Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 412: Lời Hứa Về Bến Đỗ
Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ bên ngoài cửa sổ căn hộ của Trần Hạo, nhưng trong tâm trí anh, chỉ còn lại một khoảng trống hoác đến rợn người. Tiếng nhạc jazz dịu dàng không xua tan được nỗi cô đơn, mà dường như còn nhấn chìm anh sâu hơn vào hố sâu của sự tiếc nuối. Anh đã không gửi tin nhắn, không gọi điện. Anh đã chọn cách im lặng, như bao nhiêu lần khác trong cuộc đời mình, để rồi giờ đây, anh lại phải đối mặt với cái giá của sự “chậm một nhịp” ấy. Anh không biết rằng, ngay trong chính khoảnh khắc anh buông xuôi, ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, cuộc đời của Lê An đang rẽ sang một lối khác, một lối đi mà anh mãi mãi không thể chạm tới.
***
Hoàng hôn dịu nhẹ trải một tấm thảm vàng óng lên căn phòng nhỏ của Lê An, xuyên qua khung cửa sổ có rèm voan trắng lả lướt. Tiếng gió xào xạc qua hàng tre sau nhà như một bản nhạc đồng quê, êm đềm và quen thuộc. Dưới bếp, tiếng mẹ cô lạch cạch chuẩn bị bữa tối, thoang thoảng mùi cá kho riềng và rau muống luộc, những hương vị bình dị đã nuôi lớn cô suốt bao năm tháng. Lê An đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong chiếc váy màu kem đơn giản nhưng không kém phần trang nhã, chất liệu lụa mềm mại rũ nhẹ theo từng đường cong cơ thể. Hôm nay, cô cảm thấy có gì đó khác lạ, một sự hồi hộp len lỏi trong từng tế bào, pha lẫn chút gì đó bâng khuâng, mơ hồ như sương khói.
Cô khẽ vuốt mái tóc dài, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt mình trong gương. Vẫn là Lê An của ngày xưa, nhưng dường như đã thêm vào đó một vài nét suy tư, một chút trưởng thành từ những trải nghiệm, những lựa chọn. Cô tự hỏi, liệu mình có đang đưa ra quyết định đúng đắn? Hay lại là một bước đi trong chuỗi những “bước đi sai” mà cuộc đời vẫn thường sắp đặt?
Bàn tay cô vô thức lướt trên mặt bàn trang điểm, chạm vào một cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã ngả màu ố vàng vì thời gian. Đó là cuốn nhật ký của cô, cũng là nơi cô từng ghi lại những dòng cảm xúc đầu đời, những giấc mơ non nớt và cả những “lời nói không thành” mà cô dành cho một người. Lật giở từng trang, những nét chữ nắn nót của cô bé Lê An mười lăm, mười sáu tuổi hiện ra, xen lẫn những hình vẽ đơn giản về ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy, về con đường đất quen thuộc dẫn ra bờ sông cũ, nơi có một cậu bé với đôi mắt trầm tư và nụ cười hiền lành.
Một thoáng ký ức về Trần Hạo ùa về, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Cô nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng mờ ảo. Cô nhớ ánh mắt anh, nhớ cách anh lặng lẽ quan tâm, nhớ cả những lời hứa hẹn vu vơ mà cả hai chưa bao giờ dám gọi tên. “Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” Lời nói không thành ấy không chỉ ám ảnh Trần Hạo, mà nó còn là một vết sẹo âm ỉ trong trái tim Lê An suốt bao năm. Một “khoảng cách vô hình” đã lớn dần giữa họ, không phải vì hết yêu, mà vì sự e dè, sự chậm trễ, và những lựa chọn khác nhau.
Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm như thể vừa buông bỏ một gánh nặng đã đeo đẳng bấy lâu. Cuốn sổ nhật ký, biểu tượng của một quá khứ không thể quay lại, của những mộng ước dang dở, của những đợi chờ mỏi mòn, giờ đây đã trở nên quá xa lạ với cuộc sống hiện tại của cô. Cô không còn cảm thấy đau đớn, không còn dằn vặt. Chỉ còn lại một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối cho một tình yêu đã từng rất đẹp nhưng lại lỡ hẹn.
“Hôm nay, mọi thứ sẽ khác…” Cô lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Ánh mắt cô trong gương kiên định hơn bao giờ hết. “Mình đã chờ đợi quá lâu rồi. Giờ đây, em phải tự cho mình một con đường mới.” Cô nhẹ nhàng khép cuốn sổ lại, đặt nó vào ngăn kéo tủ gỗ, như thể đang cẩn thận cất đi một mảnh hồn của quá khứ. Cánh tủ đóng lại, khép chặt những ký ức vào một góc khuất, không phải để quên đi, mà là để dành chỗ cho những điều mới mẻ, cho một tương lai đã được định hình rõ ràng hơn.
Tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Trái tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết, người ấy đã đến. Người đàn ông đã kiên nhẫn ở bên cô, đã mang lại cho cô sự bình yên, sự ổn định mà cô hằng khao khát. Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy không rạng rỡ như ánh mặt trời, nhưng lại ấm áp và đầy mãn nguyện, như ánh hoàng hôn đang dần buông trên thị trấn ven sông. Cô bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những kỷ niệm đã ngủ yên, và bước về phía một cánh cửa mới, một khởi đầu mới.
***
Chạng vạng tối, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng nhường chỗ cho sắc xanh thẫm của màn đêm. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên lối đi rải đá cuội của công viên thị trấn. Gió mát lành thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ, lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng từ những bụi cây ven đường. Tiếng chim hót líu lo đã dần ngớt, chỉ còn lại tiếng nước chảy rì rầm từ đài phun nước giữa công viên, và tiếng lá cây cổ thụ xào xạc theo từng đợt gió. Bầu không khí thật yên bình, lãng mạn, như một bức tranh thủy mặc được vẽ nên bởi thiên nhiên.
Nguyễn Hoàng Huy dẫn Lê An đến một góc khuất, nơi có một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới tán cây bàng cổ thụ rợp bóng. Anh đã chọn nơi này, một nơi đủ riêng tư để nói ra những lời từ tận đáy lòng, nhưng cũng đủ gần gũi với nhịp sống của thị trấn. Gương mặt anh lộ rõ vẻ hồi hộp, đôi mắt kiên định thường ngày giờ đây ẩn chứa một chút lo lắng, nhưng ánh nhìn anh dành cho Lê An vẫn tràn đầy sự chân thành và dịu dàng.
“An à…” Anh khẽ gọi tên cô, giọng nói trầm ấm. Anh nắm lấy bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm của nó. Tay anh hơi run, nhưng ánh mắt anh không hề dao động. “Anh biết, anh không phải là người lãng mạn như trong phim. Anh cũng không thể hứa sẽ mang đến cho em một cuộc sống quá giàu sang, lộng lẫy.” Anh dừng lại một chút, như để tìm kiếm những từ ngữ thích hợp nhất. Lê An lặng lẽ lắng nghe, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự chân thật trong từng lời nói của anh.
“Nhưng anh hứa,” Hoàng Huy tiếp tục, giọng nói trở nên chắc chắn hơn, “anh sẽ luôn ở bên em, che chở cho em. Anh sẽ là bờ vai vững chắc mỗi khi em mệt mỏi, là người lắng nghe những tâm sự của em, và là người cùng em đi qua mọi sóng gió cuộc đời.” Anh siết nhẹ tay cô. “Anh sẽ mang lại cho em sự bình yên, sự ổn định mà em xứng đáng có được, Lê An ạ. Một cuộc sống giản dị, không sóng gió, nhưng đầy đủ sự quan tâm và yêu thương.”
Lê An nhìn vào mắt anh, đôi mắt cô rưng rưng. Bấy lâu nay, điều cô tìm kiếm chính là sự bình yên ấy, sự ổn định ấy. Cô đã mỏi mòn chờ đợi một người đến và cho cô cảm giác an toàn, một bến đỗ thực sự sau bao năm tháng chơi vơi trong “khoảng cách vô hình” của những mối quan hệ không tên. Và giờ đây, anh đang ở đây, trao cho cô tất cả những điều đó.
Hoàng Huy nhẹ nhàng buông tay cô, rồi quỳ xuống trước mặt cô, trên nền cỏ xanh mướt. Động tác của anh không hề hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự nghiêm túc và trân trọng. Anh rút ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ từ túi áo, chậm rãi mở ra. Bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh, viên đá nhỏ ở giữa không quá cầu kỳ nhưng tỏa sáng một cách tinh tế, tượng trưng cho một lời hứa bền vững, vĩnh cửu.
“Lê An…” Giọng anh hơi nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào cô. “Em có đồng ý làm vợ anh không?”
Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng lại. Tiếng nước chảy từ đài phun nước, tiếng gió xào xạc, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại trái tim Lê An đập mạnh đến muốn vỡ tung. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má, nhưng không phải vì buồn, mà là vì xúc động tột độ, vì một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng. Cuối cùng thì, sau bao năm tháng, cô đã tìm thấy một bến đỗ. Một bến đỗ không rực rỡ, không lãng mạn như những câu chuyện cổ tích, nhưng lại ấm áp và vững chắc.
Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trong hộp, rồi lại nhìn vào ánh mắt chân thành của Hoàng Huy. Cô nghĩ đến những năm tháng đã qua, đến những “lời nói không thành” đã khiến cô phải chùn bước. Cô nghĩ đến Trần Hạo, đến những “nếu như ngày đó” đã ám ảnh cô. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây chỉ còn là một phần của quá khứ. Hiện tại, trước mắt cô, là một người đàn ông sẵn sàng trao cho cô tất cả những gì cô cần.
Lê An gật đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng một nụ cười mãn nguyện đã nở trên môi. “Em… em đồng ý, Hoàng Huy.” Giọng cô run rẩy, nghẹn ngào nhưng đầy kiên định.
Hoàng Huy mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy xua tan đi tất cả vẻ hồi hộp trên gương mặt anh. Anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Lê An. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách hoàn hảo, lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một lời cam kết vĩnh cửu. Anh đứng dậy, ôm lấy cô vào lòng. Cái ôm của anh thật ấm áp, vững chãi, như một vòng tay che chở mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Trong vòng tay anh, Lê An cảm thấy bình yên đến lạ. Một sự bình yên không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng sâu sắc và thật sự vỗ về tâm hồn cô.
***
Trong không gian yên bình và thư thái của quán cà phê thị trấn, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt xuống những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa góc quán hòa quyện với tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, và đôi khi là tiếng chim đêm hót khẽ từ những cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một tổng thể dễ chịu, đánh thức mọi giác quan.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau, những ngón tay đan chặt trên mặt bàn. Trên ngón áp út của Lê An, chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ tỏa sáng trong ánh đèn mờ ảo, biểu tượng cho một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời cô. Đôi mắt cô vẫn còn hơi đỏ hoe vì xúc động, nhưng nụ cười đã nở trên môi, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy mãn nguyện. Cô tựa vào lòng bàn tay ấm áp của Hoàng Huy, cảm nhận được sự vững chãi và chân thành từ anh.
“Cảm ơn em, An,” Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm và đầy yêu thương. Anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. “Anh sẽ không làm em thất vọng. Chúng ta sẽ có một gia đình thật bình yên, đúng như em mong muốn.”
Lê An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng và một chút gì đó biết ơn. “Em tin anh,” cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định. Cô đã chọn anh, không phải vì một tình yêu cuồng nhiệt, cháy bỏng như những gì cô từng mơ ước thuở đôi mươi, mà vì sự an toàn, sự ổn định và chân thành mà anh mang lại. Cuộc đời cô đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều “khoảng cách vô hình” và những “lời nói không thành”. Giờ đây, cô chỉ muốn một bến đỗ vững chắc, một nơi mà cô có thể an tâm gửi gắm trái tim mình.
Họ cùng nhau nói về tương lai, về ngôi nhà nhỏ mà họ sẽ xây dựng ở ven thị trấn, về những đứa trẻ sẽ chạy nhảy trong sân vườn, về những bữa cơm gia đình ấm cúng mỗi chiều. Những kế hoạch ấy thật giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại đầy đủ sự quan tâm, trách nhiệm và tình yêu thương chân thành. Lê An cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà cô đã kiếm tìm bấy lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Lê An chợt quay về với hình bóng Trần Hạo. Cô nhớ đến những lời thổ lộ muộn màng của anh bên bờ sông cũ, lời nói "Ngày đó... anh đã rất thích em" vang lên như một tiếng vọng từ quá khứ, đầy tiếc nuối và xót xa. Cô nhớ những đêm Trần Hạo đã do dự, đã chần chừ, để rồi cuối cùng, "chậm một nhịp" so với cuộc đời cô. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không thể nào san lấp được nữa.
“Bình yên… đó là điều mình cần nhất lúc này.” Lê An nghĩ thầm, ánh mắt cô lướt qua chiếc nhẫn trên tay. Chiếc nhẫn lấp lánh như một lời khẳng định cho quyết định của cô, một sự chấp nhận không lay chuyển. “Trần Hạo, em đã buông tay rồi.”
Cô biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý, không phải tình yêu nào cũng đến đúng lúc. Có những mối tình đẹp như mơ, nhưng lại lỡ hẹn vì những “bước đi sai”, vì những “lời nói không thành”. Và giờ đây, Lê An đã chọn cho mình một con đường mới, một con đường không có Trần Hạo, nhưng lại đầy ắp sự bình yên và hạnh phúc. Cô tin rằng, đây là lựa chọn đúng đắn nhất cho cuộc đời mình, một lựa chọn không hối tiếc.
Hoàng Huy khẽ siết chặt tay cô, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lê An. Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh, nụ cười ấy chân thành và ấm áp. Ngoài kia, đêm đã xuống sâu, nhưng trong quán cà phê nhỏ này, một tương lai mới đang dần hé mở, rực sáng và đầy hy vọng. Chiếc nhẫn trên ngón tay Lê An không chỉ là biểu tượng của một lời hứa, mà còn là minh chứng cho một quyết định dứt khoát, một sự kết thúc cho quá khứ và một khởi đầu cho tương lai. Cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, ở một nơi xa xôi, nơi không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, và không còn một Trần Hạo mãi mãi “chậm một nhịp”.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.