cuối ngày mang theo sự dịu dàng. Anh không vội vàng lại gần, mà dừng lại một chút ở cửa, đưa mắt tìm kiếm cô. Khi ánh mắt họ chạm nhau, Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười thật lòng hơn bao giờ hết, không còn gượng gạo hay che giấu. Huy bước đến, đặt tay lên vai Lê An một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng xung quanh cô.
“Em ngồi đây một mình à?” Huy cất tiếng hỏi, giọng anh trầm ấm và dịu dàng, xua đi một chút sự cô đơn còn vương vấn trong lòng Lê An. “Anh vừa xong việc, ghé qua xem em thế nào. Thấy em trầm tư quá.” Anh không hỏi về Trần Hạo, không nhắc đến những gì đã xảy ra, chỉ nhẹ nhàng hỏi han về một ngày của cô, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Sự tinh tế và chu đáo của Huy luôn khiến Lê An cảm thấy dễ chịu. Anh không ép buộc cô phải chia sẻ, không cố gắng đào sâu vào những vết thương lòng mà cô đang cố gắng hàn gắn. Anh chỉ ở đó, kiên nhẫn, lặng lẽ, như một điểm tựa vững chắc.
“Vâng, em ngồi một mình chút thôi.” Lê An đáp, giọng cô cũng nhẹ nhàng không kém. “Chỉ là muốn ngắm hoàng hôn.” Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ nên bức tranh rực rỡ trên nền trời, rồi lại quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô tìm thấy sự an tâm lạ kỳ. Anh luôn mang đến cho cô cảm giác bình yên, một điều mà cô đã khao khát bấy lâu nay. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, nhưng là một sự hiện diện ổn định, một sự quan tâm chân thành mà cô biết mình có thể tin tưởng.
Huy ngồi xuống ghế đối diện, gọi thêm một ly cà phê đen. Anh nhìn Lê An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Cuối tuần mình đi mua mấy chậu hoa về trồng ở ban công nhà em nhé? Anh thấy em thích hoa.” Anh gợi ý, chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề nhẹ nhàng hơn, như muốn xua đi những đám mây u ám còn sót lại trong tâm hồn cô.
Lê An khẽ cười, nụ cười rạng rỡ hơn. “Vâng, cũng được anh ạ. Em muốn trồng thêm mấy cây lavender. Em nghe nói nó có mùi rất dễ chịu, lại còn mang ý nghĩa của sự bình yên nữa.” Cô nói, trong giọng nói ẩn chứa một niềm hy vọng nhỏ nhoi vào những điều giản dị, vào những bông hoa tím nhỏ bé sẽ mang lại sự tĩnh lặng cho không gian sống của mình.
Huy nắm lấy tay Lê An trên bàn. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, không quá siết chặt, nhưng đủ để truyền đi sự quan tâm và che chở. Lần này, Lê An không rút tay lại. Cô để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, không né tránh, không còn sự e dè. Trong đôi mắt anh, cô thấy sự chân thành, sự kiên nhẫn và một tương lai bình yên đang chờ đợi. Đó không phải là một tình yêu như mơ, không phải là những gì cô từng tưởng tượng khi còn bé thơ, nhưng nó là một bến đỗ an toàn, một nơi mà cô có thể đặt niềm tin, có thể tìm thấy sự ổn định sau bao nhiêu sóng gió.
Huy mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi bóng tối còn sót lại trong tâm hồn Lê An. “Tốt lắm. Anh sẽ giúp em chọn những cây đẹp nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc chúng.” Giọng anh chắc chắn, như một lời hứa hẹn cho một tương lai mà anh và cô sẽ cùng nhau xây đắp.
Lê An khẽ gật đầu, lòng cô như được sưởi ấm. Cô biết rằng, dù Trần Hạo có mãi là một vết sẹo ngọt ngào trong tim cô, một phần ký ức không thể xóa nhòa, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Cô đã chọn con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự bình yên, dù có đôi chút man mác. Và Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông kiên nhẫn và chu đáo này, đang là hiện thân của sự bình yên ấy. Cô đã sẵn sàng để viết một chương mới, không còn những giằng xé, không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự chấp nhận và một niềm hy vọng mong manh, nhưng vững chắc vào tương lai. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, một ánh sáng mới đã bắt đầu le lói, dịu dàng và ấm áp.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.