Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 413: Nút Thắt Của Một Quyết Định
Trong vòng tay anh, Lê An cảm thấy bình yên đến lạ. Một sự bình yên không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng sâu sắc và thật sự vỗ về tâm hồn cô.
***
Trong không gian yên bình và thư thái của quán cà phê thị trấn, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt xuống những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa góc quán hòa quyện với tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, và đôi khi là tiếng chim đêm hót khẽ từ những cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một tổng thể dễ chịu, đánh thức mọi giác quan.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện nhau, những ngón tay đan chặt trên mặt bàn. Trên ngón áp út của Lê An, chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ tỏa sáng trong ánh đèn mờ ảo, biểu tượng cho một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời cô. Đôi mắt cô vẫn còn hơi đỏ hoe vì xúc động, nhưng nụ cười đã nở trên môi, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy mãn nguyện. Cô tựa vào lòng bàn tay ấm áp của Hoàng Huy, cảm nhận được sự vững chãi và chân thành từ anh.
“Cảm ơn em, An,” Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm và đầy yêu thương. Anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. “Anh sẽ không làm em thất vọng. Chúng ta sẽ có một gia đình thật bình yên, đúng như em mong muốn.”
Lê An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng và một chút gì đó biết ơn. “Em tin anh,” cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định. Cô đã chọn anh, không phải vì một tình yêu cuồng nhiệt, cháy bỏng như những gì cô từng mơ ước thuở đôi mươi, mà vì sự an toàn, sự ổn định và chân thành mà anh mang lại. Cuộc đời cô đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều “khoảng cách vô hình” và những “lời nói không thành”. Giờ đây, cô chỉ muốn một bến đỗ vững chắc, một nơi mà cô có thể an tâm gửi gắm trái tim mình.
Họ cùng nhau nói về tương lai, về ngôi nhà nhỏ mà họ sẽ xây dựng ở ven thị trấn, về những đứa trẻ sẽ chạy nhảy trong sân vườn, về những bữa cơm gia đình ấm cúng mỗi chiều. Những kế hoạch ấy thật giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại đầy đủ sự quan tâm, trách nhiệm và tình yêu thương chân thành. Lê An cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà cô đã kiếm tìm bấy lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí Lê An chợt quay về với hình bóng Trần Hạo. Cô nhớ đến những lời thổ lộ muộn màng của anh bên bờ sông cũ, lời nói "Ngày đó... anh đã rất thích em" vang lên như một tiếng vọng từ quá khứ, đầy tiếc nuối và xót xa. Cô nhớ những đêm Trần Hạo đã do dự, đã chần chừ, để rồi cuối cùng, "chậm một nhịp" so với cuộc đời cô. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây, không thể nào san lấp được nữa.
“Bình yên… đó là điều mình cần nhất lúc này.” Lê An nghĩ thầm, ánh mắt cô lướt qua chiếc nhẫn trên tay. Chiếc nhẫn lấp lánh như một lời khẳng định cho quyết định của cô, một sự chấp nhận không lay chuyển. “Trần Hạo, em đã buông tay rồi.”
Cô biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Có những mối tình đẹp như mơ, nhưng lại lỡ hẹn vì những “bước đi sai”, vì những “lời nói không thành”. Và giờ đây, Lê An đã chọn cho mình một con đường mới, một con đường không có Trần Hạo, nhưng lại đầy ắp sự bình yên và hạnh phúc. Cô tin rằng, đây là lựa chọn đúng đắn nhất cho cuộc đời mình, một lựa chọn không hối tiếc.
Hoàng Huy khẽ siết chặt tay cô, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lê An. Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh, nụ cười ấy chân thành và ấm áp. Ngoài kia, đêm đã xuống sâu, nhưng trong quán cà phê nhỏ này, một tương lai mới đang dần hé mở, rực sáng và đầy hy vọng. Chiếc nhẫn trên ngón tay Lê An không chỉ là biểu tượng của một lời hứa, mà còn là minh chứng cho một quyết định dứt khoát, một sự kết thúc cho quá khứ và một khởi đầu cho tương lai. Cô đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, ở một nơi xa xôi, nơi không còn những lời nói không thành, không còn những khoảng cách vô hình, và không còn một Trần Hạo mãi mãi “chậm một nhịp”.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ, trong veo như mật ong, lười biếng trườn qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà lát gạch bông mát lạnh. Không khí thị trấn vẫn còn ngái ngủ, thoảng mùi đất ẩm sau trận mưa đêm, quyện lẫn với hương hoa sứ đầu hè và mùi trà mẹ pha thơm lừng từ dưới bếp. Tiếng chim sẻ líu lo trên cành cây bàng trước nhà, tạo nên một bản hòa tấu bình dị, đánh thức mọi giác quan. Lê An nằm cuộn mình trên chiếc giường quen thuộc, chăn mỏng đắp hờ hững. Đôi mắt cô mở hé, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ li ti đã hằn theo năm tháng, như những dòng thời gian câm lặng.
Ngón áp út bàn tay trái khẽ cử động, và ánh bạc lấp lánh của chiếc nhẫn bạch kim hiện ra, phản chiếu ánh nắng, nhảy múa những đốm sáng nhỏ trên tường. Đêm qua, cô đã chìm vào giấc ngủ với cảm giác an yên lạ thường, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp tâm hồn sau quyết định trọng đại. Nhưng giờ đây, trong tĩnh lặng của buổi sớm, một chút gì đó gọi là “do dự” lại len lỏi, mỏng manh như sương khói ban mai, nhưng đủ để khiến trái tim cô khẽ se lại.
"Liệu có phải là quyết định đúng đắn nhất không An? Hay chỉ là... hết lựa chọn rồi?" Cô tự hỏi mình, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Chiếc nhẫn trên tay dường như nặng hơn một chút, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì sức nặng của một tương lai được định đoạt. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Suốt những năm tháng thanh xuân, cô đã từng mơ về một tình yêu cuồng nhiệt, cháy bỏng, một mối tình định mệnh như trong những cuốn tiểu thuyết cô thường đọc trộm. Cô đã hình dung về một người đàn ông sẽ không ngần ngại bày tỏ tình cảm, sẽ không bao giờ để cô phải chờ đợi, phải mỏi mòn giữa những “khoảng cách vô hình”.
Và Trần Hạo, anh là hiện thân của giấc mơ ấy, nhưng cũng chính là người đã để lại vết sẹo sâu nhất trong lòng cô. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh – tất cả đã vẽ nên một bức tranh tình yêu thơ mộng, mà ai cũng mặc định rằng sẽ có một cái kết đẹp. Thế nhưng, sự e dè của anh, những “lời nói không thành” đã khiến mối tình ấy mãi mãi chỉ là một bản nháp dang dở. Khi anh bước chân vào thành phố lớn, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cô, Lê An, đã dần mệt mỏi với sự im lặng ấy. Nỗi mệt mỏi ấy đã tích tụ không phải ngày một ngày hai, mà là cả một quãng thanh xuân dài đằng đẵng, kéo theo những hy vọng rồi lại thất vọng, những chờ đợi rồi lại hụt hẫng. Nó bào mòn sự nhiệt thành trong cô, biến trái tim từng sôi nổi thành một dòng sông lặng lẽ, chấp nhận sự bình yên hơn là những con sóng dữ dội.
Cô khẽ thở dài, rồi chậm rãi ngồi dậy, tay vuốt ve chiếc nhẫn. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên da thịt nhắc cô về thực tại. Nguyễn Hoàng Huy, anh không phải là Trần Hạo, không mang đến những rung động mãnh liệt đến nghẹt thở. Nhưng anh mang đến sự chân thành, sự ổn định và một vòng tay vững chãi. Anh không để cô phải tự hỏi, không để cô phải chờ đợi. Anh thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng, cụ thể, từng chút một, như những viên gạch xây nên một ngôi nhà. Đó là điều cô cần nhất lúc này, sau bao nhiêu năm lạc bước trong “khoảng cách vô hình” và những “lời nói không thành”.
"Không. Đây là sự lựa chọn của mình. Cho một cuộc đời bình yên." Lê An tự nhủ, giọng nói nội tâm dần trở nên kiên định hơn, xua đi những đám mây mù của sự do dự. Cô tin rằng, hạnh phúc không nhất thiết phải là một cơn bão táp của cảm xúc, mà có thể là một dòng chảy êm đềm, một bến đỗ an yên nơi cô có thể thả neo. Cô ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, nhuộm vàng cả vòm trời xanh ngắt. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của cỏ non và nhựa cây. Đôi mắt Lê An dần trở nên sáng rõ, không còn sự hoài niệm hay tiếc nuối. Cô đã buông bỏ quá khứ, không phải vì hết yêu, mà vì cô đã học được cách yêu bản thân mình, và chọn cho mình một con đường ít chông gai hơn. Con đường này có thể thiếu đi sự lãng mạn cuồng nhiệt, nhưng chắc chắn sẽ đầy ắp sự quan tâm và an toàn.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh, cảm giác dễ chịu lan tỏa. Chiếc nhẫn trên tay lấp lánh dưới ánh nắng, không còn là gánh nặng, mà là một lời hứa, một sự khẳng định. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có Trần Hạo, nhưng có Hoàng Huy và một tương lai bình yên.
***
Sau khi dùng bữa sáng đạm bạc cùng mẹ, Lê An quyết định đến nhà Bà Mai. Cô muốn chia sẻ tin vui này với người phụ nữ mà cô luôn xem như người mẹ thứ hai, người đã chứng kiến bao thăng trầm trong cuộc đời cô. Con đường nhỏ dẫn đến nhà Bà Mai quanh co, rợp bóng cây. Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên mặt đường. Gió nhẹ lay động những tán cây, tạo thành tiếng rì rào như lời thì thầm của thị trấn đang dần thức giấc. Mùi hương của hoa lài thoang thoảng từ những hàng rào đá ong, quyện với mùi khói bếp từ những mái nhà lúp xúp, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Lê An bước đi, trong lòng có chút hồi hộp xen lẫn một niềm vui nhỏ bé. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại giờ đây lại mang đến một sự an ủi, một lời nhắc nhở về quyết định của mình.
Vừa bước đến cổng, Lê An đã nghe thấy tiếng Bà Mai lụi cụi trong vườn, tiếng lanh canh của chiếc kéo cắt tỉa cành cây. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu và đôi tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn, đang chăm sóc mấy luống rau. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà, và đôi mắt bà luôn ánh lên vẻ nhân từ, thấu hiểu.
"Bà Mai ơi, con đến chơi ạ!" Lê An cất tiếng gọi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối.
Bà Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại vì nắng, rồi lập tức nở một nụ cười rạng rỡ khi nhận ra Lê An. "Ối chà, con bé An của tôi nay mới chịu ghé nhà chơi à? Vào đây con, nắng lắm." Bà vội vàng buông kéo, phủi tay rồi bước ra đón Lê An, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong nhà, hòa quyện với mùi đất ẩm và rau xanh, tạo nên một bầu không khí thân thuộc và ấm cúng.
Lê An bước vào nhà, ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc. Bà Mai rót cho cô ly nước chè xanh mát lịm, rồi lại ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt đầy trìu mến nhìn cô. "Con bé dạo này trông khác hẳn đấy nhé. Có chuyện gì vui phải không?" Bà Mai hỏi, giọng nói hiền lành nhưng ánh mắt tinh tường, dường như đã đọc được phần nào tâm sự của cô.
Lê An khẽ mỉm cười, đôi má ửng hồng. Cô đưa bàn tay trái ra, để lộ chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út. "Dạ... Bà Mai nhìn này."
Bà Mai đeo kính lão lên, nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn. Đôi mắt bà mở to, rồi một nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai bừng lên trên khuôn mặt đã hằn vết thời gian. "Trời đất ơi! Con bé An của tôi lớn thật rồi! Thật ư con? Thằng Huy nó cầu hôn con rồi sao?" Bà Mai vỡ òa trong niềm vui sướng, vội vàng ôm chầm lấy Lê An, vỗ về tấm lưng gầy của cô. Cảm giác ấm áp từ vòng tay Bà Mai lan tỏa, xua tan đi chút ít sự lạ lẫm còn vương vấn trong lòng Lê An.
"Dạ, tối qua anh Huy cầu hôn con ạ..." Lê An khẽ kể, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc. Cô kể về buổi tối lãng mạn ở bờ sông, về lời cầu hôn chân thành của Hoàng Huy, và cả những giọt nước mắt xúc động của mình. Cô không giấu giếm Bà Mai về những cảm xúc lẫn lộn, về chút "do dự" ban đầu, về việc cô đã phải đối mặt với những ký ức cũ, với hình bóng Trần Hạo đang dần phai mờ. Cô nói về sự mệt mỏi khi phải chờ đợi, về những “lời nói không thành” đã làm cô tổn thương, và về khao khát một bến đỗ an yên, một cuộc sống ổn định mà Hoàng Huy đã mang lại.
Bà Mai lắng nghe từng lời, đôi mắt hiền từ ánh lên sự thấu hiểu. Bà khẽ vuốt mái tóc Lê An, như thể đang xoa dịu những vết thương lòng của cô. "Con bé An của tôi... Bà biết mà. Bà biết con đã phải chịu nhiều thiệt thòi rồi." Bà Mai nhẹ nhàng nói, giọng bà trầm ấm như tiếng gió xôn xao qua kẽ lá. "Bà thấy thằng Huy nó là người tốt, thật thà, chất phác. Nó sẽ lo cho con một đời an yên, không để con phải buồn tủi đâu. Bà đã nhìn nó lớn lên từ nhỏ, nó là đứa biết trước biết sau, biết nghĩ cho người khác."
Lê An ngước nhìn Bà Mai, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng. "Con cũng mong vậy, Bà Mai. Chỉ là... con vẫn thấy lạ lẫm quá. Cảm giác này... nó không giống như con từng mơ ước."
Bà Mai mỉm cười, nụ cười đầy bao dung. Bà nắm lấy bàn tay Lê An, khẽ vuốt ve chiếc nhẫn. "Lạ thì lạ, nhưng lòng con thấy bình yên là được rồi con ạ. Hạnh phúc không phải lúc nào cũng ồn ào, rực rỡ như pháo hoa. Đôi khi, nó là một dòng sông êm đềm, là một ngọn lửa nhỏ ấm áp trong đêm đông. Con đã phải chờ đợi quá lâu rồi, đã phải chịu đựng những “khoảng cách vô hình” quá nhiều rồi. Giờ đây, con xứng đáng có được sự bình yên."
Bà Mai nhìn xa xăm, như thể nhìn thấy cả một chặng đường đời đã qua của Lê An. Bà nhớ những lần cô bé An nhỏ bé ngồi thẫn thờ bên bờ sông, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Bà nhớ những lần cô bé lẳng lặng buồn bã khi những lời hứa của tuổi thơ dần phai nhạt. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai đã từng nghĩ, từng lo lắng cho cô cháu gái hiền lành, nhu mì này. Và giờ đây, nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Lê An, Bà Mai cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng.
"Hạnh phúc là do mình tự chọn lấy, con ạ," Bà Mai tiếp lời, giọng nói đầy chân tình. "Con chọn sự an yên, con chọn sự ổn định. Đó là sự lựa chọn của một người phụ nữ trưởng thành, biết mình muốn gì và cần gì. Đừng bận tâm những gì người ta nói về tình yêu phải thế này, thế kia. Quan trọng là con cảm thấy thế nào, con ơi."
Những lời của Bà Mai như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn Lê An. Cô cảm thấy lòng mình vững vàng hơn, kiên định hơn với quyết định của mình. Đúng vậy, cô đã chọn. Cô đã chọn sự bình yên, chọn sự an toàn, và cô tin rằng đó là lựa chọn đúng đắn nhất cho cuộc đời mình. Bà Mai đã gieo vào lòng cô một niềm tin vững chắc, rằng bến đỗ này, dù không cuồng nhiệt như những giấc mơ tuổi trẻ, nhưng sẽ là nơi che chở cho cô suốt cuộc đời.
***
Buổi chiều muộn, khi mặt trời đã bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lê An đến quán cà phê thị trấn. Quán vẫn giữ nguyên vẻ yên bình, mộc mạc như mọi khi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa góc quán vẫn réo rắt những giai điệu du dương, hòa quyện với tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện khe khẽ của khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi. Hoàng Huy đã đợi sẵn ở một góc bàn quen thuộc, nơi có khung cửa sổ nhìn ra con đường nhỏ rợp bóng cây. Anh mặc chiếc áo sơ mi caro giản dị, nhưng toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy. Khi thấy Lê An bước vào, đôi mắt anh sáng lên, nở một nụ cười ấm áp.
"Em đến rồi," Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh đứng dậy kéo ghế cho cô, cử chỉ lịch thiệp và chu đáo.
Lê An ngồi xuống đối diện anh, cảm nhận cái nhìn quan tâm của anh. Cô vẫn còn chút e dè, một chút bẽn lẽn sau sự kiện tối qua, nhưng đồng thời, một cảm giác an tâm lạ thường cũng bao trùm lấy cô. Cô đã kể hết cho Bà Mai nghe, và giờ đây, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Hoàng Huy không vội vàng. Anh gọi cho cô một ly trà đào mát lạnh, rồi khẽ nắm lấy bàn tay cô, vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, chất chứa sự lo lắng và yêu thương chân thành.
"Em vẫn còn băn khoăn gì sao An? Anh muốn em thật sự hạnh phúc với quyết định này. Đừng vì nể nang hay bất cứ điều gì mà chấp nhận. Anh muốn em thật sự sẵn lòng." Anh nói, giọng điệu từ tốn, đầy sự thấu hiểu. Anh biết Lê An là một cô gái nhạy cảm, và anh muốn cô hoàn toàn thoải mái với lựa chọn của mình.
Lê An nhìn vào mắt anh, cảm nhận được sự chân thành không chút giả dối. Những lời nói ấy của Hoàng Huy như một làn gió mát xoa dịu những gợn sóng cuối cùng trong lòng cô. Cô nhận ra, đây chính là điều cô cần – một người đàn ông luôn quan tâm đến cảm xúc của cô, luôn muốn cô được hạnh phúc một cách trọn vẹn nhất.
"Không, em... em tin anh, Huy ạ," Lê An đáp, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, chân thành hơn bao giờ hết. "Em đã suy nghĩ rất nhiều. Và em biết, đây là lựa chọn đúng đắn của em. Em muốn một cuộc đời bình yên, và em tin anh sẽ mang lại điều đó cho em."
Hoàng Huy mỉm cười rạng rỡ, nắm chặt tay cô. "Vậy là tốt rồi. Anh sẽ không làm em thất vọng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một mái ấm, đúng như em hằng mong ước."
Rồi họ bắt đầu nói về tương lai, về những kế hoạch nhỏ đầu tiên cho đám cưới. "Vậy mình chọn ngày nào, em thích tổ chức thế nào? Anh sẽ lo tất cả để em không phải bận tâm nhiều đâu." Hoàng Huy hào hứng hỏi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Anh vẽ ra viễn cảnh về một lễ cưới giản dị, ấm cúng ở thị trấn, không quá phô trương nhưng đầy đủ sự trang trọng và ý nghĩa. Một bữa tiệc nhỏ bên bờ sông, dưới ánh hoàng hôn, với những người thân thiết nhất.
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô ánh lên vẻ thích thú. Cô chia sẻ những ý tưởng của mình về chiếc váy cưới, về những bông hoa cô muốn trang trí, về những món ăn truyền thống của thị trấn. Hoàng Huy lắng nghe tỉ mỉ, gật gù đồng ý mọi ý kiến của cô, thậm chí còn bổ sung thêm những chi tiết nhỏ mà cô chưa nghĩ tới, thể hiện sự chu đáo và quan tâm đặc biệt. Anh không ngừng hỏi ý kiến cô, từ những điều nhỏ nhặt nhất như màu sắc khăn trải bàn cho đến việc mời những ai. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của anh đều cho thấy anh trân trọng cô và muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo theo ý cô.
Cô cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ lùng. Không có những câu chuyện tình yêu mãnh liệt đến mức làm người ta mất ăn mất ngủ, không có những lời nói bóng gió hay những “khoảng cách vô hình” khiến cô phải đoán mò. Chỉ có sự chân thành, rõ ràng và một tình yêu thương giản dị nhưng vững chãi, như chính con người Hoàng Huy. Chính khoảnh khắc này đã củng cố quyết định của Lê An. Cô biết mình đã chọn đúng một bến đỗ vững chắc, nơi cô có thể yên tâm gửi gắm cuộc đời.
Hoàng Huy khẽ siết chặt tay Lê An, như một lời hứa thầm lặng. Ngoài kia, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, và những ngọn đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông. Trong quán cà phê nhỏ này, dưới ánh đèn vàng dịu, hai con người đang cùng nhau dệt nên một tương lai, một khởi đầu mới. Chiếc nhẫn trên ngón tay Lê An lấp lánh, không còn là biểu tượng của sự do dự, mà là minh chứng cho một quyết định dứt khoát, một sự kết thúc cho quá khứ và một khởi đầu đầy hy vọng cho một cuộc đời bình yên. Cô đã thật sự buông tay Trần Hạo, và giờ đây, cô hoàn toàn sẵn sàng đón nhận bến đỗ mới của cuộc đời mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.