Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 409: Bến Đỗ Của Sự Bình Yên

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lê An, một ánh sáng mới đã bắt đầu le lói, dịu dàng và ấm áp. Cô và Nguyễn Hoàng Huy rời quán cà phê, bước ra con đường ven thị trấn khi những ánh đèn vàng đã bắt đầu thắp sáng, xua đi phần nào bóng tối đang dần bao trùm. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của miền sông nước. Lê An bước đi bên cạnh Huy, không còn cảm giác nặng nề như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngước nhìn lên bầu trời, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, như những hạt kim cương rắc trên tấm màn nhung đen.

Huy không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đi bên cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để Lê An không cảm thấy bị xâm phạm, nhưng cũng đủ gần để cô nhận ra sự hiện diện của anh. Anh cúi đầu nhìn cô một cách ân cần, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu và kiên nhẫn vô bờ. Lê An cảm nhận được ánh nhìn đó, và một cảm giác bình yên dâng lên trong lòng. Bình yên này, cô tự nhủ, không phải là thứ bình yên xoa dịu những cơn bão tình yêu nồng cháy, mà là một sự tĩnh lặng đến từ việc chấp nhận, từ việc buông bỏ những điều không thuộc về mình. Nó không mang theo sự phấn khích tột độ, nhưng lại là điều cô cần nhất lúc này, như một con thuyền tìm thấy bến đỗ sau bao ngày lênh đênh giữa biển khơi.

Họ rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào công viên thị trấn. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của màn đêm. Tiếng cười đùa của trẻ con từ xa vọng lại, nghe như một khúc hát của tuổi thơ, khiến Lê An chợt chìm vào những ký ức xa xôi. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ cây xanh tươi và thoang thoảng mùi hoa dại lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan của cô. Bầu không khí trong lành, yên bình bao trùm lấy hai người, mang theo một chút gì đó hoài niệm, khiến bước chân Lê An chậm lại, để cô có thể hít thở sâu và cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này.

Họ đi dọc theo những lối đi lát đá, dưới bóng những hàng cây cổ thụ xanh rì. Lê An thả lỏng vai, hai tay buông thõng, cảm giác như gánh nặng vô hình bấy lâu nay đã được trút bỏ. Nhưng dù đã cố gắng, ánh mắt cô vẫn còn vương vấn nỗi buồn man mác, một sợi tơ vương víu từ quá khứ mà không dễ gì gỡ bỏ. Nó không phải là nỗi đau đớn dữ dội, mà chỉ là một vết sẹo ngọt ngào, một phần ký ức không thể nào phai nhạt. Huy vẫn bước bên cạnh, thỉnh thoảng anh liếc nhìn cô một cách ân cần, dường như anh hiểu được những gì đang diễn ra trong tâm trí cô mà không cần bất cứ lời giải thích nào.

“Em có vẻ trầm tư hơn lúc nãy,” Huy cất tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, không hề có ý dò xét hay thúc ép. “Có chuyện gì không, An?”

Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo chút mệt mỏi cuối cùng. Cô ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu tím than, nơi ánh trăng lưỡi liềm đã bắt đầu ló dạng, tỏa ra thứ ánh sáng bạc mờ ảo. “Không có gì đâu anh,” cô đáp, giọng cũng nhẹ bẫng. “Chỉ là… em đang nghĩ về nhiều thứ thôi.” Cô không nói cụ thể là những thứ gì, và Huy cũng không hỏi. Anh chỉ im lặng lắng nghe, để cô tự do chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

Một lúc sau, khi họ đi ngang qua một gốc cây phượng già, nơi những cánh hoa đỏ đã rụng gần hết, Huy khẽ đưa tay chạm nhẹ vào khuỷu tay cô, một cử chỉ an ủi tinh tế, không lời mà lại nói lên rất nhiều điều. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo mỏng, làm Lê An giật mình nhẹ. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt chạm vào ánh mắt thấu hiểu của Huy. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình được bao bọc, được che chở một cách chân thành nhất. Không có những lời nói sáo rỗng, không có những câu hỏi thăm dò, chỉ có sự hiện diện lặng lẽ và ấm áp của một người đàn ông luôn sẵn sàng ở bên cạnh cô. Điều đó làm lòng cô mềm đi, một cảm giác biết ơn sâu sắc dâng trào.

Họ tiếp tục đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền đá công viên. Dù bóng đêm đã dần buông xuống, nhưng Lê An không hề cảm thấy sợ hãi hay cô đơn. Sự có mặt của Huy như một ngọn hải đăng nhỏ, soi sáng con đường và xua đi những bóng ma của quá khứ. Cô nhận ra rằng, dù cô có buông bỏ Trần Hạo hay không, thì nỗi tiếc nuối vẫn sẽ còn đó, một phần không thể tách rời của cuộc đời cô. Nhưng điều quan trọng là cách cô đối diện với nó. Và Huy đang giúp cô làm điều đó, bằng sự tĩnh lặng, bằng sự kiên nhẫn và bằng tình cảm không đòi hỏi. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười lần này thật lòng hơn cả nụ cười ở quán cà phê, một nụ cười chấp nhận và tràn đầy hy vọng. Có lẽ, đây chính là con đường mà số phận đã chọn cho cô, một con đường tuy không có những cung bậc cảm xúc mãnh liệt như những gì cô từng mơ ước, nhưng lại dẫn đến một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tìm thấy sự bình lặng cho tâm hồn mình.

***

Đi hết công viên, họ đi bộ thêm một đoạn nữa, men theo con đường nhỏ dẫn ra bờ sông thị trấn. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, những ánh đèn đường lờ mờ chiếu xuống mặt sông, tạo nên những dải sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của dòng chảy thời gian, mang theo biết bao ký ức. Tiếng gió thổi vi vu qua những hàng cây ven sông, nghe như tiếng thở dài của đất trời. Đâu đó, tiếng thuyền bè qua lại xa xa, vọng lại một cách mờ nhạt, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của màn đêm.

Hương vị của sông nước, mùi phù sa đặc trưng quyện với mùi gió mát từ sông thổi vào, khiến Lê An cảm thấy sảng khoái lạ thường. Cái se lạnh của đêm càng trở nên rõ rệt hơn khi họ đến gần bờ sông. Họ tìm thấy một chiếc ghế đá cũ kỹ, nằm dưới bóng một cây đa cổ thụ, như một nhân chứng thầm lặng của biết bao câu chuyện đã từng diễn ra ở nơi đây. Huy ngồi xuống cạnh Lê An, vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng, không quá gần nhưng cũng không quá xa.

Lê An nhìn ra mặt sông mênh mông, nơi những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh trăng. Nơi đây, bên bờ sông cũ này, đã chứng kiến biết bao cảm xúc của cô, từ những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, những đêm trò chuyện vu vơ, cho đến khoảnh khắc anh nói lời thổ lộ muộn màng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí cô, nhưng giờ đây, những hình ảnh đó không còn gây đau đớn tột cùng, mà chỉ còn là một nỗi day dứt nhẹ nhàng, một vết xước không thể lành. Cô đã từng ước, nếu như ngày đó, Trần Hạo nói sớm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như".

“Anh biết dạo này em đã trải qua nhiều chuyện,” Huy cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng anh trầm ấm, không giấu được sự quan tâm chân thành. “Anh không muốn hỏi, cũng không muốn em phải nói điều gì mà em chưa sẵn sàng. Chỉ muốn em biết, anh luôn ở đây.”

Những lời nói của Huy, giản dị nhưng lại chạm đến sâu thẳm trái tim Lê An. Cô quay đầu nhìn anh, ánh mắt cô tìm kiếm sự chân thành trong đôi mắt anh, và cô đã tìm thấy. Không có sự ép buộc, không có sự đòi hỏi, chỉ có sự thấu hiểu và chấp nhận. Giữa bao nhiêu bộn bề, bao nhiêu cảm xúc hỗn độn, lời nói của Huy như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn cô.

“Huy… em… cảm ơn anh,” Lê An đáp, giọng cô nghẹn lại đôi chút, chất chứa bao nhiêu cảm xúc không tên. Lần này, lời cảm ơn không chỉ là phép lịch sự, mà là sự chân thành từ đáy lòng, là sự biết ơn một người đã đến bên cô đúng lúc, không cần cô phải tìm kiếm hay chờ đợi.

Huy mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh vẫn dịu dàng như vậy. Anh khẽ nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lê An đang đặt trên đùi. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, không quá siết chặt, chỉ khẽ xoa nhẹ, như một cách truyền đi hơi ấm và sự an ủi. Lần này, Lê An không rút tay lại. Cô để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, như một dòng điện nhỏ chạy khắp cơ thể. Cô khẽ siết nhẹ tay anh, như một lời đáp lại, một sự tìm kiếm điểm tựa giữa những chông chênh.

“Không cần cảm ơn,” Huy nói, giọng anh vẫn kiên nhẫn và bình tĩnh. “Anh chỉ mong em được bình yên. Mọi quyết định của em, dù là gì, anh cũng sẽ tôn trọng. Không có gì phải vội vàng cả.” Anh nhấn mạnh từng câu chữ, như muốn Lê An hiểu rằng anh không hề thúc ép cô, không hề muốn cô phải đưa ra bất cứ lựa chọn nào khi cô chưa sẵn sàng. Anh chấp nhận cô, chấp nhận mọi điều thuộc về cô, kể cả những vết sẹo trong tâm hồn cô.

Lời nói ấy của Huy như một tấm chăn ấm áp, bao bọc lấy Lê An giữa cái lạnh của đêm sông. Cô cảm nhận được sự chân thành, sự bao dung trong từng câu chữ của anh. Anh ấy thật sự hiểu mình, Lê An nghĩ thầm. Anh ấy không đòi hỏi, không chất vấn, chỉ đơn giản là ở bên. Sự khác biệt giữa Huy và Trần Hạo hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Trần Hạo, với những lời nói không thành, với khoảng cách vô hình, đã bỏ lỡ cô. Anh đã mang đến cho cô những giấc mơ xa vời, những lời hứa lãng đãng chỉ tồn tại trong suy nghĩ, để rồi cuối cùng tất cả chỉ còn là nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Còn Huy… anh ấy mang đến hiện thực, mang đến sự bình yên, và một bàn tay luôn sẵn sàng nắm lấy, không cần đợi chờ. Anh không nói nhiều, nhưng những hành động của anh lại rõ ràng hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào. Anh là một người đàn ông của hiện tại, của những điều thực tế và ổn định.

Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ý nghĩa. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cô cảm thấy mình có thể hoàn toàn dựa dẫm vào một người đàn ông, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì sự tin tưởng và an toàn. Cô hít một hơi thật sâu, mùi sông nước và mùi hương quen thuộc của Huy hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thân thuộc lạ kỳ. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn, một quyết định không phải vì chạy trốn quá khứ, mà là để xây dựng một tương lai mới, dù có đôi chút man mác.

***

Huy đưa Lê An về đến tận cửa nhà. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc qua những tán cây trong vườn. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, đổ bóng những hàng cây xuống mặt sân, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến nao lòng. Anh chỉ đứng đó, đợi cô vào nhà rồi mới quay lưng bước đi, không một lời hẹn ước, không một cử chỉ vội vàng. Sự tôn trọng và thấu hiểu của anh khiến Lê An càng thêm cảm kích.

Lê An bước vào nhà, căn nhà quen thuộc vẫn ấm cúng và tĩnh lặng như mọi khi. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, như một khúc hát ru của màn đêm. Cô không bật đèn, để ánh trăng bạc từ bên ngoài hắt vào, tạo nên một không gian mờ ảo và huyền diệu. Mùi hoa nhài từ vườn thoang thoảng bay vào, dịu nhẹ và thanh khiết. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, nơi thường ngày cô vẫn ngồi đọc sách, nhìn ra khoảng sân vắng. Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong đêm tối.

Những lời nói của Nguyễn Hoàng Huy vẫn vang vọng trong tâm trí cô, nhẹ nhàng mà sâu sắc. "Anh chỉ mong em được bình yên. Mọi quyết định của em, dù là gì, anh cũng sẽ tôn trọng. Không có gì phải vội vàng cả." Từng câu chữ thấm sâu vào lòng cô, mang đến một cảm giác an toàn và được thấu hiểu chưa từng có. Từ trước đến nay, Lê An luôn mang trong mình một nỗi lo sợ vô hình, sợ rằng mình sẽ không tìm thấy được một bến đỗ, sợ rằng sẽ mãi mắc kẹt trong những mơ hồ và tiếc nuối. Nhưng giờ đây, Huy đã vẽ ra một con đường rõ ràng, một tương lai không cần phải vội vàng, không cần phải chạy đua với thời gian hay bất cứ ai.

Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập bình ổn của trái tim mình. Nó không còn xáo động vì những cơn bão cảm xúc, không còn thổn thức vì những lời nói không thành, hay những khoảng cách vô hình. Thay vào đó là một nhịp đập đều đặn, chậm rãi, như một lời khẳng định cho sự bình yên mà cô đang tìm thấy. Trần Hạo đã mang đến những giấc mơ xa vời, những lời hứa lãng đãng chỉ tồn tại trong suy nghĩ, để rồi cuối cùng tất cả chỉ còn là nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Những kỷ niệm với anh, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng đã trở thành một phần của quá khứ, một vết sẹo ngọt ngào không thể xóa nhòa trong tim cô. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, và cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những điều đã qua.

Còn Huy... anh ấy mang đến hiện thực, sự bình yên và một bàn tay luôn sẵn sàng nắm lấy, không cần đợi chờ. Anh không nói nhiều, nhưng những hành động của anh lại rõ ràng hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào. Anh là một người đàn ông của hiện tại, của những điều thực tế và ổn định. Anh không hứa hẹn về một tình yêu cuồng nhiệt, nhưng anh hứa về một mái nhà, một sự quan tâm chân thành và một cuộc sống không sóng gió.

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn gượng gạo hay che giấu bất cứ điều gì. Cô không còn cảm thấy nặng nề hay dằn vặt. Sự chấp nhận đã đến, không phải bằng sự quên lãng, mà bằng sự thấu hiểu rằng cô xứng đáng với một hạnh phúc hiện hữu, một bến đỗ vững chắc. Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một sợi khói mong manh vương vấn trong không khí, nhưng nó không còn chi phối cô nữa. Nó đã trở thành một phần của quá khứ, là một nhắc nhở về những gì đã qua, chứ không phải là một gánh nặng.

Cô đứng dậy, bước đến bên giá sách cũ kỹ, nơi có mùi giấy và mực in đã phai màu. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên những cuốn sách, cảm nhận sự tĩnh lặng quen thuộc. Cuộc đời cô, sau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đã tìm thấy một nhịp điệu riêng, một nhịp điệu không quá nhanh, không quá chậm, mà vừa đủ để cô có thể sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô đã sẵn sàng để viết một chương mới của cuộc đời mình, không còn những giằng xé, không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự chấp nhận và một niềm hy vọng mong manh, nhưng vững chắc vào tương lai. Một tương lai mà cô biết, Nguyễn Hoàng Huy sẽ luôn ở đó, kiên nhẫn và dịu dàng, cùng cô vun đắp nên những điều giản dị và bình yên nhất. Ánh trăng vẫn trải bạc khắp căn phòng, như một lời chúc phúc cho sự khởi đầu mới của Lê An.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free