Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 414: Vỡ Tan Giữa Phồn Hoa

Ngoài kia, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, và những ngọn đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông. Trong quán cà phê nhỏ này, dưới ánh đèn vàng dịu, hai con người đang cùng nhau dệt nên một tương lai, một khởi đầu mới. Chiếc nhẫn trên ngón tay Lê An lấp lánh, không còn là biểu tượng của sự do dự, mà là minh chứng cho một quyết định dứt khoát, một sự kết thúc cho quá khứ và một khởi đầu đầy hy vọng cho một cuộc đời bình yên. Cô đã thật sự buông tay Trần Hạo, và giờ đây, cô hoàn toàn sẵn sàng đón nhận bến đỗ mới của cuộc đời mình.

***

Trong khi Lê An đang dệt nên những giấc mơ bình dị dưới ánh hoàng hôn nơi thị trấn ven sông, thì tại một góc nhỏ giữa lòng thành phố lớn, Trần Hạo đang chìm đắm trong một thứ ánh sáng khác – ánh sáng nhân tạo của màn hình laptop và những cột đèn cao áp rực rỡ. Quán cà phê ‘Góc Yên Bình’, đúng như cái tên của nó, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với những bức tường gạch trần loang lổ thời gian, những khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bạc phếch. Nội thất bên trong là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại: những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu được chạm khắc tỉ mỉ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng thả xuống ánh sáng vàng dịu, và vô số chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết trên kệ sách cũ kỹ chất đầy những cuốn sách đã ngả màu.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái chảy tràn trong không gian, hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế và những tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm của các vị khách. Đôi khi, một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây cổ thụ bên ngoài, xen lẫn mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò và cả mùi gỗ cũ mốc meo, phảng phất đâu đó hương hoa nhài dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, có chút lãng mạn nhưng cũng không kém phần trầm mặc, đúng như tâm trạng của Trần Hạo lúc này.

Anh ngồi một mình ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu dần, trải một vệt vàng cam lên mặt bàn. Chiếc laptop mở ra, hiển thị bảng biểu số liệu phức tạp của dự án đang dang dở, nhưng đôi mắt anh không thể nào tập trung. Hàng chữ số nhảy múa trước mắt anh trở nên vô nghĩa, tâm trí anh cứ lơ lửng giữa những khoảng trống không tên. Một nỗi trống rỗng khó tả, một sự bất an mơ hồ cứ len lỏi, bám riết lấy anh suốt mấy ngày nay. Nó không phải là áp lực công việc, cũng không phải là sự mệt mỏi thể chất, mà là một thứ cảm giác thiếu vắng, như thể anh đã bỏ quên một mảnh ghép quan trọng nào đó trong cuộc đời mình.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê đen không đường, vị đắng ngắt tràn ra đầu lưỡi, nhưng lại chẳng thể làm anh tỉnh táo hơn. Anh thở dài, miết nhẹ ngón tay lên viền cốc sứ đã nguội lạnh. Sự nghiệp của anh đang ở đỉnh cao. Anh có một vị trí ổn định, một mức lương đáng mơ ước, một căn hộ tiện nghi giữa lòng thành phố phồn hoa. Bạn bè vẫn thường ca ngợi anh là người thành công, là tấm gương cho sự nỗ lực. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh lại thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Mỗi đêm trở về căn hộ trống trải, tiếng còi xe inh ỏi từ đường phố vọng lên chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đáng sợ trong lòng anh. Anh có tất cả những gì người đời khao khát, nhưng lại thiếu đi một thứ vô hình mà anh không thể gọi tên, không thể nắm bắt.

Anh lướt qua danh bạ điện thoại, ngón tay vô thức dừng lại ở cái tên "Lê An". Đã bao lâu rồi anh chưa gọi cho cô? Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, bởi áp lực công việc, bởi những tham vọng nơi thành thị đã cuốn anh đi. Anh tự nhủ, anh bận rộn, anh phải ưu tiên sự nghiệp, rồi sau này, khi mọi thứ ổn định, anh sẽ trở về. Anh đã hứa với lòng mình như thế. Nhưng lời hứa ấy, tự bao giờ đã trở thành một gánh nặng, một sự trì hoãn vô thời hạn. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên quen thuộc ấy, một cảm giác nặng nề dâng lên trong lồng ngực. Anh muốn bấm gọi, muốn nghe giọng cô, muốn biết cô vẫn ổn, nhưng rồi lại thôi. Một thứ gì đó vô hình, một sự e dè cố hữu đã níu giữ anh lại. Anh sợ phải đối mặt, sợ phải thừa nhận những điều đã bỏ lỡ, sợ phải nghe thấy sự xa cách trong giọng nói của cô. Cái khoảng cách vô hình ấy, đã được tạo nên bởi chính sự im lặng của anh, bởi sự chậm trễ trong việc bày tỏ cảm xúc. Anh luôn nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ chờ đợi. Nhưng liệu có ai mãi mãi chờ đợi một lời nói không thành, một tình yêu chỉ tồn tại trong thầm lặng?

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn hối hả, tấp nập. Những gương mặt xa lạ lướt qua nhau vội vã, chẳng ai quan tâm đến ai. Thành phố này rộng lớn quá, và anh, dù ở giữa nó, vẫn thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Anh ước mình có thể trở về thị trấn ven sông cũ, nơi có tiếng nước chảy êm đềm, nơi có những buổi chiều ngồi bên bờ sông cùng Lê An, không cần nói gì, chỉ cần cảm nhận sự bình yên bên nhau. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra những lời chất chứa trong lòng sớm hơn một nhịp, liệu mọi thứ có khác đi không? Câu hỏi ấy như một mũi kim châm vào trái tim anh, khiến anh day dứt khôn nguôi. Anh lại thở dài, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh hoàn toàn.

***

Đúng lúc Trần Hạo đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn và những nuối tiếc không tên, một bóng người cao gầy bất ngờ xuất hiện trước bàn anh. Mùi cà phê và bánh ngọt đột nhiên nhường chỗ cho mùi hương quen thuộc của một người bạn cũ. Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vẻ mông lung. Trước mặt anh là Thanh Tùng, người bạn thân từ thuở nhỏ ở thị trấn, với vóc người cao, hơi gầy và nụ cười hiền lành thường trực. Nhưng hôm nay, nụ cười ấy lại có chút gượng gạo, đôi mắt anh bạn chất chứa một vẻ ngập ngừng, khó xử.

“Hạo,” Thanh Tùng khẽ gọi, giọng anh trầm ấm nhưng có vẻ dè dặt hơn thường lệ. Anh kéo ghế đối diện Trần Hạo ngồi xuống, không đợi lời mời. Dù đã lâu không gặp, nhưng tình bạn giữa họ vẫn luôn bền chặt, không cần quá nhiều lời lẽ khách sáo. Thanh Tùng gọi một ly trà gừng, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng đang trào dâng trong lòng.

“Tùng,” Trần Hạo đáp lại, giọng anh chậm, trầm, như thường lệ. Anh gấp laptop lại, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi trên khuôn mặt. “Lâu rồi không gặp. Dạo này mày vẫn khỏe chứ? Công việc sao rồi?” Anh cố gắng duy trì một cuộc trò chuyện xã giao, như một bức tường phòng thủ để che giấu những bộn bề trong lòng.

Thanh Tùng gật đầu, nở một nụ cười nhạt. “Tao vẫn vậy thôi. Công việc cũng tàm tạm. Còn mày? Nhìn mày có vẻ gầy đi nhiều đó.” Anh quan sát Trần Hạo, nhận ra sự thay đổi trong thần thái của người bạn. Trần Hạo giờ đây trông chững chạc, thành công hơn, nhưng đôi mắt anh lại chất chứa một nỗi buồn mà Thanh Tùng chưa từng thấy.

Hai người bạn im lặng một lúc, chỉ có tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng lướt qua không gian và tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn. Sự im lặng này khác hẳn với những lần gặp trước đây, khi họ có thể thao thao bất tuyệt kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Lần này, có một thứ gì đó nặng nề, vô hình đang lơ lửng giữa họ, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt. Thanh Tùng khẽ đảo mắt, anh biết mình không thể trì hoãn được nữa. Anh đến đây là để nói chuyện này, dù nó có khó khăn đến mấy.

“Hạo này…” Thanh Tùng bắt đầu, giọng anh khẽ run lên. Anh đặt tay lên vai Trần Hạo, ánh mắt đầy thông cảm, như thể muốn truyền một chút sức mạnh cho người bạn thân. “Tao có chuyện này muốn nói với mày… chuyện của An…”

Nghe thấy cái tên Lê An, Trần Hạo thoáng giật mình. Tim anh như hẫng đi một nhịp. Sự bất an mơ hồ từ nãy đến giờ bỗng trở nên rõ ràng hơn, như một điềm báo chẳng lành. Anh nhìn thẳng vào Thanh Tùng, ánh mắt dò hỏi. Anh ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài qua lời nói, hay lảng tránh những câu hỏi trực tiếp về tình cảm, nhưng lúc này, sự lo lắng đã hiện rõ trên gương mặt anh.

“An sao?” Trần Hạo nói, giọng anh trầm hơn. “Có chuyện gì?” Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng lồng ngực anh đã bắt đầu thắt lại.

Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm. Anh nhìn vào mắt Trần Hạo, sự ngần ngại vẫn còn đó, nhưng anh biết mình phải nói. “Con bé… nó sắp đính hôn rồi. Với thằng Huy… Nguyễn Hoàng Huy ấy.”

Căn phòng như ngừng lại. Tiếng nhạc bỗng trở nên xa xăm, tiếng máy xay cà phê cũng như tắt lịm trong tai Trần Hạo. Thời gian như đông cứng lại. Chiếc thìa cà phê trên tay anh rơi xuống bàn, tạo nên một tiếng kêu leng keng khô khốc, lạc lõng giữa sự im lặng đột ngột. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào Thanh Tùng, đôi mắt anh dại đi, vô hồn. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Mày nói gì cơ? Đính hôn? Không thể nào…” Giọng anh khản đặc, như thể có ai đó đang bóp nghẹt cổ họng anh. Anh lắc đầu lia lịa, cố gắng phủ nhận một sự thật quá đỗi phũ phàng. “Không thể nào… An… làm sao có thể…”

Thanh Tùng đau lòng nhìn người bạn thân. Anh biết tin tức này sẽ là một cú sốc lớn đối với Trần Hạo, nhưng anh không thể giấu giếm mãi được. “Tao biết mày khó tin… nhưng đó là sự thật, Hạo ạ. Bố mẹ hai bên đã gặp mặt rồi, họ đang rục rịch chuẩn bị cho lễ đính hôn và sau đó là đám cưới. An… con bé có vẻ hạnh phúc lắm.” Giọng Thanh Tùng nhỏ dần, anh không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đầy bàng hoàng, đau đớn của Trần Hạo. Anh cảm thấy có lỗi, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh cũng từng là người bạn thân của cả hai, anh đã chứng kiến Lê An chờ đợi Trần Hạo như thế nào, và cũng chứng kiến Trần Hạo chần chừ, bận bịu ra sao.

Trần Hạo vẫn ngồi bất động, như một pho tượng. Khung cảnh quán cà phê xung quanh bỗng trở nên mờ ảo, chỉ còn lại khuôn mặt Thanh Tùng và những lời nói như lưỡi dao cứa vào tim anh. Lê An đính hôn? Với Nguyễn Hoàng Huy? Cái tên đó, anh đã từng nghe qua, một người đàn ông được cho là hiền lành, chu đáo, làm việc ở thị trấn. Anh đã từng nghĩ, đó chỉ là một mối quan hệ thoáng qua, một sự lựa chọn tạm thời khi anh vắng mặt. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Lê An có thể đi xa đến mức này. Tất cả những giả định của anh, tất cả những sự trì hoãn của anh, giờ đây bỗng vỡ tan tành như một tấm gương bị đập nát. Một cơn đau buốt lan tỏa khắp lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh muốn hét lên, muốn hỏi Thanh Tùng rằng đây có phải là một trò đùa hay không, nhưng cổ họng anh khô khốc, không thể thốt nên lời.

Thanh Tùng nắm chặt vai Trần Hạo hơn. “Hạo, mày phải chấp nhận thôi. Con bé nó cũng đã chờ mày lâu lắm rồi. Mày biết mà… nó cần một bến đỗ, một sự quan tâm thực tế. Và thằng Huy… nó đã cho An điều đó.” Những lời nói của Thanh Tùng, dù đầy cảm thông, lại như những nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng của Trần Hạo. Anh biết chứ. Anh biết Lê An cần gì. Anh biết cô đã chờ đợi anh. Anh biết anh đã chậm một nhịp. Nhưng anh cứ nghĩ, anh còn thời gian. Anh đã sai rồi. Sai một bước, lỡ cả một đời.

Trần Hạo khẽ rùng mình, ánh mắt vẫn còn dại đi. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm và ánh đèn đường vàng vọt. Mùi cà phê thơm lừng giờ đây trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Mọi thứ xung quanh anh như đang sụp đổ.

***

Đêm đó, thành phố như một con quái vật khổng lồ đang thở dài mệt mỏi, tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ đường phố, nhưng trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Căn phòng rộng lớn, hiện đại với nội thất tối giản, những bức tường trắng tinh và sàn gỗ bóng loáng, giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Ánh đèn đường từ bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo, leo lét trên sàn nhà, như những vết cứa vào bóng tối. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, bước chân nặng nề, cơ thể như bị rút cạn toàn bộ sức lực. Anh không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng.

Anh ngồi sụp xuống ghế sofa da màu xám lạnh lẽo, đầu óc quay cuồng với tin tức vừa nhận được. “An… em thật sự…” Giọng anh thì thầm, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh vò đầu bứt tóc, nắm chặt hai bàn tay đến mức móng tay in hằn vào da thịt. Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau đang xé nát tâm can anh. Những ký ức về Lê An, về tuổi thơ ùa về như một dòng thác lũ, nhấn chìm anh trong biển cả của hoài niệm và tiếc nuối. Hình ảnh cô bé Lê An với mái tóc dài óng ả, nụ cười rạng rỡ bên bờ sông cũ; những buổi tan học chung đường, anh luôn lặng lẽ đi phía sau, dõi theo bóng lưng cô; những đêm trò chuyện vu vơ, tâm sự mọi điều dưới ánh trăng. Tất cả đều hiện về rõ mồn một, như thể chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.

Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng của mình, những lần anh cố gắng che chở cô, bảo vệ cô. Anh nhớ lời hứa “không quên em” khi anh rời thị trấn lên thành phố. Anh đã thật sự không quên. Anh đã luôn nghĩ về cô, luôn xem cô là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình. Nhưng anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những tham vọng nơi thành thị. Anh đã để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã để cái khoảng cách vô hình ấy ngày càng lớn dần, như một bức tường thành không thể phá vỡ.

“Tại sao mình lại chần chừ đến vậy?” Anh tự hỏi, giọng nói đầy dằn vặt. “Tại sao mình lại không nói sớm hơn một chút? Chỉ một chút thôi…” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh. Nỗi sợ hãi khi bày tỏ tình cảm, sự e dè cố hữu của anh, tất cả đã trở thành gánh nặng, thành một sai lầm chết người. Anh đã luôn nghĩ mình còn thời gian, anh nghĩ cô sẽ mãi ở đó, mãi chờ đợi anh. Nhưng cuộc đời không chờ đợi ai. Tình yêu cũng không. Nó cần sự dũng cảm, sự chủ động, sự hiện diện. Và anh, đã thiếu tất cả những điều đó.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, món quà anh tự thưởng cho mình sau khi hoàn thành một dự án lớn. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, như đang chế giễu sự thành công vô nghĩa mà anh đã đánh đổi. Anh có tiền tài, danh vọng, nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: Lê An, và một tương lai có cô. Mùi gỗ mới trong căn hộ, mùi cà phê nguội anh mang về từ quán, mùi ẩm của đêm khuya bỗng trở nên ngột ngạt, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Anh cảm thấy một sự cô độc lạnh lẽo bao trùm lấy mình, như thể anh đang ở giữa một sa mạc rộng lớn, không một bóng người.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt anh, không phải vì tiếc nuối một người yêu đã mất, mà là tiếc nuối một tương lai đã vĩnh viễn không còn. Tiếc nuối những cơ hội đã bỏ lỡ, những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn giấu. Tiếc nuối một phiên bản của chính anh, một người đàn ông dũng cảm hơn, quyết đoán hơn, đã có thể nắm giữ hạnh phúc. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ ấy. Lê An đã chọn một bến đỗ an yên, một cuộc đời bình lặng bên người đàn ông khác. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô, dù anh chưa từng nhìn thấy, đã trở thành biểu tượng hữu hình cho sự mất mát vĩnh viễn, cho một cánh cửa đã khép lại không thể quay đầu.

Trần Hạo gục mặt xuống hai bàn tay, tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tiếng xe cộ từ xa vẫn đều đặn vọng lên, như tiếng thời gian đang hối hả trôi đi, bỏ mặc anh lại với nỗi đau đớn tột cùng và sự hối tiếc không thể nguôi ngoai. Anh đã mất cô, mãi mãi rồi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free