Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 411: Phồn Hoa Giữa Những Ám Ảnh

Bên bờ sông cũ, nơi hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, nơi những lời nói không thành không còn là gánh nặng, mà chỉ là một dấu chấm lửng trong câu chuyện dài của cuộc đời. Cùng lúc đó, tại một thành phố lớn cách xa hàng trăm cây số, dưới ánh đèn cao ốc chói lòa, Trần Hạo lại đang chìm đắm trong một cuộc chiến không hồi kết, cuộc chiến với thời gian, với tham vọng, và với chính những ám ảnh quá khứ.

Văn phòng ở tầng hai mươi lăm của tòa nhà chọc trời vẫn còn sáng đèn, dẫu kim đồng hồ đã chỉ quá mười giờ đêm. Hầu hết các phòng ban đã tắt điện, chỉ còn lại vài ô cửa sổ lẻ loi phát ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, hắt lên nền trời đêm thăm thẳm. Bên trong, Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt và sự mệt mỏi ẩn sâu. Nhưng đôi mắt ấy vẫn sắc bén, vẫn tập trung cao độ vào những dòng code, những bảng biểu số liệu đang nhảy múa trên màn hình. Tiếng gõ phím đều đặn, nhanh và dứt khoát, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm không gian rộng lớn của phòng làm việc. Đó là thứ âm thanh quen thuộc, đã trở thành một phần của cuộc sống anh từ khi đặt chân lên mảnh đất phồn hoa này. Mùi cà phê nguội pha lẫn với mùi giấy mới và chút hương điều hòa phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự làm việc không ngừng nghỉ. Trần Hạo đã ngồi đây từ sáng sớm, và có lẽ sẽ còn ngồi thêm vài tiếng nữa, cho đến khi mọi thứ hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Anh vừa hoàn thành một phần quan trọng của dự án, một thuật toán phức tạp mà anh đã dành cả tuần để nghiên cứu và phát triển. Nhận được email từ Anh Long, cấp trên của anh, một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi Trần Hạo. “Làm tốt lắm, Hạo. Cậu có tiềm năng rất lớn.” Dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một lời động viên, cũng là một lời nhắc nhở về kỳ vọng. Anh Long là một người sếp vừa nghiêm khắc vừa thấu hiểu, đã dìu dắt anh rất nhiều trong những ngày đầu chập chững ở thành phố này. Anh biết, thành công không tự nhiên mà đến, nó đòi hỏi sự đánh đổi, sự hy sinh. Và anh, Trần Hạo, đã sẵn sàng đánh đổi tất cả. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố lung linh ánh đèn như một tấm thảm dệt kim khổng lồ bằng vàng và bạc. Những ánh đèn ấy, tưởng chừng như mang lại sự ấm áp, nhưng lại càng khiến anh cảm thấy cô độc. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Câu nói của Anh Long văng vẳng bên tai anh, như một lời hiệu triệu, thúc đẩy anh tiến về phía trước.

“Phải cố gắng hơn nữa…” Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy. Không phải là một lời hứa với ai khác, mà là một lời tự nhủ với bản thân, một lời khẳng định cho con đường anh đã chọn. Anh muốn thành công, muốn đứng vững trên đỉnh cao của sự nghiệp, không chỉ vì bản thân, mà còn vì một hình bóng mờ nhạt vẫn luôn ẩn hiện trong tâm trí anh. Một hình bóng mà anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ có thể quay về và giành lấy, khi anh đã đủ mạnh mẽ, đủ thành công. Nhưng giờ đây, những hình ảnh ấy lại trở thành những mũi kim đâm vào trái tim anh, khiến anh day dứt khôn nguôi. Có lẽ, anh đã “chậm một nhịp” từ rất lâu rồi, ngay từ khoảnh khắc anh quyết định rời bỏ thị trấn nhỏ ven sông để lên thành phố theo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Anh khẽ thở dài, cảm nhận sự mệt mỏi đang trĩu nặng trên vai, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính những nỗi niềm anh đang mang trong lòng. Anh lại tiếp tục gõ phím, tiếng lạch cạch đều đặn vang vọng trong không gian vắng lặng, như một bản nhạc buồn của sự cô đơn giữa thành công.

Anh kiểm tra lại từng dòng code, từng con số, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Tag Heuer mà anh mới tậu sau khi nhận được khoản thưởng đầu tiên, lấp lánh dưới ánh đèn. Nó không chỉ là một vật dụng xem giờ, mà còn là biểu tượng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ, cho vị thế anh đang dần đạt được. Nhưng những thứ vật chất xa hoa ấy, dường như chẳng thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu Lê An có hạnh phúc không? Liệu cô ấy có đang sống một cuộc sống bình yên bên bờ sông cũ, nơi những buổi chiều tà nhuộm tím dòng nước, nơi những kỷ niệm của họ vẫn còn nguyên vẹn? Hay cô đã tìm thấy một bến đỗ mới, một người đàn ông khác có thể mang lại cho cô sự an toàn mà anh đã không thể? Những suy nghĩ ấy thoáng qua, nhanh như một cơn gió, nhưng lại để lại một vết hằn sâu trong tâm trí anh. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh không mong muốn, tập trung vào công việc đang dang dở. Anh biết, đây không phải là lúc để chìm đắm trong những tiếc nuối. Thành phố này đòi hỏi anh phải luôn tỉnh táo, luôn sẵn sàng chiến đấu. Anh gửi báo cáo cuối cùng, tắt máy tính, và rời khỏi văn phòng, để lại sau lưng ánh sáng lạnh lẽo và sự tĩnh lặng.

***

Đêm khuya, sau khi tan làm, không khí thành phố trở nên se lạnh hơn, mang theo chút mùi khói bụi và hơi ẩm từ những con đường vừa được tưới nước. Trần Hạo ghé vào một quán phở vỉa hè quen thuộc, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những chiếc bóng điện treo lủng lẳng trên dây điện cũ kỹ rọi xuống những chiếc bàn nhựa thấp lè tè, nơi vài ba người khách vẫn đang xì xụp bát phở nóng hổi. Tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng chuyện trò rì rầm và mùi nước dùng phở thơm lừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đêm đặc trưng của Sài Gòn. Anh chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế nhựa, gọi một bát phở bò tái gầu. Anh ngồi đó, một mình, giữa dòng người vẫn tấp nập qua lại dù đã quá nửa đêm. Cảm giác cô đơn đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhìn những gương mặt xa lạ, những câu chuyện không tên đang diễn ra xung quanh, và cảm thấy mình lạc lõng đến lạ.

Bát phở nóng hổi được đặt xuống trước mặt anh, khói bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm quyến rũ. Nhưng Trần Hạo chỉ cầm đũa, khuấy nhẹ bát phở, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Anh ăn một cách vô vị, từng miếng thịt, từng sợi bánh phở trôi qua cuống họng mà không đọng lại chút hương vị nào. Tâm trí anh trôi dạt về thị trấn nhỏ ven sông, về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những lần cô nấu cơm cho anh ăn, những món ăn giản dị nhưng ấm áp tình người. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, lại càng khiến anh cảm thấy trống rỗng. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đánh mất quá nhiều thứ trên con đường theo đuổi tham vọng? Liệu sự thành công này có thực sự đáng giá với cái giá anh đã phải trả?

“Anh Hạo, vẫn còn ở đây sao? Anh đừng làm việc quá sức nhé.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh ngẩng đầu lên, thấy Hải Yến đang đứng cạnh bàn anh, trên môi nở một nụ cười thân thiện. Cô vẫn xinh đẹp và chỉn chu như mọi khi, dù đã gần sáng. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô phảng phất trong không khí, xua đi chút mùi khói bụi của quán ăn.

Trần Hạo gật đầu, đáp lại qua loa: “Ừm, anh xong việc rồi. Em cũng vậy à?” Giọng anh trầm khẽ, pha chút mệt mỏi, nhưng vẫn giữ vẻ khách sáo, lạnh nhạt quen thuộc. Anh không muốn bộc lộ quá nhiều cảm xúc của mình trước người khác, đặc biệt là Hải Yến. Anh biết, cô có một tình cảm đặc biệt dành cho anh, nhưng anh không thể đáp lại. Trái tim anh, từ lâu đã bị đóng băng bởi những tiếc nuối và những khoảng cách vô hình.

Hải Yến vẫn đứng đó, ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn thấy sự mệt mỏi trên gương mặt anh. “Vâng, em vừa đi gặp khách. Anh ăn xong thì về nghỉ sớm đi. Anh trông có vẻ mệt lắm.” Cô nói, giọng điệu dịu dàng, chân thành. Cô luôn là người tinh tế như vậy, luôn quan tâm đến anh một cách kín đáo, không quá phô trương. Có lẽ, trong mắt cô, Trần Hạo là một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng và bí ẩn, nhưng cũng đầy sức hút. Cô không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài thành đạt ấy, là một tâm hồn đang giằng xé bởi những nỗi niềm không thể nói thành lời.

“Cảm ơn em.” Trần Hạo đáp cụt lủn, rồi lại cúi xuống bát phở. Anh không muốn kéo dài cuộc trò chuyện, không muốn để Hải Yến nhìn thấy sự yếu mềm trong anh. Anh hiểu ý tốt của cô, nhưng anh không thể đón nhận. Có lẽ, anh đã quen với sự cô đơn, quen với việc tự mình đối mặt với mọi thứ. Hải Yến nhìn anh thêm một lát, rồi khẽ thở dài, quay lưng bước đi, để lại một khoảng trống nhỏ trong không gian ồn ào của quán ăn. Trần Hạo vẫn ngồi đó, ăn nốt bát phở đã nguội lạnh, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn dòng người. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một sự trống rỗng mà không một bát phở nóng hổi hay một lời hỏi thăm nào có thể lấp đầy. Anh biết, cuộc sống này, anh đã “chậm một nhịp” quá nhiều lần, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho những bước đi sai lầm ấy.

***

Trở về căn hộ của mình ở khu chung cư cao cấp, Trần Hạo cảm nhận rõ sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn phòng rộng rãi, sang trọng nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một mái nhà. Anh tắm rửa qua loa dưới vòi sen, làn nước mát lạnh dội xuống cơ thể mệt mỏi, nhưng không thể gột rửa đi những lo toan, những ám ảnh trong tâm trí anh. Sau đó, anh pha một cốc cà phê đen, nóng hổi, rồi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm. Ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời vẫn rực rỡ, lung linh như những viên kim cương khổng lồ, nhưng chúng không thể xua đi nỗi trống vắng đang gặm nhấm trái tim anh. Cảm giác lạnh lẽo của màn đêm len lỏi qua ô cửa kính, bao trùm lấy anh.

Anh đặt cốc cà phê xuống bệ cửa sổ, cảm nhận hơi nóng phả vào lòng bàn tay. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa Bluetooth vẫn đều đều phát ra, lấp đầy không gian, nhưng lại càng khiến anh cảm thấy cô đơn. Anh vô thức cầm chiếc điện thoại di động, lướt qua danh bạ. Hàng trăm cái tên, hàng trăm mối quan hệ, nhưng không có cái tên nào thực sự có thể mang lại cho anh sự bình yên. Tay anh dừng lại ở một cái tên quen thuộc, một cái tên đã từng là cả thế giới của anh: Lê An.

Những hình ảnh về thị trấn ven sông yên bình, về ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy, về con đường đất quen thuộc dẫn ra bờ sông cũ, nơi họ đã trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm, bỗng ùa về trong tâm trí anh, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Anh nhớ nụ cười của Lê An, ánh mắt trong veo của cô, giọng nói nhẹ nhàng của cô khi gọi tên anh. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng mờ ảo, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh đã dành cho cô, và cả những lần anh đã không dám nói ra lời yêu thương. “Nếu nh�� ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” Câu nói ấy, hay đúng hơn là lời nói không thành ấy, vẫn luôn ám ảnh anh, như một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim.

Anh lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện ảnh, những bức ảnh chụp lén Lê An khi cô không để ý, những bức ảnh chụp phong cảnh thị trấn, tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ không thể quay lại. Anh nhìn vào số điện thoại của Lê An, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, do dự. Anh muốn gửi một tin nhắn, hỏi thăm cô, hỏi xem cô có khỏe không, cô có đang hạnh phúc không. Nhưng rồi, anh lại chần chừ. Anh sợ. Sợ rằng cô đã quên anh, sợ rằng cô đã tìm thấy một cuộc sống mới, một bến đỗ mới mà không có anh. Sợ rằng lời nói của anh, dù là lời hỏi thăm đơn giản nhất, cũng sẽ trở nên thừa thãi, lạc lõng. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của những điều đã mất.

Anh tự hỏi: “An… Em giờ thế nào rồi?” Anh lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng nhạc jazz. “Mình đã quá bận rộn… liệu cô ấy có còn chờ đợi không?” Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Lê An không phải là người sẽ chờ đợi mãi mãi. Cô xứng đáng với một người đàn ông có thể mang lại cho cô sự bình yên, sự quan tâm mà anh đã không thể.

Cốc cà phê trên bệ cửa sổ đã nguội lạnh. Anh cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay anh vẫn dừng lại ở tên Lê An. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng bao nhiêu nỗi tiếc nuối và sự chấp nhận. Anh không gửi tin nhắn nào cả. Anh không gọi điện. Anh chỉ đơn giản là tắt màn hình điện thoại, để nó nằm im lìm trên bàn. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ bên ngoài cửa sổ, nhưng trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ còn lại bóng tối và sự cô đơn. Anh biết, anh vẫn đang miệt mài chạy theo những tham vọng của riêng mình, nhưng những thành công ấy, dường như không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh. Và Lê An, cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, ở một nơi xa xôi, nơi không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, và không còn một Trần Hạo mãi mãi “chậm một nhịp”.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free