Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 415: Những Tiếng 'Nếu Như' Vô Vọng
Đêm đó, thành phố như một con quái vật khổng lồ đang thở dài mệt mỏi, tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ đường phố, nhưng trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Căn phòng rộng lớn, hiện đại với nội thất tối giản, những bức tường trắng tinh và sàn gỗ bóng loáng, giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Ánh đèn đường từ bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo, leo lét trên sàn nhà, như những vết cứa vào bóng tối. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, bước chân nặng nề, cơ thể như bị rút cạn toàn bộ sức lực. Anh không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng.
Anh ngồi sụp xuống ghế sofa da màu xám lạnh lẽo, đầu óc quay cuồng với tin tức vừa nhận được. “An… em thật sự…” Giọng anh thì thầm, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh vò đầu bứt tóc, nắm chặt hai bàn tay đến mức móng tay in hằn vào da thịt. Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau đang xé nát tâm can anh. Những ký ức về Lê An, về tuổi thơ ùa về như một dòng thác lũ, nhấn chìm anh trong biển cả của hoài niệm và tiếc nuối. Hình ảnh cô bé Lê An với mái tóc dài óng ả, nụ cười rạng rỡ bên bờ sông cũ; những buổi tan học chung đường, anh luôn lặng lẽ đi phía sau, dõi theo bóng lưng cô; những đêm trò chuyện vu vơ, tâm sự mọi điều dưới ánh trăng. Tất cả đều hiện về rõ mồn một, như thể chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng của mình, những lần anh cố gắng che chở cô, bảo vệ cô. Anh nhớ lời hứa “không quên em” khi anh rời thị trấn lên thành phố. Anh đã thật sự không quên. Anh đã luôn nghĩ về cô, luôn xem cô là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình. Nhưng anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những tham vọng nơi thành thị. Anh đã để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã để cái khoảng cách vô hình ấy ngày càng lớn dần, như một bức tường thành không thể phá vỡ.
“Tại sao mình lại chần chừ đến vậy?” Anh tự hỏi, giọng nói đầy dằn vặt. “Tại sao mình lại không nói sớm hơn một chút? Chỉ một chút thôi…” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh. Nỗi sợ hãi khi bày tỏ tình cảm, sự e dè cố hữu của anh, tất cả đã trở thành gánh nặng, thành một sai lầm chết người. Anh đã luôn nghĩ mình còn thời gian, anh nghĩ cô sẽ mãi ở đó, mãi chờ đợi anh. Nhưng cuộc đời không chờ đợi ai. Tình yêu cũng không. Nó cần sự dũng cảm, sự chủ động, sự hiện diện. Và anh, đã thiếu tất cả những điều đó.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, món quà anh tự thưởng cho mình sau khi hoàn thành một dự án lớn. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, như đang chế giễu sự thành công vô nghĩa mà anh đã đánh đổi. Anh có tiền tài, danh vọng, nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: Lê An, và một tương lai có cô. Mùi gỗ mới trong căn hộ, mùi cà phê nguội anh mang về từ quán, mùi ẩm của đêm khuya bỗng trở nên ngột ngạt, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Anh cảm thấy một sự cô độc lạnh lẽo bao trùm lấy mình, như thể anh đang ở giữa một sa mạc rộng lớn, không một bóng người.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt anh, không phải vì tiếc nuối một người yêu đã mất, mà là tiếc nuối một tương lai đã vĩnh viễn không còn. Tiếc nuối những cơ hội đã bỏ lỡ, những lời nói không thành, những cảm xúc bị chôn giấu. Tiếc nuối một phiên bản của chính anh, một người đàn ông dũng cảm hơn, quyết đoán hơn, đã có thể nắm giữ hạnh phúc. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ ấy. Lê An đã chọn một bến đỗ an yên, một cuộc đời bình lặng bên người đàn ông khác. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô, dù anh chưa từng nhìn thấy, đã trở thành biểu tượng hữu hình cho sự mất mát vĩnh viễn, cho một cánh cửa đã khép lại không thể quay đầu.
Trần Hạo gục mặt xuống hai bàn tay, tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tiếng xe cộ từ xa vẫn đều đặn vọng lên, như tiếng thời gian đang hối hả trôi đi, bỏ mặc anh lại với nỗi đau đớn tột cùng và sự hối tiếc không thể nguôi ngoai. Anh đã mất cô, mãi mãi rồi. Trần Hạo vẫn ngồi bất động trên chiếc sofa da lạnh lẽo, mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy hình hài anh. Ánh sáng từ thành phố rực rỡ bên ngoài cửa sổ kính lớn, những chấm nhỏ li ti lấp lánh như những vì sao xa xăm, giờ đây không thể xua đi bóng đêm dày đặc trong tâm hồn anh. Nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, sự vô nghĩa của mọi thứ xung quanh. Tin tức về Lê An vẫn vang vọng trong đầu anh như một hồi chuông chói tai, một tiếng sét đánh ngang tai giữa bầu trời quang đãng. Lễ đính hôn. Hai từ đó cứ lặp đi lặp lại, nghiền nát từng mảnh hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tâm trí anh. Anh cố gắng phủ nhận, một cách tuyệt vọng. “Không thể nào… Không thể là thật được… An…” Giọng anh thầm thì, nghe như tiếng một linh hồn lạc lối trong cõi mịt mùng. Anh nhắm chặt mắt, ước gì khi mở ra, tất cả chỉ là một giấc mơ tồi tệ, một cơn ác mộng dai dẳng mà anh sẽ tỉnh dậy và thấy Lê An vẫn ở đó, vẫn chờ đợi anh bên bờ sông cũ.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Màn hình đen thui, một sự im lặng đến đáng sợ. Anh hy vọng có một tin nhắn, một cuộc gọi nào đó sẽ đính chính tất cả, rằng Thanh Tùng đã nhầm, rằng đó chỉ là một lời đồn vô căn cứ. Nhưng chỉ có sự im lặng. Sự im lặng của thế giới bên ngoài, và sự im lặng của chính Lê An dành cho anh. Anh vươn tay, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc điện thoại. Đây là vật phẩm từng kết nối anh với cô, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một biểu tượng của những cuộc gọi thưa thớt, những tin nhắn ngắn ngủi, những khoảng cách vô hình mà anh đã tự tạo ra. Anh day nhẹ ngón cái lên màn hình, như thể đang vuốt ve một ký ức xa xăm, một lời nói không thành.
Đầu óc anh quay cuồng, những hình ảnh về Lê An cứ thế ùa về, không theo một trật tự nào. Lê An tuổi mười lăm, cười tươi rói khi anh tặng cô một chùm hoa dại hái vội ven đường. Lê An tuổi mười tám, ánh mắt buồn rười rượi khi anh lên xe khách rời thị trấn. Lê An tuổi hai mươi, giọng nói có chút xa cách qua điện thoại khi anh gọi về từ thành phố. Mỗi hình ảnh là một nhát dao, cứa sâu vào tâm trí anh. Anh gục mặt xuống bàn, ôm chặt lấy đầu. Sự đau đớn không chỉ đến từ việc mất đi Lê An, mà còn từ sự nhận thức nghiệt ngã về những gì anh đã bỏ lỡ, những gì anh đã tự tay đánh mất. Anh đứng dậy, bước đi vô thức trong căn phòng rộng lớn. Từng bước chân nặng nề, như kéo lê một gánh nặng vô hình. Ánh mắt anh vô hồn, lướt qua những bức tường trắng tinh, những bức tranh trừu tượng đắt tiền, những kệ sách đầy ắp tri thức. Tất cả đều là những thành quả của sự nghiệp, của những năm tháng anh vùi mình vào công việc. Nhưng giờ đây, chúng chỉ như những vật vô tri, không mang lại chút hơi ấm nào cho trái tim anh.
Anh dừng lại bên khung cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập phía dưới. Những ánh đèn pha xé toang màn đêm, tạo nên một vũ điệu ánh sáng không ngừng nghỉ. Thành phố này, nơi anh đã dành cả thanh xuân để xây dựng sự nghiệp, nơi anh đã tìm thấy thành công vật chất, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam cô độc. Anh cảm nhận rõ rệt mùi cà phê nguội còn vương lại trong không khí, mùi giấy tờ công việc, và cả mùi ẩm mốc nhẹ nhàng từ cơn mưa phùn lất phất bên ngoài. Tất cả những mùi hương quen thuộc của cuộc sống thành thị, giờ đây, chúng chỉ càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Anh hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực vẫn như bị ai đó siết chặt, không thể thở nổi.
“An…” Anh lại thầm thì tên cô, như một lời cầu nguyện vô vọng. “Em thật sự… sẽ kết hôn sao?” Câu hỏi đó không cần câu trả lời. Thanh Tùng đã nói rõ ràng, rành mạch từng chi tiết. Lễ đính hôn sắp tới. Nguyễn Hoàng Huy. Anh biết Huy là ai. Một người đàn ông ổn định, chín chắn, luôn biết cách quan tâm. Những điều mà anh đã không thể làm được cho Lê An. Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa sổ khẽ mở, khiến anh rùng mình. Anh kéo chặt vạt áo, cố gắng xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy. Nhưng cái lạnh thực sự không đến từ bên ngoài. Nó đến từ bên trong, từ nỗi sợ hãi tột cùng rằng anh đã đánh mất cô thật rồi, mất đi vĩnh viễn.
Thời gian trôi qua, từng giây, từng phút, kéo dài như vô tận. Trần Hạo không biết mình đã đứng đó bao lâu, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chuyển mình dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Màn đêm đen đặc dần nhường chỗ cho những vệt xám bạc, rồi hồng nhạt ở phía chân trời. Căn phòng, dù không bật đèn, cũng dần được rọi sáng bởi ánh sáng tự nhiên. Sự lạnh lẽo vẫn bao trùm lấy không gian, và cả tâm hồn anh. Anh di chuyển đến bàn làm việc, nơi chất chồng tài liệu và những giải thưởng lấp lánh dưới ánh sáng ban mai yếu ớt. Từng giải thưởng, từng bằng khen, từng hợp đồng béo bở – tất cả đều là minh chứng cho sự thành công, cho một tương lai rạng rỡ mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay. Nhưng giờ đây, chúng chỉ như những mảnh giấy vô tri, không thể lấp đầy khoảng trống rỗng trong tim anh.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, món quà anh tự thưởng cho mình sau khi hoàn thành một dự án lớn. Chiếc đồng hồ sáng bóng, biểu tượng của sự thành đạt, của những đêm thức trắng và những nỗ lực không ngừng nghỉ. Nó lạnh lẽo trên cổ tay anh, và cũng lạnh lẽo trong tâm trí anh. Từng khoảnh khắc, từng lựa chọn trong quá khứ hiện lên rõ ràng như một cuộn phim quay chậm, tái hiện lại toàn bộ hành trình sai lầm của anh.
Anh nhớ về những lần Lê An gọi điện, giọng cô đầy mong chờ, muốn chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt ở thị trấn. Nhưng anh, lúc đó, chỉ nghĩ đến những con số, những kế hoạch, những cuộc họp. “Anh bận lắm, An à. Để lát anh gọi lại nhé.” Anh đã nói vậy bao nhiêu lần? Và “lát” đó, có bao giờ đến chưa? Những tin nhắn của cô, anh thường chỉ đọc lướt qua, rồi trì hoãn trả lời, để rồi chúng bị những tin nhắn công việc khác đẩy lùi vào quên lãng. Anh nhớ có lần, cô hỏi anh khi nào về. Anh đã hứa hẹn vu vơ về một tương lai anh sẽ “về” mà không bao giờ cụ thể hóa. Một tương lai viển vông, một lời hứa không thành. Lê An, cô gái dịu dàng ấy, đã chờ đợi anh biết bao nhiêu năm. Cô đã trao cho anh bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu sự kiên nhẫn. Nhưng anh, anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một đế chế của riêng mình, mà quên mất rằng, có một cô gái đang âm thầm xây dựng một thế giới nhỏ bé chờ đợi anh.
Anh nhớ cả những lần cô đơn ở thành ph���, những đêm anh ngồi một mình giữa căn hộ lạnh lẽo, khao khát một vòng tay ấm áp, một giọng nói thân quen. Nhưng anh lại không dám tìm về thị trấn. Anh sợ làm phiền cô. Anh sợ mình chưa có gì trong tay, chưa đủ thành công để đối diện với cô, với gia đình cô. Một nỗi sợ hãi ngớ ngẩn, một sự e dè cố hữu đã giam hãm anh trong cái lồng mang tên “sự nghiệp”.
Mỗi tiếng “nếu như” vang lên trong đầu anh như một nhát dao đâm vào tim, cứa sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu.
*Nếu như anh dũng cảm hơn một chút*, một chút thôi, để nói ra lời yêu thương ngày đó, bên bờ sông cũ, thay vì chỉ lặng lẽ dõi theo cô.
*Nếu như anh đặt em lên trên sự nghiệp một lần*, chỉ một lần thôi, để dành thời gian cho cô, để lắng nghe cô, để chia sẻ cùng cô những vui buồn nhỏ nhặt, thay vì để những cuộc gọi ngắn lại, những tin nhắn thưa dần.
*Nếu như anh nói ra sớm hơn*, chỉ một nhịp thôi, anh đã không để khoảng cách vô hình ấy lớn dần, không để cô mệt mỏi với sự im lặng, không để cô tìm kiếm một bến đỗ an yên nơi người khác.
Anh đã chậm một nhịp. Một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời.
Anh vò đầu bứt tóc, lực đạo mạnh đến nỗi da đầu như muốn bong ra. Đôi bàn tay siết chặt chiếc điện thoại, như thể muốn bóp nát nó, bóp nát cả sự hối tiếc đang giày vò anh. Mắt anh mờ đi vì nước mắt và sự thiếu ngủ. Mùi cà phê nguội hòa lẫn với mùi ẩm của không khí ban mai, tạo nên một thứ mùi khó chịu, ngột ngạt. Anh cúi xuống, nhìn vào một tấm ảnh nhỏ đặt trên bàn, một tấm ảnh chụp vội hai người hồi còn bé, đứng bên bờ sông, tay trong tay. Lê An cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu, còn anh thì cười ngượng nghịu, ánh mắt chứa đầy sự ngại ngùng.
“Anh đã làm gì vậy An? Anh đã đánh mất em sao? Anh đã đánh mất em từ bao giờ?” Anh thầm thì, giọng nói lạc lõng và khàn đặc. Câu hỏi ấy không cần câu trả lời. Anh biết. Anh đã đánh mất cô, từng chút một, từ khi anh chọn rời xa thị trấn, từ khi anh chọn sự nghiệp thay vì tình yêu, từ khi anh để cái tôi, sự e dè và nỗi sợ hãi của mình lấn át tất cả. Anh đã đánh mất cô từ rất lâu rồi, chỉ là đến hôm nay, anh mới nhận ra sự thật đau đớn ấy một cách rõ ràng nhất.
Giờ đây, căn hộ sang trọng này, những thành công vang dội này, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ còn là minh chứng cho sự trống rỗng, cho một cuộc sống mà anh đã đánh đổi bằng chính hạnh phúc của mình. Nỗi đau và sự hối tiếc tột độ này sẽ là một gánh nặng, một nỗi ám ảnh dai dẳng, định hình mọi quyết định và hành động của anh trong tương lai. Anh đã mất Lê An mãi mãi, và sự thật đó, dù nghiệt ngã đến đâu, anh cũng phải đối mặt. Anh gục mặt xuống bàn làm việc, tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong không gian u ám của buổi sớm thành thị. Buổi sáng đầu tiên mà anh biết, Lê An đã không còn thuộc về anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.