Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 410: Chén Trà Sáng Của Bình Yên
Ánh trăng vẫn trải bạc khắp căn phòng, như một lời chúc phúc cho sự khởi đầu mới của Lê An.
Chớp mắt đã sang một ngày mới. Khi những tia nắng đầu tiên lách mình qua kẽ lá, nhuộm vàng khung cửa sổ nhỏ, Lê An cựa mình tỉnh giấc. Đêm qua, cô đã ngủ một giấc thật sâu, thật bình yên, khác hẳn với những đêm trằn trọc, thao thức trong suốt nhiều năm qua. Không còn những giấc mơ chập chờn về một dáng hình quen thuộc đứng quay lưng bên bờ sông, không còn những cơn ác mộng về những lời nói không thành cứ lẩn quẩn trong tâm trí. Thay vào đó, một sự thanh thản hiếm có bao trùm lấy cô, như thể một gánh nặng vô hình bấy lâu nay đã được trút bỏ, để lại một khoảng lặng an nhiên trong tâm hồn.
Cô mở mắt, nhìn trần nhà trắng ngà, nơi ánh sáng ban mai vẽ lên những vệt màu lung linh. Tiếng gà gáy vẳng lên từ xa, đều đặn và chậm rãi, xé tan màn sương sớm còn vương trên những tán cây xanh mướt ngoài vườn. Rồi tiếng chim hót líu lo, ríu rít như tấu lên một bản giao hưởng chào ngày mới, trong trẻo và hồn nhiên. Gió vẫn còn vương chút se lạnh của màn đêm, lùa qua khe cửa sổ khẽ rung rinh tấm rèm mỏng, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và hương hoa lài thanh khiết từ giàn hoa trước hiên nhà. Tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trong lành, một bức tranh buổi sáng ở thị trấn nhỏ mà cô đã quá đỗi quen thuộc, nhưng hôm nay lại cảm thấy khác lạ đến lạ lùng. Có lẽ, bởi vì tâm hồn cô đã không còn vướng bận, không còn chìm đắm trong những hoài niệm xa xăm, mà đã tìm thấy một nhịp điệu riêng, một sự đồng điệu với vạn vật xung quanh.
Lê An chậm rãi ngồi dậy, vươn vai. Cả cơ thể cô như được tiếp thêm sinh lực, không còn sự nặng nề, mệt mỏi thường trực. Cô bước đến bên cửa sổ, hé mở rộng hơn, hít căng lồng ngực mùi hương của buổi sớm. Khu vườn nhỏ trước nhà vẫn còn đọng sương đêm lấp lánh, như những hạt ngọc li ti đậu trên phiến lá xanh. Những bông hoa mười giờ bắt đầu hé nở, khoe sắc hồng, vàng rực rỡ dưới nắng. Đôi mắt Lê An dịu lại, không còn nét u buồn thường thấy, thay vào đó là một sự bình yên, thanh thản đến lạ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể cô vừa trút bỏ được lớp vỏ bọc nặng nề bấy lâu.
Những lời nói của Nguyễn Hoàng Huy đêm qua lại vang vọng trong tâm trí cô, nhẹ nhàng mà sâu sắc. "Anh chỉ mong em được bình yên. Mọi quyết định của em, dù là gì, anh cũng sẽ tôn trọng. Không có gì phải vội vàng cả." Từng câu chữ ấy không mang theo sức ép của tình yêu nồng cháy hay những lời hứa hẹn viển vông, mà chỉ là một sự chân thành, một sự thấu hiểu tuyệt đối. Nó như dòng suối mát lành tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của cô sau bao ngày tháng chìm đắm trong những nỗi niềm không tên, trong những khoảng cách vô hình. Lê An chợt nhận ra, điều cô khao khát bấy lâu nay, không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà chính là sự bình yên này, sự ổn định này, một bến đỗ an toàn mà cô có thể tựa vào mà không cần phải lo sợ bất cứ điều gì.
Cô nhớ lại những ngày tháng cũ, khi Trần Hạo còn ở bên. Mối tình thanh mai trúc mã ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chứa đựng quá nhiều khoảng cách vô hình, quá nhiều lời nói không thành. Anh luôn là một cơn gió, thoảng qua rồi bay đi, để lại mình cô với những chờ đợi mỏi mòn. Tình yêu của anh, nếu có, cũng chỉ là một giấc mơ xa vời, một lời hứa lãng đãng chỉ tồn tại trong suy nghĩ của riêng cô. Và rồi, khi anh rời đi, để lại một khoảng trống mênh mông, cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể lấp đầy nó được nữa, rằng mình sẽ mãi "chậm một nhịp" so với cuộc đời, mãi mắc kẹt trong nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Nỗi tiếc nuối cứ thế gặm nhấm tâm hồn cô, biến thành một gánh nặng khiến cô không thể bước tiếp.
Nhưng giờ đây, sau tất cả, cô đã học được cách buông bỏ. Không phải là quên đi, mà là chấp nhận. Chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra, và rằng cuộc đời cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những điều đã qua. Cuốn sổ nhật ký cũ, với những dòng chữ ghi lại mối tình đầu câm lặng, giờ đây đã được cất sâu trong ngăn tủ, không còn là vật bất ly thân. Nó vẫn ở đó, như một phần của ký ức, một vết sẹo ngọt ngào không thể xóa nhòa, nhưng không còn là thứ chi phối cuộc sống hiện tại của cô nữa. Cô đã học được cách nhìn vào thực tại, trân trọng những gì đang có, thay vì mãi đuổi theo những bóng hình quá khứ.
Lê An khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm. Cô nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận nhịp đập bình ổn của trái tim. Nó không còn xáo động vì những cơn bão cảm xúc, không còn thổn thức vì những lời nói không thành, hay những khoảng cách vô hình. Thay vào đó là một nhịp đập đều đặn, chậm rãi, như một lời khẳng định cho sự bình yên mà cô đang tìm thấy. Giống như dòng sông trước nhà, dù đã chảy qua bao ghềnh thác, cuối cùng cũng tìm về một dòng chảy êm ả, tĩnh lặng, mang theo phù sa bồi đắp cho những bờ bãi mới.
Cô quyết định bắt đầu một ngày mới bằng một ấm trà hoa lài. Lê An vào bếp, lấy ra bộ ấm chén sứ trắng tinh mà cô vẫn thường dùng. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, rồi cô từ từ cho những cánh hoa lài khô vào, mùi hương dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp căn bếp. Động tác của cô thật chậm rãi, nhẹ nhàng, từng cử chỉ đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường, như thể cô đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Cô rót trà ra chén, khói trắng mỏng manh bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa lài, như một lời thì thầm của buổi sớm, an ủi tâm hồn. Cô đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi hòa cùng hậu vị ngọt thanh, ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi lạnh lẽo còn sót lại.
Ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn khu vườn ngập tràn nắng sớm, Lê An cảm thấy như mình đang được gột rửa, được làm mới lại. Cô đã sẵn sàng để viết một chương mới của cuộc đời mình, không còn những giằng xé, không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự chấp nhận và một niềm hy vọng mong manh, nhưng vững chắc vào tương lai. Một tương lai mà cô biết, Nguyễn Hoàng Huy sẽ luôn ở đó, kiên nhẫn và dịu dàng, cùng cô vun đắp nên những điều giản dị và bình yên nhất. Cô đã từng sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi việc phải tự mình đối mặt với cuộc sống. Nhưng giờ đây, cô biết mình không còn đơn độc. Sự hiện diện của Huy, dù không ồn ào, nhưng lại vững chãi như một ngọn núi, mang đến cho cô cảm giác được che chở, được bảo vệ. Anh không hứa hẹn về một tình yêu cuồng nhiệt, nhưng anh hứa về một mái nhà, một sự quan tâm chân thành và một cuộc sống không sóng gió. Và đó, chính là điều mà Lê An cần nhất vào lúc này. Cô mỉm cười, nụ cười thanh thoát và thật lòng, như ánh nắng ban mai rọi chiếu qua khung cửa, xua đi mọi bóng tối còn sót lại trong tâm hồn. Bình yên, man mác, nhưng vững chãi, như dòng sông quê hiền hòa đã tìm thấy bến bờ của riêng mình.
***
Sau bữa sáng giản dị với bánh mì và chút mứt hoa quả tự làm, Lê An quyết định mang ít bánh trái sang biếu Bà Mai. Đó là một thói quen từ thuở nhỏ của cô, mỗi khi có món gì ngon hay làm được món gì mới, cô đều mang sang chia sẻ với người hàng xóm đáng kính. Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao hơn, trải một lớp vàng óng lên những con đường làng, làm không khí bớt đi cái se lạnh đầu ngày và trở nên ấm áp hơn. Tiếng rao hàng của cô bán xôi đầu ngõ vẳng vẳng xa xa, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của những người hàng xóm đi chợ sớm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn, một nhịp điệu chậm rãi mà thanh bình. Mùi xôi nóng hổi, mùi bánh trái từ gánh hàng rong phảng phất trong gió, gợi lên một cảm giác thân thuộc, an lành, như một mảnh ghép nhỏ của tuổi thơ vẫn còn vẹn nguyên.
Lê An bước ra khỏi cổng, trên tay là chiếc giỏ mây nhỏ đựng mấy chiếc bánh ít lá gai mà cô vừa làm. Vài ba người phụ nữ đang ngồi túm tụm bên gốc đa đầu làng, vừa trò chuyện vừa nhặt rau, thấy cô thì niềm nở chào hỏi.
"An đấy à con? Lâu rồi không thấy con sang chơi với bà Mai. Dạo này bận rộn lắm phải không?" một cô hàng xóm hỏi với nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy quan tâm.
Lê An cũng cười đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp: "Dạ, con mới làm được ít bánh, mang sang biếu bà ạ. Con cũng nhớ bà lắm, nhưng dạo này con cũng hơi bận một chút."
Cô bước chậm rãi trên con đường đất quen thuộc, dưới những hàng cây xanh rợp bóng. Căn nhà của Bà Mai nằm cách nhà cô không xa, một căn nhà nhỏ nhắn, mái ngói rêu phong, với giàn trầu không xanh mướt trước hiên, tỏa ra một mùi hương hăng nồng đặc trưng. Bước vào sân, Lê An đã thấy Bà Mai đang ngồi trên chiếc ghế tre, tay thoăn thoắt tước bẹ chuối để gói bánh. Tóc bà bạc vấn cao, gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán, nhưng nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, mang đến một cảm giác ấm áp, an lành. Hôm nay bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm đã bạc màu theo thời gian, trông thật giản dị và gần gũi, như một hình ảnh quen thuộc của người phụ nữ Việt Nam tảo tần.
"Bà ơi, con An sang chơi với bà đây ạ!" Lê An cất tiếng gọi, giọng nói mang theo sự tươi tắn, khác hẳn những lần trước, không còn chút gượng ép hay u hoài.
Bà Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại vì nắng, rồi lập tức giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ, để lộ những nếp nhăn đuôi mắt. "Ôi chao! Con bé An nhà mình đấy à? Lâu lắm rồi mới thấy con sang đây, cứ ngỡ con quên bà rồi chứ!" Bà Mai nói với giọng điệu tự nhiên, ấm áp, ánh mắt đầy trìu mến, như thể cô là đứa cháu ruột của bà.
Lê An đặt giỏ bánh xuống, nhanh nhẹn lại gần, nắm lấy bàn tay nhăn nheo, gầy guộc của bà, cảm nhận sự chai sần của thời gian in hằn trên đó. "Sao con quên bà được chứ ạ. Con mới làm được ít bánh, mang sang biếu bà ăn ạ."
"Ối giời, con bé khéo tay quá! Bánh ít lá gai của con là ngon nhất thị trấn này rồi còn gì, chẳng ai làm được cái vị này đâu." Bà Mai cười tủm tỉm, nhận lấy giỏ bánh, mùi lá gai thoảng nhẹ, rồi kéo Lê An ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh. "Ngồi đây với bà, nói chuyện cho vui, chứ bà già rồi, ngồi một mình cũng buồn."
Hai bà cháu ngồi bên hiên nhà, vừa trò chuyện phiếm vừa ngắm nhìn dòng người qua lại trên con đường làng. Bà Mai vẫn hỏi han những chuyện thường ngày, về công việc của Lê An, về sức khỏe của cô. Bà cũng không quên hỏi những câu chuyện về tình duyên, về "bao giờ thì có đôi có cặp đây?". Nhưng lần này, Bà Mai tinh ý nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Lê An. Không còn vẻ u buồn, man mác như những lần trước, thay vào đó là một sự thanh thản, một niềm vui rất đỗi nhẹ nhàng, bình dị, như dòng sông sau cơn mưa đã tìm lại được sự trong trẻo của mình.
"Dạo này con bé An nhà mình có vẻ tươi tắn hẳn ra đấy nhé," Bà Mai khẽ cười, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Lê An, như muốn thấu hiểu tận sâu tâm can cô gái, đọc được những suy nghĩ thầm kín nhất của cô. "Bà thấy con không còn trầm tư như trước nữa, trông con rạng rỡ hơn nhiều."
Lê An hơi cúi đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, một nụ cười thật lòng, không chút che giấu. "Dạ... con cũng không biết nữa, bà ạ. Có lẽ... con đã tìm thấy được sự bình yên mà con vẫn luôn kiếm tìm." Cô không giấu được sự hạnh phúc nhẹ nhàng trong giọng nói.
Bà Mai gật gù, vuốt nhẹ lên mái tóc Lê An, như vuốt ve đứa cháu gái bé bỏng ngày nào. "Bà biết mà. Bà để ý chú Huy đó, chú ấy thật sự rất tốt bụng, biết chăm lo cho con bé lắm. Bà thấy chú ấy là người đàn ông rất chân thành, không kiểu phô trương gì đâu, nhưng tình cảm thì lại rất sâu sắc."
Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh một niềm tin, một sự tin tưởng tuyệt đối. "Dạ... chú ấy thật sự rất tốt, bà ạ. Con cảm thấy bình yên khi ở bên chú ấy." Cô kể về Nguyễn Hoàng Huy, về cách anh quan tâm cô một cách tinh tế, không ồn ào nhưng rất đỗi vững chắc. Cô kể về những lời nói của anh đêm qua, về sự tôn trọng và thấu hiểu mà anh dành cho cô. Cô không che giấu sự thật rằng mối quan hệ này không phải là một tình yêu sét đánh hay mãnh liệt như trong tiểu thuyết, nhưng nó là một thứ tình cảm bền chặt, một bến đỗ an toàn mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được, một bến đỗ không còn khoảng cách vô hình.
"Chú ấy... chú ấy không nói những lời hoa mỹ, bà ạ. Nhưng những gì chú ấy làm, những gì chú ấy nói đều rất thật lòng. Chú ấy nói về một tương lai giản dị, về một căn nhà nhỏ, một khu vườn nhỏ. Chú ấy không thúc ép con, mà luôn tôn trọng mọi quyết định của con. Con cảm thấy... mình có thể tin tưởng chú ấy, bà ạ." Lê An nói, giọng điềm đạm, đôi mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông vẫn chảy lững lờ, gợi lên những ký ức xa xăm. Cô không còn cảm thấy day dứt khi nhắc về những chuyện cũ, về "nếu như ngày đó" Trần Hạo đã nói ra, hay về những "lời nói không thành" đã từng khiến cô đau khổ. Tất cả giờ đây chỉ là một phần của câu chuyện đã qua, một hồi ức xa xăm, không còn sức mạnh để làm cô chao đảo hay khiến cô cảm thấy mình "chậm một nhịp" so với cuộc đời.
Bà Mai lắng nghe từng lời của Lê An, ánh mắt bà chất chứa sự thấu hiểu và kinh nghiệm sống. Bà nhẹ nhàng vỗ về tay Lê An. "Đúng rồi con ạ. Hạnh phúc đôi khi không phải là những gì quá lớn lao, quá lãng mạn như người ta vẫn thường kể trong truyện. Hạnh phúc thật sự là những điều bình dị, là sự an yên trong tâm hồn, là có một người ở bên cạnh mình, cùng mình đi qua những ngày nắng, ngày mưa. Chú Huy là người đàn ông như vậy đó con. Chú ấy không phải là loại người hay nói những lời đường mật, nhưng chú ấy sẽ là người đàn ông luôn ở bên con, che chở cho con, xây dựng cho con một mái ấm."
Bà Mai mỉm cười hiền từ, nụ cười của bà như xua đi mọi lo âu. "Con bé An nhà mình lớn rồi, cũng đến lúc tìm cho mình một bến đỗ thật sự rồi. Bà thấy chú Huy là một người đàn ông đáng tin cậy. Đừng quá bận tâm những chuyện đã qua nữa con. Ai cũng có một thời tuổi trẻ với những sai lầm, những điều tiếc nuối. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, phải nhìn về phía trước. Con xứng đáng có được hạnh phúc, một hạnh phúc thực sự, con ạ."
Những lời nói của Bà Mai như gỡ bỏ thêm những nút thắt cuối cùng trong lòng Lê An. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Có lẽ, cô đã quá cố chấp với định nghĩa về tình yêu, về hạnh phúc. Cô đã từng nghĩ tình yêu phải là sự bùng cháy, là sự nhớ nhung khôn nguôi, là sự day dứt không ngừng. Nhưng Huy đã cho cô thấy một khía cạnh khác của tình yêu, một khía cạnh của sự bình yên, của sự sẻ chia và thấu hiểu. Nó không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng lại vững chắc và bền bỉ như một dòng chảy ngầm, nuôi dưỡng tâm hồn cô. Cô không còn cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" so với cuộc đời, không còn cảm thấy mình đang lạc lõng giữa những mơ hồ. Thay vào đó, cô đang bước đi một cách vững vàng, tự tin trên con đường mà cô đã chọn, con đường của sự bình yên và hạnh phúc hiện hữu.
Lê An mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn gượng gạo hay che giấu bất cứ điều gì. "Dạ, con hiểu rồi, bà ạ. Con sẽ trân trọng những gì mình đang có."
Bà Mai nhìn cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Ừ, tốt lắm con gái. Có gì thì cứ nói với bà, bà luôn ở bên con."
Cuộc trò chuyện với Bà Mai không chỉ là những lời khuyên đơn thuần, mà còn là sự sẻ chia, sự thấu hiểu từ một người lớn tuổi đầy kinh nghiệm, đầy tình thương. Nó giúp Lê An củng cố thêm niềm tin vào quyết định của mình, vào con đường mà cô đang đi. Cô đã thực sự buông bỏ quá khứ, không phải bằng cách quên lãng, mà bằng sự thấu hiểu rằng cô xứng đáng với một hạnh phúc hiện hữu, một bến đỗ vững chắc, không còn những khoảng cách vô hình. Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một sợi khói mong manh vương vấn trong không khí, nhưng nó không còn chi phối cô nữa. Nó đã trở thành một phần của quá khứ, là một nhắc nhở về những gì đã qua, chứ không phải là một gánh nặng.
***
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt bắt đầu buông xuống, phủ khắp thị trấn một vẻ đẹp trầm mặc, nên thơ. Hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía chân trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên nền trời xanh thẳm, như một bức tranh thủy mặc diễm lệ. Lê An sau khi giúp Bà Mai dọn dẹp nhà cửa và cùng bà chuẩn bị bữa tối, thì nhận được tin nhắn của Nguyễn Hoàng Huy. Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ trong tay cô rung nhẹ, báo hiệu một thông điệp đến từ anh. Anh nói anh sẽ đến đón cô và mời cô đi ăn tối. Lê An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà thanh thoát, không chút do dự, cô trả lời đồng ý. Cô cảm thấy một sự háo hức nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô không còn cảm nhận được.
Khi Hoàng Huy đến, anh thấy Lê An đang đứng trước cổng nhà Bà Mai, tà áo dài màu xanh ngọc nhẹ nhàng bay trong gió chiều, tựa như một tiên nữ giáng trần. Cô không trang điểm cầu kỳ, chỉ một chút son môi nhạt, nhưng vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú của cô vẫn khiến anh phải ngẩn ngơ. Nụ cười của Lê An hôm nay rạng rỡ hơn bao giờ hết, không còn vẻ đăm chiêu, u buồn mà anh vẫn thường thấy, mà thay vào đó là một sự bình yên, thanh thản, như ánh trăng rằm sáng vằng vặc giữa đêm.
"Chào em, An." Anh bước đến, giọng nói trầm ấm, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm, dịu dàng.
"Chào chú Huy." Lê An đáp lại, giọng nói ấm áp, mang theo một chút ngượng ngùng.
"Em làm việc với bà Mai có mệt không? Anh thấy em có vẻ hơi gầy đi một chút." Huy hỏi, ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô, đầy lo lắng, anh đưa tay khẽ chạm vào mái tóc cô.
"Dạ, con không sao đâu ạ. Con vẫn khỏe mà." Lê An nói, trong lòng cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm chân thành của anh, một sự quan tâm rõ ràng và không hề có khoảng cách vô hình.
Hai người cùng đi bộ trên con đường làng quen thuộc, dưới ánh hoàng hôn đang dần buông. Tiếng nhạc trữ tình phát ra từ chiếc radio cũ của quán cà phê đầu ngõ, một giai điệu quen thuộc, như một lời thì thầm của quá khứ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, lãng mạn mà không hề ồn ào. Huy không vội vã, anh đi chậm rãi bên cạnh Lê An, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc bình yên này, muốn từng bước chân của họ đều "chậm một nhịp" để cảm nhận trọn vẹn sự hiện hữu của nhau.
Họ quyết định ghé vào quán cà phê quen thuộc, nơi họ đã từng có những buổi trò chuyện thân mật, nơi đã chứng kiến những tâm sự thầm kín của Lê An. Chú Nam, chủ quán cà phê, một người đàn ông trầm tính nhưng rất tinh tế, thấy họ thì gật đầu chào, nụ cười hiền hậu, rồi nhanh chóng mang ra hai ly cà phê sữa đá mà anh biết họ vẫn thường uống, không cần phải hỏi.
Ngồi đối diện nhau, ánh hoàng hôn vàng nhạt hắt qua khung cửa kính, phủ lên gương mặt Lê An một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo. Huy nhìn cô, ánh mắt anh đầy dịu dàng và trìu mến, không một chút vội vàng hay thúc ép.
"Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi khi," Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, không hề có ý dò xét, mà chỉ là một sự quan sát tinh tế, một sự cảm nhận sâu sắc.
Lê An mỉm cười, ánh mắt cô hướng ra cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần tắt. "Dạ, con cũng cảm thấy vậy. Có lẽ... con đã tìm thấy được điều mà con vẫn luôn kiếm tìm, chú ạ."
Huy không hỏi điều đó là gì, anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu, như thể anh đã biết từ lâu, đã thấu hiểu tất cả những gì cô đã trải qua và những gì cô đang cần. "Anh mừng cho em. Anh chỉ mong em được bình yên và hạnh phúc, đó là điều quan trọng nhất."
Rồi anh kể cho cô nghe về những dự định của mình, không phải là những kế hoạch lớn lao, xa vời, mà là những điều rất đỗi giản dị và thực tế, những điều mà ai cũng có thể chạm tới được. "Anh đang tính sửa sang lại căn nhà nhỏ của mình. Nó cũng cũ rồi. Anh muốn làm thêm một cái sân nhỏ phía trước, rồi trồng thêm một vườn hoa. Em thích hoa gì không? Mình có thể trồng hoa hồng, hoa cẩm tú cầu, hay hoa lài mà em vẫn thích. Sáng sớm, mình có thể ngồi uống trà ở hiên nhà, ngắm hoa."
Lê An lắng nghe anh nói, đôi mắt cô lấp lánh. Cô hình dung ra căn nhà nhỏ ấm cúng, với khu vườn ngập tràn sắc hoa, nơi mỗi sáng cô có thể pha trà hoa lài cho anh, và anh sẽ tưới hoa. Một viễn cảnh giản dị, nhưng lại tràn đầy hạnh phúc và sự bình yên, không có chỗ cho những khoảng cách vô hình hay những lời nói không thành. Nó khác hẳn với những giấc mơ xa vời mà Trần Hạo đã từng vẽ ra, những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực, chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Huy không nói nhiều, nhưng những lời nói của anh lại rõ ràng hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào, nó chạm đến tận sâu trái tim cô, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn.
"Anh chỉ mong sau này mình có một căn nhà nhỏ, mỗi sáng em pha trà cho anh, anh sẽ tưới hoa, rồi hai vợ chồng mình cùng ngắm hoàng hôn. Đơn giản vậy thôi, em có muốn không?" Nguyễn Hoàng Huy nhìn thẳng vào mắt Lê An, ánh mắt anh chân thành, không chút che giấu. Câu hỏi của anh không phải là một lời cầu hôn trực tiếp, nhưng nó chứa đựng tất cả những hy vọng, những mong muốn của anh về một tương lai chung, một lời ngỏ ý cho một bến đỗ vững chắc.
Lê An không trả lời ngay. Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, cảm nhận sự chân thành, sự kiên nhẫn và tình yêu thương mà anh dành cho cô. Trái tim cô, sau bao nhiêu năm chai sạn vì những tổn thương, giờ đây lại đập những nhịp đập ấm áp, những nhịp đập của sự bình yên. Nó không phải là sự cuồng nhiệt, không phải là tình yêu sét đánh, mà là một cảm giác bình yên, một sự an toàn sâu sắc mà cô chưa từng có được. Cô biết, đây chính là bến đỗ mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Đây không phải là một tình yêu "chậm một nhịp", mà là một tình yêu đến đúng lúc, đúng người, một tình yêu không cần phải chạy đua với thời gian hay bất cứ ai.
"Dạ... con cũng mong được như vậy, chú ạ." Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn chút vướng bận, không còn chút tiếc nuối nào. Giọng cô nói nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định, một quyết tâm rõ ràng. Cô đã chọn. Cô đã lựa chọn cho mình một con đường mới, một tương lai mới, nơi có sự bình yên, sự ổn định và một người đàn ông luôn ở bên cô, sẵn sàng cùng cô vun đắp.
Nguyễn Hoàng Huy nắm lấy tay Lê An, siết nhẹ. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối, như một cây cổ thụ che chắn cô khỏi mọi giông bão. Lê An không rút tay lại, mà nhẹ nhàng dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Mùi hương cà phê rang xay vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô. Hoàng hôn vẫn tiếp tục buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một lời chúc phúc cho cặp đôi đang chìm đắm trong khoảnh khắc bình yên hiếm có, một khoảnh khắc của sự khởi đầu mới.
Trong khoảnh khắc đó, Lê An biết mình đã tìm thấy hạnh phúc. Không phải là hạnh phúc rực rỡ, chói chang như ánh mặt trời, mà là hạnh phúc dịu dàng, ấm áp như ánh trăng. Hạnh phúc của sự bình yên, của sự thấu hiểu, của một bến đỗ vững chắc, nơi không còn những khoảng cách vô hình, không còn những lời nói không thành. Cuộc đời cô, sau bao nhiêu năm giông bão, cuối cùng cũng đã tìm thấy một dòng chảy êm ả, một nhịp điệu riêng, không quá nhanh, không quá chậm, mà vừa đủ để cô có thể sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, không còn những giằng xé, không còn những lời nói không thành, chỉ còn lại sự chấp nhận và một niềm hy vọng vững chắc vào tương lai, nơi có Nguyễn Hoàng Huy ở bên, cùng cô vun đắp nên những điều giản dị và bình yên nhất.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ vai anh và nhịp đập trái tim mình. Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một dấu chấm lửng trong câu chuyện dài của cuộc đời, nhưng nó không còn là nỗi đau. Nó là một phần của quá khứ, một vết sẹo ngọt ngào nhắc nhở cô về những điều đã qua, để trân trọng hơn những gì cô đang có. Và giờ đây, cô đã sẵn sàng để cho câu chuyện đó tiếp tục, với một chương mới, một khởi đầu mới, một tình yêu không cuồng nhiệt nhưng đầy đủ sự quan tâm và an toàn, như dòng sông quê hiền hòa ôm ấp lấy thị trấn nhỏ, tìm thấy bến bờ bình yên của riêng mình. Lê An đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.